Chương 179: Chỉ Vì Một Lần Duy Nhất (3)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
"Rốt cuộc sao bọn họ lại ở đây chứ...!"
Ông lão chậm rãi lên tiếng.
"Đường của quý khách sắp bị cản trở. Phiền các vị tránh sang một bên được không?"
Cô gái tóc vàng ngơ ngác lùi lại.
Không lâu sau, những nhân vật được chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.
Hai nam hai nữ, tất cả đều mặc quân phục đen được ủi phẳng phiu.
Bốn người chia thành từng cặp, bước đi đều tăm tắp về phía chiếc limousine đang đỗ.
"Bộ quân phục đó... hình như em từng thấy ở đâu rồi."
Jenna nghiêng đầu.
Tôi tặc lưỡi.
"Mới có bao lâu mà quên rồi à?"
"A, a, em nhớ ra rồi! Niflheim! Là nơi siêu mạnh ấy! Nhưng sao họ lại đến đây? Em cứ tưởng những người đó chỉ tham gia ở sân chơi lớn hơn cơ."
"..."
Tôi nheo mắt.
Không có lý do gì để Niflheim xuất hiện ở đây.
Với họ, phần thưởng như Đá Giáng Lâm Cầu Vồng hay Vé Triệu Hồi 5 Sao đều chẳng còn bao nhiêu giá trị.
Vậy mà họ vẫn xuất hiện.
Thậm chí còn từ bỏ cơ hội tiến vào Thành phố Thứ Nguyên cấp cao.
'Haiz.'
Đúng là ưu ái quá mức.
Chuyện này tôi chưa từng nghe nói.
"Mời lên xe."
Ông lão mở cửa limousine.
"Vẫn còn một người nữa. Xin đợi một lát."
Chàng trai đi đầu lắc đầu.
Trên ngực trái bộ quân phục của cậu ấy là huy hiệu hình thập tự màu trắng.
Đó là huy hiệu dành cho học viên ưu tú nhất do khu huấn luyện của Niflheim cấp.
Ba người phía sau cũng đeo những huy hiệu tương tự.
'Đúng là chọn toàn tinh anh.'
Cả bốn người đều không có trong ký ức của tôi, có lẽ họ được triệu hồi sau khi tôi rời đi.
Nhưng chắc chắn họ là những Hero 4 Sao xuất sắc nhất hiện tại của Niflheim.
Đám đàn anh khóa trước hẳn đã thăng lên 5 Sao từ lâu rồi.
"Niflheim... tại sao?"
Đến lúc này, cô gái tóc vàng đã hoàn toàn trở thành nhân vật làm nền.
Bốn học viên ưu tú của Niflheim đứng yên giữa vô số ánh mắt đổ dồn về mình, không hề dao động.
Có vẻ họ đang chờ người cuối cùng.
Một lát sau, thành viên cuối cùng cũng đến.
Hắn đeo một cây trường thương bằng thép sau lưng, lúng túng bước nhanh đến chỗ những người đang đợi.
"Cậu làm gì mà giờ mới tới?"
"X... xin lỗi. Tôi thay quần áo."
Hắn cười gượng, gãi gãi má.
"..."
Chiếc limousine chở đội tham gia sự kiện của Niflheim rời khỏi quảng trường.
Jenna ngơ ngác nhìn theo rồi lẩm bẩm.
"Vừa rồi... em không nhìn nhầm chứ?"
"Hóa ra cậu ta biến mất là để sang đó."
Belkist cười nhạt.
"Tôi cũng từng nghe loáng thoáng về Niflheim. Nghe nói là mạnh nhất khu vực này. Được đối đãi như thế thì xem như thành đạt rồi còn gì. Cũng tốt thôi."
"Em thấy kỳ lắm. Anh Aaron mà em biết..."
"So với vùng quê như chúng ta thì đô thị lớn vẫn hấp dẫn hơn chứ. Đến cả quân phục cũng đẹp hơn hẳn."
"À..."
"Cứ chờ xem đi. Biết đâu lại có ẩn tình gì."
Edis không biết đã đến từ lúc nào, lên tiếng.
"Dù cậu ấy thật sự chuyển sang đó thì... với chúng ta cũng là chuyện đáng chúc mừng. Hoàn cảnh của chúng ta vốn rất khắc nghiệt mà. Đúng không, Han?"
"Ừ, đúng vậy."
Tôi cười khẽ đáp.
Thành viên cuối cùng của đội tham gia sự kiện chính là Aaron.
Vóc người cao lêu nghêu và gương mặt có phần ngờ nghệch vẫn không thay đổi.
Nhưng khí chất đã khác hẳn.
'Hừm.'
Dù phần thưởng không quan trọng thì đây vẫn là chuyện liên quan đến hình ảnh của Niflheim trước bên ngoài.
Họ tuyệt đối sẽ không cử kẻ tầm thường tham gia.
"Thế này thì khó rồi đây... Nhỡ đâu chúng ta không lấy được Vé Triệu Hồi thì sao?"
"Không lấy được cũng chẳng sao. Chỉ coi như khởi động thôi, đừng cố quá."
Mục tiêu của tôi từ đầu đến cuối vẫn chỉ là Đá Giáng Lâm.
Còn Vé Triệu Hồi thì có được là tốt, không có cũng không sao.
Sự kiện lần này quy tụ không ít vị khách đặc biệt.
Đây sẽ là cơ hội tốt để xem hiện giờ tôi đã mạnh đến mức nào.
Xe buýt liên tục ra vào, số người trên quảng trường cũng dần thưa đi.
Đội Townia của chúng tôi lên chiếc xe buýt cuối cùng rời khỏi quảng trường.
Theo cẩm nang hướng dẫn, lễ khai mạc sẽ diễn ra vào ngày mai.
Đêm nay mọi người sẽ nghỉ tại khách sạn.
"Nghe tôi nói không?"
"Sao?"
Tôi đang ngồi ở hàng ghế cuối nhìn ra ngoài cửa sổ thì Belkist lên tiếng.
"Theo tôi biết, vị tiền bối đó chẳng có bao nhiêu thiên phú. Đúng không?"
"Đúng. Dù cậu ấy có mười người cũng không bằng một mình cậu."
"Vậy thì lạ thật. Nếu vị tiền bối đó lại có mặt ở nơi ấy thì..."
"Chỉ có nghĩa là cậu ấy đã mạnh lên thôi."
Tôi chống khuỷu tay lên khung cửa sổ.
Dù thế nào đi nữa, ở Raid Festa lần này, Niflheim là kẻ địch.
Họ sẽ là đối thủ mạnh nhất.
Không biết các hạng mục khác thế nào, nhưng ở giải đấu chính thì chắc chắn họ sẽ tham gia.
Và rất có khả năng Aaron sẽ là một trong số đó.
'Muốn cho Aaron tích lũy kinh nghiệm sao.'
Có thể đoán được, nhưng tôi không biết mục đích chính xác.
Là ý của Yurnet hay chủ ý của Muden.
Chỉ cần liên lạc là sẽ có câu trả lời ngay, nhưng riêng chuyện này tôi không muốn dựa dẫm vào họ.
'Hay là...'
Cũng không phải không có khả năng Aaron đã hoàn toàn chuyển sang Niflheim.
Lòng người thay đổi thế nào thì chẳng ai đoán trước được.
"Rốt cuộc sao bọn họ lại ở đây chứ...!"
Ông lão chậm rãi lên tiếng.
"Đường của quý khách sắp bị cản trở. Phiền các vị tránh sang một bên được không?"
Cô gái tóc vàng ngơ ngác lùi lại.
Không lâu sau, những nhân vật được chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.
Hai nam hai nữ, tất cả đều mặc quân phục đen được ủi phẳng phiu.
Bốn người chia thành từng cặp, bước đi đều tăm tắp về phía chiếc limousine đang đỗ.
"Bộ quân phục đó... hình như em từng thấy ở đâu rồi."
Jenna nghiêng đầu.
Tôi tặc lưỡi.
"Mới có bao lâu mà quên rồi à?"
"A, a, em nhớ ra rồi! Niflheim! Là nơi siêu mạnh ấy! Nhưng sao họ lại đến đây? Em cứ tưởng những người đó chỉ tham gia ở sân chơi lớn hơn cơ."
"..."
Tôi nheo mắt.
Không có lý do gì để Niflheim xuất hiện ở đây.
Với họ, phần thưởng như Đá Giáng Lâm Cầu Vồng hay Vé Triệu Hồi 5 Sao đều chẳng còn bao nhiêu giá trị.
Vậy mà họ vẫn xuất hiện.
Thậm chí còn từ bỏ cơ hội tiến vào Thành phố Thứ Nguyên cấp cao.
'Haiz.'
Đúng là ưu ái quá mức.
Chuyện này tôi chưa từng nghe nói.
"Mời lên xe."
Ông lão mở cửa limousine.
"Vẫn còn một người nữa. Xin đợi một lát."
Chàng trai đi đầu lắc đầu.
Trên ngực trái bộ quân phục của cậu ấy là huy hiệu hình thập tự màu trắng.
Đó là huy hiệu dành cho học viên ưu tú nhất do khu huấn luyện của Niflheim cấp.
Ba người phía sau cũng đeo những huy hiệu tương tự.
'Đúng là chọn toàn tinh anh.'
Cả bốn người đều không có trong ký ức của tôi, có lẽ họ được triệu hồi sau khi tôi rời đi.
Nhưng chắc chắn họ là những Hero 4 Sao xuất sắc nhất hiện tại của Niflheim.
Đám đàn anh khóa trước hẳn đã thăng lên 5 Sao từ lâu rồi.
"Niflheim... tại sao?"
Đến lúc này, cô gái tóc vàng đã hoàn toàn trở thành nhân vật làm nền.
Bốn học viên ưu tú của Niflheim đứng yên giữa vô số ánh mắt đổ dồn về mình, không hề dao động.
Có vẻ họ đang chờ người cuối cùng.
Một lát sau, thành viên cuối cùng cũng đến.
Hắn đeo một cây trường thương bằng thép sau lưng, lúng túng bước nhanh đến chỗ những người đang đợi.
"Cậu làm gì mà giờ mới tới?"
"X... xin lỗi. Tôi thay quần áo."
Hắn cười gượng, gãi gãi má.
"..."
Chiếc limousine chở đội tham gia sự kiện của Niflheim rời khỏi quảng trường.
Jenna ngơ ngác nhìn theo rồi lẩm bẩm.
"Vừa rồi... em không nhìn nhầm chứ?"
"Hóa ra cậu ta biến mất là để sang đó."
Belkist cười nhạt.
"Tôi cũng từng nghe loáng thoáng về Niflheim. Nghe nói là mạnh nhất khu vực này. Được đối đãi như thế thì xem như thành đạt rồi còn gì. Cũng tốt thôi."
"Em thấy kỳ lắm. Anh Aaron mà em biết..."
"So với vùng quê như chúng ta thì đô thị lớn vẫn hấp dẫn hơn chứ. Đến cả quân phục cũng đẹp hơn hẳn."
"À..."
"Cứ chờ xem đi. Biết đâu lại có ẩn tình gì."
Edis không biết đã đến từ lúc nào, lên tiếng.
"Dù cậu ấy thật sự chuyển sang đó thì... với chúng ta cũng là chuyện đáng chúc mừng. Hoàn cảnh của chúng ta vốn rất khắc nghiệt mà. Đúng không, Han?"
"Ừ, đúng vậy."
Tôi cười khẽ đáp.
Thành viên cuối cùng của đội tham gia sự kiện chính là Aaron.
Vóc người cao lêu nghêu và gương mặt có phần ngờ nghệch vẫn không thay đổi.
Nhưng khí chất đã khác hẳn.
'Hừm.'
Dù phần thưởng không quan trọng thì đây vẫn là chuyện liên quan đến hình ảnh của Niflheim trước bên ngoài.
Họ tuyệt đối sẽ không cử kẻ tầm thường tham gia.
"Thế này thì khó rồi đây... Nhỡ đâu chúng ta không lấy được Vé Triệu Hồi thì sao?"
"Không lấy được cũng chẳng sao. Chỉ coi như khởi động thôi, đừng cố quá."
Mục tiêu của tôi từ đầu đến cuối vẫn chỉ là Đá Giáng Lâm.
Còn Vé Triệu Hồi thì có được là tốt, không có cũng không sao.
Sự kiện lần này quy tụ không ít vị khách đặc biệt.
Đây sẽ là cơ hội tốt để xem hiện giờ tôi đã mạnh đến mức nào.
Xe buýt liên tục ra vào, số người trên quảng trường cũng dần thưa đi.
Đội Townia của chúng tôi lên chiếc xe buýt cuối cùng rời khỏi quảng trường.
Theo cẩm nang hướng dẫn, lễ khai mạc sẽ diễn ra vào ngày mai.
Đêm nay mọi người sẽ nghỉ tại khách sạn.
"Nghe tôi nói không?"
"Sao?"
Tôi đang ngồi ở hàng ghế cuối nhìn ra ngoài cửa sổ thì Belkist lên tiếng.
"Theo tôi biết, vị tiền bối đó chẳng có bao nhiêu thiên phú. Đúng không?"
"Đúng. Dù cậu ấy có mười người cũng không bằng một mình cậu."
"Vậy thì lạ thật. Nếu vị tiền bối đó lại có mặt ở nơi ấy thì..."
"Chỉ có nghĩa là cậu ấy đã mạnh lên thôi."
Tôi chống khuỷu tay lên khung cửa sổ.
Dù thế nào đi nữa, ở Raid Festa lần này, Niflheim là kẻ địch.
Họ sẽ là đối thủ mạnh nhất.
Không biết các hạng mục khác thế nào, nhưng ở giải đấu chính thì chắc chắn họ sẽ tham gia.
Và rất có khả năng Aaron sẽ là một trong số đó.
'Muốn cho Aaron tích lũy kinh nghiệm sao.'
Có thể đoán được, nhưng tôi không biết mục đích chính xác.
Là ý của Yurnet hay chủ ý của Muden.
Chỉ cần liên lạc là sẽ có câu trả lời ngay, nhưng riêng chuyện này tôi không muốn dựa dẫm vào họ.
'Hay là...'
Cũng không phải không có khả năng Aaron đã hoàn toàn chuyển sang Niflheim.
Lòng người thay đổi thế nào thì chẳng ai đoán trước được.
"Đứng ngây ra đó làm gì?"
"A, vâng!"
Aaron vội vàng đi vào phòng khách.
Tôi đặt hai cốc nước lên bàn rồi ngồi xuống đối diện hắn.
"Các thành viên khác..."
"Ngủ cả rồi. Cũng khuya lắm rồi mà."
"Th... thật sự xin lỗi. Chỉ có lúc này tôi mới rảnh..."
"Không sao."
Tôi uống một ngụm nước.
"Lâu rồi không gặp. Vẫn khỏe chứ?"
"Vâng, tôi vẫn khỏe. Thấy đại ca, cô Jenna và chị Edis đều bình an, tôi cũng yên tâm."
"Đương nhiên rồi. Cậu nghĩ bọn tôi dễ chết thế à?"
Tôi cười.
Còn Eolka...
Tôi quyết định không nhắc đến.
Tốt nhất cứ để mọi chuyện chìm xuống.
Tôi quan sát Aaron.
Nhìn kỹ mới thấy bộ quân phục trên người hắn nhăn nhúm, mặc cũng không ngay ngắn.
Khác hẳn với những thành viên Niflheim khác trong bộ quân phục được là phẳng phiu.
Vai hắn khom xuống, hai bàn tay bị quấn kín bằng băng trắng.
Giữa những lớp băng thấp thoáng những vết chai và lớp máu khô.
'Vẫn y như trước.'
Cả cái phương pháp huấn luyện điên rồ đó nữa.
"Làm sao cậu biết bọn tôi đến đây?"
"Sư phụ nói cho tôi biết. Người bảo đại ca sẽ đến đây."
Là Muden sao.
Tôi lại uống thêm một ngụm nước.
Sau một hồi im lặng, Aaron như đã hạ quyết tâm, chậm rãi lên tiếng.
"Trước hết..."
"Ừ."
"Tôi không chuyển sang Niflheim."
'Quả nhiên.'
Với tính cách của Aaron thì chuyện đó vốn không thể xảy ra.
"Vậy sao cậu lại ở đây?"
"Tôi được sư phụ tiến cử."
Đến lúc xuống núi rồi sao.
Tôi cứ tưởng vẫn còn sớm.
Tôi uống cạn cốc nước.
"Đại ca, lần này tôi sẽ tham gia giải đấu với tư cách thành viên của Niflheim."
"Cạnh tranh chắc khốc liệt lắm. Giỏi đấy."
"Không hẳn là cạnh tranh... Có lẽ nên nói là được đặc cách."
Aaron cúi đầu.
Thì ra đó là lý do thái độ của các học viên Niflheim với Aaron lại lạnh nhạt như vậy.
Nhìn bộ quân phục không vừa người là biết quyết định này được đưa ra rất đột ngột.
Nhưng ở Niflheim không tồn tại chuyện đặc cách.
Nếu không đủ năng lực thì sẽ chẳng bao giờ có cơ hội.
"Việc huấn luyện thế nào rồi?"
"Ngày nào cũng như ở địa ngục. Thật ra đến bây giờ vẫn vậy."
Aaron gãi má.
Chỉ cần nhìn đôi tay kia là biết hắn đã bị vắt kiệt sức đến mức nào.
"T... tôi vẫn đang cố gắng theo kịp."
"Sao trả lời nghe chẳng có sức sống thế? Uổng công tôi đưa cậu đi."
"Xin lỗi."
Tôi cười rồi uống nốt ngụm nước còn lại.
Giờ mới đến chuyện chính.
"Được rồi. Cậu đến đây làm gì? Tôi là Townia, còn cậu là Niflheim. Đừng nói là muốn tôi nương tay trong giải đấu nhé? Nếu muốn quay về thì vẫn còn sớm lắm."
"Làm gì có chuyện đó. Chỉ là... tôi muốn nói với đại ca quyết tâm của mình."
"Quyết tâm?"
Aaron hít một hơi thật sâu.
Có vẻ hắn sắp nói điều gì rất quan trọng.
"Đại ca. Lần này tôi sẽ tham gia hạng mục đấu cá nhân."
Aaron nhìn xuống đôi bàn tay đang quấn đầy băng của mình.
"Nếu tôi vô địch giải đấu cá nhân..."
Hắn siết chặt nắm tay.
"... tôi sẽ trở về Townia."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn