Chương 180: Chỉ Vì Một Lần Duy Nhất (4)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Sáng hôm sau.
Lễ khai mạc Raid Festa bắt đầu.
Đại diện Mobius lên phát biểu về mục đích tổ chức, đồng thời giải thích sơ lược luật lệ.
Nhờ đó, tôi biết chính xác lịch trình của sự kiện.
Raid Festa sẽ diễn ra trong ba ngày.
Ngày đầu tiên là lễ khai mạc và vòng loại của ba sự kiện lớn, ngày thứ hai là vòng chính thức, còn ngày cuối cùng sẽ diễn ra các vòng đấu cấp cao cùng trận chung kết.
Ngoài ra, xen giữa các mốc thời gian còn có vài sự kiện nhỏ.
Vốn dĩ dòng chảy thời gian giữa Mobius và Trái Đất khác nhau, nhưng vì Festa lần này nên phía trụ sở đã đồng bộ trục thời gian.
Các sự kiện đặc biệt đều diễn ra ở những địa điểm khác nhau, nên sau lễ khai mạc, chúng tôi buộc phải tách ra.
Đương nhiên, tôi đã dụ dỗ Katio chuẩn bị sẵn thiết bị liên lạc cầm tay, phòng trường hợp bất trắc xảy ra. Ngay sau đó, tôi lên xe buýt đưa đón để tới địa điểm tổ chức sự kiện.
Trên đường đi, tôi một lần nữa nhớ lại những điều đã nghe trong lễ khai mạc.
Một là, dù có chết ở Thành Phố Thứ Nguyên thì vẫn sẽ được hồi sinh mà không bị suy giảm năng lực. Tuy nhiên, Hero đã hồi sinh sẽ mất tư cách tiếp tục tham gia sự kiện. Hai là, năng lực hồi phục của Phòng chờ sẽ không có tác dụng ở đây.
'...'
Nếu vô địch giải đấu thì sẽ trở về sao?
Giọng Aaron vẫn văng vẳng bên tai tôi.
Không có vẻ gì là nói đùa.
Sau khi trò chuyện ngắn với tôi, Aaron lập tức quay về chuẩn bị cho giải đấu.
'Cũng tò mò thật.'
Belkist tham gia nội dung cá nhân.
Nếu có thể, tôi muốn tận mắt theo dõi tình hình.
Muốn vậy thì...
'Chỉ còn cách kết thúc phần của mình nhanh nhất có thể.'
Theo lịch trình, nội dung cá nhân được tổ chức muộn nhất.
Nếu vượt qua vòng loại này thật nhanh, biết đâu tôi còn kịp sang xem thi đấu cá nhân.
Trước hết cứ lo phần của mình đã.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những chiếc xe buýt chở người nối đuôi nhau kín cả con đường bốn làn.
Tất cả đều là Hero tham gia sự kiện ngẫu nhiên.
Đây là nội dung có số lượng người tham gia đông nhất.
Cũng phải thôi.
Sau khi tin đồn Niflheim tham gia nội dung cá nhân và đồng đội lan truyền, số người bỏ thi tăng vọt. Trái lại, nội dung ngẫu nhiên không có Niflheim tham gia lại thu hút vô số người đăng ký.
'Xem ra mục tiêu không phải vô địch toàn bộ.'
Đã chủ động bỏ một nội dung, hẳn là muốn cho các học viên ưu tú tích lũy kinh nghiệm thực chiến.
Có vẻ bọn họ cũng chẳng mấy hứng thú với Vé Triệu Hội 5 Sao.
'Chuyện này... cũng chẳng biết nói sao.'
Festa này vốn là sự kiện dành cho những người không phải Ranker.
Các Ranker hiện giờ chẳng rảnh để phí thời gian vào mấy trò thế này.
Đó là giai đoạn họ đang bận chuẩn bị cho World Raid.
Nói cách khác, Niflheim đã từ bỏ World Raid lần này.
Dù sao nguyên liệu hiếm cũng chất đống rồi, bỏ qua một lần cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Một lúc sau, xe buýt dừng lại.
Toàn bộ người tham gia, bao gồm cả tôi, được nhân viên đang chờ sẵn ở bãi đỗ xe dẫn vào một sân vận động mái vòm khổng lồ.
"Mọi người cứ chờ ở đây. Người phụ trách sẽ tới ngay."
Nữ nhân viên dẫn chúng tôi vào hội trường rộng lớn rồi vội vàng rời đi.
"Rốt cuộc định làm gì ở đây?"
"Ai mà biết được. Trông công trình thì kỳ quái thật, nhưng có vẻ chẳng có gì đặc biệt."
"Sao lâu thế! Mau gọi người phụ trách ra đây!"
Tiếng bàn tán râm ran.
Âm thanh từ hàng nghìn người khiến cả mái vòm rung lên.
Tôi dựa vào bức tường ở một góc nhà thi đấu.
'Đông kinh khủng.'
Trong số này, chỉ có duy nhất một người giành được chức vô địch và phần thưởng.
Đúng là một sự kiện keo kiệt đến cùng cực.
Đợi thêm vài phút, trên bục diễn thuyết phía trước xuất hiện một chấm nhỏ.
Nó vỗ hai đôi cánh vài cái rồi thu cánh lại, đáp xuống bục.
[Chào mừng tất cả các Hero đã tham gia sự kiện lần này!] Người phụ trách cất tiếng.
Mái tóc đen được tết dài.
Cô ta mặc bộ vest nữ ôm sát người.
Hai má ửng đỏ phồng lên như bánh bao.
[Mừng mọi người lắm nha! Ai nấy đều toát lên khí chất Hero luôn nha. Cảm ơn mọi người đã tham gia Battle Royale do tui phụ trách nha. Đúng là ai cũng có mắt nhìn hết nha. Được mọi người ủng hộ nhiệt tình thế này, tui cảm động quá đi nha.] Tiểu tiên nữ che miệng cười khúc khích.
Phía sau cô ta là hàng ngũ nhân viên Mobius đứng chắp tay sau lưng.
Khung cảnh trông khá kỳ lạ.
[Còn nói về tui thì...]
"Iselle?"
Có người đứng hàng đầu buột miệng.
Nụ cười dịu dàng trên gương mặt tiểu tiên nữ lập tức cứng đờ.
Rầm!
Tiểu tiên nữ vừa vỗ cánh đã xuất hiện ngay trước mặt người đàn ông kia cùng một tiếng nổ dữ dội.
Đó là minh chứng của tốc độ siêu âm.
Sonic boom.
[Mi vừa gọi ta là cái gì hả?]
"A, không...!"
[Dám đem cái con tiên nhà đó ra so với ta hả?] Tiểu tiên nữ quát lớn, dí sát tấm thẻ nhân viên đeo trên cổ vào ngay trước mặt người đàn ông.
[Các ngươi không thấy cái này à? Đây là thẻ nhân viên vàng do chính Tổng Giám đốc tặng ta đó! Đừng có đem đám nô lệ thời vụ ăn bám trong nhà các ngươi ra so với ta! Không muốn vỡ đầu thì nhớ cho kỹ! Hiểu chưa? Hả? Ta hỏi có hiểu chưa!] Người đàn ông ngơ ngác gật đầu.
Tiểu tiên nữ khịt mũi cười khẩy rồi bay trở lại bục.
[Ô hô hô! Các Hero thân mến, lần này sự kiện có màn hợp tác siêu ý nghĩa với một công ty nổi tiếng đó nha~ Colabora~tion~ luôn đó nha. Vinh dự lắm đó nha. Mong mọi người chơi thật vui nha. Các Master cũng đang theo dõi đó. Đây là cơ hội để chứng minh dũng khí và năng lực của mọi người nha. Cố lênnn!] Tiểu tiên nữ cất giọng nũng nịu rồi bắt đầu xoay vòng trên không.
[Twinkle! Sức mạnh tiên tử!] Chớp!
Một luồng sáng xanh lóe lên bao trùm toàn bộ sân vận động, trước mắt tôi hiện ra một cửa sổ hologram.
[Raid Festa!] ['PlayerKnown's Battle Royale'] [※Chú ý!] [Đây không phải hàng nhái.] [Là màn hợp tááác~] [Giải thích luật thi đấu.] [Một chiến trường siêu thứ nguyên đặc biệt dành cho sự kiện sẽ được tạo lập.] [1. Tất cả người tham gia sẽ bắt đầu với hai bàn tay trắng sau khi nộp lại toàn bộ trang bị. Hãy thu thập vật phẩm và trang bị được giấu khắp chiến trường, chiến đấu cho tới khi chỉ còn lại người sống sót cuối cùng.] [2. Theo thời gian, phạm vi chiến trường sẽ dần thu hẹp, đồng thời sẽ có tiếp tế như vật phẩm ma pháp được thả xuống.] [3. Người tham gia có thể tạm thời lập đội vì mục tiêu chung.] [※Đặc biệt chú ý!] [Đây không phải hàng nhái.] [Xin hãy tin tưởng.] Bên dưới cửa sổ là bản đồ đơn giản của chiến trường sẽ dùng trong giải đấu.
Tôi nhanh chóng lướt qua luật và bản đồ.
[Thứ hiện trước mắt mọi người đây chính là! Thành quả từ năng lực xuất sắc của một nhân viên chính thức như tui! Battle Royale của PlayerKnown!]
"..."
[Ây da! Có người nào định nói linh tinh thì xin nhắc trước nha, đây là màn hợp tááác~ đã được công ty game bên kia chính thức cho phép đó nha. Ô hô hô hô!]
'... Không dính bản quyền thật à?'
Thôi, kệ.
Chính bọn họ còn bảo không sao.
Có dính kiện tụng gì thì cũng chẳng liên quan đến tôi.
Sau khi cười sảng khoái một hồi, tiểu tiên nữ như vừa nhớ ra điều gì, vỗ tay một cái rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp đựng châu báu.
[Mọi người chú ý nha! Đây là phần thưởng đặc biệt dành cho quán quân sự kiện lần này.] Tiểu tiên nữ mở hộp.
Trên lớp đệm nhung mềm mại là một viên đá lấp lánh ánh cầu vồng.
[Đây chính là Đá Giáng Lâm Cao cấp! Với mấy tên thiểu năng... à nhầm, các Hero như mọi người thì dù có vất vả cỡ nào cũng khó mà kiếm được đó nha.] Cạch.
Chiếc hộp khép lại.
Tôi nheo mắt.
'Đúng là thứ mình cần.'
Thật ra mấy tấm vé có thì tốt, không có cũng chẳng sao.
Mục đích tôi đến Festa lần này chính là để lấy viên Đá Giáng Lâm kia.
Lúc đầu còn lo nó không phải phần thưởng vô địch, xem ra tôi đoán đúng rồi.
"Phù, may thật."
Một tiếng huýt sáo khe khẽ vang lên.
Quay sang bên cạnh, tôi thấy một người phụ nữ trông khá quen.
Mãi một lúc mới nhớ ra.
Là cô ả bốn sao hôm qua làm ầm lên vì chuyện "đám tép riu".
Các thành viên khác trong đội cô ta cũng đang đứng bên cạnh.
Có vẻ bọn họ đều đã rút khỏi nội dung cá nhân lẫn đồng đội.
"Chỉ cần lấy được viên Đá Giáng Lâm đó thì sẽ bẻ gãy cái thói ngạo mạn của lũ khốn kia. Niflheim thì đã sao? Chỉ là đám hết thời thôi. Cứ chờ sự kiện tiếp theo đi. Ta sẽ bắt chúng phải quỳ xuống liếm chân ta."
Nữ kỵ sĩ tóc vàng hừ lạnh, nhếch mép cười khẩy.
'...'
Chẳng bao lâu nữa sẽ chạm mặt bọn chúng.
Tôi quay đầu đi.
[Như ta đã nói lúc nãy, chết ở đây không có nghĩa là bị loại nha. Nhờ công nghệ siêu đỉnh của Mobius, mọi người sẽ được hồi sinh! Vì những khán giả đang theo dõi, cứ mạnh dạn giết và bị giết thật nhiệt tình nha!]
"..."
[Vậy thì mọi người, vòng loại bắt đầu từ bây giờ nha. Chúc mọi người chơi thật vui!] Tiểu tiên nữ mỉm cười rồi bay xuống khỏi bục.
Rồi cô ta quay sang vung roi da về phía đám nhân viên đang xếp hàng phía sau.
[Ngụ ngơ cái gì hả, lũ nô lệ thời vụ! Không mau làm việc à?!] Chát!
Đám nhân viên trúng roi vội vàng tản ra.
Công tác chuẩn bị cho sự kiện lập tức bắt đầu.
Theo sự hướng dẫn của nhân viên, các Hero được chia thành nhiều nhóm.
Vì số người tập trung lên tới hàng nghìn, nên phải chia thành từng tổ.
Khắp sân vận động hình tròn lần lượt xuất hiện các Khe Nứt Thứ Nguyên.
[[http: //go. onewinch. tv/ - OneInch TV] [Pick Me Up! - Hả? Niflheim lại xuất hiện ở Thành Phố Thứ Nguyên 4 Sao?] [BJ - Assalamu Alaikum] [3. 053 người xem]] Ở góc phải tầm nhìn hiện lên một banner phát sóng.
Đó là màn hình của Anytng.
Raid Festa cũng là một sự kiện đem lại vô số nội dung phát sóng cho các BJ.
Thông thường, phần lớn người chơi đều tập trung theo dõi các Ranker tham gia Raid, nhưng lần này thì khác.
Bởi vì Niflheim đang có mặt ở đây.
'Không phải chỗ này.'
Buổi phát sóng đang trực tiếp nội dung thi đấu cá nhân.
Tôi liếc qua một lúc rồi kéo cửa sổ phát sóng ra khỏi tầm nhìn.
Chỉ nhìn qua màn hình game thì không thể nắm rõ tình hình.
Có vẻ vòng loại được tổ chức theo từng nhóm nhỏ.
Tôi đếm số người được xếp cùng tổ với mình.
Khoảng hai mươi người.
Nghe nói càng vào các vòng trên thì số lượng người tham gia sẽ càng nhiều.
Nếu tính từ vòng loại thì tỷ lệ cạnh tranh lên tới hàng nghìn chọi một.
Trước mắt vẫn có quá nhiều biến số.
Có thể bị đánh lén, bị hội đồng, hoặc chết vì những tai nạn bất ngờ.
Những kẻ tự tin vào thực lực của mình hẳn đều sẽ chọn nội dung cá nhân hoặc đồng đội.
Nhìn về phía lối ra, vẫn thấy không ít Hero đang rời khỏi sân vận động.
Đăng ký các sự kiện khác lúc này vẫn chưa muộn.
Đương nhiên, tôi sẽ không đi.
Tôi đến đây để giành chức vô địch toàn bộ.
"Các Hero của bảng đấu số 18 vòng loại! Xin hãy nộp lại toàn bộ trang bị!"
Trước Khe Nứt Thứ Nguyên ở một góc sân vận động.
Một nhân viên mở cánh cửa của dãy tủ cất đồ gắn trên tường.
"Mọi người không được mang theo vật phẩm sở hữu của mình! Nếu bị phát hiện sẽ lập tức bị loại. Chúng tôi sẽ bảo quản cẩn thận, xin hãy cởi giáp và trang bị rồi cất vào."
Các Hero lần lượt cởi giáp và trang bị, bỏ vào tủ.
"Ngay khi bước vào Khe Nứt Thứ Nguyên, vòng loại sẽ bắt đầu. Như đã thông báo lúc nãy, dù có chết cũng sẽ được hồi sinh, nên đừng quá áp lực. Chỉ cần cố gắng hết sức là được."
"..."
Tôi tháo giáp da, Bifrost và dao găm, đặt vào tủ.
Dù có định giở trò cũng không thể mang Bifrost theo được.
Nó được gắn đủ loại ma pháp bảo mật.
Sau khi vượt qua vòng loại thì lấy lại là xong.
"Được rồi, mời vào!"
Vù vù.
Khe Nứt Thứ Nguyên cao ngang người tôi đang xoay tròn.
Những người tham gia khác đều đã đi vào.
Tôi là người cuối cùng.
Tôi hỏi nữ nhân viên đang đứng ngay ngắn phía sau.
"Nếu kết thúc vòng loại thật nhanh thì có thể ra ngoài chứ?"
"Những ai hoàn thành lịch trình thì có thể rời đi, nhưng vì sự kiện lần này được thiết kế theo dạng kéo dài nên..."
Tôi bước vào Khe Nứt Thứ Nguyên.
Cảm giác lơ lửng quen thuộc ập tới, ánh sáng bao phủ toàn thân.
[Tầng?.] [Chiến trường đặc biệt dành cho sự kiện.] [Mục tiêu - Sống sót cho tới khi chỉ còn lại một người!] Tôi mở mắt.
Đảo mắt nhìn quanh.
Nơi tôi được triệu hồi đến dường như là một góc của tòa nhà cao tầng.
Những mảng bê tông vỡ nát và khung thép trơ trọi lộ ra trần trụi.
'Chiến trường lần này cũng mang phong cách hiện đại.'
Có vẻ được xây dựng theo hình mẫu một thành phố đổ nát.
Lúc này là rạng sáng.
Bên ngoài khung cửa kính vỡ, một mảnh trăng khuyết đang tỏa sáng.
'Còn hai mươi người sống sót.'
Xác suất là một phần hai mươi.
Bên trái tầm nhìn là bản đồ nhỏ của chiến trường.
Vùng màu đỏ bên ngoài hẳn là khu vực cấm.
Theo thời gian, nó sẽ dần thu hẹp.
'Trước tiên kiếm vũ khí đã.'
Đánh tay không thì chán lắm.
Nghe nói khắp nơi đều có vật phẩm dùng được.
Sau khoảng mười phút lục soát khu vực xung quanh, tôi tìm được một đoạn ống sắt gỉ.
Tuy chất lượng chẳng ra sao, nhưng có thể dùng thay kiếm.
Tôi cầm ống sắt bước xuống cầu thang.
"Này!"
Tầng ba của tòa nhà đổ nát.
Có người gọi tôi.
Quay về phía phát ra âm thanh, tôi thấy một thanh niên cầm nỏ đang tiến lại.
"Thật may quá! Anh cũng nhắm tới chức vô địch đúng không?"
Tôi gật đầu.
"Vẫn còn giai đoạn đầu mà. Tôi nghĩ chưa cần phải đánh nhau ngay. Hay chúng ta hợp tác đi? Muốn tăng tỷ lệ sống sót thì đây là chiến thuật không tệ đâu. Quan sát nãy giờ thì anh có vẻ là chiến binh. Tôi từng là đạo tặc. Nếu phối hợp thì sẽ thành một đội rất..."
'Muốn lập đội sao.'
Quả nhiên.
Không tệ.
"Haha, xem ra chúng ta hợp ý rồi. Tôi là Lahan..."
Bốp!
Tôi vung ống sắt nện thẳng vào đầu gã.
"Ặc!"
Bốp! Bốp! Bốp!
Mỗi lần ống sắt giáng xuống, máu lại bắn tung tóe khỏi đầu gã.
[1 Kill!] Lục lọi.
Tôi lấy chiếc nỏ, số tên nỏ và thuốc cấp cứu từ người gã thanh niên, rồi tiếp tục đi xuống cầu thang.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn