Chương 209: Đừng đánh người dù chỉ bằng một đóa hoa (7)
Pick Me Up! · Tôi là Cá Ướp Muối · 218 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Toàn tập.
Pháo đài được xây dựng để phòng bị quân địch xâm nhập từ lâu đã mất đi chức năng.
Giờ đây, nó chỉ còn là một chiến trường nơi hàng chục Master và hàng trăm Hero chen chúc chém giết lẫn nhau.
"Cuối cùng cũng ra dáng chiến trường rồi."
Belkist chém văng một tên vừa nhảy từ cầu thang trên tường thành xuống.
Dưới chân hắn, xác chết của đủ mọi người chất thành từng đống, còn bộ giáp da trên người Belkist đã nhuộm đỏ bởi máu.
Viu! Viu viu viu!
Mũi tên từ chiếc cung ngắn của Jenna liên tiếp bắn ra.
Bốn tên đạo tặc đang leo thang lên tường thành lần lượt trúng tên.
"Khà ha ha! Giết đi! Giết hết đi!"
"Tiến vào bên trong pháo đài! Không được để bọn chúng cướp tượng Nữ Thần!"
"Các ngươi tưởng làm được chắc!"
Bên trong pháo đài hỗn loạn đến mức chẳng thể phân biệt nổi đâu là quân ta, đâu là quân địch.
Các Hero điên cuồng vung vũ khí về phía nhau.
Giết được quân địch thì tốt, lỡ tay giết luôn đồng minh cũng chẳng mấy ai bận tâm.
Khói nóng và lửa dữ bốc lên từ khắp các công trình trong pháo đài.
Tiếng binh khí va chạm, tiếng gào thét thảm thiết, tiếng nổ, tiếng xé rách da thịt cùng những tràng cười điên loạn hòa thành một bản giao hưởng vang vọng khắp di tích.
"Đông thật đấy."
Jenna huýt sáo.
Nhưng bàn tay bắn cung của cô vẫn không hề dừng lại.
"Á!"
Tôi không thèm ngoái đầu, vung kiếm ra sau.
Máu phụt ra từ phần thân trên của hai kẻ bị chém xéo.
'Nhiều thật.'
Chúng tôi chiếm giữ một góc tường thành, vừa đứng quan sát tình hình.
Chỉ biết lao vào chém giết thì không phải cách hay.
Muốn có món ngon thì cũng phải biết chờ đúng lúc.
Trong trận chiến tranh đoạt, giết được bao nhiêu người cũng chẳng mang lại nhiều lợi thế.
Dù giết một trăm người hay chỉ một người, bên nào chiếm được mục tiêu ở trung tâm pháo đài mới là kẻ chiến thắng.
Một khi có thế lực chiếm được mục tiêu, ba thế lực còn lại sẽ không thể tiến vào di tích trong một khoảng thời gian.
'Đám đội tự vệ chắc ở đó.'
Nếu có Ma Pháp Học Giả, chúng có thể nhanh chóng dịch chuyển bằng cổng không gian.
Chắc hẳn chúng đang dựng tuyến phòng thủ cuối cùng trước mục tiêu để ngăn cản quân địch.
Ầm!
Một chiếc Phi Không Đĩnh bốc cháy rồi lao thẳng xuống pháo đài.
Mũi tàu đâm sầm vào tường thành, khiến gạch đá văng tung tóe khắp nơi.
Rắc!
Mấy Hero đang giao chiến gần đó lập tức bị nghiền thành thịt băm.
<Aaaaaaa! > Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Trên bầu trời cũng đang diễn ra một trận không chiến.
Đúng lúc ấy, ba chiếc Phi Không Đĩnh mang huy hiệu khác nhau đang truy đuổi Phi Không Đĩnh Lucette.
Đùng! Đùng! Đoàng đoàng đoàng!
Những chùm đạn pháo màu xám đỏ nở rộ giữa không trung.
Phi Không Đĩnh Lucette lạng trái lách phải liên tục để né làn pháo kích.
"Giữ gìn cho cẩn thận đấy. Mà làm nổ chiếc mới thì đừng hòng có cái khác."
<Cứu em với——! > Bọn tôi ở dưới đất, còn cậu ở trên trời thì giúp kiểu gì?
'Tự lo đi.'
Chỉ cần chiếm được tàn tích, mấy chiếc Phi Không Đĩnh thế này có thể sản xuất hàng loạt.
Mất thì đóng cái khác là được.
"Ngươi điên rồi...!"
Tôi đâm lưỡi kiếm vào giữa bụng tên đang cuống cuồng trước mặt.
Chó điên.
Không biết thằng nào đặt cho tôi cái biệt danh đó, sau này mà gặp được nhất định tôi sẽ băm hắn ra từng mảnh.
Tôi nheo mắt.
Khắp tường thành, đường phố và ngõ hẻm trong pháo đài, Hero của các thế lực đang đánh nhau loạn cả lên, nhưng lực lượng chủ lực không ở đây. Chúng đã tiến vào khu vực bên trong, nơi đặt mục tiêu.
'Đến lúc bọn mình cũng vào rồi.'
Tôi không định kéo dài thêm nữa.
Tôi lần lượt nhìn Jenna rồi Belkist.
Có lẽ cả hai cũng đoán được ý tôi nên chỉ lặng lẽ gật đầu.
"Đi."
Tôi không chút do dự nhảy khỏi bức tường thành cao khoảng tám mét.
Rầm.
Tiếp đất lên mái một tòa nhà bên trong pháo đài, tôi lập tức bật sang mái nhà kế bên cách đó chừng hai mét.
Hai người phía sau nhanh chóng bám theo.
Xẹt.
Đúng lúc tôi vừa chém gục tên sát thủ trên mái nhà, tầm nhìn bỗng mờ đi.
[http: //go. onewinch. tv/ - OneWinch TV] [Pick Me Up! Chó Điên tái xuất tại di tích?!] [BJ - Sigin] [Người xem: 511] Vì quy mô của những trận chiến thế này ở tầng 40 rất hiếm gặp.
'Dẹp sang một bên.'
Tôi kéo cửa sổ phát sóng sang bên phải.
Đám người xem đang ồn ào bàn tán gì đó, nhưng tôi quyết định mặc kệ.
Muốn xem thì cứ xem.
Dù sao thực lực của tôi cũng đã lộ sạch trong sự kiện rồi.
Từ mái nhà này sang mái nhà khác.
Từ tường thành này sang tường thành khác.
Chúng tôi vừa dọn sạch những kẻ cản đường, vừa tiến về khu nội thành.
'Quả nhiên.'
Từ đây đã có thể phân biệt rõ hơn.
Ở chính giữa nội thành, một khối pha lê tượng trưng cho di tích sừng sững như một tòa nhà cao tầng.
Xung quanh khối pha lê là hàng rào phòng thủ của Đội tự vệ Ngân Tinh.
"Khà ha ha! Giết hết đi!"
"Lũ tép riu mà cũng đòi chiếm di tích à!"
Đám cướp bóc như một đàn kiến lao vào hàng rào phòng thủ.
'Ở đó.'
Phía trước khối pha lê, tôi phát hiện một cầu thang hẹp dẫn xuống lòng đất.
Xuống dưới đó hẳn sẽ là tượng Nữ Thần quản lý toàn bộ di tích.
"Chúng ta làm sao đây? Lẻn vào chứ?"
Tôi lắc đầu.
Một kết giới trong suốt bao phủ toàn bộ hàng rào phòng thủ.
Là kết giới ma pháp của Ma Pháp Học Giả.
'Bởi vậy mới nói Ma Pháp Học Giả phiền phức.'
Lẻn vào đúng là phương án hiệu quả nhất.
Đường hầm dưới lòng di tích rất hẹp, chỉ cần ba người cũng đủ chặn kín.
Theo kế hoạch ban đầu, sau khi xử lý Adilang rồi mới hành động.
Ai ngờ lại có một thằng điên kiếm chuyện làm mọi thứ rối tung.
'Nếu biết bọn mình tới, chắc chúng sẽ tiếp đón nồng nhiệt lắm.'
Dù sao tôi cũng chính là thủ phạm gây ra mớ hỗn loạn này.
"Chặn bằng mọi giá! Báo cho tất cả Master khác! Bảo bọn chúng gọi hết quân tới đây, có mặt hay không có mặt cũng phải lôi tới!"
Phía trước hàng rào phòng thủ, Sizal vừa chém ngã kẻ địch vừa hét lớn.
Có vẻ mệnh lệnh đã được truyền đi, binh lực của Ngân Tinh liên tục được điều tới tăng viện.
Những khẩu pháo phía trong tuyến phòng thủ không ngừng khai hỏa, kiềm chế các Phi Không Đĩnh trên bầu trời.
Chỉ riêng Master đã có hai mươi bốn người.
Hơn nữa tất cả đều thuộc cùng một Sector.
Đó tuyệt đối không phải một lực lượng nhỏ.
"Xem ra chỉ còn cách đánh chính diện."
Belkist giơ kiếm lên.
Chém quá nhiều nên lưỡi kiếm đã mẻ gần hết.
"Để tôi mở đường."
"Đợi đã."
Nếu chúng tôi xen vào lúc này, rất có thể sẽ bị cả Ngân Tinh lẫn đám cướp bóc hợp sức tấn công.
Chỉ cần bọn chúng biết đôi chút về tôi, chắc chắn sẽ không ngần ngại bắt tay với nhau.
Tôi quay đầu nhìn lại.
Có vẻ các Master ở Sector lân cận cũng đã ngửi thấy mùi.
Một hạm đội Phi Không Đĩnh khác đang kéo tới.
'Phải kết thúc nhanh thôi.'
Bọn tôi cũng có thể gọi quân từ Phòng chờ tới.
Nhưng dùng ở đây thì quá phí.
Suy nghĩ một lúc, tôi quay sang hai người.
"Đánh chính diện."
"Đúng vậy. Nhưng chỉ mình tôi ra mặt."
Tôi tiếp tục.
"Tôi sẽ thu hút sự chú ý ở đó. Hai người tranh thủ vào cửa hầm. Chặn lối vào rồi hai người cùng chiếm mục tiêu."
"... Anh làm nổi chứ?"
"Biết sao được. Cứ thử thôi."
"Anh làm loạn ở ngoài, còn bọn em lẻn vào đúng không!"
Jenna mỉm cười.
Tôi gật đầu.
"Vậy giao cho anh. Đi thôi, anh Bel."
"..."
Belkist hơi lộ vẻ không hài lòng, nhưng rồi cũng nhanh chóng nghiêm mặt, đi theo Jenna.
Xác nhận hai người đã rời đi, tôi nhảy khỏi tường thành.
'Càng ngày cách vượt ải càng giống nhau.'
Lần này cũng vậy.
Cứ quậy tung lên.
Dù sao đây vẫn là cách hiệu quả nhất.
Tôi vừa mỉm cười xoay thanh kiếm vừa chậm rãi bước về phía hàng rào phòng thủ.
"Halgion Shiraos."
<Ta ở đây. >
"Đến lúc ngươi ra tay rồi."
<Hừ, chờ đến mức ta ngứa ngáy cả người rồi! > Lách tách.
Những tia sét đỏ thẫm bắt đầu bắn ra từ bàn tay trái của tôi.
<Mà nói mới nhớ, tư chất của ngươi đúng là đáng kinh ngạc. Độ đồng bộ lại cao đến mức này. Rốt cuộc ngươi được tạo ra từ thứ gì vậy? >
"Biết để làm gì."
Tôi khẽ cười.
Giờ thì dù cách xa con bồ câu kia vẫn có thể hợp thể.
Không cần phải nghe hắn lải nhải bên tai nữa.
"Ngươi...!"
Ánh mắt tôi và Sizal chạm nhau.
Đôi mắt xanh méo mó, ngọn lửa giận dữ bùng lên trong đó.
"... Ta sẽ giết ngươi."
Sau khi chém hai người như thái rau, Sizal bước về phía tôi.
Toàn thân cô ta lúc này đã nhuộm đầy máu.
Tuýt!
Sizal thổi chiếc còi đeo trên cổ, lập tức mọi ánh mắt của Đội tự vệ đều đổ dồn về phía tôi.
"Ôi chà. Xem ai đây này."
Bên ngoài khu vực khối pha lê.
Một gã đàn ông đeo lủng lẳng mấy cái đầu lâu bên hông nhìn tôi.
Hắn xoay tròn thanh đao cong trong tay rồi nhếch mép.
"Chẳng phải Con Chó Điên lừng danh đó sao. Đang chán chết đây, đến đúng lúc lắm. Lại có thêm một cái đầu để dâng lên Master rồi."
Gã giẫm lên những thi thể nằm la liệt như rác ngoài bãi đất, chậm rãi tiến về phía tôi.
"Này bọn bây! Giết thằng đó trước! Để nó sống thì phiền lắm!"
"Khoản này thì tao đồng ý!"
Những ánh mắt sắc lạnh đồng loạt hướng về phía tôi.
Bọn chúng bắt đầu di chuyển.
Đó là những tinh nhuệ thực sự được các Master dốc hết tâm huyết bồi dưỡng.
Chúng hoàn toàn khác đám ô hợp kia.
Chắc hẳn chúng đã giẫm lên xác của hàng chục, hàng trăm kẻ khác, trải qua vô số lần huấn luyện đẫm máu và thực chiến.
[http: //go. onewinch. tv/ - OneWinch TV] [Pick Me Up! - Con Chó Điên tái xuất tại di tích?!] [BJ - Sigin] [Người xem: 5412] Không biết từ lúc nào, số người xem đã tăng gấp mười.
Phiền thật.
Tôi hít sâu một hơi.
Ở đâu đó trong này, Jenna và Belkist chắc đang chờ thời cơ.
Không cần phải giữ sức nữa.
"Giờ thì ngươi chết chắc rồi."
Sizal nhổ một bãi nước bọt lẫn máu.
Trên má cô ta hiện lên một hoa văn màu tím.
Đó là dấu ấn khắc ấn.
"Đừng trách bọn này chơi không đẹp nhé."
"Muốn sống thì ngay từ đầu đừng có ngông cuồng."
Vù!
Những kẻ khác cũng đồng loạt kích hoạt khắc ấn.
Rồi...
Đoàng!
Cùng với tiếng xé gió, những mũi thương, lưỡi kiếm, mũi tên và ma đạn vượt qua khoảng cách hàng chục mét, đồng loạt lao tới.
Tôi bật công tắc.
['Han(★★★★)' tiến vào trạng thái Siêu Hạn!] Ầm!
Máu trong toàn thân cuộn trào điên cuồng.
Một vụ nổ vang lên trong đầu tôi.
Lách tách tách tách!
Những tia sét đỏ thẫm bắn tung khắp cơ thể.
<Khà ha ha ha! Lũ sâu bọ đang vùng vẫy kìa! > [Kỹ năng độc hữu, 'Hắc Long Lân' kích hoạt!] Keng! Keng keng keng!
[Hero này miễn nhiễm ma pháp!] [Hero này miễn nhiễm ma pháp!] [Hero này miễn nhiễm vật lý!] [Hero này miễn nhiễm vật lý!] [Hero này miễn nhiễm ma pháp!] [Hero này miễn nhiễm vật lý...]
'Cấp độ ba.'
Hắc Long Huyết đã tiến vào cấp độ ba.
Tôi siết chặt chuôi kiếm.
'Đến đi.'
Rào.
Lớp vảy Hắc Long lan đến tận vai trái, trong khoảnh khắc bao phủ toàn thân tôi.
[Danger!] ['Han(★★★★)' bắt đầu bị ô nhiễm!] Một luồng khí tức dị thường xâm nhập vào cơ thể tôi.
Có lẽ đây chính là Chân Hắc Long Huyết mà Gugukon đã nhắc tới.
Cảm giác như toàn bộ mạch máu đều bị kim đâm xuyên qua.
'Phải đến mức này mới được chứ...'
Dù là thứ gì đi nữa, không có rủi ro thì cũng chẳng thú vị.
Lách tách! Lách tách! Lách tách tách tách!
Những tia sét đỏ thẫm điên cuồng bùng nổ, tạo thành đôi cánh hình rồng sau lưng tôi.
Trước mắt nhuộm một màu đỏ rực.
<Không phải ngươi định phát điên ngay tại đây đấy chứ? >
"Làm gì có."
Tôi nhếch miệng cười.
"Thứ đó là cái gì vậy?!"
"Qu... quái vật sao?"
Tôi giậm mạnh chân xuống.
Chỉ một động tác ấy đã khiến mặt đất lõm hẳn xuống, vô số vết nứt lan ra bốn phía.
Hình ảnh phản chiếu trên lưỡi kiếm đã không còn là con người nữa.
'Thật là.'
Ầm!
Cơ thể tôi vọt lên không trung cao hàng chục mét.
Không phải nhảy lên.
Mà là bay lên.
<Cứ thử nhẹ nhàng khoảng một nghìn lần đi. > Một nghìn lần...
'Khoảng tám mươi tấn sao.'
Dùng để thử nghiệm thì cũng không tệ.
Tôi nhìn xuống bên dưới.
Hàng chục Hero đang ngơ ngác ngẩng đầu nhìn tôi.
Lách tách!
Những tia sét chạy khắp cơ thể dần lắng xuống.
Từ giai đoạn ba của Chân Hắc Long Huyết, tôi bắt đầu có thể thao túng trọng lực một cách thực sự.
Dĩ nhiên, cũng chưa đến mức quá ghê gớm.
Nhiều nhất chỉ là tăng trọng lượng của chính mình.
"Muốn sống thì tránh ra——!"
Ở phía xa, Jenna vừa chạy về phía hàng rào phòng thủ vừa hét lớn.
Đúng là thừa thãi.
Tôi đạp mạnh vào không trung.
Cơ thể bắt đầu lao xuống.
'Tăng tốc.'
Ầm!
Tốc độ rơi vốn còn chậm chạp lập tức tăng vọt lên gấp mấy chục lần.
'Thêm.'
Sau vài lần tăng tốc nữa, tôi vượt qua bức tường âm thanh.
Tôi kéo thanh kiếm trong tay phải về hết cỡ.
Ngọn lửa xanh bùng cháy trên lưỡi kiếm.
[Kỹ năng, 'Bá Kiếm Hồn' kích hoạt!] Ngay trước khi chạm đất, tôi vung kiếm.
Và rồi...
<Đây mới gọi là vô song. > Đất trời đảo lộn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn