Chương 213: Người Đầu Tiên (1)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
El Cid.
Master mang cái tên phỏng theo vị anh hùng huyền thoại của Tây Ban Nha ấy là beta tester đầu tiên của Pick Me Up.
Đồng thời, hắn cũng là người đầu tiên lọt vào BXH, là người đầu tiên sở hữu Hero 7 sao, là người đầu tiên chinh phục tầng 80.
Và, là hạng 1 BXH hiện tại.
Tên đó gần như không tham gia hoạt động cộng đồng, nhưng lại là người đã khiến một người chơi hạng nhẹ như tôi say mê Pick Me Up. Thời gian đầu, tôi chỉ xem Pick Me Up là một trò chơi nạp tiền đơn thuần, nhưng từ sau khi biết đến hắn, cách nhìn của tôi đã thay đổi rất nhiều.
<Nếu muốn hủy diệt một nơi như Võ Liên, chỉ có người đó đích thân ra tay mới làm được. > Nghe Yurnet nói, tôi gật đầu.
Hạng 3 BXH tuy cũng rất xuất sắc, nhưng vẫn còn kém Võ Liên quá xa.
Những người xếp sau cũng vậy. Chỉ cần Võ Liên không tự mình đi công phá nhiệm vụ, thì rốt cuộc cũng chỉ còn một khả năng duy nhất khiến họ sụp đổ.
"Anh biết kẻ đó sao?"
Uy Linh nheo mắt nhìn tôi.
Trông cô có vẻ không hiểu nổi.
Cũng phải.
Đã một năm theo thời gian thực kể từ khi hạng 1 BXH mất tích.
Còn theo thời gian của Mobius thì đã hơn ba năm. Tôi chỉ là Phó Master của Townia, hoàn toàn không cùng thời kỳ hoạt động với hắn, nên phản ứng của tôi khiến cô nghi ngờ cũng là điều bình thường.
"Từng nghe qua cái tên."
"Dù sao thì tôi cũng phải báo tin này cho Môn chủ của Đọa Thiên Hương."
"Báo để làm gì?"
"... Không thể nói ở đây."
Đúng là đầy rẫy bí mật.
Tôi treo thanh kiếm sắt luyện tập lên giá.
<Master, ngài định thế nào? Đúng lúc việc sửa chữa Bifrost cũng đã hoàn tất. Nhân cơ hội này, ngài dành chút thời gian ghé Niflheim thì sao? >
"..."
Đúng lúc này sao.
Tôi cau mày.
Nếu là sau khi công phá xong tầng 50, lúc đã có thời gian rảnh thì còn được, chứ bây giờ đang là giai đoạn bận rộn nhất.
'Chỗ nào cũng đến làm phiền.'
<... Master. >
"Biết rồi. Đi là được chứ gì."
Dù sao thì cũng có thể sắp xếp được khoảng một hai ngày.
<Vậy tôi sẽ đi chuẩn bị. > Giọng Yurnet có phần tươi tỉnh hơn rồi cắt liên lạc.
Tôi nhìn Uy Linh đang tha thiết nhìn mình rồi nói.
"Cô muốn đến Niflheim đúng không?"
"Đúng vậy. Dù mất mấy ngày cũng không sao. Tôi..."
"Hôm nay tôi sẽ đưa cô đi luôn."
Uy Linh mở to mắt.
"Ý anh là sao?"
"Tôi đã nói là cũng có chút quan hệ mà. Rạng sáng tôi sẽ đến đón, cô chuẩn bị sẵn đi."
"Th, thật sao!"
Uy Linh lập tức lao tới nắm chặt lấy tay tôi.
Khóe mắt cô thậm chí còn ngấn nước.
"Thật sự cảm ơn anh! Đại ân này tôi tuyệt đối không bao giờ quên. Nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm!"
"Được rồi, buông tay ra đi. Về phòng ngoan ngoãn chờ, đừng chạy lung tung."
"Biết rồi! Tôi sẽ ngoan ngoãn, im như thóc, nằm y như xác chết!"
"... Đến mức đó thì cũng không cần."
Uy Linh chẳng buồn nghe tôi nói hết, vội vàng chạy biến khỏi khu huấn luyện.
Chỉ còn lại một mình, tôi khẽ thở dài.
'Giá mà cô ấy thật sự chịu ngồi yên.'
Hoàng Kim Hương, lãnh địa của El Cid, là nơi mạnh đến mức ngay cả Niflheim cũng phải chuẩn bị cho một trận tổng lực.
Tôi không biết chính xác thực lực của hắn, nhưng với năng lực của tên đó mà tôi biết, suốt quãng thời gian qua chắc chắn hắn đã trưởng thành đến mức khủng khiếp. Nếu xung đột thật sự nổ ra giữa hai bên, tôi sẽ không thể tiếp tục ở lại Townia nữa.
Tôi sẽ phải trực tiếp chỉ huy.
Tôi nhớ lại lối chơi của hạng 1 BXH.
Không có video, cũng chẳng có bài hướng dẫn nào, nhưng nhờ một cơ duyên hết sức tình cờ, tôi đã từng được tận mắt xem hắn chơi.
'Thì ra hắn đã biết từ lâu.'
Sau khi trở thành Hero và rơi vào thế giới này, tôi mới hiểu được điều mà khi ấy mình không biết.
Tên đó đã sớm biết rằng các Hero trong Pick Me Up đều là những sinh mệnh sống.
'Thời điểm El Cid biến mất cũng gần trùng với lúc có được Hero 7 sao.'
Có lẽ việc hắn biến mất có liên quan đến Hero 7 sao.
Chắc là Nghịch Thiên Thư.
'Vậy thì... hiện giờ kẻ thống trị nơi đó không phải Master, mà là Hero sao?'
Đến đó thì tôi cũng không biết.
Dù điều kiện thăng lên 7 sao được cho là Master và Hero hợp nhất, nhưng cũng chưa thể khẳng định chắc chắn 100%.
Võ Liên đã diệt vong như thế nào, El Cid đã làm gì, và điều Uy Linh muốn truyền đạt cho chúng tôi là gì, chỉ khi đến Niflheim mới có thể biết được.
Đêm hôm đó, tôi nhờ Iselle chỉnh sửa nhật ký đăng nhập.
Nhờ Iselle xóa nhật ký ghi nhận Phi Không Đĩnh của Niflheim được phái đến, đồng thời nếu đến ngày mai tôi vẫn chưa quay lại thì hãy sửa thành tôi và Uy Linh đã vào Phó Bản Theo Ngày. Iselle vui vẻ đồng ý với lời nhờ của tôi, và đến rạng sáng, một chiếc Phi Không Đĩnh cỡ nhỏ của Niflheim lặng lẽ cập bến Townia.
"Địa vị của anh ở Đọa Thiên Hương rốt cuộc là gì? Chỉ một câu nói của anh mà Phi Dực Thuyền đã lập tức đến đón. Quả nhiên không hề tầm thường."
Trên Phi Không Đĩnh đang hướng đến Niflheim, Uy Linh lên tiếng.
Chẳng biết từ lúc nào, cách xưng hô của cô cũng đã thay đổi.
"..."
Tôi im lặng.
Đằng nào rồi cô cũng sẽ biết, nên tôi không muốn để lộ thân phận ngay tại đây.
Có lẽ Phi Không Đĩnh mà Yurnet điều đến là mẫu siêu tốc, bởi chưa đầy một giờ sau, chúng tôi đã đến nơi bị sấm sét và lưu huỳnh bao phủ.
Niflheim.
Ù ù ù.
Một vòng xoáy không gian bắt đầu bao trùm lấy Phi Không Đĩnh.
Đến khi ánh sáng tan đi, thứ đón chào tôi không phải khung cảnh nhà chứa Phi Không Đĩnh, mà là tầng 13 của Niflheim với năm khu vực hoàn toàn khác biệt trải rộng trước mắt.
Cạch.
Thả tôi và Uy Linh xuống xong, Phi Không Đĩnh phát ra một tiếng động cơ khe khẽ rồi trượt xuống tầng dưới.
"Xin thứ lỗi vì đã làm phiền ngài vào lúc đêm khuya. Tôi đã chờ ngài."
Yurnet cúi người thật sâu trước tôi.
Tôi lắc đầu.
"Được rồi. Là tôi cần nên mới gọi."
"Dù sao thì tôi cũng đã chuẩn bị sẵn chỗ rồi. Xin mời ngài đi theo."
"...?"
Uy Linh nghiêng đầu.
Tôi nói với cô, người vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Theo tôi."
Yurnet dẫn tôi đến tòa thành đen tuyền nằm giữa tầng 13.
Nơi mà cô nói đã chuẩn bị sẵn cho ngày tôi trở về. Trong đại sảnh tầng một, một chiếc bàn họp cỡ lớn đã được bày sẵn.
"Ngài ngồi ở đây."
Yurnet kéo chiếc ghế ở vị trí chủ tọa ra.
Rồi như muốn bảo tôi ngồi xuống, cô còn vỗ vỗ lên tấm đệm.
"..."
Dù sao cũng chẳng phải lần một lần hai.
Tôi thở dài rồi ngồi xuống.
"Khoan đã, đó chẳng phải là chỗ ngồi của Môn chủ sao? Sao anh lại..."
"Xin hãy cẩn trọng lời nói. Đây là Loki đại nhân, chủ nhân của Niflheim, người thống lĩnh toàn thể văn võ bá quan."
"Cái gì?"
Biểu cảm của Uy Linh liên tục thay đổi.
Từ kinh ngạc sang bối rối, rồi từ bối rối chuyển thành sững sờ.
"Ngài... đang đùa tôi sao?"
"Sao có thể chứ. Người trước mặt chính là chủ nhân của Đọa Thiên Hương mà cô vẫn luôn tìm kiếm."
Yurnet mỉm cười.
Tôi tặc lưỡi.
Có nhất thiết phải trêu người ta như vậy không.
"Nhưng người này chẳng phải là ở Townia..."
"Có một vài nguyên do đặc biệt. Uy cô nương."
Từ hành lang bên trái đại sảnh, một thanh niên với vẻ mặt lạnh lùng bước ra.
Ridigion, người đứng hạng 3.
Có lẽ vì sắp xếp quá gấp nên từ đội 1 chỉ gọi được hai người.
"Anh là... Ridigion!"
"Chào hỏi để sau đi. Master đang ở trước mặt."
Ridigion nhìn tôi rồi quỳ một gối xuống.
"Được gặp lại Master."
"Đừng cứng nhắc thế. Nổi hết cả da gà."
Ridigion hoàn toàn phớt lờ lời tôi, dứt khoát đứng dậy.
Uy Linh hết nhìn tôi lại nhìn Ridigion, vẻ mặt đầy bối rối.
"Người tôi tìm là kiếm khách dùng Xích Linh Kiếm..."
"Ngài ấy chính là Môn chủ của Đọa Thiên Hương."
Miệng Uy Linh há hốc.
Yurnet ghé sát tai tôi thì thầm.
"Master, Ridigion và Võ Liên có một mối nhân duyên đặc biệt."
"Không cần nói tôi cũng biết."
Tôi từng phái Ridigion đến Võ Liên khoảng ba tháng.
Mục đích đương nhiên là để đưa võ kỹ của cậu ấy lên một cảnh giới cao hơn.
Uy Linh ngơ ngác nhìn tôi, cắn chặt môi rồi nói.
"Môn chủ Đọa Thiên Hương! Tôi, võ nhân của Võ Liên, Nan Uy Linh, có một lời thỉnh cầu!"
Uy Linh quỳ xuống trước mặt tôi.
"Xin ngài hãy tiêu diệt kẻ vô đạo đã xé bỏ hiệp ước hòa bình, tàn sát Võ Liên!"
Uy Linh dập mạnh trán xuống sàn.
Mạnh đến mức tiếng "rầm" vang vọng khắp đại sảnh.
"..."
Tôi cũng đã đoán trước.
"Nếu cứ để mặc hắn, không chỉ Đọa Thiên Hương mà cả Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới này cũng sẽ chìm trong đại họa. Tôi khẩn cầu ngài hãy tiêu diệt hắn, để đại nghĩa của ngài vang danh khắp thiên hạ!"
"Tiêu diệt sao."
Yurnet lẩm bẩm.
Giọng nói bình thản đến kỳ lạ.
"Ý cô là muốn chúng tôi xóa sổ hạng 1 BXH hiện tại sao?"
"Đúng vậy. Hắn không hề đưa ra bất kỳ lời tuyên cáo nào mà đã bất ngờ tấn công Võ Liên, thảm sát dân thường. Một kẻ tàn ác đến cực điểm..."
"Thú vị thật."
Yurnet bước lên một bước.
Gương mặt cô lạnh như băng.
"Để tôi nói."
Ridigion giơ tay chặn Yurnet lại.
"Xin cô ngẩng đầu lên, Uy cô nương."
Uy Linh ngẩng đầu.
Vầng trán trắng nõn của cô đã đỏ bừng.
"Hãy kể rõ tình hình đi. Đã xảy ra chuyện gì?"
"Đ, được."
Uy Linh lắp bắp kể lại những gì đã xảy ra khi Võ Liên bị diệt.
Khi cô cùng các thuộc hạ đang rèn luyện võ nghệ trong đại giảng đường, bỗng một tiếng động lớn vang lên, rồi những kẻ mặc trang phục kỳ lạ xông vào. Môn chủ Đan Tử Khâm bị tên cầm đầu giết chết, vô số người của Võ Liên cũng bị thảm sát.
"..."
Ridigion nhắm mắt lại.
"Môn chủ mất rồi sao... Thật đáng tiếc. Ông ấy là một người rất đáng kính."
"Đúng vậy. Đám súc sinh đó..."
"Master."
Ridigion quay sang nhìn tôi.
Tôi gật đầu.
"Xin lỗi, nhưng chúng tôi không thể giúp Võ Liên."
"T, tại sao?"
"Đúng là Đọa Thiên Hương và Võ Liên từng có giao tình. Bản thân tôi cũng đã học được rất nhiều ở đó. Nhưng chúng tôi không thể nhúng tay vào một chuyện còn chưa biết đầu đuôi. Đúng không, Uy cô nương."
"Nhưng hắn..."
"Điều cô tận mắt chứng kiến chỉ là một đám người khả nghi xông vào, giết Môn chủ rồi tàn sát người của Võ Liên. Chỉ có vậy thôi."
Ridigion nói tiếp.
"Hoàng Kim Hương là một nơi ngay cả chúng tôi cũng không thể tùy tiện động đến. Chẳng lẽ chỉ để hả giận, cô muốn chúng tôi đánh cược tất cả sao?"
"..."
"Trước hết hãy bình tĩnh lại."
"Ridigion, sao anh có thể nói như vậy! Môn chủ đã đối xử với anh tốt đến nhường nào..."
"Nisled."
Yurnet khẽ gọi.
Ngay lập tức, một bóng người màu đen từ trên trần rơi xuống.
"Đưa cô ấy về phòng."
"Vâng."
Nisled đỡ Uy Linh đang ngồi bệt dưới đất rồi đưa cô rời đi.
Đại sảnh trở nên yên tĩnh.
"Master."
Yurnet lên tiếng.
"... Tôi đang suy nghĩ."
Ridigion nói không sai.
Lời khai của Uy Linh hoàn toàn không cho biết vì sao Võ Liên lại bị tấn công.
Nếu chuyện này có liên quan đến cả Niflheim thì chúng tôi buộc phải ra tay, nhưng hiện giờ vẫn chưa đủ thông tin để kết luận.
Trước mắt, có một điểm khiến tôi băn khoăn nhất.
'Võ Liên và Dorado đâu có cùng server.'
Một bên là server 3, một bên là server 4.
Nếu không phải sự kiện liên server diễn ra định kỳ, thì về nguyên tắc, người chơi ở các server khác nhau không thể tiếp xúc với nhau.
'Mobius quản lý ngày càng tệ rồi.'
Mới cách đây không lâu vẫn còn là game nổi tiếng vì ít lỗi và server ổn định, vậy mà giờ đánh giá đã thay đổi hoàn toàn.
Khắp các cộng đồng đều đang náo loạn vì đủ loại vấn đề.
'Hắn đang tính làm gì?'
El Cid không phải kiểu người thích PvP.
Hắn giống tôi, thậm chí còn cực đoan hơn tôi, là một người chỉ chuyên tâm công phá nội dung.
Hay là Võ Liên gây sự trước?
Nhưng như vậy cũng không hợp lý. Võ Liên cũng là bên chủ trương tránh PvP.
'Lại đúng vào lúc này.'
Nếu là đối thủ bình thường thì tôi đã giao cho Yurnet xử lý rồi.
Nhưng lần này thì không thể.
Ít nhất tôi phải biết đã xảy ra chuyện gì. Tùy theo tình hình, El Cid rất có thể sẽ nhắm mục tiêu vào cả Niflheim.
"Yurnet."
"Vâng. Tôi sẽ điều tra."
Yurnet cúi đầu với tôi rồi biến mất về phía sau đại sảnh.
Trong đại sảnh chỉ còn lại tôi và Ridigion.
"..."
Ridigion trông như đang chìm trong suy nghĩ.
Có lẽ cậu ấy đang nghiền ngẫm lại lời kể của Uy Linh, hoặc đang nhớ về Đan Tử Khâm, người từng có quan hệ thầy trò với mình.
Quả thật sau chuyến phái cử đó, cậu ấy đã thay đổi hẳn. Trước đó vốn đã rất mạnh rồi, nhưng thời điểm tôi cảm thấy Hero mang tên Ridigion thật sự hoàn thiện chính là sau khi cậu ấy trở về từ Võ Liên.
'Nghe nói danh hiệu Kiếm Ma cũng là có được ở Võ Liên.'
Có lẽ lần này tôi sẽ không chỉ ở lại Niflheim một hai ngày.
Tôi để mặc Ridigion ở đó rồi lặng lẽ rời khỏi đại sảnh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn