Chương 165: Lý Do Không Từ Bỏ (1)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
[Hoàn thành màn chơi!] ['Belkist(★★★)', 'Katio(★★★★)' lên cấp!] [Phần thưởng - 320. 000G] [MVP - 'Kishasha(★★★★)'] Thông báo hoàn thành màn chơi hiện lên.
Ánh sáng bao phủ lấy cơ thể.
Tôi nhìn sang vai phải.
Một mũi tên đen đang cắm sâu vào đó. Máu từ vết thương loang ra như một đóa hoa đỏ thẫm. Mỗi lần hít thở, cơn đau âm ỉ lại lan khắp cơ thể.
"..."
Tên cung thủ bên kia vách núi đưa tay lên trán như chào tôi.
Khóe miệng dưới lớp khăn che mặt cong lên thành một nụ cười đầy tự tin.
Ý hắn rất rõ.
Có giỏi thì cứ tới đây.
'Phù...'
Chết tiệt.
Nói ngắn gọn thì...
Tôi không thể vượt qua cây cầu.
Mũi tên thì tự nhiên biến mất, lúc lại tách thành nhiều mũi, lúc thì đổi hướng giữa không trung.
Hắn sử dụng đủ loại kỹ thuật bắn cung kỳ dị chưa từng thấy.
Nếu là địa hình rộng rãi thì còn có thể tìm ra sơ hở.
Đằng này hắn lại chặn đúng lối vào của cây cầu hẹp.
Tuy cuối cùng vẫn tránh được vết thương chí mạng, nhưng đã lãng phí quá nhiều thời gian.
'Trinh sát phía tây thất bại rồi.'
Chỉ vì một tên quái dị đột ngột xuất hiện mà mọi kế hoạch đều bị đảo lộn.
Cuối cùng, trong lúc cái tên Xạ Thủ Ma Đạn đó chặn đường, đội cung binh đã bình an gia nhập chiến trường.
Còn kết cục phía sau thì chẳng cần nhìn cũng biết.
Tôi đưa mắt nhìn sang bên cạnh.
Toàn cảnh chiến trường hiện ra trước mắt.
Dưới lá cờ sư tử rách nát là vô số thi thể nằm la liệt.
Pria hẳn cũng ở trong đó.
Việc hiện thông báo hoàn thành màn chơi đồng nghĩa với việc điều kiện kết thúc nhiệm vụ đã được đáp ứng.
Mà điều đó cũng có nghĩa...
Pria đã chết.
'Lượt thứ hai cũng thất bại.'
Trong lúc cơ thể dần trở nên mờ nhạt, giọng Jenna vang lên.
<Anh, hình như kết thúc rồi. >
"Tôi biết. Bao nhiêu phút?"
<À... từ lúc trận chiến bắt đầu đến khi Công chúa Điện hạ tử trận là đúng 183 phút 53 giây. > Khoảng ba tiếng.
Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi phải chiếm toàn bộ các cứ điểm trên chiến trường, rồi cuối cùng gia nhập chiến trường.
Quá gấp.
Thật sự quá gấp.
Nếu không có mấy tên quái dị đó thì mọi chuyện đã dễ thở hơn nhiều.
'Lần sau cứ chờ đấy.'
Chuyện này chưa kết thúc đâu.
Rắc.
Tôi dùng tay bẻ gãy cán mũi tên đang cắm trên vai.
[Ting!] [Thông báo - Còn lại 3 cơ hội!] Cùng với tiếng hiệu ứng nông cạn ấy, chúng tôi được đưa trở về Khe Nứt Thời Không.
Tấm gương ở giữa đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Katio nhăn mặt rồi thở dài.
"Chuyện này... khó quá. Sao nhiệm vụ ở đây lại khó đến thế chứ?"
"Này nhóc Ma Pháp Học Giả, lúc trước cậu còn nằng nặc đòi làm nhiệm vụ cơ mà. Giờ lại sợ rồi à?"
"Khó quá đáng luôn ấy chứ! Ở Harr dù sao chỉ cần tỉnh táo là còn làm được. Còn ở đây thì rốt cuộc là cái quái gì vậy? Tầng 35 đã thế rồi, lần này cũng chẳng bình thường. Ngay cả mấy nhiệm vụ cũ ta xem qua Đá Tái Hiện cũng toàn điên hết cả."
Mũi tên cắm trên vai tôi từ từ tự rút ra.
Tôi tra kiếm vào vỏ rồi điều hòa hơi thở.
"Đã hoàn thành màn chơi rồi mà... chẳng vui chút nào. Nhưng dù sao cũng không phải là không thu được gì. Chỉ cần mọi người tập hợp lại tổng hợp thông tin thì sẽ tìm ra cách thôi. Đúng không anh?"
Cho dù nhiệm vụ có trông bất khả thi đến đâu, đã là game thì nhất định sẽ có cách chinh phục.
Nhưng...
Có biết cách hay không, và có thực hiện được hay không, lại là hai chuyện khác.
"Anh?"
"Gì vậy?"
"Có chuyện gì sao? Sắc mặt anh không được tốt."
"Chỉ là... hơi mệt thôi."
Chỉ là trong đầu vừa xuất hiện một ý nghĩ khiến tôi khó chịu.
Ngoại trừ tầng 25 lúc tôi không có mặt, toàn bộ nhiệm vụ ở các tầng còn lại đều được thiết kế ở mức độ cực kỳ tàn khốc.
Như thể có kẻ đang hỏi tôi.
"Mày vẫn phá đảo được chứ?"
'Chẳng lẽ đến tận tầng 100 đều phải chịu kiểu này sao?'
Tôi đã thất bại một lần ở tầng 35.
Không có nghĩa sẽ thất bại thêm lần nữa.
Nhưng nếu chuyện đó xảy ra...
Hậu quả chắc chắn sẽ còn nghiêm trọng hơn.
'...'
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Bầu trời rực rỡ sắc cầu vồng.
Anytng đang quan sát chúng tôi từ trên đó.
"Hôm nay thế nào đây, Han? Lại tập hợp nữa à?"
"Cũng muộn rồi. Hay để ngày mai tập hợp lại đi."
"Thế cũng được. Mọi người nhớ sắp xếp lại toàn bộ những gì đã trải qua hôm nay. Ít nhất đến lượt thứ ba phải tính ra được khả năng vượt qua."
Thu hoạch của lượt thứ hai chỉ có giới hạn thời gian Pria có thể cầm cự, cùng thông tin về khu vực chiến trường kéo dài từ phía nam đến đông bắc.
Ngoài ra còn biết được ở vách núi phía tây có một Named khá phiền phức xuất hiện.
Tôi ôm cái đầu đau nhức rồi rời khỏi Khe Nứt Thời Không.
Bắt đầu từ Belkist, mọi người lần lượt tản đi.
'Không có ý định bỏ chạy.'
Tôi đã quyết định từ lâu rồi.
Kể từ sau khi Eolka chết...
Tôi đã không còn đường lui nữa.
Chỉ là nghĩ đến những gì sắp phải đối mặt, tôi lại thấy phiền toái.
Phòng tôi.
'Để xem nào.'
Trước tiên phải cập nhật lại bản đồ đồng bằng.
Phía tây có đội tiếp tế thuốc và đội cung binh.
Nếu xử lý được hai cứ điểm này, thời điểm quân Sư Tử bị tiêu diệt hoàn toàn sẽ bị kéo dài.
Phía đông có các tòa thành và Tượng Nữ Thần.
'Ba tòa thành.'
Theo những gì Kishasha quan sát được, phía đông có tổng cộng ba tòa thành.
Phải chiếm tối thiểu ba cứ điểm trong vòng ba tiếng.
Trong lúc đó còn phải cắt đuôi đám Hắc Kỵ Sĩ truy đuổi.
Đương nhiên, các cứ điểm phía tây cũng bắt buộc phải xử lý.
Việc trinh sát vẫn chưa hoàn tất, nên chắc chắn còn những chướng ngại khác.
'Khó chịu thật.'
Ở cương vị một Hero, những gì tôi có thể làm rất hạn chế.
Nếu tôi là Master...
Nếu có thể trực tiếp sử dụng các công cụ chiến thuật...
Thì đã có thể xây dựng phương án chinh phục hoàn chỉnh rồi.
[Loki?] Trong lúc tôi đang ngồi ngẩn người trong phòng, bên cạnh chợt lóe lên ánh sao.
Là Iselle.
[Có chuyện gì sao?] Lộ rõ đến thế à.
Tôi cứ nghĩ mình giữ vẻ mặt bình thản rất tốt.
Tôi lên tiếng.
"Iselle."
[Vâng!]
"Cô thấy độ khó của nhiệm vụ ở đây thế nào?"
[Độ khó nhiệm vụ? Ý ngài là Townia sao?]
"Ừ."
Iselle suy nghĩ một lúc rồi khẽ thở dài.
[Nếu không có ngài, Loki... chắc nơi này đã kết thúc từ lâu rồi.]
"Tôi biết độ khó nhiệm vụ của mỗi tài khoản là khác nhau. Vậy độ khó được quyết định bằng may mắn à?"
[Không phải. Tôi nghe Giám đốc nói là có nguyên nhân. Nhưng cụ thể thì tôi cũng không được nghe.]
"Vậy những nhiệm vụ này là do ai tạo ra? Cũng là cái tên Giám đốc gì đó sao?"
Iselle gật đầu.
Ra là vậy.
"... Phiền phức thật."
[Ngài... ngài không định quay về Niflheim đấy chứ? Đúng không? Nếu ngài rời đi thì nơi này tiêu đời mất! Tôi cũng tiêu luôn! Xin ngài đừng đi! Bảo tôi làm gì cũng được!]
"Đừng cuống lên thế. Tôi không đi."
Thôi, than thở đến đây là đủ.
Tôi bật cười rồi xoay ghế lại.
Trên bàn là tấm bản đồ vừa được cập nhật.
Đã đến lúc tập trung trở lại.
Đúng lúc tôi cầm bút lên, chuẩn bị ghi chi tiết phương án chinh phục...
[...] Iselle vẫn chưa rời đi.
Mồ hôi lạnh chảy trên gương mặt còn chưa hết nét trẻ con của cô, khác hẳn vẻ thường ngày.
"Này, cô còn chưa đi à?"
[Chuyện... chuyện là...] Iselle khẽ nuốt nước bọt.
[Giám đốc vừa liên lạc.]
"Liên lạc?"
Iselle vỗ cánh liên hồi rồi xoay một vòng giữa không trung.
Theo quỹ đạo đôi cánh, bụi sao tỏa ra khắp nơi, giữa những hạt sáng ấy hiện lên một cửa sổ hologram nhỏ.
[※Chú ý - Đường truyền dành riêng cho GM]
'...'
Tell> Chào ngươi.
Tôi nhìn sang màn hình điều khiển của Anytng.
Lúc này Anytng đang mải mê đấu thử với AI.
Trông hắn chẳng hề để ý đến dòng tin nhắn phía trên.
'Chỉ mình mình nhìn thấy sao?'
Iselle bồn chồn nhìn tôi.
Tell> Đây là lần đầu tiên kể từ sau lễ thăng cấp 2 sao nhỉ. Lâu rồi không gặp.
'Con khốn này... chẳng lẽ...'
Tell> Đừng ngạc nhiên, Loki. Chỉ cần ngươi muốn thì lúc nào cũng có thể gặp ta. Ta cứ nghĩ ít nhất ngươi sẽ gọi ta một lần, ai ngờ lại chẳng hề tìm đến. Đúng là chẳng hiểu gì về lòng con gái cả.
Tôi gõ lên bàn phím ảo đang lấp lánh bên dưới khung chat.
Han> Tao chưa từng gọi mày. Biến đi.
Tell> Quà ta tặng dùng có ổn không? Nếu biết tận dụng tên đó, thì một trong những con chó săn của ngươi bây giờ đã chạm ngưỡng 7 sao rồi.
Quà...
Ý ả là Hội Đoàn Kết sao?
Tôi quay sang nhìn Iselle.
"Ả ta là do cô gọi đến?"
[Không, tôi...]
"Đủ rồi."
Đã có thể hiện tips, duyệt web và làm đủ thứ khác...
Thì việc kết nối đường truyền chat của công ty Mobius cũng chẳng phải chuyện khó.
Dù sao Iselle cũng chỉ là thuộc hạ của ả mà thôi.
Cũng không thể công khai chống đối ả được.
Tell> Mà thôi, Loki. Thật bất ngờ khi ngươi vẫn còn sống ở cái tài khoản nát đó. Nói thật nhé, ngay cả ta cũng từng tạo Townia rồi bỏ luôn. Chẳng nghĩ ra nổi cách phá đảo.
Han> Chẳng nghĩ ra cách phá đảo?
Tell> Nói theo cách bây giờ thì tài khoản đó đúng kiểu hết cứu. Cân bằng nát bét. Chuẩn luôn.
Tell> Ta cứ tưởng chậm nhất đến tầng 20 ngươi sẽ liên lạc với ta. Vậy mà ngươi đã cầm cự được đến giờ. Phải công nhận ngươi đã thể hiện đúng với cái tên Loki của mình. Đáng được công nhận đấy. Công nhận không? Có chứ.
Muốn giỡn mặt với tôi à.
Mặc cho tôi hoàn toàn phớt lờ, tin nhắn vẫn liên tục hiện lên.
Tell> Master bên đó chưa bỏ game à? Đáng lẽ phải bỏ từ lâu rồi chứ.
Tell> Ta đã nói trước đây rồi. Tài khoản đó không bình thường. Nó hỏng đến mức không cứu nổi.
Ngay sau đó, khung chat lại được cập nhật.
Tell> Xem ngươi còn cầm cự được đến bao giờ.
Tell> Hình như tên là Anytng nhỉ. Ngươi thật sự nghĩ một kẻ chỉ biết đứng phía sau vung gậy cổ vũ lại đủ năng lực dẫn dắt ngươi sao? Chính ngươi hiểu rõ nhất mà. Master bất tài thì Hero có xuất sắc đến đâu cũng vô dụng. Cuối cùng vẫn chỉ có kết cục thất bại.
Han> Bớt nói nhảm đi, có chuyện gì thì nói nhanh.
Tell> Ta sẽ giao vị trí Master của Townia cho ngươi.
Tell> Yên tâm đi. Tuyệt đối không phải khế ước nô lệ gì cả. Chỉ cần tuân thủ vài điều kiện là được. Đương nhiên, nếu phá đảo đến tầng 100 thì ta cũng bảo đảm ngươi sẽ được trở về Trái Đất, kèm theo một khoản tiền thưởng khổng lồ.
Tell> Chẳng phải đây là một đề nghị quá hời sao?
Tôi tắt luôn khung chat.
Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi.
Nhưng tôi quyết định sẽ không bận tâm đến tên này nữa.
Anytng vẫn đang hăng say đấu tập với AI.
Hắn đang giằng co với một con bot hạ cấp.
So với trước kia, lúc ngay cả bot cấp thấp nhất cũng thua liên tiếp, thì đúng là đã tiến bộ rất nhiều.
'Nếu tận dụng được tiên nữ ở nơi đó cùng Bifrost, thì dù không có Master cũng chưa chắc đã là vấn đề. Thanh kiếm đó có Can Thiệp Lực rất lớn.'
Tôi chợt nhớ đến lời Yurnet từng nói.
Dù Master có bỏ game thì cũng chưa chắc ảnh hưởng đến Townia.
Hay nói đúng hơn...
Là tôi có thể đảm nhận vai trò của Master.
Ban đầu, tôi còn chẳng nhìn thấy giao diện điều khiển của Master, chỉ miễn cưỡng đọc được nhật ký hệ thống.
Nhưng theo thời gian, càng leo cao trong tòa tháp, cấp độ càng tăng, giao diện của Master cũng dần hiện ra trong tầm nhìn của tôi.
'Nếu tên đó bỏ game...'
Đối với Anytng, nơi này dù sao cũng chỉ là một trò chơi.
Thích thì chơi.
Không thích thì nghỉ.
Quyết tâm của hắn hoàn toàn khác với những kẻ đang phải đánh đổi bằng mạng sống như chúng tôi.
'...'
Trao vị trí Master cho tôi...
Có nghĩa là sẽ loại Anytng khỏi Townia sao?
Nếu vậy thì ngay cả độ khó của nhiệm vụ hiện tại cũng sẽ thay đổi.
Ở những nhiệm vụ như thế này, nơi việc phân chia vai trò và lực lượng là yếu tố quyết định, năng lực chiến thuật của Master còn quan trọng hơn cả Hero.
'Không biết nữa.'
Tôi cười nhạt.
Nếu chỉ là độ khó bình thường thì không sao.
Nhưng ở nơi như thế này, một mình tôi cuối cùng vẫn có giới hạn.
Tôi đã đưa Thiên Không Chi Thư cho Anytng, cũng không tiếc công chỉ bảo và giúp đỡ...
Thế nhưng giữa một Ranker và một người chơi bình thường, ngay từ cách nhìn nhận trò chơi đã hoàn toàn khác nhau.
'Liệu mình có thể đưa Anytng lên đến tầng 100 không?'
Cuối cùng...
Vấn đề vẫn nằm ở chính ý chí của hắn.
Hắn thật sự có bao nhiêu đam mê và khát khao tiến bộ với trò chơi này?
Với một người chơi bình thường, rất khó để làm được đến mức đó.
[※Chú ý - Đường truyền dành riêng cho GM] [Có tin nhắn trò chuyện chưa đọc.] Có vẻ ả ta vẫn chưa ngắt kết nối với tôi.
Tôi quay sang nhìn Iselle, người vẫn đang đứng bên cạnh với vẻ bồn chồn.
"Cô nghĩ sao?"
[...]
"Ý của ả đại khái là thế này. Muốn leo tiếp thì phải thay Master."
[Tôi...] Iselle nhắm mắt rồi khẽ nói.
[Hay là... cứ tin Master đi?]
"Lúc đầu cô còn mắng hắn là đồ đầu đất cơ mà."
[Bây giờ khác rồi. Tuy hơi ngốc một chút, lại còn có sở thích kỳ quặc, nhưng tôi thấy hắn cũng không tệ. Ít nhất hắn chưa từng đối xử tệ với ngài, Loki. Hắn cũng rất chăm chơi game, còn nạp tiền nữa.]
"Ý cô là nghiện game."
Iselle khúc khích cười.
[Tôi có thứ muốn cho ngài xem, Loki.]
"Cái gì?"
[Lịch sử sử dụng điện thoại của Anytng!] Tôi chớp mắt.
Không rõ ý cô là gì.
Mặc kệ tôi có hiểu hay không, Iselle bắt đầu tập trung tinh thần rồi liên tục vung vẩy hai tay.
[Haa! Hiện ra đi!] Bụp.
Cùng với một luồng sáng, một cửa sổ hologram khác hiện lên.
Đó là một giao diện rất quen thuộc.
Có vẻ là bộ nhớ trong của điện thoại.
Iselle chạm vào một tài liệu trong thư mục "Download".
Một trang nền trắng hiện ra với đầy chữ viết.
[Tada! Là Thiên Không Chi Thư đó! Tài liệu mà Loki tặng đã được hắn lưu trong điện thoại, còn thường xuyên lấy ra đọc nữa. Tổng cộng đã mở xem tới 132 lần rồi.] Iselle vênh mặt đầy đắc ý.
Nhưng chỉ đọc thôi thì có ý nghĩa gì.
Thấy tôi vẫn im lặng, Iselle liền lật đến trang cuối của tài liệu.
[Đây là những gì Anytng tự ghi thêm bắt đầu từ trang cuối của Thiên Không Thư.] Những dòng chữ dần hiện lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn