Chương 918: Cậu là Hy vọng của Tôi
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~33 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Hôm nay tôi lại giết Damian như thường lệ.
"Khặc! Khụ khụ…!"
À, lỡ lời mất rồi.
Không phải giết, mà là dìm cậu ta xuống sông Tam Đồ một lát rồi lại kéo lên. Với ý nghĩa là hãy tìm ra cách để trở nên mạnh mẽ hơn từ nơi đó.
Nước luôn luôn có câu trả lời. Sông Tam Đồ cũng là nước, thế nên cứ dìm xuống liên tục thì kiểu gì cũng có ngày nó cho Damian câu trả lời đúng không?
Tôi chính là minh chứng sống cho điều đó.
Những khoảnh khắc tôi mạnh lên một cách thần kỳ luôn là khi cái chết đã cận kề ngay trước mắt.
Khi tôi thức tỉnh nghiệp của chính mình, khi tôi vượt qua bức tường để bước vào cảnh giới anh hùng, và cả khi tôi chém đôi bầu trời cũng vậy.
Ngoại trừ lần đối đầu với Amitamir. Lúc đó thay vì cái chết thì bên cạnh tôi lại là giọng nói của vị nữ thần thích ngực lớn.
Dù sao thì việc trưởng thành từng bước một chỉ cần thông qua huấn luyện và thảo phạt ma vật là đủ, nhưng nếu muốn Damian mạnh lên một cách nhanh chóng đến mức tôi mong muốn thì phương pháp này là tối ưu nhất.
Bởi vì tiềm năng càng bị dồn vào đường cùng thì lại càng khai hoa nhanh chóng hơn.
Thực tế là sau vài ngày bị ăn đập ra bã, rốt cuộc cậu ta chẳng phải đã thi triển được "Thiên Không Chi Kích Nộ" đó sao. Một thần tích tấn công mạnh mẽ có thể sánh ngang với quyền năng do nữ thần ban tặng.
Thế nên… Damian à, tất cả là tại cậu đấy.
Nếu cậu hoàn toàn không có tài năng thì đã đành, đằng này cứ mỗi lần gõ là lại ra kết quả ngay lập tức thì làm sao tôi có thể ngừng đập cậu cho được.
Nếu chứng kiến cảnh tượng này, ngay cả Chúa hay Phật cũng sẽ tò mò không biết cậu còn có thể mạnh lên đến mức nào nữa và bảo tôi cứ tiếp tục đập thêm đi cho xem.
- Bốp! Bốp!
"Khặc! Ha, Hashal, khoan đã! Chân, chân tôi không còn cảm giác nữa rồi!"
"Thế thì chiến đấu bằng tay đi. Nếu bay được thì chân chỉ để làm cảnh thôi đúng không?"
"Lý sự cùn gì thế chứ…!"
…Ngay từ đầu, việc Damian bị tôi ăn đập thế này suy cho cùng cũng là tự làm tự chịu mà thôi.
Lý do có sự chênh lệch thực lực lớn đến thế này là vì Damian đã không… không thể đối đầu với những kẻ địch đáng lẽ cậu ta phải tự mình đánh bại, khiến tôi phải trầy da tróc vẩy giải quyết thay cậu ta.
Tất nhiên, việc những cường địch liên tiếp xuất hiện như vậy vốn dĩ là do hiệu ứng cánh bướm từ việc tôi đào tẩu sang Đế quốc, nên tôi cũng phải chịu một phần trách nhiệm…
Nhưng chẳng phải bây giờ tôi đang dốc sức nuôi dạy cậu ta đó sao?
Ngay cả trong khoảnh khắc này, tôi vẫn đang hoàn thành trách nhiệm đè nặng trên vai mình. Chính vì thế, tôi có thể nện Damian như nện bột bánh mà không hề có chút cảm giác tội lỗi nào.
- Ầm ầm ầm!
"Á hự…!"
Damian dùng thánh kiếm đỡ lấy cú đấm bọc Frostbite nhắm vào bụng, hét lên một tiếng thảm thiết rồi rơi tự do xuống mặt đất. Một tiếng động trầm đục vang lên cùng với cát bụi bay mù mịt.
Nếu là trước đây thì cú va chạm đó chắc chắn đã lấy mạng cậu ta rồi…
- Vù vù vù!
Nhưng nhìn vệt sáng thuần khiết lấp lánh ẩn hiện sau làn khói bụi kia, có vẻ như tôi không cần phải lo lắng về điều đó nữa.
Chắc hẳn cậu ta đã triển khai thần tính chướng bích ngay trước khi chạm đất để giảm thiểu xung kích.
"Tốc độ trưởng thành đúng là điên rồ thật."
Tôi dời tầm mắt khỏi Damian, khẽ cúi đầu nhìn xuống chân trái của mình.
Bắp chân đã chuyển sang màu tím ngắt do xuất huyết nội. Không chỉ chân trái mà toàn thân tôi chỗ nào cũng bầm dập xanh đỏ, vài chỗ còn bị rách da thịt lộ cả thớ cơ bên trong.
Dù tôi đã nương tay phần nào khi chiến đấu… nhưng vẫn bị cậu ta gây ra ngần này vết thương sao.
[Quả thực, đó đúng là loại tài năng khiến ngươi phải bận tâm lo lắng mà.] Đến cả Hersella cũng không tiếc lời cảm thán trước tài năng này. Nhờ vào những trải nghiệm cận kề cái chết mỗi ngày, Damian đang trưởng thành với tốc độ nhanh đến đáng kinh ngạc.
Vì chiến đấu với tôi không giúp tích lũy nghiệp nên sức mạnh thuần túy của cậu ta không có nhiều thay đổi… nhưng đó là thứ duy nhất không đổi mà thôi.
Tốc độ phản xạ. Trực giác. Kiếm thuật. Khả năng chịu đòn. Khả năng ứng biến. Khả năng thích ứng. Cho đến cả phạm vi kỹ năng có thể thi triển và độ tinh chuẩn của chúng.
Chỉ có tổng lượng sức mạnh là giữ nguyên, còn cách thức vận dụng sức mạnh đó thì đã tiến bộ vượt bậc trên mọi phương diện đến mức đáng kinh ngạc.
Thậm chí, hôm nay cậu ta còn vắt óc suy nghĩ thế nào mà tìm ra được cả cách đối phó với khả năng ngưng đọng thời gian của tôi nữa chứ.
Cậu ta đã kết hợp thần tích và sức mạnh của nghiệp để tạo ra những quả cầu ánh sáng phát nổ như thủy lôi ngay khi chạm vào, rồi rải chúng ra khắp xung quanh, một phương pháp vô cùng thô bạo.
Một trong những kẽ hở của Nghịch Thiên.
Cậu ta đã nhìn thấu điểm yếu rằng những vật thể tiếp xúc với tôi, giống như bộ giáp tôi đang mặc hay thanh Durandal, vẫn có thể chuyển động cùng tôi trong khoảng thời gian bị ngưng đọng.
Bản thân tôi còn chưa từng nghĩ đến nhược điểm này… nhưng nghĩ lại thì đúng là nếu không có đặc tính đó, làm sao tôi có thể mặc giáp chạy nhảy tung tăng trong thời gian bị ngưng đọng được chứ.
Dù sao thì vì lý do đó, những quả thủy lôi thánh quang chạm vào người tôi cũng được coi là vật thể tiếp xúc, thế nên chúng cứ thế phát nổ và tạo ra xung kích cực lớn.
Tôi đã bị ăn một vố đau điếng vì chiêu đó đấy.
Nếu cậu ta triển khai thần tính chướng bích để ngăn cản tôi tiếp cận thì tôi còn phá vỡ được, đằng này thứ này cứ chạm vào là nổ nên tôi chỉ còn nước né tránh mà thôi.
Né tránh qua lại vài lần thì khoảng thời gian 3 đến 5 giây cũng trôi qua trong chớp mắt.
Trong thực chiến thì tôi chỉ cần thi triển Thiên Không Trảm để chém nát toàn bộ thủy lôi là xong… nhưng làm thế thì Damian cũng sẽ bị chém làm đôi mất. Thế nên tôi chẳng còn cách nào khác.
Tôi đâu có tốn bao công sức thế này chỉ để thật sự giết chết Damian đâu chứ.
"Này, Hashal. Tôi có chuyện muốn hỏi…"
Sau khi kết thúc buổi đại chiến, Damian, người đang dùng thần tích trị liệu để chữa trị cho phần cột sống và hai chân bị gãy của mình, ngẩng đầu lên nhìn tôi và nói.
"Chuyện gì?"
Tôi vừa phà khói thuốc vừa hỏi lại.
Bản thân tôi tuy chỉ bị thương nhẹ nhưng cũng có không ít vết trầy xước, thế nên tôi đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh Damian để nhận trị liệu.
"Cái đó… nói ra thì hơi ngại… nhưng tại sao chỉ có mình tôi là phải nhận huấn luyện khắc nghiệt- à không, bạo lực thế này chứ?"
"Hử? Cậu nói cái gì thế?"
Tôi nhíu một bên mày, quay sang nhìn Damian. Tự dưng cậu ta lại nói cái quái gì thế không biết.
Tại sao chỉ có mình cậu ta bị hành hạ dã dã man thế này sao. Ý cậu ta là muốn tôi cũng hành hạ những người khác dã man như cậu ta à?
Nói cái chuyện vô lý gì thế không biết. Thức tỉnh cảm xúc xong rồi lại thức tỉnh luôn cả lòng đố kỵ hay sao vậy.
"Cậu muốn tôi cũng nện Milia như thế này à?"
Hành hạ như cậu thì bọn họ chết hết đấy con ạ.
Chỉ có cậu mới chịu đựng nổi loại huấn luyện này thôi, chứ người khác là thăng thiên ngay từ đòn đầu tiên rồi biết chưa?
"Không, ý tôi không phải thế…"
Damian xua tay lia lịa, lắc đầu phủ nhận.
"Cái đó, nói thế nào nhỉ. Tôi cứ nghĩ là mình đã phạm phải lỗi lầm gì lớn lắm với cậu."
"Lỗi lầm?"
Tôi nghiêng đầu hỏi lại.
Lỗi lầm gì chứ, làm gì có chuyện đó. Nếu buộc phải chỉ ra thì việc là dũng sĩ mà lại yếu hơn tôi chính là lỗi lầm của cậu đấy.
"Chẳng phải sao. Nếu không phải là kẻ thù không đội trời chung thì làm sao có thể đối xử với người khác như thế này được…"
À, giờ thì tôi hiểu cậu ta muốn nói gì rồi.
Hóa ra tôi nện cậu ta dã man quá nên cậu ta mới rụt rè hỏi xem có phải mình là kẻ thù truyền kiếp của tôi hay không.
"Này, này. Kẻ thù cái gì chứ. Thật là cạn lời với cậu luôn đấy."
Tôi bật cười khan, vỗ nhẹ vào vai Damian. Ý bảo cậu ta đừng có nghĩ ngợi vớ vẩn nữa.
Thù hằn cái nỗi gì chứ. Ngược lại phải gọi là ân nhân mới đúng.
Bây giờ tôi đang ban ơn cho Damian bằng cách giúp cậu ta mạnh lên, còn sau này tôi sẽ đẩy Damian đã mạnh mẽ lên tuyến đầu để cậu ta gánh vác bớt gánh nặng cho tôi.
"Cậu nghĩ tôi làm thế này là vì có ác cảm với cậu sao? Thật là hiểu lầm tai hại. Ngược lại mới đúng đấy. Ngược lại."
"Ngược lại…?"
Damian lộ ra vẻ mặt hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Tôi đưa ngón trỏ và ngón giữa lên miệng, rít một hơi thật sâu rồi thở ra một hơi dài trước khi tiếp tục mở lời.
"Phùuu……. Nghe cho kỹ đây, Damian. Không phải vì tôi ghét cậu, mà là vì tôi đặt kỳ vọng rất lớn vào cậu nên mới làm thế này. Bởi vì tôi tin tưởng cậu."
"Tin tưởng sao?"
Đúng vậy. Dù thế nào đi nữa thì làm gì có thế lực nào đáng tin cậy hơn chủ nhân của thánh kiếm kiêm nhân vật chính của nguyên tác chứ.
Thực tế là chỉ cần tôi để tâm rèn luyện một chút là cậu ta đã mạnh lên với tốc độ chóng mặt rồi.
"Phải. Có thể nói là ngoài cậu ra tôi chẳng biết tin tưởng vào ai nữa…? À không, nói đúng hơn thì cậu chính là hy vọng của tôi."
Tài năng vượt trội hơn cả Ophelia, cùng với tốc độ trưởng thành nhanh chóng không kém gì tôi.
Và cả sự chắc chắn rằng nếu cứ tiếp tục nuôi dạy thế này, cuối cùng cậu ta sẽ mạnh mẽ đến mức được gọi là sự tái sinh của Carolus như trong nguyên tác.
Dù tôi cũng có ít nhiều kỳ vọng vào những người khác như Ophelia, Lacy hay Milia…
Nhưng nói thật, tôi không nghĩ "nữ chính của nhân vật chính" lại có thể mạnh mẽ ngang ngửa với "nhân vật chính" được.
Thế nên, tôi chỉ còn biết dồn hết mọi kỳ vọng vào Damian mà thôi.
Bởi vì khi tôi đạt đến cấp độ 100 của nguyên tác… tức là chạm đến giới hạn thực sự, khả năng cao chỉ có duy nhất Damian là có đủ thực lực để đứng ngang hàng và chiến đấu cùng tôi.
"Chỉ có cậu mới có thể đứng bên cạnh và nâng đỡ tôi. …Chỉ có duy nhất cậu mà thôi."
Chính vì thế, tôi nhìn thẳng vào mắt Damian và tuyên bố với ánh mắt tràn đầy niềm tin và sự tin tưởng tuyệt đối.
Người duy nhất có thể cùng tôi giải cứu thế giới này chính là cậu, thế nên đừng có mà nhõng nhẽo vớ vẩn nữa, hãy ngoan ngoãn chịu đòn để mau chóng mạnh lên đi.
"Ờ…… thì……"
Không biết là do tấm chân tình của tôi đã truyền tải được đến cậu ta, hay là do cậu ta tuyệt vọng trước viễn cảnh những trải nghiệm cận tử sẽ còn tiếp diễn đây.
Damian hơi tái mặt tránh đi ánh mắt của tôi, miệng cứ mấp máy liên tục như thể không tìm được lời nào để đáp lại.
Và rồi, cậu ta ngập ngừng thốt ra một câu.
"……Tôi hỏi cái này không phải có ý gì đâu, nhưng đây không phải là một lời tỏ tình đấy chứ…?"
Cái gì cơ thằng khốn này?
Tôi đánh rơi điếu thuốc đang hút dở, há hốc mồm kinh ngạc. Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát, tự hỏi không biết đây có phải là một loại tấn công tinh thần nào đó hay không.
"Ờ… thì, tôi rất cảm ơn? Chắc là phải cảm ơn rồi! Nhưng mà, thế nhưng, cái đó, tôi đã có Milia rồi…!"
Damian lắp bắp nói tiếp với ánh mắt như thể chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy nổi da gà.
"…Cậu đang nói cái quái gì thế hả."
Tôi tỏa ra sát khí ngùn ngụt, gằn giọng đáp lại. Nổi da gà cái con khỉ. Tôi mới là người nổi da gà đây này.
Đầu óc thằng ranh này rốt cuộc là chứa cái gì trong đó thế hả?
Có cảm xúc rồi mà vẫn chẳng khác gì ngày xưa. Cứ hễ tôi vừa mới đánh giá tốt một chút là y như rằng cậu ta lại tự tay đạp đổ hình tượng của mình ngay lập tức.
Rốt cuộc cậu ta nghe tai này lọt tai kia thế nào mà lại suy diễn ra được cái kết luận củ chuối đó chứ. Tôi thật sự không tài nào hiểu nổi.
[Ta nghe thấy cũng có vẻ giống như vậy mà…?] Hersella thản nhiên đứng về phía Damian.
Giống cái nỗi gì mà giống. Toàn nói chuyện tào lao bí đao.
Người ta thường nói ngưu tầm ngưu mã tầm mã đúng không? Chẳng trách đều là lũ giết cha, có vẻ như giữa những kẻ tiễn đưa phụ thân của mình luôn có một sự đồng điệu tâm hồn nào đó thì phải.
Một kẻ ngay từ đầu đã không có cha như tôi thì quả thực không thể nào hiểu nổi cách tư duy của lũ giết cha này được.
Sau khi giải quyết hiểu lầm của Damian bằng một bài giải thích có kèm theo bạo lực, mười mấy ngày nữa lại trôi qua nhanh như một cơn gió.
Có lẽ nhờ vào việc bị vắt kiệt sức lực cho công cuộc thảo phạt ma vật suốt thời gian qua chăng? Không chỉ có Damian mà những người khác cũng bắt đầu gặt hái được thành quả từ buổi huấn luyện của mình.
"Giờ thì ta cũng đã nhìn thấy thứ gì đó rồi! Quyết đấu đi!"
"Nếu muốn thế thì hãy vượt qua bức tường trước đã. Hay là, lẽ nào ngài muốn một cuộc quyết đấu khác sao?"
Dù chưa vượt qua được bức tường nhưng Jahan đã chạm đến rất gần cảnh giới đó.
Nigel nhìn gương mặt tràn đầy tự tin của Jahan rồi bật cười khúc khích, đáp lại bằng một câu đùa mà nếu là Nigel của ngày xưa thì có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
"Ờ… ừm… là cái này sao? Thế này có đúng không…? Tiểu thư, trông tôi bây giờ thế nào?"
"Trông gợi cảm đấy. Trước tiên lo mà thay quần áo đi đã được không? Lau bớt mồ hôi đi nữa."
Leonor cũng có vẻ như đã nắm bắt được chút cảm giác gì đó.
Tôi từng khuyên cô ta nếu không được thì thử học ma pháp xem sao, nhưng nghe xong cô ta lại càng nghiến răng nghiến lợi lao vào luyện kiếm thuật hăng say hơn.
Leonor đúng là một kẻ có cái tôi rất mạnh mẽ. Nhưng đó cũng chính là nét cuốn hút của cô ta.
"Nhìn cái cưa của tôi đi. Cậu thấy thế nào?"
"Không, trước tiên cậu thử tránh xa cái cưa đó ra một chút xem nào?"
Sự trưởng thành của Friede quả thực rất khó để đánh giá.
Cô ta đã nhờ Asha, người vừa tìm đến Hestella, chế tạo cho mình một món vũ khí mới, nhưng món vũ khí đó lại là…
- Vù vù vù!
…Một chiếc cưa máy quay bằng động cơ đá ma lực.
- Cạch, rầm!
Và một khối sắt trông như máy khoan đá, có thể găm một chiếc đinh to bằng cổ tay vào người đối thủ thông qua ma pháp bộc phá khắc trên đá ma lực.
Hình như món vũ khí đó gọi là Pile Bunker thì phải? Trông có vẻ như chỉ cần dùng một lần là nát luôn xương vai vậy.
"Thế nào! Nếu là thứ này thì cái gọi là sự bảo hộ của cậu cũng…!"
Mục đích của món vũ khí đó chỉ có một. Đó là tìm cách xuyên thủng phòng ngự của tôi để giáng cho tôi một đòn chí mạng.
"…Ừm, đối với cậu thì thế này cũng là có dùng não rồi đấy. Đáng khen lắm."
Mà thôi, nếu thứ đó có thể tác dụng lên tôi thì chắc cũng xuyên thủng được vảy rồng, thế nên dù sao thì nó cũng có ích, tôi quyết định không buông lời châm chọc làm gì.
Joshua, Heinrich, Ophelia và Adamante cũng đạt được những thành quả xứng đáng với nỗ lực đã bỏ ra.
Joshua và Heinrich không chỉ nâng cao thực lực thuần túy mà khả năng vận dụng anh hùng tự sự cũng tiến bộ vượt bậc, còn Adamante thì nhận thêm được một quyền năng nữa nên thực lực đại khái đã đạt đến mức 0. 7 Seilon.
Còn Ophelia thì… cái đó, cô ta nói thế nào nhỉ?
Cô ta nói mình đã có được sức mạnh mới nhưng vẫn chưa đến giai đoạn có thể đem ra thực chiến?
Thế nên tạm thời cứ giữ bí mật đã, sau này sẽ cho tôi thấy một màn hoành tráng…
Rốt cuộc cô ta định cho tôi xem cái gì mà cứ úp úp mở mở thế không biết, càng nghĩ tôi lại càng thấy rợn tóc gáy nên quyết định dẹp luôn không nghĩ nữa.
Và rồi.
Năm ngày sau đó." Krrrrrrrr…."
Bóng tối của rồng đã bao trùm lên bầu trời của Hestella.
"……Hà, nhìn màu sắc kìa. Bộ là đèn tín hiệu giao thông đấy à?"
Đỏ. Vàng. Xanh lam.
Có tới tận ba con tà long.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn