Chương 219: Một Đồng Gold (1)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~28 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Toàn tập.
Cho đến khi Belkist trở về từ Phó bản Thăm Dò, vị trí trống của hắn được Hero tên Benik thuộc đội 2 tạm thời thay thế.
Ban đầu, sau khi biết tin Belkist rời đội, Edis đã tình nguyện làm người thay thế, nhưng cô hiện phụ trách chỉ huy toàn bộ Hero ngoài đội 1.
Nếu không phải việc đặc biệt cần thiết thì không thể tùy tiện đưa cô vào nhiệm vụ.
Benik là Hero gia nhập đội 2 sau khi vượt qua tầng 20, thuộc nghề nghiệp đạo tặc, nổi bật với tính cách điềm tĩnh và khả năng phán đoán tình huống lạnh lùng.
Cậu ta cũng là người do Edis tiến cử.
Ít nhất thì cũng đủ sức hoàn thành phần việc của mình.
'Dù chắc cũng chẳng phải chiến đấu.'
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
[Tầng 47.] [Loại nhiệm vụ - Thăm dò] [Mục tiêu - Khảo sát khu vực xa lạ!] Khung mục tiêu nhiệm vụ hiện lên.
Thăm dò.
Một loại nhiệm vụ tôi đã trải qua không biết bao nhiêu lần.
Chẳng có gì đặc biệt.
'Tức là đi trinh sát.'
Hiện tại đang là giữa ban ngày.
Ở bãi đất trống nơi chúng tôi được triệu hồi ban đầu, ánh mặt trời vẫn chiếu rực rỡ.
Nhưng nơi này lại tối tăm vô cùng.
Những cành cây khổng lồ vươn cao hơn trăm mét đã che kín bầu trời.
Đứng giữa khu rừng, nơi đây chẳng khác gì màn đêm.
"Quác! Quaaaác!"
Tôi quay sang nhìn.
Trong bóng tối của khu rừng rậm rạp, lũ quái vật đang gào rú.
Đôi mắt chúng lóe lên vẻ u ám.
Nếu giữa tôi và chúng không có bức tường vô hình ngăn cách, có lẽ giờ này tôi đã lao vào một trận hỗn chiến với đám quái vật rồi.
Chỉ đơn thuần là thăm dò.
Lũ quái vật bên ngoài bức tường không thể chạm tới Hero, vì vậy Hero chỉ cần đi dọc con đường bên trong khu vực là có thể dễ dàng nắm rõ thực lực của kẻ địch sẽ xuất hiện ở nhiệm vụ kế tiếp.
Đã lâu rồi mới lại gặp kiểu nhiệm vụ truyền thống như thế này.
'Nhìn thì chẳng giống chút nào.'
Lá khô dưới chân tôi vỡ vụn.
Những chiếc lá rụng phủ khắp lối đi đều đen sì, còn những thân cây nhuộm màu đen thì vặn vẹo dị dạng.
Và...
Uoooooo...
Phía bên trái khu rừng, một con quái vật không rõ danh tính đang lang thang.
Chỉ nhìn phần thân nhô lên khỏi tán cây cũng đủ biết kích thước của nó tối thiểu hơn ba mươi mét.
Là quái vật cỡ lớn.
'Nhiều quá.'
Chúng ẩn mình khắp khu rừng.
Những cành cây rậm lá không ngừng lay động từ khắp bốn phía, bụi rậm cũng liên tục tách ra.
Tôi đang nhìn chúng.
Và chúng cũng đang nhìn tôi.
Tôi nheo mắt.
Cách vài trăm mét phía trước, một vật thể hình tròn khổng lồ, cao như một tòa nhà chọc trời, sừng sững vươn lên.
Lớp vỏ của nó co giật như đang đập theo nhịp tim.
Không còn bao lâu nữa là sẽ nở.
Chính quả trứng đó đã biến khu rừng vốn yên bình thành một nơi khiến người ta sởn gai ốc.
'Có khi toàn bộ quái vật ở Townia đều đã tập trung về đây.'
Xung quanh quả trứng, những cái bóng khổng lồ cao lớn đang lay động.
Hàng chục, thậm chí hàng trăm quái vật cỡ lớn.
Chúng nóng lòng chờ đợi kẻ xâm nhập xuất hiện.
Trên bầu trời thấp thoáng sau những tán cây, vô số chấm đen đang lơ lửng.
Lần này là quái vật biết bay.
Kẻ thù không đội trời chung của Phi Không Đĩnh.
Có bao nhiêu con nhỉ?
Trên đường đi, tôi đã áng chừng đếm số lượng quái vật mình nhìn thấy.
Không phải hàng chục.
Cũng không phải hàng trăm.
Mà là hàng nghìn.
Nếu tính luôn cả những con đang ẩn nấp thì rất có thể lên đến hàng vạn.
'Quá nhiều.'
Sau khi vượt qua tầng 45, Townia liên tục mở rộng quân lực.
Kết quả là Townia đã sở hữu một lực lượng quy mô vượt xa bất kỳ phòng chờ nào cùng cấp.
Nhưng dù vậy...
Cũng chỉ có vài trăm Hero mà thôi.
<Năm mươi tầng là bước ngoặt. Chỉ cần thắng trận này, tối thiểu cũng có thể dễ dàng vượt tới tầng 60. Hắn hẳn đã điều toàn bộ lực lượng ở tầng trên xuống đây rồi. > Gugukon từng nói như vậy.
Hoàng Tử có thể can thiệp vào nhiệm vụ hẳn đã huy động toàn bộ quái vật ở các tầng trên.
Chỉ cần vượt qua tầng 50 thì những nhiệm vụ tiếp theo sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
'Nói thì dễ.'
Điều đó cũng đồng nghĩa...
Độ khó của nhiệm vụ tầng 50 sẽ vượt xa sức tưởng tượng.
Không chỉ đơn thuần là số lượng quái vật đông.
Tôi nhớ lại hai quái Named từng khiến tôi phải khốn đốn.
Vua Thú và Thánh Nữ, những Hero của quá khứ.
Khả năng rất cao bọn chúng cũng sẽ xuất hiện ở tầng 50.
Nếu xét đến mức độ nghiêm trọng, biết đâu ngay cả Hoàng Tử, Boss của tầng 80, cũng sẽ đích thân xuất hiện.
'Không thể tăng thêm nữa.'
Có tài nguyên cũng vô ích.
Ở cấp tài khoản hiện tại, dù muốn mở rộng quân số cũng không thể tăng thêm.
Chỉ sau khi vượt qua tầng 50, hoàn thành nghiên cứu và mở rộng cơ sở thêm một lần nữa thì mới có thể vận hành lực lượng Hero lên tới quy mô hàng nghìn người.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi càng thấy tiếc vì sự vắng mặt của gia tộc Asinis.
Nếu bọn họ có mặt thì đã có thể đảm nhận vai trò lá chắn cực kỳ hiệu quả.
'Đang ở ẩn sao.'
Đó là điều Pria kể với tôi sau khi trở về từ gia tộc Asinis.
Sau tầng 46, khi được chúng tôi giúp đỡ để thoát lên mặt đất, Priasis đã quay lại gia tộc Asinis thêm một lần nữa.
Thế nhưng gia chủ Asinis vẫn chưa thể vượt qua cú sốc mất đi người thừa kế, tuyên bố bế quan và sẽ không tiếp tục can dự vào chuyện của Đế quốc lẫn Giáo đoàn nữa.
Gia tộc Asinis giờ chẳng khác nào đã rút khỏi cuộc chiến.
'Xin lỗi.'
Không biết đây đã là lần thứ mấy tôi nghe Pria nói câu đó.
Vì không thể thuyết phục được bọn họ, Pria nhìn tôi với vẻ mặt gần như sắp khóc.
Còn lúc này, cô đang cùng những thành viên khác của đội 1 tuần tra khu vực ngoài rìa khu rừng.
"Kíí! Kí kík! Kík kík kík!"
Keng! Keng keng! Keng!
Lũ Goblin bước ra lối mòn trong rừng, nhe răng về phía tôi.
Chúng liên tục đâm dao găm vào bức tường vô hình ngăn cách giữa tôi và quái vật.
Dù hoàn toàn vô ích, chúng vẫn không chịu dừng lại.
Từ nơi lưỡi dao cắm vào bức tường, những tia lửa màu lam bắn tung rồi tan biến.
"Khẹc! Khẹc khẹc!"
[Goblin Ô Nhiễm Lv. 38] ×31 Làn da vốn xanh lục đã chuyển sang màu đen.
Khắp cơ thể nổi lên những đường gân xấu xí.
Lv. 38.
Quái vật ở nơi này không chỉ đông hơn, mà sức mạnh cũng tăng lên đáng kể.
'... Ha.'
Tôi chỉ biết thở dài.
Với lực lượng hiện tại, chúng tôi không thể đối đầu trực diện với bọn chúng.
Chiến thuật duy nhất có thể sử dụng là lợi dụng Phi Không Đĩnh để nhử địch rồi cơ động.
Cố gắng tránh giao chiến hết mức có thể, sau đó dùng chiếc chìa khóa đã hoàn thành để nhanh chóng phá hủy quả trứng.
Nói thì dễ.
Chiến thuật cơ động cũng cần có một lá chắn đủ sức cầm chân kẻ địch ở tuyến đầu thì mới phát huy hiệu quả.
'Đến đây là giới hạn rồi.'
Không bao lâu sau, tôi đã đến điểm cuối cùng có thể trinh sát.
Bức tường vô hình chặn phía trước, không thể tiến thêm bước nào nữa.
Tôi nhìn khung cảnh khu rừng thêm một lần rồi quay người trở lại.
"Vậy... anh, số lượng là bao nhiêu?"
Tại điểm tập kết ở rìa khu rừng.
Jenna chạy bước nhỏ đến gần rồi hỏi tôi.
"Nhìn là biết rồi còn gì. Đông kinh khủng."
"Nhiều... nhiều lắm sao?"
"Mùi hôi thối nồng nặc đến mức không thở nổi. Cả khu rừng toàn mùi đó."
Kishasha nhăn mũi.
Katio, đang kiểm tra Ma Pháp Trận thăm dò dựng ở một góc, cũng lên tiếng.
"Chắc quân Giáo đoàn cũng đã tiến vào sâu trong rừng. Nếu tính cả quái vật lẫn quân Giáo đoàn thì e là vượt quá một vạn."
"Một... một vạn sao? Hơi quá thật..."
"Ta đúng là xui xẻo mới rơi vào cái nơi này. Bị lừa đẹp luôn."
Katio thở dài não nề.
Pria vẫn im lặng với vẻ mặt u ám.
Không ai có sắc mặt tốt cả.
"Chúng ta nên làm gì đây? Không có cách nào hay sao? Gia tộc Asinis chẳng phải đã thay đổi quyết định rồi sao? Liệu họ có khả năng đến giúp chúng ta không?"
Nếu được như vậy thì chuyện này sẽ có cách giải quyết.
Dù người thừa kế và đội viễn chinh đã bị tiêu diệt, gia tộc Asinis vẫn chưa bị diệt vong.
Theo lời Pria, bọn họ vẫn còn nắm giữ một lực lượng rất lớn.
Chỉ là... không có ý định giúp chúng tôi.
"Xin lỗi. Giá như tôi thuyết phục họ tốt hơn một chút..."
Pria cúi đầu.
"Không phải lỗi của cô. Chỉ là mọi chuyện diễn biến theo hướng tệ nhất thôi."
Theo kịch bản vốn có của Townia, chúng tôi đáng lẽ sẽ cùng đại quân hùng hậu của gia tộc Asinis tiến hành công phá nhiệm vụ.
Thế nhưng Delfin đã chết ở tầng 45, khiến mọi chuyện hoàn toàn chệch khỏi quỹ đạo.
Tôi từng hy vọng rằng khi sang tầng mới, lịch sử sẽ được sửa đổi và Delfin sẽ sống lại.
Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Cốt truyện đội viễn chinh của gia tộc Asinis bị tiêu diệt vẫn giữ nguyên.
Mà Asinis, vì nghe theo lời Pria nên mất đi người thừa kế, cũng bắt đầu mất lòng tin vào cô.
"Những phe có thể đánh được... giờ đều thành kẻ địch của chúng ta rồi phải không?"
Katio quay sang hỏi tôi.
Tôi gật đầu.
Các tổ chức trực thuộc Đế quốc.
Ba trong bốn đại gia tộc vốn đã đứng về phía địch từ đầu.
Đội cận vệ Đế quốc và quân Giáo đoàn cũng là kẻ địch.
Ngay cả Asinis, thế lực trung lập duy nhất, giờ cũng quay lưng với chúng tôi.
Có thể nói toàn bộ các thế lực vũ trang lớn của Townia đều đã trở thành kẻ địch.
"Điên thật chứ. Giờ phải làm sao đây?"
Katio bực bội gãi đầu.
"Trước mắt cứ bình tĩnh đã. Chúng ta đâu phải lần đầu gặp tình huống thế này, đúng không?"
"Thì là vậy..."
"Cứ từ từ phân tích sẽ tìm ra cách thôi. Nếu thật sự không còn cách nào thì tự chúng ta làm. Đã chuẩn bị kỹ đến thế rồi, chẳng lẽ lại thua."
"Để phân tích tình hình thêm lần nữa. Xem nào..."
Các thành viên đội 1 đang thảo luận vô cùng sôi nổi.
Tôi lùi lại một bước, rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
"Anh đi đâu vậy?"
Jenna hỏi.
"Ra ngoài hít thở chút."
Tôi đáp qua loa rồi bước về phía rìa khu rừng.
Ở lì trong một chỗ chật hẹp mà vò đầu bứt tai thì cũng chẳng nghĩ ra được gì.
Ngay cả khi còn ở Trái Đất, mỗi lần bí cách công phá tôi cũng thường ra ngoài đi dạo.
'Dễ chịu hơn rồi.'
Bên trong khu rừng tối tăm, nhưng phía ngoài thì khá hơn nhiều.
Ánh nắng chiếu xuống, cây cối và lá rừng cũng mang màu xanh tươi.
Ít ra trông còn giống một khu rừng bình thường.
Ngay cả khu vực ven rừng cũng chia thành nơi có thể đi và nơi không thể đi.
Tôi vạch rễ cây cổ thụ cùng bụi rậm, tiếp tục tiến ra ngoài.
Nhiệm vụ vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc.
Ít nhất tôi định đi đến giới hạn có thể.
'Ở đây cũng có quái vật sao.'
Tôi dừng bước.
Từ xa vọng lại một luồng khí tức rất mờ nhạt.
Nó đang chậm rãi tiến về phía tôi.
'...'
Không phải quái vật.
Nhận ra điều đó, tôi lập tức ẩn mình trong bụi cỏ.
Khoảng năm phút sau, chủ nhân của luồng khí tức kia xuất hiện.
'Con người.'
Hai người đàn ông đang đi trên con đường mòn.
Họ di chuyển ở phía bên kia bức tường vô hình, nơi tôi không thể tới.
Không phải quân Giáo đoàn.
Cả hai mặc giáp da gọn gàng, bên hông đeo vũ khí.
Người bên trái nhìn cùng lắm chỉ hơn hai mươi tuổi, vẫn còn nét non trẻ.
Người bên phải có vẻ ngoài dữ tợn, trông như đã lăn lộn đủ lâu nơi đầu đường xó chợ.
"Sao lại đến cái chỗ này vậy? Bao nhiêu việc còn chưa làm xong."
Gã đàn ông mặt dữ tợn càu nhàu.
Thế nhưng giọng nói và cách nói chuyện lại hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài.
"Nhìn là thấy đáng ngờ rồi còn gì. Bảo cái quả trứng kỳ quái kia sẽ mang lại hòa bình, ai mà tin nổi?"
"Đó là lời Giáo đoàn mà. Đám tép riu như bọn mình chỉ biết nghe theo thôi. Với lại nếu muốn điều tra thì cử thuộc hạ đi là được, cần gì đích thân đến?"
"Thuộc hạ cái gì. Phải gọi là nhân viên."
"Thì bọn em là thuộc hạ của đại ca mà."
"Lớn hơn ta cả chục tuổi còn gọi gì mà thuộc hạ!"
Chàng trai trẻ và gã đàn ông cứ vừa đi vừa cãi cọ không ngừng.
Tôi quan sát người thanh niên.
Gã mặt dữ đang gọi cậu ta là đại ca.
Cơ thể cân đối, bước chân vững vàng, không hề có chút lay động.
'Khá mạnh.'
Rõ ràng là kẻ đã trải qua thời gian dài rèn luyện.
Hơn nữa...
Từ cậu ta tỏa ra một cảm giác vừa quen vừa lạ.
Là thứ không thể diễn tả bằng lời.
Tách.
Tôi nhìn cánh tay trái của mình.
Một tia sét đỏ sẫm lóe lên rồi nhanh chóng biến mất.
'...'
Mái tóc nâu buộc đuôi ngựa.
Chàng trai có gương mặt tươi sáng nhìn về phía sâu trong khu rừng rồi lên tiếng.
"Quái vật nhiều lắm. Đông đến mức không đếm xuể. Đông đặc kín."
"Mấy vị tai to mặt lớn tự lo được thôi mà. Mà nói mới nhớ, dạo này quái vật cũng chẳng tấn công nữa còn gì. Có khi các ngài ấy gom hết đám này lại rồi xử lý một lần luôn ấy chứ. Đúng là hòa bình rồi còn gì!"
"Chuyện này... có mùi gì đó."
Chàng trai cau mày.
"Hay là định gom quân đi đánh bọn chúng?"
"Đánh cái gì mà đánh. Đông thế kia thì giết kiểu gì. Chỉ là thấy khả nghi thôi."
"Sao lại không giết được! Đại ca là ai chứ? Là thần tượng của tất cả lính đánh thuê ở Townia đấy! Chưa đầy mười năm đã chinh phục toàn bộ Phó bản trên đại lục... Khà! Thành tựu chưa ai từng làm được. Thế nên em mới tôn đại ca làm đại ca đấy chứ. Chỉ cần đại ca hô một tiếng, hàng nghìn lính đánh thuê khắp Townia sẽ nổi dậy như ong vỡ tổ!"
"Im đi."
"Đại ca Yosh!"
"Đừng gọi ta là đại ca."
"Vậy thì Vua Lính Đánh Thuê!"
"Ai là Vua Lính Đánh Thuê hả!"
"Ngoài đại ca ra thì còn ai xứng với cái danh đó nữa?"
Gã đàn ông cười hề hề.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn