Chương 226: Loại nhiệm vụ - Hỗn hợp (6)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 300 chương · ~26 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Toàn tập.
Kẻ địch liên tục xuất hiện không ngừng nghỉ.
Ở đám người từng là con người ấy, không còn tìm thấy dù chỉ một chút lý trí.
Lũ binh sĩ vừa lặp đi lặp lại những tiếng gào rú và rên rỉ, vừa như nước lũ tràn về phía Tượng Nữ Thần.
"Bên trái có năm tên!"
Xoẹt.
Lưỡi kiếm Bifrost không phân biệt thép hay da thịt.
Mọi thứ chạm vào đều bị chém đứt.
Rõ ràng, không nhìn thấy phía trước là một bất lợi tuyệt đối.
Thế nhưng, ngay trong màn đêm đen kịt, tôi vẫn nhìn rõ từng tên đang lao về phía mình.
Đồng Cảm Giác.
Ridigion từng nói.
Nếu không ngừng tích lũy rèn luyện và thực chiến, đến một lúc nào đó, thứ vốn không nhìn thấy cũng sẽ hiện ra trước mắt.
'Nực cười thật.'
Có lẽ giờ tôi đã hoàn toàn vượt khỏi giới hạn con người.
Não bộ của tôi đang biến âm thanh và mùi vị thành hình ảnh, rồi chiếu lên võng mạc.
Đây không phải kỹ năng.
Chỉ là kết quả của quá trình tích lũy rèn luyện và kinh nghiệm mà thôi.
Dĩ nhiên, tôi không thể phát huy toàn bộ sức chiến đấu như bình thường.
Những thành viên khác cũng vậy.
Thế nhưng, bọn họ vẫn chiến đấu với kẻ địch mà không lùi lấy một tấc.
['Hữu Nhãn Tham Thực Đại Địa'] Một lần nữa, các giác quan lại rối loạn.
Khi màn đêm trước mắt tan biến, hiện ra là vô số thi thể nằm la liệt trên nền cát của đấu trường.
"..."
Kishasha, đang giao chiến với Kiadni, quay đầu nhìn tôi rồi khẽ thì thầm điều gì đó.
Môi cô chỉ mấp máy, hoàn toàn không có âm thanh.
'Đi đi. Mau.'
Lần này xem ra Kishasha cũng bị tước mất thị giác.
Tôi đổi vị trí với Kishasha.
'Lần này là tôi và Belkist sao.'
Cả hai đều là kiểu kiếm sĩ kết hợp hài hòa giữa sức mạnh và kỹ thuật.
Đội hình không tệ.
'Cánh tay của anh không ổn rồi.'
Tôi đọc khẩu hình của Belkist.
Phía sau hắn, Vua Thú đang siết chặt nắm đấm, vừa nhỏ từng giọt máu vừa lao tới.
'Để tôi lên trước.'
Một thế giới không có âm thanh.
Thanh kiếm của Belkist và nắm đấm của Vua Thú lại va chạm thêm một lần nữa.
Tôi hạ thấp người gần như áp sát mặt đất, chớp lấy sơ hở của hắn rồi lao vọt lên.
[Thần Lực của Tượng Nữ Thần tăng lên 62%!] [Nhận được Gia Hộ Quang Huy!] [Buff được áp dụng trên toàn bộ khu vực tầng sâu Hỗn Độn!] [Buff áp dụng - Toàn bộ chỉ số của Hero tăng 10%!] Chỉ số Thần Lực lại bắt đầu tăng lên.
[Quái vật đột kích!] [Round 7.] [Binh sĩ loài người ô nhiễm Lv. 53] × 53 [Kỵ sĩ loài người ô nhiễm Lv. 61] × 11 Theo thời gian, số lượng kẻ địch ngày càng nhiều hơn.
Thế nhưng, tên nào vừa xông tới cũng lập tức biến thành xác chết nằm ngổn ngang trên mặt đất.
'Trận Boss không thể sử dụng kỹ năng và Khắc Ấn.'
Nhiệm vụ này đang đặt ra một câu hỏi cho các Hero.
Liệu họ có quá phụ thuộc vào kỹ năng và Khắc Ấn, mà lơ là việc rèn luyện thể chất và võ thuật hay không.
Đồng thời, cứ mỗi chu kỳ lại hạn chế một giác quan, để kiểm tra xem các thành viên trong cùng một đội có thể phối hợp ăn ý với nhau hay không.
Đương nhiên, ở phương diện này, tôi hoàn toàn tự tin.
Sau khi chu kỳ ấy lặp đi lặp lại thêm vài lần.
[Thần Lực của Tượng Nữ Thần tăng lên 82%!] [Gia Hộ Quang Huy được cường hóa!] [Buff được áp dụng trên toàn bộ khu vực tầng sâu Hỗn Độn!] [Buff áp dụng - Toàn bộ chỉ số của Hero tăng 20%!] Cuối cùng, chỉ số Thần Lực cũng vượt qua mốc 80%.
"Khà ha ha ha! Tuyệt lắm!"
Vua Thú đầy thương tích nhìn bọn tôi rồi cười lớn.
Mái tóc dựng đứng giờ đã rối tung, trên khắp cơ bắp cứng như thép đều hằn đầy vết thương.
Ngược lại, phía chúng tôi tuy cũng bị vài vết thương nhỏ, nhưng hoàn toàn không đáng kể.
'Khả năng hồi phục thật khủng khiếp.'
Tôi lắc lắc bàn tay phải.
Lúc đỡ nhầm cú đấm của Kiadni, nó từng bị gãy.
Nhưng sau khi uống thuốc, chỉ một thời gian ngắn sau đã liền lại như cũ.
Giờ đây tôi không còn cảm thấy đau đớn chút nào.
'Thật sự đã vượt khỏi giới hạn của con người rồi sao.'
Ngay cả khi không còn chịu ảnh hưởng của Hắc Long Huyết mà vẫn đạt tới mức này.
Tôi siết chặt lại thanh kiếm trong tay phải.
"Không còn gì nữa sao? Trận chiến này cũng bắt đầu khiến ta chán rồi."
Belkist nhìn Vua Thú, cười khẩy.
Kiadni siết chặt nắm đấm rồi bước lên.
"Ta cũng đang nghĩ như vậy! Mắt trái, tay phải gì đó, mấy trò vặt vãnh ấy chán ngắt!"
<Đó không phải trò vặt vãnh. >
"Ta cũng chán phải nghe ngươi càm ràm rồi! Cái gọi là giải phóng cũng chỉ là lời nói viển vông vô nghĩa!"
<Hoàng tử điện hạ... >
"Câm miệng!"
Ầm!
Kiadni đấm thẳng lên không trung.
Một luồng xung kích vô hình bùng lên, khiến Thánh Nữ vừa hiện thân lập tức lướt sang bên cạnh.
Kiadni quay đầu nhìn Hoàng tử đang ngồi phía sau.
"Hoàng tử! Giờ ta sẽ chiến đấu theo cách của ta. Đừng xen vào!"
<Ngươi điên rồi. >
「Irine, giải trừ Ma Nhãn đi. 」 Hoàng tử khẽ mấp máy môi.
<Nhưng mà... >
「Cứ để hắn chiến đấu theo ý muốn đi. 」 Thánh Nữ do dự một lát rồi khẽ phất tay.
Đôi mắt đang cháy rực trên bầu trời đấu trường lập tức biến mất.
Đến lúc đó, luồng khí tức xa lạ đang khuấy đảo khắp cơ thể cũng tan biến, các giác quan hoàn toàn hồi phục.
"Sao bọn họ lại tự đánh nhau thế nhỉ?"
Jenna ghé sát tai tôi thì thầm.
"Tôi mà biết à. Bọn họ làm vậy thì càng tốt cho chúng ta."
Tôi cười nhạt đáp.
[Quái vật đột kích!] [Round 8.] [Binh sĩ loài người ô nhiễm Lv. 53] × 75 [Kỵ sĩ loài người ô nhiễm Lv. 61] × 13 Ù ù ùng.
Cánh Cổng Bóng Tối màu đen trên tường thành rung chuyển dữ dội, rồi từng binh sĩ và kỵ sĩ ào ạt lao ra.
Đợt quái thứ tám đã bắt đầu.
'Mắt đã được giải trừ nghĩa là...'
Tôi nhìn cánh tay trái của mình.
Tách!
Một tia sét đỏ thẫm phụt lên.
Hắc Long Huyết đã trở lại.
"Graaaaa!"
Một tên binh sĩ trợn mắt, lao thẳng về phía tôi.
"Lũ tép riu tránh ra!"
Ngay trước hàng ngũ binh sĩ, Vua Thú lao tới nhanh như tia chớp.
Ầm! Ầm! Ầm!
Những tiếng nổ cùng sóng xung kích dữ dội liên tiếp vang lên như thuốc nổ phát hỏa.
Ngay sau đó, vô số mảnh thịt đỏ tươi của con người rơi lộp bộp khắp đấu trường.
<... Hắn đã hoàn toàn mất lý trí rồi. > Irine liếc nhìn Kiadni, rồi quay đầu đi.
Chẳng mấy chốc, thân thể Thánh Nữ bị bóng tối bao phủ rồi tan biến.
「... 」 Ngay sau đó, cả Hoàng tử ngồi trên ngai cũng biến mất.
Thứ còn lại trong đấu trường chỉ là Vua Thú đang tàn sát binh sĩ một cách điên cuồng.
Rầm!
Đám Hắc Kỵ Sĩ vừa chen ra khỏi Cổng Bóng Tối đã bị Vua Thú nghiền nát.
[Thần Lực của Tượng Nữ Thần đã đạt 90%!] [Gia Hộ Quang Huy được cường hóa!] [Toàn bộ debuff tại tầng sâu Hỗn Độn đã được giải trừ vĩnh viễn!] [Buff áp dụng - Toàn bộ chỉ số của Hero tăng 25%!] Lách tách.
Khối cơ bắp đã phình to đến cực hạn của Vua Thú khẽ co giật.
Hơi nóng bốc lên nghi ngút từ làn da của hắn.
"Hero? Quái vật? Nhiệm vụ? Rốt cuộc mấy thứ đó có ý nghĩa gì chứ!"
"..."
"Điều duy nhất ta muốn là được chiến đấu đến phút cuối mà không phải hối tiếc!"
Rắc!
Xé nát tên binh sĩ cuối cùng, Vua Thú quay đầu nhìn chúng tôi.
"Đối với kẻ điên thì chỉ có đánh cho tỉnh."
Belkist buông thõng thanh kiếm còn dính máu.
"Có vẻ chỉ khi hạ được tên đó thì mới lấp đầy phần Thần Lực còn lại."
Katio vừa quan sát phía trước vừa nói.
Đúng như cậu ấy nói, chỉ số Thần Lực của Tượng Nữ Thần vẫn dừng ở 90%, không tăng thêm nữa.
'Giờ thì cả hai bên đều có thể dùng toàn lực.'
Kỹ năng và Khắc Ấn đều đã trở lại.
Tên kia cũng vậy.
Tôi khẽ lắc cánh tay trái.
Cú đấm xuyên thủng lớp phòng ngự của Hắc Long Lân ấy đến giờ vẫn còn như in.
"Đúng vậy, là ngươi."
Vua Thú chỉ thẳng vào tôi.
Đôi nanh chìa ra ngoài miệng ánh lên vẻ sắc bén.
"Ta chẳng cần thứ gì khác. Điều ta muốn là được chiến đấu với ngươi!"
"Toàn nói nhảm. Ta không có nghĩa vụ chiều theo cái tính trẻ con ấy đâu, tiền bối."
Muốn đánh một trận toàn lực với tôi.
Vì thế nên tự tay dọn sạch mọi chướng ngại sao?
Tôi khẽ cười.
"Mọi người đi trước đi. Vừa hay Cổng Dịch Chuyển cũng mở rồi."
Tôi nhìn về góc đấu trường.
Một vòng xoáy không gian đang tỏa ánh sáng trắng.
Đó chính là vòng xoáy mà chúng tôi đã dùng để tiến vào nơi này.
Có vẻ khi chỉ số Thần Lực vượt quá 90%, nó sẽ cho phép mọi người quay trở về vị trí ban đầu.
"Anh tỉnh táo chứ?"
"Cậu còn phải hỏi sao."
Đây không hẳn là vì hiếu chiến.
Chỉ là giờ cần phải chia lực lượng mà thôi.
"Có vẻ đội chủ lực đang gặp khó khăn. Mau đến hỗ trợ đi."
Có lẽ hạm đội Townia đã tiến vào khu vực trọng yếu của chiến trường.
Từ nãy đến giờ, thông báo Hero tử trận vẫn liên tục hiện lên.
Trong nhiệm vụ Thăm dò ở các tầng trước, tôi từng nhìn thấy rất nhiều quái vật cỡ lớn ẩn nấp sâu trong khu rừng.
Vốn dĩ Đội 1 phải phụ trách xử lý bọn chúng, nhưng vì rút sang bên này nên khoảng trống đó đã khiến chủ lực chịu tổn thất cực kỳ nặng nề.
"Tôi sẽ xử lý xong rồi quay lại ngay."
"Ngươi đang nói cái quái gì vậy! Chúng ta phải cùng..."
"Đi thôi."
Jenna giữ Katio lại khi cậu định tiến lên cãi tôi.
Katio cau có một lúc rồi thở dài.
"Nhanh quay lại nhé. Bọn ta sẽ đợi."
"Tất nhiên."
Jenna và Katio bước qua vòng xoáy.
Belkist im lặng nhìn tôi một lúc rồi cũng theo sau.
"Không có bọn ta thật sự ổn chứ, Han? Hắ ta mạnh lắm."
"Đừng lo."
"Hiểu rồi."
Cuối cùng, cả Kishasha cũng biến mất.
"Khà ha ha ha! Cuối cùng cũng chỉ còn lại hai chúng ta. Ta đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu rồi!"
Kiadni cười sảng khoái rồi chợt nghiêm mặt.
"Han Israt, ta đã dõi theo trận chiến của ngươi từ rất lâu. Hình ảnh ngươi mang trong mình cả sự điên cuồng lẫn tỉnh táo chính là hình mẫu chiến binh lý tưởng mà ta hằng mơ ước. Tốt lắm, chiến binh! Hãy cho ta thấy đi! Hãy chứng minh rằng được sống thêm một lần trên thế gian này là điều xứng đáng!"
"GRAAAAAA!"
Vua Thú ngẩng đầu lên trời gầm vang.
Rắc!
Tiếng cơ bắp và da thịt bị xé toạc.
Cơ thể Kiadni bắt đầu phình to.
Lớp da người yếu ớt dần bị lớp da sư tử cường tráng bao phủ.
[Danger!] [Vua Thú] [Kiadni Bikshavi Lv. 103] <Đây là trận chiến cuối cùng của ta. > Hắn đã hoàn toàn biến thành dã thú.
Một con sư tử cao tới bốn mét.
Đó mới là bản thể của hắn.
<Nếu ngươi thật sự muốn vượt qua số phận! Thì hãy đánh bại... kẻ hèn nhát như ta, kẻ đã không thể cứu nổi đồng tộc của mình! > Vua Thú nhe nanh nhìn tôi.
"Ta chẳng hứng thú."
Vượt qua số phận diệt vong sao?
Ngay từ đầu tôi đã chưa từng nghĩ như vậy.
'Lại đây.'
Tôi cắm Bifrost xuống nền cát.
[Kỹ năng độc hữu, 'Hắc Long Lân' phát động!] Lách tách tách tách!
Những tia sét đỏ thẫm bắt đầu từ cánh tay trái rồi bao trùm toàn thân tôi.
<Sao vừa nãy gọi ta rồi lại thôi? Chẳng lẽ chỉ đùa giỡn thôi sao? > Giọng Gugukon vang lên bên tai.
Tôi cười nhạt.
<Không quan trọng. Đã gọi thân thể này ra thì nhất định phải thắng! > Mỗi lần tia sét lướt qua, những chiếc vảy đen bóng loáng lại mọc lên khắp cơ thể.
Đôi mắt phản chiếu trên mặt kiếm đã biến thành mắt rồng.
['Han(★★★★)' tiến vào trạng thái Siêu Hạn!] Tôi xòe bàn tay trái.
Bao kiếm Bifrost đeo bên hông khẽ rung lên rồi bay vào tay trái.
Tiếp đó, tôi rút thanh Bifrost đang cắm dưới cát bằng tay phải.
Vua Thú duỗi dài hai chân.
Đó là tư thế chuẩn bị nhảy.
Lách tách.
Những tia sét bắt đầu bắn ra từ vỏ kiếm trong tay trái.
Ù ù ùng.
Lưỡi kiếm trong tay phải rung lên với tốc độ cực nhanh.
Tôi tra lưỡi kiếm vào trong vỏ.
Rồi thả lỏng bàn tay đang nắm chuôi kiếm.
"Chiêu này mạnh đến mức nào?"
<Vượt xa mọi tưởng tượng của ngươi. >
"Vậy sao?"
Tôi chỉ mới luyện phối hợp, chứ chưa từng dùng nó trong thực chiến.
Lỡ không cẩn thận thì cả khu huấn luyện cũng có thể bị xóa sổ.
Tôi mở to mắt.
Khoảnh khắc hắn lao tới trước mặt tôi.
Chỉ cần chậm dù chỉ một chút, bất kể có Hắc Long Huyết hay không, cơ thể tôi cũng sẽ bị nghiền thành bụi.
"GRAAAAAA!"
Tiếng gầm khiến cả không khí rung chuyển.
Ngay sau đó, bóng dáng hắn biến mất.
'Gấp một vạn lần.'
Lòng bàn tay phải của tôi rách toạc.
'Vẫn chịu được.'
Nếu là thanh kiếm khác thì đã bị áp lực nghiền nát từ lâu.
Nhưng với Bifrost, thanh kiếm được rèn bằng sức mạnh siêu việt, thì vẫn có thể chịu nổi.
'Gấp một trăm nghìn lần.'
Cạch... cạch cạch.
Bifrost bắt đầu cong vênh.
Trọng lực bị nén vào một điểm duy nhất.
Không gian cũng đang méo mó.
Ầm!
Tôi giậm mạnh xuống đất.
Trong chớp mắt, cát bụi bị thổi tung.
Phía sau màn cát, Vua Thú hiện ra.
Móng vuốt trước mang theo sức mạnh bá đạo đang quét thẳng về phía đầu tôi.
Tôi dùng ngón cái hất vỏ kiếm lên.
[Kỹ năng, 'Bá Kiếm Hồn' phát động!] Ngọn lửa xanh lam men theo lưỡi kiếm Bifrost.
Chẳng mấy chốc, ngọn lửa hòa cùng sấm sét, chuyển thành màu đen tuyền.
[Rút Kiếm Siêu Trọng Lực!] Tôi vung kiếm.
[Kỹ năng liên kết, 'Long Bá Hồn' phát động!]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn