Chương 212: Triệu Hồi Chắc Chắn 5 Sao (2)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Nơi ở của Hero 5 sao bẩm sinh được triệu hồi bằng vé vô địch, Nan Uy Linh, được sắp xếp ở tầng 4.
Dù sao thì với chỉ số cơ bản vượt trội như vậy, cũng không thể đối xử cô ấy như những Hero mới khác.
Phòng của cô ấy cũng được bố trí ngay cạnh phòng tôi.
Có lẽ vì muốn tôi đặc biệt quan tâm nên Anytng đã đích thân chỉ định như vậy.
Không biết Nerissa cũng nhận được chỉ thị gì mà lịch làm việc của phó Master đột nhiên trống trơn.
Keng!
Tôi ném thanh kiếm sắt dùng để luyện tập đi.
Thanh kiếm va xuống nền thép của khu huấn luyện tầng 4, phát ra tiếng động chói tai rồi lăn xa.
'Vẫn chưa tới.'
Sáng nay tôi đã xác nhận cô ấy còn ở trong phòng.
Tôi cũng đã bảo cô ấy đến khu huấn luyện vì có vài điều cơ bản cần phải biết.
Vậy mà đã mấy tiếng trôi qua, cánh cửa kia vẫn không hề mở.
"Đúng là kiêu căng thật. Chỉ vì thân phận cao quý sao?"
Belkist cười lạnh.
Tôi gọi hắn tới để đo chính xác thực lực của Uy Linh.
"Để tôi đi kéo cô ta ra nhé? Túm tóc lôi ra là xong."
"Thôi đi."
Belkist đang định rời khu huấn luyện thì dừng bước.
Hắn nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi thở dài.
"Tùy anh vậy."
Belkist đi vào phòng huấn luyện cá nhân ở góc khu huấn luyện.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa nghỉ ngơi, khoanh tay lại.
Đã nửa ngày kể từ khi gọi Uy Linh đến khu huấn luyện.
Đến cả tiếng bước chân cũng chưa nghe thấy.
'Trạng thái Tuyệt Vọng... phải không.'
Tuyệt Vọng.
Đó là một trong những trạng thái bất thường xuất hiện khi mức căng thẳng của Hero đạt đến giới hạn.
Hero rơi vào trạng thái Tuyệt Vọng không thể tham gia nhiệm vụ, hơn nữa khi chiến đấu, toàn bộ năng lực bao gồm kỹ năng và Khắc Ấn đều suy giảm nghiêm trọng.
Về thực chất thì chẳng khác nào rơi vào trạng thái bất tỉnh chiến đấu.
Hôm qua, sau khi vừa triệu hồi được Hero 5 sao, Anytng đã định đưa Uy Linh đi làm nhiệm vụ thử nghiệm.
Nhưng không thể.
Anytng chạm vào Uy Linh trong Hero Box đến mấy chục lần, còn lục cả mục hướng dẫn, nhưng vẫn không tìm được cách giải quyết thích hợp.
Cuối cùng chỉ có thể sắp xếp Uy Linh vào Phòng chờ rồi đăng xuất.
Đổi lại là ai cũng sẽ thấy khó hiểu.
Khó khăn lắm mới triệu hồi được Hero 5 sao bẩm sinh mà ai cũng nói là cực mạnh.
Vậy mà ngay khi được triệu hồi lại không thể xuất chiến.
Tôi thì ít nhiều cũng hiểu nguyên nhân, nhưng Anytng thì hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Đã sắp đến giờ Anytng đăng nhập.
Tôi thu dọn sơ mấy dụng cụ luyện tập rồi đứng dậy.
Sau đó...
Cạch.
Không gõ cửa, tôi trực tiếp mở cửa phòng Uy Linh rồi bước vào.
"..."
Vẫn giống hệt như lúc sáng.
Uy Linh ngồi trên giường, ngơ ngác nhìn xuống sàn.
Đĩa trứng ốp la và ly sữa trên bàn đã nguội ngắt.
Tôi ngồi xuống mép giường.
"Này."
Cô ấy vẫn chỉ nhìn xuống dưới, không hề đáp lại.
Cảm giác như đang nói chuyện với bức tường.
'Phiền chết đi được.'
Dù tôi có dỗ dành hay an ủi cô ấy thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Bởi vì Khắc Ấn của cô ấy đang bị hạn chế bởi một điều kiện đặc biệt.
Nếu cứ thế này thì chỉ còn nước mang đi Tổng hợp.
Dù sao cũng là Hero 5 sao bẩm sinh, đem làm nguyên liệu chắc sẽ cho rất nhiều kinh nghiệm.
"Ha..."
Tôi thở dài đến mức như muốn làm mặt đất sụp xuống.
Rồi bước đến trước mặt Uy Linh, giơ tay phải lên.
"Tỉnh lại đi."
Chát!
"... Ư?!"
Uy Linh bị tát ngã lăn ra.
"Cái này là..."
Uy Linh ngẩng đầu nhìn tôi.
Bên má phải đỏ bừng vì cái tát.
Tôi cười khẩy rồi nói.
"Tôi không biết cô có chuyện gì. Nhưng đây không phải Võ Liên. Nếu không muốn chết thì tuân theo quy tắc ở đây. Nếu không... tôi đem cô đi Tổng hợp luôn nhé? Chắc cũng được kha khá kinh nghiệm đấy."
"Tôi..."
Biểu cảm của Uy Linh liên tục thay đổi khi nhìn tôi.
Cuối cùng, cô ấy cất giọng trầm thấp.
"Xin lỗi. Tôi chỉ đang nhớ lại lúc đó."
"Lúc đó?"
"Lúc Võ Liên diệt vong."
Ánh mắt Uy Linh trở nên u ám.
"Tôi... đã không làm được gì cả. Đáng lẽ tôi phải bảo vệ ngài ấy... Nhưng tôi chỉ…"
"Muốn chọc tôi nổi cáu mãi à?"
"Ha ha, ra là vậy. Nơi này không phải Võ Liên."
Uy Linh cười chua chát.
Có vẻ cô ấy cũng lấy lại được chút tinh thần rồi.
Tôi đưa ly sữa đã nguội lạnh trên bàn cho Uy Linh.
"Cảm ơn."
"Tôi sẽ nói cho cô biết tình cảnh của cô và tình hình hiện tại."
"Xin hãy nói."
"Cô được triệu hồi đến Townia với tư cách Hero 5 sao. Mà bọn tôi thì sắp phải đối mặt với một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn. Đến ngón tay út của một con kiến cũng muốn mượn. Thế nên mới gọi cô tới để tận dụng làm chiến lực."
"Thì ra là vậy. Hóa ra 'thêm một cơ hội nữa' là ý này."
"Thêm một cơ hội nữa?"
"Thần Nữ đã nói như vậy."
Thần Nữ.
Lại là một thuật ngữ xa lạ.
Nhưng cũng không khó để đoán.
'Tell.'
Tôi đã hiểu đại khái rằng tài khoản hạng hai - Võ Liên - đã bị hủy diệt vì một lý do nào đó.
Có thể là bị thế lực bên ngoài xâm lược, toàn diệt trong nhiệm vụ, hoặc một nguyên nhân khác.
Nhưng giờ không phải lúc quan tâm đến chuyện đó.
Vì có khi chính tôi cũng sắp chết.
Như tôi vừa nói, lúc này tôi thật sự chỉ mong có thể mượn được dù chỉ là ngón tay út của một con kiến.
"Dù sao thì trả lời tôi đi. Cô có chiến đấu hay không?"
"Xin lỗi... nhưng tôi không thể chiến đấu."
Uy Linh lắc đầu.
"Tôi bị ràng buộc bởi Lời Thề Của Người Luyện Võ. Tôi không thể vung kiếm một cách đúng nghĩa."
"Vậy à?"
Tôi tặc lưỡi.
Nếu vậy thì kết cục của cô ta cũng đã quá rõ.
Cô ta sẽ phải tự gánh lấy hậu quả từ lựa chọn của mình.
Tôi quay lưng rồi bước về phía cửa.
"Khoan đã."
"Gọi tôi làm gì?"
"Có phải thế giới này thuộc Khu 2 không?"
Dùng thuật ngữ mơ hồ thế này chỉ khiến người khác rối thêm.
Suy nghĩ một lúc, tôi mới nhận ra "Khu" ở đây chính là "server".
"Đúng. Thì sao?"
"Tôi có một việc nhất định phải làm. Xin hãy giúp tôi một lần."
"Ngay cả tiền cơm còn không muốn kiếm mà lại nhờ tôi giúp?"
Tôi lạnh lùng nhìn lại Uy Linh.
Uy Linh khẽ nuốt nước bọt.
"Tôi biết mình quá mặt dày. Nhưng... đó là chuyện tôi nhất định phải làm."
"Thì liên quan gì đến tôi?"
"Nếu anh giúp tôi, tôi cũng sẽ cố gắng. Biết đâu điều kiện sẽ được đáp ứng. Dĩ nhiên đây không phải lời nhờ vả một chiều. Ân tình này, tôi nhất định sẽ báo đáp."
"Nếu cô chứng minh được mình có giá trị, lúc đó tôi sẽ cân nhắc."
Uy Linh đứng dậy.
Nào là lời thề, nào là điều kiện.
Phiền phức đủ đường.
Bảo sao tôi ghét Hero 5 sao.
Một lúc sau.
Tôi và Uy Linh đến khu huấn luyện.
Giữa khu huấn luyện là một võ đài được bao quanh bởi hàng rào sắt.
"So tài à."
"Đúng."
Tôi nói với Uy Linh đang đứng trước mặt.
Uy Linh gật đầu rồi rút kiếm.
Một thanh trường kiếm bạc trắng mỏng như tờ giấy.
Có lẽ vì lực bật khi vừa rút khỏi vỏ nên mũi kiếm vẫn còn run nhè nhẹ.
"Yếu đi nhiều thật."
Uy Linh khẽ thở dài.
'Yếu đi.'
Nếu cô ta vốn là cán bộ nòng cốt của Võ Liên, rồi bị "đóng gói lại" sau khi Võ Liên bị hủy diệt, thì rất có khả năng cấp độ và kỹ năng đều đã bị đặt lại từ đầu.
"... Hà."
Uy Linh hít sâu một hơi.
Tôi rút một thanh kiếm sắt đặt ở góc võ đài.
Dù cô ta là Hero 5 sao thì hiện tại cũng chỉ mới cấp 1.
Còn tôi là cấp 40.
Tôi định hạ thấp thực lực xuống để đấu với cô ấy.
'Thử xem nào.'
Cảm giác này khá giống khi sử dụng Siêu Hạn.
Chỉ khác là, nếu Siêu Hạn tăng sức mạnh lên, thì lần này tôi cố ý hạ thấp sức mạnh xuống.
Đó là cách Ridigion từng dùng khi đấu tập với tôi.
"Cảm ơn anh đã nương tay."
Nhận ra trạng thái cơ thể tôi, Uy Linh lên tiếng.
Tôi gật đầu, thả lỏng tay cầm thanh kiếm sắt.
"Võ Liên, đội trưởng Thiên Y Vô Phùng Đội, Kiếm Hồng Nan Uy Linh."
Uy Linh buộc gọn mái tóc đen dài ra sau rồi chắp tay hành lễ với tôi.
Ánh mắt cô ấy trở nên sắc lạnh.
"Xin chỉ giáo."
"Khách sáo làm gì."
"Anh là cao thủ, vậy xin cho phép tôi ra tay trước!"
Vút!
Thân ảnh Uy Linh biến mất trong chớp mắt.
Không cần ngoảnh lại, tôi vung kiếm ra sau.
Keng!
Tiếng thép va chạm chát chúa.
Tôi lùi lại một bước.
Lưỡi nhuyễn kiếm đã quấn lấy thân kiếm như một con rắn.
'Nhuyễn Kiếm Thuật.'
Đó là một loại Kiếm Thuật cực kỳ hiếm người sử dụng, ngay cả trong Pick Me Up.
Nếu trước đây chưa từng đấu tập với Ridigion thì vừa rồi tôi đã phải đổ máu rồi.
"Tại sao cô lại không thể dùng kiếm?"
Keng! Keng! Keng keng keng!
Vừa liên tục đỡ những đường kiếm mềm mại đang không ngừng uốn lượn, tôi vừa hỏi.
"Lời Thề Của Người Luyện Võ là quyết tâm hiến dâng bản thân cho chính nghĩa và hiệp đạo."
"Ý tôi không phải mấy lý do mơ hồ đó."
"Ở Võ Liên, nếu không lập lời thề thì không thể bước vào cảnh giới đỉnh cao."
"Ra vậy."
Một dạng hiệu ứng bất lợi tự áp đặt lên bản thân sao.
"Mới 4 sao mà đã đạt Thân Kiếm Hợp Nhất và Ngộ Khí Triều Nguyên."
"Nói cho dễ hiểu chút đi."
Keng!
Uy Linh liên tục đổi ba tư thế trên không rồi tung ra một chuỗi kiếm kích.
Một nhát vào ngực, một nhát vào eo, một nhát vào đùi.
Tôi hất kiếm lên cao gạt toàn bộ đòn tấn công, rồi lập tức chuyển sang thế công.
"Thật đáng tiếc. Nếu anh xuất thân từ Võ Liên, chắc chắn đã có thể đạt tới đại thành..."
Uy Linh tự do di chuyển giữa không trung.
Như thể đang chạy trên không vậy.
'Võ Liên...'
Niflheim cũng không phải hoàn toàn không có giao tình với nơi đó.
Trong những lần Chiến Trường Liên Server được tổ chức vài tháng một lần, tôi từng trực tiếp giao lưu với Master của Võ Liên.
Trong số các Hero thuộc Võ Liên, ngoại trừ một số rất ít thuộc nghề phi chiến đấu, thì hơn chín mươi chín phần trăm đều là Võ Đạo Tông Sư.
Bọn họ tập trung rèn luyện võ kỹ, đồng thời kết hợp với Khí Công Thuật, Khắc Ấn đặc trưng của Võ Liên, để đưa sức mạnh lên một tầm cao mới.
Ước tính số Hero trực thuộc khoảng năm vạn.
Chỉ tính riêng quân số đã gần gấp đôi Niflheim.
'Tại sao lại bị hủy diệt?'
Vừa giao kiếm với Uy Linh, tôi vừa suy nghĩ.
Võ Liên là bá chủ tuyệt đối của server châu Á.
Đặc biệt, Đan Tử Khâm, phó Master của họ, là một trong những Hero 7 sao cấp hơn 400 đã vượt qua cực hạn của mười bảy loại kỹ năng.
'Thất bại trong nhiệm vụ sao?'
Không.
Tôi lắc đầu.
Sau khi đặt chân đến tầng 89 của tòa tháp, Võ Liên đã chính thức tuyên bố ngừng chinh phục.
"Anh rất mạnh."
"Cô đang đùa à."
Nếu năng lực của cô ta không bị đặt lại từ đầu thì người thua có lẽ là tôi.
Đội trưởng của một đơn vị trực thuộc Võ Liên.
Trước đây chắc hẳn đã là Hero 6 sao max cấp.
'Nội chiến sao.'
Cũng không phải.
Tinh thần đoàn kết của Võ Liên nổi tiếng đến mức đáng sợ.
Chỉ cần có kẻ động đến một chiếc thuyền buôn nhỏ của họ thôi là cả đám sẽ kéo nhau đến như ong vỡ tổ.
"Cuối cùng tôi cũng nhớ ra rồi. Tôi đã dâng linh hồn mình cho Thần Nữ để báo thù và thực hiện chí nguyện. Nếu cần, dù phải xông qua biển kiếm rừng đao hàng trăm triệu lần, tôi cũng cam lòng."
Đường kiếm của Uy Linh dần trở nên linh hoạt hơn.
Tôi cũng từ từ gỡ bỏ giới hạn sức mạnh của mình.
Nếu không thì sẽ không thể theo kịp cô ấy.
Thật khó tin đây chỉ là một Hero cấp 1.
[Ting!] ['Uy Linh(★★★★★)' đã thoát khỏi trạng thái Tuyệt Vọng!] [Từ giờ có thể cho Hero tham gia nhiệm vụ!] Dù vậy thì hiệu ứng bất lợi trên Khắc Ấn vẫn còn nguyên.
"Vậy cô muốn tôi giúp chuyện gì?"
"Có một nơi ở Khu 2 mà tôi nhất định phải đến."
"Ở đâu?"
"Đọa Thiên Hương."
Chết tiệt.
Xem ra phải nhờ Katio chuẩn bị ma pháp phiên dịch mới được.
Cô ta nói gì tôi chẳng hiểu nổi.
"Theo cách gọi ở nơi này thì là Niflheim."
Tôi dừng kiếm.
Uy Linh, đang đâm nhuyễn kiếm tới, cũng khựng lại, nhìn tôi với vẻ khó hiểu.
"Đến đó làm gì?"
"Lý do thì... tôi không thể nói. Nhưng đó là sứ mệnh của tôi. Xin hãy giúp tôi một lần. Tôi nhất định phải truyền một lời nhắn cho môn chủ ở đó."
"Nói với tôi cũng được."
Uy Linh cắn môi, vẻ mặt khó xử.
"Xin lỗi. Nhưng đó là lời nhắn mà một vị tiểu môn chủ ở vùng biên như anh sẽ không thể hiểu được."
"Thế thì tôi không giúp."
"..."
"Ít nhất cũng nói được bao nhiêu thì nói đi. Sao tự dưng lại lôi Niflheim vào? Tôi cũng tò mò mà."
"Có phải nơi này là môn phái trực thuộc Đọa Thiên Hương không?"
"Không hẳn. Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có liên quan."
Tôi hạ kiếm xuống.
Bầu hứng thú cũng biến mất khi nghe thấy cái tên ngoài dự liệu ấy.
"..."
Tôi nhìn Uy Linh.
Cô ấy có vẻ đang cân nhắc.
Rồi như đã thông suốt điều gì, cô ấy lẩm bẩm.
"Vậy thì không sao. Dù sao cũng không có nhiều người biết đến cái tên bất kính đó."
Uy Linh duỗi thẳng thanh nhuyễn kiếm rồi tra vào vỏ kiếm trắng.
"Tôi đã học hỏi được rất nhiều."
"..."
Dù đây chỉ là một trận đấu mơ hồ, cả hai đều chưa để lộ lá bài tẩy, Uy Linh vẫn chắp tay hành lễ với tôi.
"Những điều tôi sắp nói phải tuyệt đối giữ bí mật. Nếu để lộ ra ngoài, tôi sẽ phải chịu trách nhiệm."
"Được rồi, được rồi."
"Tôi là người của Võ Liên, nhận mật lệnh của Liên Chủ để đến Khu 2."
Uy Linh hít sâu vài lần.
Rồi tiếp tục.
"El Cid, dị động..."
"Đủ rồi."
Tôi xua tay.
"Nhưng tôi còn chưa nói xong."
"Không cần nói nữa. Tôi đoán ra rồi."
<Chuyện này... thú vị đấy. > Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu tôi.
"Ngươi nghe từ nãy giờ à?"
<Tất nhiên rồi. Tôi lúc nào cũng dõi theo Master. Mà nhắc mới nhớ, không ngờ lại được nghe lại cái tên ấy. Lâu quá không có tin tức, tôi còn tưởng hắn chết chắc rồi chứ. >
"Đời nào hắn chết được."
"Cái tên quái vật đó."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn