Chương 176: Sát Ý
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Vào một buổi tối vài ngày sau.
Tầng 4 phòng chờ, phòng khách trong dinh thự dành riêng cho đội 1.
Những Hero chủ chốt của Townia đều có mặt.
"Khụm."
Edis nhìn tôi, khẽ hắng giọng.
Ý là muốn hỏi xem mình có thể mở lời trước hay không. Tôi gật đầu, Edis hít sâu một hơi rồi cất tiếng.
"Mọi người chắc cũng đã nhìn thấy cảnh tượng tương tự như tôi."
"..."
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
Đa số Hero có mặt ở đây đều đã là 4 sao.
Từ Kishasha và Katio vốn đã là 4 sao ngay từ khi được triệu hồi, đến những Hero như tôi và Jenna bắt đầu từ 1 sao rồi thăng cấp lên 4 sao.
'Hiện tại có sáu Hero 4 sao.'
Kishasha, Katio.
Tôi, Belkist, Jenna.
Cuối cùng là Edis.
Đó là toàn bộ Hero 4 sao của Townia.
Ngoại trừ Edis thì tất cả đều thuộc đội 1.
Dù sao các thành viên đội 2 cũng đã được lên kế hoạch thăng cấp, nên theo thời gian, số Hero gia nhập hàng ngũ 4 sao sẽ ngày càng nhiều hơn.
"Nói thật thì..."
Jenna thở dài.
"Thật sự quá kinh khủng. Em không biết chính xác nó có ý nghĩa gì, nhưng em biết đó là chuyện cực kỳ nghiêm trọng."
"Ý cô là đám đông chen chúc trong cung điện đó sao."
Belkist khoanh tay cười.
Jenna tiếp lời.
"Trước giờ em chỉ làm theo những gì người ta bảo, không ngờ mọi chuyện đều có ý nghĩa cả. Biết trước thế này thì em đã quan sát kỹ hơn rồi."
"Tôi vẫn chẳng hiểu gì cả. Có ai giải thích cho tôi được không? Chẳng phải chỉ cần giết sạch đám địch là xong sao?"
"Mọi nhiệm vụ chúng ta từng làm đều có ý nghĩa."
"Vẫn không hiểu. Tôi không có hứng giải mấy câu đố đâu. Tôi chỉ thấy người với quái vật tụ tập đầy trong một cung điện lộng lẫy, rồi tự gào thét với nhau một hồi là hết. Thế thì có ý nghĩa gì?"
Nếu không biết đầu đuôi câu chuyện thì cũng khó hiểu.
Cho đến lần thăng cấp 2 sao, ký ức vẫn chỉ là những câu chuyện quá khứ, rồi đột nhiên chuyển sang một nơi kỳ lạ. Chừng đó vẫn chưa đủ manh mối để nhận ra mục đích tồn tại của thế giới này.
"Đúng là chẳng giải thích tử tế chút nào. Đã định nói thì phải nói cho rõ chứ."
"Đúng vậy. Có quá nhiều chỗ mơ hồ."
"Nếu mọi người chưa hiểu, tôi sẽ từ từ giải thích."
Nerissa ngồi ở góc bàn lên tiếng.
Cô là Hero 3 sao duy nhất có mặt ở đây. Vì biết khá nhiều thông tin về thế giới này và các nhiệm vụ nên tôi đã gọi cô tới. Nerissa chỉnh lại giọng rồi nói.
"Nói ngắn gọn thì quê hương của chúng ta, Townia, đã diệt vong từ lâu. Và lý do chúng ta được triệu hồi đến đây là để quay ngược quá khứ, cứu lấy Townia."
Belkist nhíu mày.
"Cảnh tượng mọi người nhìn thấy chính là thời khắc ngay trước khi Townia bị hủy diệt. Đó là quá khứ được cho mọi người thấy để hiểu thế giới này được tạo ra như thế nào."
"Cái này... hơi..."
"Xin hãy để tôi giải thích từ từ."
Nerissa liếc nhìn tôi rồi tiếp tục.
Quê hương của chúng tôi, Townia, đã sớm diệt vong. Chúng tôi phải quay về Townia của quá khứ để hoàn thành các nhiệm vụ. Những Hero được triệu hồi đến phòng chờ đều là những người được chọn để cứu lấy thế giới, còn Hoàng Nữ giữ vai trò then chốt trong toàn bộ nhiệm vụ.
"Ơ... nghe hơi khó hiểu."
Jenna bứt rứt gãi đầu.
"Em không hiểu lắm. Cho dù lời chị Nel là đúng thì em cũng chẳng nhớ mình từng ký kết hợp đồng gì cả. Chỉ là đến khi tỉnh lại thì đã ở đây rồi."
"Theo phân tích của tôi, rất có khả năng những Hero cấp thấp bị đưa tới đây trái với ý muốn của mình. Còn các Hero cấp cao thì có lẽ khác."
"Rốt cuộc là bị cưỡng ép đưa tới đây sao."
"Có lẽ là vậy."
Cuộc thảo luận vẫn tiếp tục với ý kiến của từng người.
Có vẻ Jenna và Belkist vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận. Nerissa kiên nhẫn diễn giải từng thông tin một cách dễ hiểu.
"Không giống ký ức của ta. Ta chưa từng thấy con đàn bà tóc vàng đó."
"Có lẽ đến lần thăng cấp tiếp theo thì ký ức sẽ được giải phong. Ta cũng nhớ mang máng từng nghe thấy giọng nói của ai đó. Rất mơ hồ thôi. Chắc đó là giọng của Nữ Thần."
Edis bình tĩnh đáp lại lời phản đối của Kishasha.
"Dù sao cũng chẳng thay đổi được gì, đúng không? Chúng ta vẫn phải chinh phục tầng 100. Townia có ra sao cũng chỉ là chuyện phiền phức."
"Đúng là không thay đổi. Nhưng nếu tin này lan truyền bừa bãi sẽ khiến những cư dân khác hoang mang. Tốt nhất chỉ chúng ta biết với nhau thôi. Han, anh nghĩ sao? Còn những người ở tầng thấp..."
"..."
"Han?"
Edis bước tới gần tôi.
"Tôi muốn nghe ý kiến của anh. Từ nãy đến giờ anh chẳng nói gì cả."
"Đúng đó. Anh nghĩ sao về những gì chúng ta đã thấy?"
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi tặc lưỡi rồi mở miệng.
"Tôi không có ý kiến gì. Muốn làm sao thì làm."
"Cái gì?"
"Quyết định xong thì báo tôi sau. Dù thế nào tôi cũng sẽ làm theo."
Tôi đứng dậy.
Edis bối rối đi theo.
"Anh đi đâu vậy?"
"Xin lỗi. Tôi không khỏe."
Tôi rảo bước rời khỏi phòng khách.
Dù tôi không lên tiếng thì Nerissa và Edis cũng sẽ tự chủ trì cuộc họp.
Chắc sớm muộn cũng sẽ có kết luận. Rằng sự thật về thế giới này sẽ chỉ giới hạn trong số những Hero chiến đấu chủ chốt, không được tùy tiện tiết lộ cho người khác. Diễn biến của cuộc họp đang đi theo hướng đó.
'Đằng nào cũng toàn là dối trá.'
Những gì tôi đã nhìn thấy, tôi không thể kể cho bất kỳ ai.
Bất kể họ có tin hay không, bản thân thông tin đó cũng vô cùng nguy hiểm. Nếu các Hero biết được Nữ Thần đang xem con người Townia như món đồ chơi để thao túng, sĩ khí của họ sẽ tụt dốc không phanh.
'...'
Tôi mở cánh cửa ở cuối hành lang rồi bước vào.
Phòng của tôi. Tôi ngã phịch xuống chiếc ghế sofa cạnh giường.
'Bực thật.'
Sao mọi chuyện lại rắc rối đến thế.
Không biết tôi đã bị đâm sau lưng bao nhiêu lần rồi. Những cảnh tượng tôi nhìn thấy cứ quay cuồng trong đầu.
'Phải sắp xếp lại mới được.'
Muốn vậy thì cần có một trợ lý.
Tôi búng ngón tay, bụi sao lập tức lấp lánh bên cạnh.
[Thuộc hạ số 1 của Loki, Iselle có mặt!] Iselle xoay một vòng rồi ngồi lên vai tôi.
Tôi bắt đầu gỡ từng mảnh thông tin hỗn loạn trong đầu.
Iselle chăm chú nhìn tôi.
[Mấy hôm nay ngài lạ lắm. Có chuyện gì vậy?]
"Tôi có vài câu hỏi. Cô trả lời được không?"
[Đương nhiên! Cứ hỏi đi!] Iselle hào sảng vỗ ngực.
Cái gì cũng được sao? Để xem nào.
Tôi cười rồi lên tiếng.
"Lễ thăng cấp lần này, tôi đã nhìn thấy một thứ rất thú vị."
[Ừm, lễ thăng cấp 4 sao ở đây được giám đốc đích thân chuẩn bị rất kỹ. Đây là nội dung được thiết kế riêng cho Townia nên sẽ dễ hiểu...]
"Chuẩn bị kỹ để bịa chuyện cũng khéo thật."
Iselle giật mình lùi lại.
[Ngài... ngài có ý gì vậy, Loki?]
"Chỉ được trả lời có hoặc không."
Tôi im lặng nhìn cô.
Iselle tuy vẫn ngơ ngác nhưng cũng gật đầu.
"Mục đích của trò chơi này là cứu lấy một thế giới đã diệt vong. Đúng không?"
[Đ... đúng.]
"Master, Hero và phòng chờ đều tồn tại vì mục đích đó."
[Ừ. Các nhiệm vụ cũng vậy.] Đến đây thì vẫn trùng khớp với những gì tôi biết.
Lý do tồn tại của thế giới này là để đảo ngược sự diệt vong của các thế giới.
Vì thế mới có Can Thiệp Lực, có Master, Hero và phòng chờ.
"Được."
[Sao tự nhiên ngài hỏi vậy?] Điều quan trọng mới chỉ bắt đầu.
"Đám quái vật trong các nhiệm vụ có liên quan đến sự diệt vong không?"
[...]
"Vì sao chúng tôi phải chiến đấu với chúng?"
[Chờ... chờ một chút... bọn chúng là để cứu... Townia...] Iselle chần chừ.
Tôi nhắm mắt lại.
Những thế giới diệt vong mà tôi đã nhìn thấy khi ngồi trên Phi Không Đĩnh.
Có thế giới chìm trong biển lửa.
Có thế giới bị đại dương nhấn chìm.
Cũng có thế giới đóng băng hoàn toàn.
Tuy mỗi nơi đều khác nhau, nhưng lại có chung một điểm.
'Không có bất kỳ sinh vật nào còn sống.'
Không chỉ con người, mà cả quái vật, côn trùng, đến một ngọn cỏ cũng không thể tồn tại. Tất cả chỉ còn là vùng đất hoang tàn, chết chóc. Một thế giới đã thật sự diệt vong.
Nếu nguyên nhân khiến thế giới sụp đổ là do quái vật xâm lược thì không thể có kết cục như vậy.
Cho dù loài người có tuyệt chủng, bản thân cả thế giới cũng không thể bị hủy diệt hoàn toàn.
"Iselle. Tôi biết nhiều hơn cô tưởng đấy. Đừng giấu nữa."
[...]
"Trong những nhiệm vụ tôi từng trải qua... có từng xuất hiện kẻ nào là nguyên nhân thật sự dẫn đến sự diệt vong không?"
Tôi mở mắt.
Iselle đang run rẩy toàn thân, cuối cùng cũng cất tiếng.
[Không.]
"Vậy rốt cuộc trước giờ tôi liều mạng làm những chuyện đó để làm cái quái gì?"
Iselle nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập sợ hãi.
Đó là dấu hiệu cho thấy cô không thể nói.
Tôi bật cười khẩy rồi rút Bifrost ra.
"Dùng cái này đi. Ít nhất cũng có thể che mắt ả ta."
Iselle vội vàng đảo mắt nhìn quanh như sợ bị ai phát hiện, rồi đặt tay lên lưỡi kiếm.
Luồng khí đen tỏa ra từ thanh kiếm bao bọc lấy tôi và Iselle.
[Nếu bị phát hiện chuyện này... thì đầu tôi thật sự sẽ rơi mất.]
"Không sao. Tôi sẽ chặn ả."
[Ngài không lừa tôi chứ?] Iselle ngước lên nhìn tôi.
"Khi tôi mạnh hơn đã. Sắp đến lúc rồi."
[Đ... được.] Iselle hít một hơi thật sâu.
[Loki, ngài thật sự đã nhìn thấy tầng 0 sao?] Có vẻ nơi tôi từng đến được gọi là "tầng 0".
Tôi gật đầu.
"Ừ. Màn kịch lừa người cũng được dựng công phu thật."
[Nếu thật sự bị lộ thì tiêu đời luôn. Hít... thở...] Iselle hít sâu đến mức lồng ngực phồng lên rồi cất tiếng.
[Những con quái vật mà các ngài đã chiến đấu từ trước đến nay... hoàn toàn không liên quan đến sự diệt vong của Townia.]
"..."
[Bọn họ vốn là những Hero của quá khứ.]
"Dù là con người hay dị tộc?"
[Ừ.] Ra là vậy.
Nói cách khác, những kẻ mà chúng tôi hăng hái giết suốt thời gian qua đều từng là những người bảo vệ Townia, những chiến binh đã liều mạng để bảo vệ thế giới.
'Những kẻ sẽ bị giết sau này chắc cũng vậy.'
"Tại sao lại phải làm thế?"
[Vì muốn tạo ra một trò chơi thì phải có đủ điều kiện.] Iselle tiếp tục.
Hai Nữ Thần của Mobius đã tạo ra trò chơi mang tên "Pick Me Up" để đảo ngược số phận của những thế giới sắp diệt vong. Nói chính xác hơn, là để mượn sức mạnh của con người Trái Đất, những tồn tại thuộc chiều không gian cao hơn Mobius.
[Đã có Hero trong game thì cũng phải có kẻ địch. Cho nên...]
"Biến những người vô tội thành kẻ địch."
[Nếu để kẻ địch thật sự xuất hiện thì...]
"Không có cửa thắng sao?"
Iselle gật đầu.
Tôi biết.
Biết kẻ địch thật sự mà chúng tôi phải đối mặt là ai.
Chính là sau tầng 80.
'Cũng dễ hiểu.'
Nếu đám đó xuất hiện ngay từ đầu, thì cho dù thần game có đến cũng không thể vượt qua nổi.
Vậy thì mục đích tồn tại của lũ quái vật trước đó...
Tôi cười chua chát.
"Chúng chỉ là kinh nghiệm thôi sao?"
[Đám quái vật về cơ bản chỉ là vật hi sinh để Hero lên cấp. Hơn nữa, trong quá trình biến thành quái vật, chúng cũng bị hư hỏng nên còn cản trở việc khôi phục nữa.] Ra là vậy.
[Mỗi khi một thế giới thuộc Mobius diệt vong, giám đốc sẽ quyết định ai trở thành quái vật, ai trở thành Hero.] Tôi bắt đầu hiểu rồi.
Tôi nhớ lại khung cảnh khi đó.
Nếu lúc ấy họ chấp nhận lời đề nghị của Nữ Thần thì đã có thể trở thành "Hero cấp cao". Nhưng không một ai đồng ý.
Vì thế, họ trở thành quái vật.
'Có lẽ mình cũng hiểu điều kiện quyết định cấp bậc bẩm sinh rồi.'
Có vẻ cấp bậc được quyết định dựa trên tầm ảnh hưởng của họ khi còn sống.
Những nhân vật quan trọng của thế giới sẽ có cấp bậc cao, còn những kẻ gần như vai quần chúng thì cấp bậc thấp.
Dù là có ý thức hay vô thức, những ai đồng tình với Nữ Thần sẽ trở thành Hero.
Còn những ai phản đối sẽ trở thành quái vật.
'Đúng là làm theo ý mình hết.'
Tôi bật cười vì quá vô lý.
Có một điều tôi đã hiểu.
Dù là Hero hay quái vật...
... thì tất cả đều chỉ là những con rối.
Master cũng vậy.
'...'
Đây chắc mới chỉ là chuyện nhỏ.
Ả ta vẫn còn giấu vô số bí mật.
Ả chỉ cố tình cho chúng tôi thấy những thông tin có lợi cho mình.
Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy buồn nôn.
Ngay cả lễ thăng cấp lần này cũng vậy.
'... Phù.'
Bỗng nhiên khuôn mặt của Pria hiện lên trong đầu.
Cô ấy chẳng qua chỉ là...
'Một quân cờ dùng xong thì vứt bỏ sao.'
Không chỉ Pria.
Mà tất cả chúng tôi cũng vậy.
Tôi đứng dậy.
"Cảm ơn. Nhờ cô mà tôi đã biết đủ rồi."
[V... vâng.]
"Đừng lo. Tôi sẽ không để cô gặp rắc rối."
Việc cần làm vẫn không thay đổi.
Leo lên tòa tháp, tiêu diệt quái vật và tiếp tục mạnh lên.
Đến thời điểm thích hợp thì trở về Trái Đất.
Chỉ là...
Giữa chừng có thêm một việc phải làm.
Trước giờ tôi chưa từng bận tâm.
Dù tình cảnh này khiến tôi khó chịu, nhưng chỉ cần có thể trở về thì cũng chẳng sao.
Sau khi về Trái Đất, cứ mặc kệ bọn chúng là được.
Coi như từ nay không còn gặp lại nữa.
Tôi vẫn luôn nghĩ như vậy.
Nhưng giờ thì...
Tôi đã chắc chắn.
'Mày chết chắc rồi.'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn