Chương 205: Đừng đánh người dù chỉ bằng một đóa hoa (3)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
"Không biết có hợp khẩu vị của mọi người không."
Một tách trà nghi ngút khói được đặt lên chiếc bàn gỗ hình chữ nhật.
Trong tách là trà xanh.
"Xin cảm ơn."
"Có muốn dùng thêm bánh quy không? Chính tay tôi nướng..."
"Không cần đâu!"
Jenna vội vàng đáp rồi uống cạn một ngụm trà xanh.
Belkist khoanh tay ngồi trên ghế, nhắm mắt im lặng.
"Đã lâu lắm rồi mới có khách từ nơi khác đến. Ngày nào cũng chỉ gặp những người quen thuộc, nên cảm giác hôm nay thật mới mẻ."
Chàng thanh niên nở nụ cười hiền hòa.
Bộ quần áo rộng thùng thình, cặp kính cũ kỹ.
Trên người hắn thậm chí còn không mang theo lấy một con dao găm.
Hoàn toàn không vũ trang.
'Chỗ này là sao vậy.'
Ngay khi chúng tôi đến cảng của khu di tích, một thanh niên có gương mặt hiền lành đã ra tận nơi đón tiếp.
Hắn nói muốn tiếp đãi khách.
Thế là chúng tôi theo sự dẫn đường của hắn đến một căn biệt thự nằm ở rìa hòn đảo di tích.
Nếu đây là bẫy thì chúng tôi cũng sẵn sàng quay đầu rời đi, nhưng dù quan sát thế nào cũng không thấy có dấu hiệu phục kích hay tấn công.
Đúng nghĩa là tiếp đón khách.
"Phải làm sao đây? Có vẻ những người này chẳng định đánh nhau."
Jenna lúng túng ghé sát tai tôi thì thầm.
Tôi chỉ biết thở dài.
Muốn quát tên kia giao hết vật phẩm ra cũng được thôi...
'Nhưng không biết Anytng định thế nào.'
Nếu phía bên kia ra tay trước thì phản kích thế nào cũng được.
Nhưng nếu chính chúng tôi chủ động tấn công trước thì, không có Master quyết định, rất khó đưa ra lựa chọn.
Đối tượng còn là những người chơi hệ hòa bình nữa.
"Cứ chờ đã."
"Đợi đến khi Master đăng nhập sao?"
"Ừ."
Nếu quét sạch đám người này, Anytng sẽ lập tức bị gắn cái mác tàn sát bừa bãi những người chơi hệ hòa bình vô tội.
Xui xẻo thì còn có thể bị mấy Master tự xưng thực thi chính nghĩa bám theo quấy rối.
Tôi từng trải qua chuyện đó rồi.
"Anh mang theo kiếm nhỉ."
Đang ngồi im lặng thì chàng thanh niên lên tiếng.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Sắc mặt hắn vẫn không thay đổi.
Chỉ giữ nguyên nụ cười ôn hòa.
"Nhưng... tại sao?"
"Có phải... các anh đến để chiếm nơi này không?"
Không cần phải giả vờ nữa.
Tôi khẽ gật đầu.
Thế nhưng vẻ mặt của hắn vẫn không đổi.
"Không phải muốn chiến đấu, mà là các anh cần tài nguyên, đúng chứ?"
Tôi khẽ nhíu mày.
Tinh mắt thật.
Mà cũng phải.
Nếu bọn tôi lộ rõ ý định tấn công thì chắc gì đã được cho vào đây.
Dù là khu vực của người chơi hệ hòa bình thì cũng không thể hoàn toàn không có sức mạnh.
Ở đâu đó trong khu này hẳn cũng có lực lượng phòng bị để chống ngoại địch.
"Đúng vậy. Bọn tôi sắp phải thực hiện một nhiệm vụ rất quan trọng. Có rất nhiều quái vật xuất hiện... chắc anh cũng biết. Muốn tăng thêm đồng đội thì bọn tôi cần tài nguyên ở đây."
Jenna thành thật nói.
Chàng thanh niên gật đầu.
"Nếu là Master của tôi thì chắc chắn sẽ chấp nhận lời thỉnh cầu của các anh. Những vật phẩm có thể chia sẻ đều được chia sẻ cả. Chỉ cần giải thích rõ tình hình thì ngài ấy sẽ đồng ý."
Tôi bật cười khẩy.
Đúng là hết nói nổi.
Chúng tôi được dẫn lên tầng hai của biệt thự, vào khu phòng dành cho khách.
Việc cần làm chỉ là chờ đến buổi tối theo giờ Trái Đất, đợi Anytng đăng nhập rồi đưa ra quyết định.
"Nhưng này tiền bối, chẳng phải chúng ta cần rất nhiều tài nguyên sao? Dù bọn họ có chia cho thì cũng sẽ ít hơn nhiều so với độc chiếm toàn bộ. Tôi không nghĩ như vậy là đủ."
"Chắc là thế. Nghe nói chỉ riêng ở đây đã có tới hai mươi bốn Master."
"Thật bực bội."
Belkist cắn môi đầy sốt ruột.
Rõ ràng hắn đang mong có một trận chiến, vậy mà từ nãy đến giờ lại thành ra thế này.
Tôi nhớ lại lời giới thiệu của chàng thanh niên.
Tên hắn là Adilang Lizos.
Một học giả đến từ lục địa Ladelsi.
Theo lời hắn, Master của hắn là "Saechorom", vốn trước đây thuộc phái chinh phục tập trung vào nhiệm vụ, nhưng sau khi lên tầng 44 thì đột nhiên thay đổi phương châm, chuyển sang theo đuổi hòa bình.
Người đó trang trí Phòng chờ, nuôi dưỡng Hero, lập Guild và giao lưu với những người chơi có cùng khuynh hướng.
"Có vẻ họ cũng không hoàn toàn mất cảnh giác đâu. Em đã cảm nhận được khí tức."
Khứu giác của Jenna, một Hero hệ đạo tặc, còn nhạy bén hơn tôi.
Tôi nhìn xuống vỏ kiếm được buộc chặt bên hông.
'Năm người mà dám xông vào đây để chiếm nơi này sao.'
Vốn dĩ khu di tích này trước đây cũng do một Master thiên về PvP chiếm giữ.
Nhưng hắn đã dựa vào tài nguyên thu được ở đây để mở rộng binh lực, thu thuế các Master khác và ngang nhiên áp bức họ, thực hiện kiểu cai trị chẳng khác gì thuộc địa.
Vì thế, toàn bộ các Master của Guild Ngân Tinh, bao gồm cả Saechorom, những người bị hắn chèn ép, đã cùng nhau hợp sức phát động một cuộc chiến giải phóng.
Sau khi giành chiến thắng, để không lặp lại những hành vi tàn bạo của tên kia, Guild Ngân Tinh bắt đầu tiếp nhận thành viên mới và chia sẻ tài nguyên của khu di tích.
Đó là một câu chuyện ấm áp như vậy.
'Không phải hoàn toàn là người chơi hệ hòa bình.'
Đương nhiên rồi.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giữa đồng bằng thoai thoải, một khối pha lê cao hàng chục mét sừng sững vươn lên.
[Chào mừng đến với Pick Me Up!] Rồi trời cũng về tối, Anytng đăng nhập.
[Đã tải xong.] [TOUCH! (Chọn)] Vừa vào màn hình chính, cửa sổ hoàn thành Phái Cử cùng một cửa sổ lựa chọn hiện ra.
[Ting!] [Master, Phái Cử đã hoàn tất.] [Muốn xem kết quả không?] [Yes (Chọn) / No] Trên màn hình của Anytng hiện lên toàn cảnh hòn đảo.
Đó là khu di tích.
Các Hero thuộc Guild Ngân Tinh đang yên bình thu thập tài nguyên.
Người thì đốn những cây gỗ quý hiếm.
Người thì săn bắt động vật.
Người thì khai thác quặng.
Anytng lặng người nhìn khung cảnh ấy một lúc.
[Master, ngài có thể ra lệnh tấn công cho các Hero.] [Các Hero sẽ lập tức bắt đầu chiếm đóng khu di tích! Có muốn ra lệnh tấn công không?] [Yes / No (Chọn)] Ha...
Biết ngay mà.
Anytng từ chối tấn công.
Ngay từ đầu, nếu có khuynh hướng PvP thì hắn đã sớm cướp bóc rồi.
[Master, phát hiện kênh chat chưa xác minh.] [Có muốn kiểm tra không?] [Yes (Chọn) / No] Lần này là một yêu cầu kết nối trò chuyện.
Màn hình nhanh chóng chuyển đổi.
[Kênh 75-219] Saechorom > Xin hỏi có phải Anytng không?
Saechorom > Mình là Saechorom, Master của Guild Ngân Tinh đây ^^ Saechorom > Thấy bạn đưa Hero đến khu di tích của bọn mình, có phải bạn đang cần tài nguyên không?
Anytng gõ lên bàn phím ảo.
Cần để chinh phục nhiệm vụ.
Saechorom > Mình đã xác nhận bạn thuộc Sector này rồi. Chỉ cần xác nhận thêm vài điều kiện nữa là có thể chia sẻ cho bạn!
Saechorom > Nếu đang hướng đến chinh phục thì chắc sắp lên tầng 50 rồi nhỉ. Bạn cứ ở lại một thời gian cũng được, chỉ mong bạn gia nhập Guild thôi. Mình thích mọi người cùng nhau trò chuyện lắm. ^^ Saechorom > Chỉ cần vậy thôi thì mình sẽ nhường cho bạn một lần!
'Tên này là đồ ngốc à?'
Saechorom > Thường mấy người chơi PvP sẽ lao vào tấn công ngay, nhưng Anytng thì lại đứng yên. Mình xác nhận bạn là người chơi chinh phục rồi! Mắt nhìn người của mình chuẩn lắm! >_< Anytng lại gõ bàn phím.
Không phải chỉ cần một ít tài nguyên.
Mà là cần rất nhiều.
Anytng còn bổ sung thêm một câu.
Nếu được nhường cho số tài nguyên đó, sau khi vượt qua tầng 50, nhất định sẽ hoàn trả.
Saechorom > Số lượng hơi nhiều thật. ㅠ. ㅠ Saechorom > Nhưng không sao đâu! Để mình thử hỏi mọi người trong Guild xem.
Ai cũng tốt bụng, lại chẳng tham lam.
Saechorom > Chỉ là có vài người đã đặt trước rồi! Chờ đến lượt Anytng thì chắc sẽ được thôi!
[Master "Saechorom" của Guild "Ngân Tinh" đã mời bạn gia nhập Guild! Có chấp nhận không?] [Tips/ Nếu tìm được những người chơi có cùng khuynh hướng với mình và gia nhập Guild, bạn sẽ có trải nghiệm thú vị hơn.] Mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi.
Nếu họ thật sự nhường đủ số tài nguyên cần thiết thì chẳng cần phải đánh nhau.
[Yes (Chọn) / No] Sau một lúc do dự, Anytng đưa ra quyết định.
[Thiên đường của những người chơi hệ nhẹ nhàng, ngập tràn hương hoa và chữa lành!] [Chào mừng đến với Guild Ngân Tinh!] [Người đang trực tuyến: 17] [Đã thêm mục Guild vào thanh menu.] [Nhấn biểu tượng để xem tình hình Guild.] [Từ bây giờ bạn có thể sử dụng chat Guild.] [Để biết thêm chi tiết, hãy xem mục Trợ giúp.] Anytng gia nhập.
Guild Ngân Tinh.
[Kênh Guild] Anytng > Xin chào! Tôi chỉ là thành viên tạm thời, mong mọi người giúp đỡ.
Saechorom > Đây là Anytng, thành viên mới! Mong mọi người chào đón nhé~ Nurha > Rất vui được gặp bạn~ MeoMeoGauGau > Chào mừng nha~ Mong được giúp đỡ~ BlueRose > Chào mừng.
Nếu đã đến nước này thì có lẽ không cần đứng nhìn nữa.
Tôi xóa cửa sổ chat trước mắt rồi uống nốt chén trà.
"Ơ, cái này..."
Jenna và Belkist đang nhìn vào khoảng không.
Có vẻ hai người họ cũng đã nhìn thấy được một phần tình hình.
Dù sao cấp nghiên cứu cũng đã được nâng đều đặn.
Cạch.
Cửa phòng mở ra, Adilang bước vào.
Trên mặt hắn là nụ cười rạng rỡ.
"Mọi người, chào mừng đã trở thành người một nhà!"
"..."
"Có lẽ bây giờ vẫn còn hơi ngượng ngùng. Nhưng rồi ở lâu sẽ..."
"Không ở lâu được đâu."
"Vậy à. Không sao cả! Mọi người cứ tự nhiên."
Adilang đặt chiếc khay đựng ba phần sandwich cùng sữa xuống trước mặt chúng tôi, chào một tiếng rồi rời đi.
Có vẻ đây là bữa ăn hắn chuẩn bị để tiếp đãi khách.
Jenna nhìn tôi rồi lại nhìn Belkist.
"Thế là... không cần đánh nhau nữa đúng không?"
"Còn phải xem đã. Ai biết được họ có bất ngờ tập kích hay không."
"Nếu định tấn công thì chắc họ đã làm từ lâu rồi. Em thấy có thể tin họ được mà. Đâu phải trên đời chỉ toàn người xấu."
"Người một nhà sao. Nực cười."
Belkist cười khẩy.
Tôi thở dài.
"Hai người cũng thấy rồi đấy. Có lẽ Master đã quyết định."
"Ý anh là thỏa hiệp sao?"
"Đâu phải thỏa hiệp, phải gọi là làm việc tốt chứ! Không cần thiết thì đâu phải giết người."
"Không phải đánh nhau thì cũng tốt. Dù sao cũng phải chờ, vậy cứ đợi rồi lấy tài nguyên sau."
Theo nội dung chat giữa Anytng và Saechorom, việc phân phối vật phẩm trong khu di tích đều có thứ tự.
Đương nhiên Anytng là người đến sau cùng, nên đứng cuối hàng.
Tài nguyên khai thác từ khu di tích phải mất vài ngày mới hồi phục, tính theo thời gian thực thì ít nhất cũng phải chờ một tháng.
Một tháng chờ đợi.
'Đó là lựa chọn của cậu sao.'
Tôi quyết định không đưa ra bất kỳ ý kiến nào.
Adilang còn đề nghị cho chúng tôi ở lại.
Trong thời gian đó cứ luyện tập ở vùng ngoại vi khu di tích cũng không tệ.
Dù có được nhường tài nguyên thì vẫn sẽ không đủ.
Muốn tăng quân số lên hàng trăm Hero rồi sản xuất Phi Không Đĩnh liên tục thì phải vét sạch toàn bộ tài nguyên của khu di tích.
Xem ra lên tầng 50 sẽ còn khổ đây.
"..."
Sáng hôm sau.
Tôi đang uống trà ở tầng một của biệt thự.
Ngoài cửa sổ, các Hero vẫn đang thu thập tài nguyên.
'Mấy thứ đó không cần.'
Đều là nguyên liệu có thể kiếm được trong Phó Bản Theo Ngày.
Những vật phẩm hiếm thật sự chỉ có thể lấy từ khối pha lê phía bên kia.
Rột.
Tôi uống cạn nửa chén trà rồi ngước nhìn phía trước.
Adilang đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên ở quầy.
"Lần này đến lượt chúng tôi. Mong cậu kiểm tra sổ ghi chép."
"Vâng, tôi đã xác nhận rồi."
Rầm!
Cánh cửa bật mở mạnh, một người bước vào.
"Adil!"
Đó là một người phụ nữ có làn da nâu nhạt, mái tóc xanh buộc thành đuôi ngựa.
Bên hông cô ta đeo một thanh kiếm, thân hình cân đối.
"Lần này bọn tôi phải được ưu tiên."
Ngay sau đó, một đám đàn ông mang theo vũ khí cũng ùn ùn kéo vào.
"Cái gì? Lần trước các người cũng được rồi mà!"
"Master của bọn tôi đang cần, biết làm sao được."
"Này, chúng tôi đã chờ suốt ba tháng..."
"Chú im lặng một chút đi."
Người phụ nữ chống khuỷu tay lên quầy.
"Chú cũng biết mà. Đội Tự Vệ Ngân Tinh bọn tôi đang bảo vệ sự yên bình ở đây. Nếu bọn tôi yếu đi rồi kẻ địch kéo tới thì sao? Hai mươi bốn Master... à không, giờ là hai mươi lăm rồi nhỉ? Dù sao cũng không thể để họ phải ra đường được. Đúng không nào, chú già yếu đuối?"
"Chuyện đó..."
"Lượt của chú cũng sắp tới thôi. Chỉ cần nhường bọn tôi lần này là được."
"... Được rồi."
Người đàn ông trung niên cúi đầu.
"Vậy coi như chú đã đồng ý nhường nhé. Lần này ghi lượt cho bọn tôi. Đóng dấu vào sổ luôn. Biết chứ?"
"Cô..."
"Đừng nói là chú quên nơi nào đổ máu nhiều nhất trong cuộc chiến giải phóng đấy nhé? Khu của chú lúc bọn tôi liều mạng chiến đấu thì chỉ biết đứng phía sau ngồi nhìn. Thế mà giờ lại..."
Đôi môi người phụ nữ khẽ mấp máy.
Cô ta không phát ra thành tiếng.
Nhưng tôi vẫn đọc được.
'Ký sinh trùng.'
Tôi uống cạn chén trà.
Bờ vai của người đàn ông trung niên trĩu xuống.
"Tôi biết... Bọn tôi chẳng làm được gì cả... cứ tiếp tục chờ đến lượt vậy."
Ông ta rời khỏi biệt thự.
Người phụ nữ nở nụ cười nhếch mép, đưa cuốn sổ ghi chép cho Adilang rồi nháy mắt.
"Thế nhé, gặp lại sau!"
Đang định bước ra cửa, ánh mắt cô ta chợt dừng lại ở phía bàn của chúng tôi.
"Ơ? Người kia là..."
"Gia đình mới mà hôm qua tôi nói đó."
"Gia đình cái khỉ."
"Ăn nói cho tử tế chút đi!"
"Hừ. Tôi chẳng hứng thú đâu. Dù sao thì... Ừm?"
Người phụ nữ chớp mắt nhìn tôi.
"Tôi thấy người này hình như gặp ở đâu rồi. Thành phố Thứ Nguyên chăng... Thôi, chắc nhìn nhầm."
Người phụ nữ cùng đám đồng bọn lũ lượt rời khỏi biệt thự.
Adilang quay sang tôi với vẻ mặt áy náy.
"Xin lỗi. Để các anh phải chứng kiến cảnh xấu xí như vậy. Trước đây họ không như thế này..."
"Ý anh là họ đã thay đổi."
"Vâng. Nhưng dù vậy, nếu không có họ thì khu di tích này cũng không giữ nổi. Họ là những người đáng để biết ơn."
'Đáng để biết ơn sao.'
Tôi bật cười.
Đúng vậy.
Đời nào mọi chuyện lại suôn sẻ như thế.
Nếu chủ nghĩa cộng sản thực sự vận hành được thì đã chẳng sụp đổ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn