Chương 237: Sau Kết Thúc (8)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~26 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Toàn tập.
Trên đường trở về Townia, tôi chuyển sang Phi Không Đĩnh do Yurnet cử tới.
Iselle đã chỉnh sửa nhật ký xong xuôi. Chắc hẳn Anytng chỉ nghĩ rằng tôi đã bình an trở về Townia. Dù vậy cũng không thể giấu được lâu, nên tôi phải giải quyết mọi việc nhanh nhất có thể.
Tôi lập tức đến Brynhildr-01 đang chờ sẵn ở sector gần đó.
Brynhildr-01 cũng chính là kỳ hạm của hạm đội Niflheim hiện tại. Nó hoàn toàn đủ sức thay thế vai trò của một phòng chỉ huy dã chiến.
"Không ngờ... hắn thật sự thắng được."
Yurnet đưa tách trà còn bốc khói lên môi.
Rột.
"Đúng là một người đàn ông đáng gờm. Có lẽ cũng đủ tư cách để đặt lên bàn cân với Master. Đương nhiên... người chiếm ưu thế vẫn sẽ là Master."
Yurnet mỉm cười nhìn tôi.
Ngay sau đó, Nisled, phụ tá của Yurnet, đặt một tách trà lên bàn.
Tôi cười gượng rồi nhấp một ngụm trà xanh.
Trước mắt tôi là bản tin của phóng viên trên diễn đàn cộng đồng Pick Me Up.
Tin tức nói về việc đội thảo phạt, với rất nhiều Ranker tham gia, đã thất bại trong sự kiện Raid bất ngờ.
Phần bình luận ngập tràn những lời chỉ trích nhắm vào Mobius, cùng vô số lời chửi rủa dành cho đám Ranker đã ngang nhiên lạm quyền và áp đặt người khác.
Cũng phải thôi.
Đội thảo phạt vốn có đầy đủ khả năng chiến thắng.
Dù El Cid có là hạng 1 đi nữa thì cũng không thể dễ dàng đánh bại hàng trăm Ranker.
Điều đó đúng với Võ Liên, Niflheim, hay bất kỳ Ranker nào khác.
Thế nhưng...
Bọn chúng lại tự hủy diệt.
Ngay trước mắt hàng chục nghìn người đang theo dõi.
Giữa lúc Raid đang diễn ra, cả đám đột nhiên lao vào tranh cãi xem ai sẽ là người nhận được Nghịch Thiên Thư.
Mọi chuyện bắt đầu từ LiveOut của guild Liberty và Đập Vỡ Nồi, người chơi PvP solo.
Ngay cả những Ranker đứng ra can ngăn cũng bị câu khiêu khích: "Chẳng phải mày cũng đến vì Nghịch Thiên Thư sao?", cuối cùng tất cả đều bị cuốn vào một cuộc nội chiến hỗn loạn.
Nếu Mobius công bố phần thưởng từ trước thì kết cục thảm hại như vậy đã không xảy ra.
Dù thế nào bọn chúng cũng sẽ đạt được một thỏa thuận.
Vấn đề là Mobius lại bất ngờ treo thưởng Nghịch Thiên Thư ngay giữa lúc Raid đang diễn ra.
Đám Ranker hoàn toàn không có thời gian bàn bạc cách phân chia phần thưởng.
El Cid đã không bỏ lỡ cơ hội đó.
'Không có sự gắn kết.'
Dù được gọi chung là đội thảo phạt...
Nhưng bọn chúng chưa bao giờ là một thế lực thống nhất.
Chỉ là lũ linh cẩu, ai cũng chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân.
Bởi vậy, Raid không còn là trận chiến hàng trăm đánh một nữa.
Mà biến thành một cuộc hỗn chiến, nơi chẳng còn đồng minh hay kẻ địch.
Hiệu ứng Bảo Hộ Tử Vong lại càng như đổ thêm dầu vào lửa.
Dù vẫn có hình phạt sau khi hồi sinh, nhưng ít nhất vẫn sống lại được.
Thế nên bọn chúng chẳng còn chút kiêng dè nào khi quay sang tấn công Master đứng cạnh mình.
Thật ra, đây cũng chẳng phải lần đầu World Raid xảy ra chuyện như vậy.
Mỗi khi thế, tôi luôn là người đứng ra giữ trật tự.
Hễ có kẻ phá rối là tôi sẽ trực tiếp xử lý.
Dĩ nhiên, phần thưởng lần Raid này quá lớn.
Ngay cả nếu tôi có mặt thì kết quả cũng chưa chắc thay đổi.
'Khâu vận hành đúng là một mớ hỗn độn.'
Chỉ cần tính toán kỹ hơn một chút thôi thì đã có thể dễ dàng tiêu diệt El Cid.
Có lẽ ban đầu Mobius vốn không định trao Nghịch Thiên Thư.
Nhưng khi thấy đội thảo phạt bắt đầu thất thế, chúng mới vội vàng bổ sung phần thưởng.
Kết quả là...
Không một ai trong đội thảo phạt giành được Nghịch Thiên Thư.
Tất cả chỉ mang theo vô số thương vong và mối hận với nhau rồi giải tán.
Và như thế...
Sự kiện lần này trở thành World Raid đầu tiên thất bại.
'Chọn đúng thời điểm thật.'
Thoạt nhìn thì giống như một đòn cảm tử liều lĩnh.
Nhưng nghĩ lại...
Đó là thời điểm xung phong hoàn hảo.
Lúc ấy, đám Ranker hẳn đang âm thầm bàn bạc xem sẽ xử lý Nghịch Thiên Thư thế nào.
Trước khi chúng kịp đưa ra kết luận.
Trước khi đạt được thỏa thuận.
El Cid đã dẫn đại quân xông thẳng vào đội hình của chúng.
Đòn xung phong tưởng như tự sát ấy...
Lại trở thành lựa chọn quyết định thắng bại.
'Dù vậy...'
Cho dù hắn là Ranker mạnh nhất.
Cho dù đã vượt khỏi giới hạn của một Hero hay quái vật thông thường.
Cho dù sở hữu năng lực như thần linh, có thể tự do triệu hồi và điều khiển những Hero mà mình đã nuốt chửng...
Cho dù trong tình thế chênh lệch lực lượng áp đảo vẫn tìm ra được con đường chiến thắng...
"..."
Tôi nhìn về phía trước.
Một cửa sổ hologram đang lơ lửng trên bảng điều khiển phòng chỉ huy.
Mũi tên đỏ đánh dấu vị trí của hắn đang lao thẳng về phía Niflheim.
"Vẫn định đến sao."
Tôi tiếp lời.
"Tỷ lệ thắng của chúng ta là bao nhiêu?"
"Nếu hạm đội xuất chiến, là 100%."
Yurnet không chút do dự đáp.
"Nếu không điều hạm đội thì sao?"
"Vẫn là 100%."
"Nếu chỉ cho riêng đội 1 ra trận?"
"100%."
"Đúng là vậy."
Tôi uống cạn chén trà xanh.
Khả năng ứng biến của El Cid quả thực xuất sắc.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn đã tìm ra chiến thuật tối ưu và đưa ra lựa chọn tốt nhất mà mình có thể thực hiện.
Thế nhưng...
Phía đội thảo phạt, vốn đang mải nội chiến, cũng nhanh chóng nhận ra tình hình đang diễn biến theo chiều hướng bất lợi.
Bọn chúng hiểu rằng nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng ai đạt được gì.
Đến nửa sau của trận Raid...
Cuối cùng vẫn hình thành thế bao vây.
Hắn đã trụ vững trước đợt tấn công ấy.
Không chỉ trụ vững.
Hắn còn phản công.
Chỉ một người.
Chỉ một Hero duy nhất đã đánh bại cuộc tấn công của hàng trăm Ranker, tương đương với hàng nghìn, thậm chí hàng vạn Hero.
"Trước đó cô từng nói... cái bình chứa đã vỡ rồi?"
"Vâng."
Yurnet khẽ cụp mắt.
"Sức mạnh mà hắn sử dụng trong trận chiến đủ để tạo mới thêm cả một tài khoản. Có điều, vì tiêu hao Can Thiệp Lực quá mức nên năng lực của hắn dường như đã chịu tổn thương vĩnh viễn."
Hắn đã triệu hồi hàng nghìn Hero tinh nhuệ.
Bọn họ chết thì lại hồi sinh.
Quá trình ấy lặp đi lặp lại vô số lần.
Hơn nữa, còn có vô số sát thủ cấp bậc thầy liên tục tập kích hắn.
Hắn hẳn đã phải không ngừng sử dụng sức mạnh.
'Cái bình chứa đã vỡ.'
Theo báo cáo của Yurnet, đến giai đoạn cuối trận chiến, hắn thậm chí còn liên tục phun ra từng ngụm máu lớn.
Đại quân chinh phục gần như bị tiêu diệt sạch.
Ngay cả Reltea và Kirzak, hai người cùng Raskanda được xưng là Tam Anh Hùng, cũng đã chết dưới những đợt công kích liên tiếp.
Lần này...
El Cid không thể hồi sinh họ thêm lần nào nữa.
"Vậy mà hắn vẫn đang đến Niflheim sao?"
"Theo tôi... đó giống như đang cầu xin chúng ta giết hắn."
Yurnet khẽ lẩm bẩm.
Đúng vậy.
Tôi cũng nghĩ thế.
'Hắn đã mất năng lực Tổng Hợp, đặc trưng của Hero 7 sao.'
Chỉ là suy đoán.
Nhưng gần như chắc chắn.
Nếu vẫn còn năng lực Tổng Hợp, hắn đã tìm đến các Ranker khác để bổ sung sức mạnh thay vì tìm tôi.
Đánh bại Niflheim cũng không thể thu được Can Thiệp Lực.
Vậy mà hắn vẫn đến đây?
"Đây chỉ là giả thuyết của tôi."
Yurnet khẽ hắng giọng.
"Có lẽ... cho dù không xảy ra trận chiến lần này thì hắn cũng chẳng còn chống đỡ được bao lâu nữa. Dẫu đã ôm trọn cả một thế giới trong người, nhưng với ý thức của một con người, hắn không thể gánh nổi sức nặng ấy."
Tôi khẽ gật đầu.
Một đặc điểm khác của Hero 7 sao...
Là hiệu suất Tổng Hợp cực kỳ cao.
Tôi cũng đang sở hữu đặc tính tương tự.
Ảnh hưởng từ việc hấp thụ Shay đến giờ vẫn còn tồn tại.
'Hình như Ridigion từng nói... nếu lạm dụng Tổng Hợp thì bản ngã sẽ bị trộn lẫn.'
Đó là lời cảnh báo Ridigion từng dành cho tôi.
Hero 7 sao có hiệu suất Tổng Hợp rất cao.
Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc dữ liệu của vật hiến tế sẽ được chồng trực tiếp lên bản thể.
Nói cách khác...
Thông tin của nhiều cá thể sẽ hòa lẫn vào nhau, biến thành một mớ hỗn độn.
Vậy mà El Cid đã làm điều đó với quy mô hàng nghìn người.
Nếu hắn phát điên từ lâu thì cũng chẳng có gì lạ.
Đằng sau năng lực triệu hồi tưởng như sức mạnh của thần linh ấy...
Lại ẩn giấu một cái giá khủng khiếp.
"Nhiều nhất là đến tối nay, hắn sẽ tới điểm tiếp xúc."
Điểm tiếp xúc...
Chính là khu vực trước cửa Niflheim, nơi Brynhildr-01 đang đóng quân.
Theo kế hoạch ban đầu, trước khi trận Raid xảy ra...
Chúng tôi sẽ dốc toàn lực nghênh chiến El Cid ngay tại đây.
Tôi vốn định điều động toàn bộ hạm đội đang đóng ở Niflheim, cùng đội 1 và toàn bộ Hero chiến đấu trong top 100...
Để tiến hành trận quyết chiến cuối cùng với hắn.
"..."
Bên trái chiếc bàn là một xấp văn kiện đóng dấu vàng.
Tổng cộng năm bản.
Đó là lệnh triệu tập các thành viên đội 1 đang phân tán ở nhiều khu vực khác nhau.
Trong đó...
Có cả lệnh dành cho Siris.
Dù nghe nói cô ấy không còn ở Phòng chờ...
Nhưng trong trận chiến quyết định vận mệnh Niflheim này, tôi cũng không thể không triệu tập.
'Giờ thì đã thành chuyện quá khứ.'
Tôi khẽ thở dài.
Không còn cần nữa.
Tôi gom toàn bộ văn kiện rồi nhét xuống dưới gầm bàn.
Bởi kẻ đang tiến đến đây...
Không còn là El Cid, Hero 7 sao mạnh nhất, hạng 1 bảng xếp hạng nữa.
Mà chỉ là chút tàn dư còn sót lại sau khi hắn đã cháy rụi.
"Master, nếu ngài hạ lệnh, chúng tôi có thể xử lý hắn trước khi hắn tới nơi."
"Định cử sát thủ đi à?"
"Có lẽ là vậy. Dù sao đi nữa, nếu El Cid tiếp cận được ngài thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì."
"Cứ để hắn đến. Cô thấy tôi giống loại người nhát gan lắm sao? Dù hắn đã yếu đi thì vẫn chưa biết còn giấu gì. Lỡ chia quân ra rồi bị giết thì bên mình mới là kẻ thiệt."
Tôi bật cười rồi đặt tách trà xuống.
"Nếu hắn đã quyết tâm đi đến tận cùng... vậy thì cứ đợi hắn tới rồi kết liễu một lần cho dứt điểm."
"Tuân lệnh."
Yurnet cúi đầu.
Giờ thì...
Tôi chẳng còn việc gì để làm.
Ngoài chờ hắn đến.
"À, còn một chuyện."
Trước khi rời phòng chỉ huy, tôi quay đầu nhìn Yurnet.
Yurnet nghiêng đầu nhìn lại.
"Đằng sau hắn chắc sẽ có lũ linh cẩu bám theo. Điều hạm đội số 3 đi xử lý chúng. Không vấn đề gì chứ?"
"Cũng sẽ làm theo lệnh ngài."
Yurnet mỉm cười rồi lại cúi đầu.
Hạm đội số 3 là đơn vị tác chiến đặc biệt do Nihaku chỉ huy.
Quân số không nhiều.
Nhưng toàn là tinh nhuệ đáng tin cậy.
Sau khi sự kiện kết thúc, bọn họ sẽ dọn sạch những con sâu định nhân lúc El Cid suy yếu mà đánh lén.
'Lời cảnh cáo dành cho mình sao...'
Tôi nhớ lại tiếng cười của Tell.
Tưởng rằng mình đã có thể bỏ ngoài tai.
Nhưng vẫn không khỏi tức giận.
Nghĩ đến việc cuộc đối đầu giữa tôi và El Cid cũng nằm trong tính toán của ả...
Chỉ khiến tôi càng thêm bực bội.
'Ý là ngay cả hạng 1 ta cũng nghiền nát được, nên tốt nhất ngươi biết điều một chút sao?'
Ả cố tình để tôi nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại giữa mình và El Cid.
Có lẽ...
Mục tiêu thật sự của ả ngay từ đầu chính là tôi.
Một màn thị uy.
"Ta còn làm được cả những chuyện thế này."
"Nếu không muốn trở thành như hạng 1... thì ngoan ngoãn mà cúi đầu."
"..."
Rầm!
Tôi đá mạnh vào bức tường ngoài hành lang.
[Oa oa oa! Sao thế, Loki! Cà phê của tôi dở lắm à?] Iselle đang bưng bình cà phê phía sau giật bắn mình.
Mà nghĩ lại...
Bộ dạng thực tập sinh giờ cũng khá hợp với cô ấy rồi.
[Đừng giận mà! Tôi sẽ pha ngon hơn nữa! Chỉ xin đừng sa thải tôi!]
"Sa thải gì chứ. Cà phê của cô lúc nào cũng ngon. Photo với fax cũng làm rất chuẩn."
[Vậy sao còn nổi nóng? Mụ Phù Thủy Sương Mù kia lại bắt ngài làm việc à?]
'... Có vẻ bị Yurnet hành không ít.'
Tôi tiếp tục bước đi.
Đã mấy tháng kể từ khi Siris và Iselle đời trước rời khỏi Phòng chờ.
Con bé này...
Cũng đến lúc được thăng chức rồi.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ nói khéo với Yurnet một tiếng.
Và đến tối hôm đó.
"Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất. Cho dù El Cid có tạm thời khôi phục toàn bộ sức mạnh, hắn cũng không thể chạm được dù chỉ một ngón tay vào Master."
Trên boong Brynhildr-01.
Tôi cùng Yurnet ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Bầu trời rộng lớn đã nhuộm màu hoàng hôn.
Ở phía chân trời...
Có một chấm đen nhỏ đang chậm rãi tiến về phía này.
Phi Không Đĩnh của hắn cũ nát đến mức gần như chỉ là một chiếc thuyền con.
Đừng nói đại bác.
Chỉ cần một phát bắn từ Ballista cũng đủ nghiền nát nó.
[Danger!] [Kẻ Chinh Phục Vận Mệnh] [Raskanda El Cid Lv. 99] Hắn đứng trên đó.
Một mình.
Đã mất sạch đại quân hùng mạnh cùng cấp độ từng vượt quá 600.
Chỉ còn lại một thân một mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn