Chương 206: Đừng đánh người dù chỉ bằng một đóa hoa (4)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Cuộc sống Guild của Anytng bắt đầu.
Vì Guild Ngân Tinh chỉ cho phép các Master cùng Sector gia nhập nên Anytng chỉ mang thân phận thành viên tạm thời.
Thế nhưng, Saechorom - Guild Master - vẫn trao quyền phân phối vật phẩm cho Anytng, thậm chí còn xếp hắn vào cấp bậc như một thành viên chính thức, hoàn toàn không có sự phân biệt đối xử.
Ngay từ đầu, Guild Ngân Tinh đã đề cao nguyên tắc mọi thành viên đều bình đẳng, bất kể là Guild Master hay thành viên tạm thời.
Ít nhất thì bề ngoài là vậy.
"Sao mãi vẫn chưa đến lượt chúng ta thế."
Trong căn phòng tạm ở tầng hai biệt thự.
Belkist đang xem qua sổ ghi chép phân phối.
"Theo tôi biết thì hôm qua đã có hai người đến nhận tài nguyên. Thế mà thứ tự của chúng ta vẫn đứng cuối."
"À... nghe nói họ có việc gấp nên được nhường lượt. Chắc cũng hết cách mà?"
"Chỉ bọn chúng mới có việc gấp sao?"
"Thì... cũng đúng..."
Belkist và Jenna đồng thời nhìn sang tôi.
Ánh mắt như muốn hỏi nên làm thế nào.
Có được quyền phân phối thì tốt thật.
Nhưng ba ngày đã trôi qua mà thứ tự của chúng tôi vẫn đứng chót.
'Lại là đám Đội Tự Vệ chết tiệt đó.'
Không chỉ người phụ nữ lần trước.
Còn có thêm vài thành viên Đội Tự Vệ khác cướp mất lượt.
Khi tôi hỏi Adilang, hắn giải thích rằng họ là các Hero của những Master đã lập công lớn trong cuộc chiến giành lại khu di tích từ người chơi PvP, đồng thời cũng là lực lượng vũ trang chủ lực của Guild Ngân Tinh.
Cũng phải.
Dù nằm ở vùng ngoại vi nhưng không thể nào không có người chơi PvP nhòm ngó khu di tích.
Sau khi Jenna đi trinh sát một vòng quanh đảo, cô phát hiện một hạm đội hải tặc đang lảng vảng ở rất xa.
Chỉ cần lộ ra một sơ hở là chúng sẽ lập tức tấn công.
Vậy nên lời người phụ nữ hôm qua nói, rằng chỉ cần Ngân Tinh suy yếu thì kẻ địch sẽ xâm nhập, quả thật cũng có lý.
"Mọi người đều bình đẳng, một thiên đường hòa bình?"
Belkist cười khẩy.
Đó là câu Adilang từng dùng để giới thiệu về Guild Ngân Tinh.
"Đúng là tên chẳng biết gì về sự đời. Tôi cũng không hiểu hắn leo lên được tầng bốn mươi kiểu gì. Chắc chỉ toàn gặp nhiệm vụ dễ."
Belkist rút thanh kiếm khỏi vỏ được một nửa.
Rồi hắn nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.
"Lật tung nơi này đi."
"..."
"Tiền bối hiểu rõ hơn ai hết. Nơi này chỉ là giả tạo. Toàn một lũ đạo đức giả. Kẻ mạnh phải chiếm lấy tất cả. Xưa nay vẫn luôn như vậy. Chúng ta còn phải chơi trò trẻ con này đến bao giờ nữa? Đúng không, cô cung thủ."
"À... tôi thì..."
Jenna gãi má.
"Em nghĩ thay vì tự quyết thì ý kiến của Master mới là quan trọng nhất."
"À, suýt quên mất. Còn có tên phiền phức đó. Nhưng dù sao chẳng phải cũng chỉ là con rối của tiền bối sao?"
"Con rối à. Ăn nói cho cẩn thận."
"Xin lỗi vậy."
Belkist bắt chéo chân.
Lý do tôi không thể tự quyết.
Là vì Anytng.
Dù thế nào đi nữa, Master quản lý toàn bộ Townia vẫn là Anytng.
Anytng sẽ giải quyết chuyện lần này thế nào, cũng sẽ quyết định phương hướng trong tương lai.
Đương nhiên, cho dù tôi lật tung nơi này thì Anytng cũng sẽ không trách tôi.
Nhiều lắm chỉ là gửi thư đến địa chỉ email của Loki để hỏi.
Mà tôi chỉ cần đóng vai Loki rồi trả lời qua loa là xong.
'Con rối.'
Cũng không hẳn là sai.
Cho đến giờ, gần như mọi việc trong Phòng chờ đều diễn ra theo đúng hướng tôi mong muốn.
'Nếu mình là Master...'
Không phải tôi chưa từng dính dáng đến loại Guild như thế này.
Xét ở một khía cạnh nào đó, chúng còn đau đầu hơn cả Guild ăn thịt.
Chúng không dùng kiếm.
Mà dùng bút để từng bước siết cổ đối phương.
Hồi còn là Master, tôi từng bị đăng lên một diễn đàn cộng đồng cỡ lớn suốt mấy tháng trời, bị xem như hình mẫu của một người chơi thiếu văn minh.
Cho đến khi hiểu lầm được hóa giải, tôi đã phải gây chiến với vô số người chơi.
Mà những kẻ thích xen vào chuyện người khác thì đâu chỉ có một hai.
Nếu là người chơi thiên về PvP thì cứ việc đánh.
Nhưng động đến loại người này thì cực kỳ phiền phức.
Trừ khi là những Master chẳng còn tương lai.
Còn Anytng thì là một mầm non đầy triển vọng.
"Nếu tiền bối là Master thì sẽ làm gì?"
"Trước mắt cứ nhịn."
"Nhịn sao? Không giống phong cách của tiền bối."
"Nếu là cậu thì dám gây chiến với hai bên cùng lúc à?"
Chiếm được khu di tích cũng chưa phải kết thúc.
Lấy danh nghĩa trừng trị một Master thiếu văn minh, sẽ có rất nhiều Master kéo thẳng đến căn cứ của chúng tôi.
Ngay trước thời điểm chinh phục tầng 50, đó là một gánh nặng quá lớn.
"Nhưng mà này, anh."
Jenna khẽ hỏi.
"Nếu họ cứ tiếp tục như vậy đến cuối cùng...
Anh vẫn sẽ nhịn sao?"
Tôi cầm bức tượng trên bàn lên.
Kích thước vừa khít trong lòng bàn tay.
Đường nét chế tác vô cùng tinh xảo.
Đôi chân cơ bắp rắn chắc được giơ cao đầy khí thế.
Đó là "Tượng Quân Mã Dũng Mãnh" mà Anytng tặng tôi làm phần thưởng sau khi vượt qua tầng 45.
May mà tôi mang theo bức tượng này.
Chỉ cần cầm nó thôi cũng đủ khiến lòng bình yên.
"Khó nói lắm."
Tôi vừa xoay bức tượng trong tay vừa đáp.
Ánh mắt hạ xuống thanh kiếm đeo bên hông.
Tuy không phải Bifrost, nhưng đó vẫn là một thanh trường kiếm cực kỳ sắc bén được chế tạo công phu trong Phòng Chế Tạo Vật Phẩm.
'Thôi thì...
Cứ quan sát xem nơi này vận hành thế nào đã.'
[Kênh Guild] Anytng > Xin chào! Tôi là thành viên tạm thời, mong mọi người giúp đỡ.
Saechorom > Chào mừng bạn ^^ MeoMeoGauGau > Chào mừng nha~ Kkalkkeumi > Chào mừng người mới!
Tối hôm đó.
Sau khi đăng nhập vào Pick Me Up, Anytng vừa chào hỏi thì đã có vài thành viên Guild nhiệt tình đón tiếp.
Đó đều là những người chơi hệ hòa bình đúng nghĩa.
Dù trước đây từng leo đến tầng 40 nên ít nhiều cũng có thực lực chiến đấu, nhưng giờ họ đã từ bỏ việc chinh phục, chỉ tập trung vào quản lý Phòng chờ, nuôi dưỡng Hero và trang trí.
Lý do từ bỏ nhiệm vụ cũng đủ kiểu.
Vì không còn thấy thú vị.
Vì cảm thấy đã đến giới hạn.
Vì không nỡ nhìn Hero lần lượt chết đi.
Vì thích trang trí hơn...
Dù thế nào đi nữa, họ cũng chỉ là một trong rất nhiều kiểu người chơi đang tận hưởng Pick Me Up theo cách riêng.
BlueRose > Mà này, mọi người có xem bộ trang trí hoa mới trong cửa hàng chưa? Đẹp lắm luôn.
MilkLove33 > Hoa thủy tiên đó hả?
BlueRose > Đúng rồi. Đặt trong bồn hoa là đẹp hết ý! Mỗi ô chỉ có 300 Gem thôi. Hero nhà mình cũng thích lắm ^^; Ba trăm Gem một ô thì đắt cắt cổ.
Nhưng nếu bản thân thấy rẻ thì cứ coi là rẻ vậy.
Lakshmi > Có ai có mẫu Phòng chờ hình tròn năm tầng không? Mình vừa mở rộng nên muốn làm theo.
Saechorom > Mình có. Gửi thư cho mình nhé, mình gửi file qua.
Trong kênh chat Guild, những cuộc trò chuyện như thế diễn ra không ngừng.
Hầu như chẳng có thông tin nào liên quan đến chiến đấu.
Đa số đều bàn về việc trang trí Phòng chờ.
Vốn dĩ Pick Me Up có hệ thống tùy chỉnh Phòng chờ rất hoàn chỉnh.
Nếu thật sự đào sâu vào mảng đó thì cũng thú vị chẳng kém gì chiến đấu.
Ngược lại với bầu không khí ấy là một vài thành viên.
Đó là những người thuộc Đội Tự Vệ.
Mỗi lần đăng nhập, họ chưa bao giờ chào hỏi.
Cho dù có ai hỏi về Hero hay nhiệm vụ thì họ cũng phớt lờ hoặc trả lời qua loa.
Thỉnh thoảng lúc nói chuyện, họ chỉ nhắn vài câu như: Melt > Này.
DyDie > Ừ.
Melt > Vào đi.
DyDie >...
Rồi bỏ mặc một câu chẳng đầu chẳng cuối trong kênh Guild.
Chắc "vào đi" là bảo vào phòng chat riêng dành cho nhóm nhỏ.
Dù Guild Ngân Tinh hoạt động thế nào, hay bọn họ làm gì, tôi cũng chẳng quan tâm.
Chỉ cần lấy được phần tài nguyên thuộc về chúng tôi là đủ.
Có lẽ Anytng cũng nghĩ giống tôi.
Ngoài lúc đăng nhập và đăng xuất, hắn hầu như không tham gia chat Guild.
Cho đến một ngày.
Đúng lúc Edis trong Phòng chờ gửi báo cáo tình hình và hỏi thăm.
Melt > Anytng có ở đó không?
Một thành viên nòng cốt của Đội Tự Vệ bất ngờ gọi đích danh Anytng trong kênh Guild.
Tôi đang viết thư để gửi cho Edis thì dừng bút.
Anytng > Có.
Melt > Xin lỗi, nhưng tôi có chuyện gấp muốn nói. Có thể qua một lát được không?
[Ting!] ["Melt" đã mời bạn vào kênh chat riêng "Đội Tự Vệ Ngân Tinh". Có chấp nhận không?] [Yes / No] Tôi đặt cây bút xuống.
Xem ra đã xảy ra chuyện gì đó.
"Có trong đó không?"
Tiếng gõ cửa vang lên.
Ngay sau đó là tiếng bước chân đi qua đi lại ngoài cửa.
Jenna và Belkist vừa ra ngoài luyện tập buổi tối, trong phòng chỉ còn lại mình tôi.
"Cậu là Han Israt của Townia đúng chứ? Tôi có chuyện muốn nói. Mở cửa giúp tôi."
Vừa mở cửa ra, trước mặt tôi là một người phụ nữ da nâu mặc giáp da.
Chính là nữ kiếm sĩ mấy hôm trước đã ép người đàn ông trung niên nhường lượt phân phối tài nguyên.
Tên cô ta là Sizal Mekne.
Là phó chỉ huy của Melt, đội trưởng Đội Tự Vệ.
"Phù, may mà anh có ở đây. Tốt quá."
Sizal sải bước vào phòng rồi ngồi xuống ghế sofa.
Sau đó, cô ta ngẩng đầu nhìn tôi rồi nói ngay:
"Anh là quán quân của Thành Phố Thứ Nguyên đúng chứ? Con chó điên một mình quét sạch hơn chục người ấy. Tôi cũng từng tham gia giải đấu đó. Tuy thành tích không tốt lắm... nhưng tôi đã xem anh chiến đấu ở Battle Royale và đấu đơn. Chỉ với một nhát kiếm... anh đã chém nát cả mặt đất."
"Thì sao?"
"Gia nhập Đội Tự Vệ đi. Không, nói chính xác hơn là... gia nhập Guild mới mà bọn tôi sắp thành lập."
Sizal lên tiếng.
"Master của bọn tôi cũng nhận ra giá trị của anh. Chắc giờ này đang nói chuyện với Master của anh rồi. Nói thật đi, anh không thấy ngán sao? Cứ phải làm bảo mẫu cho đám yếu đuối, rồi dọn dẹp hậu quả cho chúng."
"..."
"Lúc đầu tôi cũng thấy không sao. Nhưng càng về sau càng thấy thế này không ổn."
Đôi mắt xanh của Sizal trầm xuống.
"Không lâu trước khi các anh đến, nơi này từng bị tấn công. Guild Ngân Tinh chết hai mươi ba người. Nhưng toàn bộ người chết đều là thành viên Đội Tự Vệ. Anh biết vì sao không? Vì những Master khác chẳng gửi lấy một quân tiếp viện!"
"..."
"Một lũ mặt dày. Chúng có biết để chiếm được nơi này đã phải chết bao nhiêu người không? Sau đó cũng vậy, để bảo vệ khu di tích này, biết bao người đã ngã xuống. Vũ khí, binh lực, Phi Không Đĩnh. Tất cả đều do bọn tôi bỏ ra. Còn bọn chúng thì chỉ biết đứng nhìn, rồi lại mè nheo đòi chia tài nguyên ở đây. Chỉ vì bọn tôi lấy thêm một chút để bù đắp tổn thất sau chiến đấu mà đã kêu gào bất công."
Quả nhiên.
Tôi vuốt ve bức tượng Quân Mã.
Xem ra cũng chẳng cần phải chờ lâu.
"Tôi sẽ quét sạch tất cả."
Sizal nói.
"Đám chỉ biết lấy yếu đuối làm cái cớ để hưởng lợi. Đám chỉ cần giao việc hơi nguy hiểm một chút là lắc đầu từ chối. Cả lũ khúm núm trước mặt nhưng sau lưng thì giở trò. Tôi sẽ tống cổ hết. Vậy nên anh cũng giúp bọn tôi đi."
"Không."
"Cái gì?"
"Tôi nói là không."
Cùng lúc đó, Anytng cũng trả lời.
Anytng > Không.
Tôi hiểu tình hình rồi.
Yếu đuối không có nghĩa là lương thiện.
Có những kẻ chỉ cần được đối xử tử tế một chút là lập tức tưởng đó là quyền của mình.
Tôi nhìn chiếc bình nước trên bàn.
Trong đó cắm một bông hoa.
Đó là quà chào mừng gia nhập Guild do Hero của một Master tặng.
"Vậy anh định từ bỏ tài nguyên vì những kẻ như thế, mặc dù anh có đủ sức mạnh sao?"
"Cô đang nói nhảm gì vậy?"
"Thế thì tại sao?"
"Về đi. Tôi nghe cô than phiền đủ rồi."
"Nếu đứng về phía bọn tôi, tôi sẽ cho anh quyền ưu tiên tài nguyên."
"Biến."
Tôi đặt tay lên chuôi kiếm.
Sắc mặt Sizal lập tức cứng lại.
"Tiện thể dẫn luôn bốn tên đang đứng sau cánh cửa đi."
"... Rồi anh sẽ hối hận."
"Không đến lượt cô phải lo."
Sizal liếc tôi một cái rồi mở cửa bước ra ngoài.
Ngay sau đó, Anytng cũng rời khỏi kênh chat riêng của Đội Tự Vệ Ngân Tinh.
'Đúng là nực cười.'
Lại còn lôi mình vào cái trò đấu đá chính trị vặt vãnh này.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sizal cùng các thành viên Đội Tự Vệ đang rời khỏi khu nhà.
"Hây!"
Cửa sổ bật mở.
Jenna nhanh nhẹn nhảy vào phòng.
"Thì ra là có chuyện như vậy!"
"Cô đến từ lúc nào thế?"
"Từ nãy rồi. Thấy mấy tên khả nghi đi về phía này nên em theo dõi."
Jenna bước tới trước mặt tôi.
"Có lẽ em đã kỳ vọng quá nhiều rồi. Giá mà ngay từ đầu cứ đánh nhau luôn thì đỡ mệt."
"Đang bận muốn chết đây."
"Vậy nên, anh."
"Cô muốn hỏi tôi định làm gì chứ gì?"
Tôi ném bức thư đang viết dở cho Edis vào thùng rác.
Sau đó cầm bông hoa trong bình lên.
Chỉ hơi dùng sức.
Rắc.
Cành hoa gãy làm đôi.
Tôi cũng tiện tay ném luôn bông hoa đã gãy vào thùng rác.
Jenna thở dài.
"Ừm... em cũng đoán sẽ thành ra thế này."
"Gần khối pha lê chắc có pháo đài của Đội Tự Vệ."
"Em sẽ đi điều tra cấu trúc."
"Báo cho Belkist nữa. Bảo cậu ấy chuẩn bị."
"Rõ!"
Tôi tặc lưỡi.
'Lũ phiền phức.'
Lãng phí bao nhiêu thời gian quý giá.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn