Chương 317: Tiếp đãi
Em trai của dũng sĩ chỉ có thể u uất · Glodia · 506 chương · ~25 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Ngày hôm sau khi thách thức thử thách cuối cùng.
Từ sáng sớm, tôi đã chuẩn bị để hướng đến Modest. Vì đôi găng tay đồng đặt làm tại công xưởng ma đạo học phải mất một thời gian mới xong, nên tôi định tận dụng lúc rảnh rỗi này để gặp Estelle và chiêu mộ cô ấy vào đội.
Kane, người thức dậy sớm hơn tôi, đang mải mê kiểm tra trang bị cắm trại từ tờ mờ sáng. Dù tôi đã can ngăn rằng gần điểm đến của chuyến đi có làng mạc, nhưng có vẻ Kane không muốn bỏ lỡ cơ hội được cắm trại.
Kane vốn thích cắm trại, nhưng thực tế cậu ta chưa bao giờ được làm điều đó vì sự giám sát của gia đình. Lý do cậu ta thích cắm trại cũng là vì khao khát muốn được rời xa gia đình. Nếu vậy, nhân cơ hội này giúp Kane thực hiện một điều trong danh sách mong ước cũng không tệ.
Chỉ cần chuẩn bị kỹ lưỡng, ngủ một đêm trong lều chắc cũng không đến nỗi nào. Dù sao thì mọi việc chuẩn bị cắm trại đều do Kane đảm nhận hết mà.
Tôi soi gương cạnh cửa phòng câu lạc bộ, chỉnh đốn lại mái tóc dài mà giờ đây tôi đã dần thích nghi với sự bất tiện của nó.
Đang lúc phân vân không biết có nên ghé qua tiệm đồ ngọt mua chút gì đó cho Estelle và Amy trước khi đến Modest hay không, thì một vị khách không hẹn trước đã gõ cửa.
Cộc cộc- Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Tôi vừa mở cửa vừa nghĩ thầm rằng từ hôm qua đến giờ phòng câu lạc bộ có vẻ hơi nhiều khách khứa.
Vừa mở cửa, bắt gặp đôi đồng tử vàng kim rực rỡ, tôi vô thức khựng tay lại.
"Chào cậu."
Vị khách chào tôi một câu ngắn gọn, thật bất ngờ, đó lại là Bella.
Tôi mở ngăn kéo tìm bột cà phê. Vì Bella đi cùng hai kỵ sĩ hộ vệ nên tôi phải lấy tận bốn chiếc tách.
Hôm qua đã uống trà với Roel rồi, hôm nay uống cà phê là hợp lý. Thực đơn tiếp đãi vốn dĩ phải thay đổi tùy theo hoàn cảnh của chủ nhà mà.
Sau khi pha cà phê, tôi lục tìm trong Kho Không Gian xem có món gì thích hợp để làm đồ tráng miệng không, rồi lấy ra hộp bánh mà Navier đã tặng.
Bóc lớp giấy gói xinh xắn ra là một chiếc hộp đựng. Mở hộp kiểm tra bên trong, thấy đầy ắp bánh Macaron.
Nhìn mỗi chiếc một màu thế kia chắc là hương vị cũng đa dạng lắm. Dù tôi chưa nếm thử bao giờ, nhưng nếu là món Navier nhiệt liệt đề cử thì chắc mang ra đãi khách cũng ổn thôi.
Tôi đặt khay đựng cà phê và Macaron xuống bàn nơi Bella đang ngồi, rồi cũng đặt một khay khác có cà phê và bánh ngọt cắt miếng xuống bàn của hai kỵ sĩ hộ vệ đang ngồi phía xa.
Tôi phán đoán rằng với hai người đàn ông vạm vỡ thì bánh ngọt cắt miếng sẽ hợp lý về mặt số lượng hơn là mấy chiếc Macaron nhỏ xíu.
Sau khi hoàn tất việc tiếp đãi khách khứa, tôi ngồi xuống đối diện Bella. Cô ta cho tận hai viên đường vào cà phê, thong thả dùng thìa khuấy nhẹ rồi nở nụ cười.
"Tìm đến mà không hẹn trước thế này, cảm ơn cậu đã tiếp đãi nồng hậu nhé."
Trước thái độ vồn vã không mấy phù hợp kia, tôi vô thức nhíu mày theo phản xạ. Đang định bụng xem cô ta lại sắp nói gì, tôi chợt nhớ ra một chuyện mình đã quên bẵng đi.
Vì mải du hành qua các thế giới khác, đối với tôi, việc gặp gỡ Bella cứ như chuyện từ đời thuở nào, nhưng thực tế thì cuộc trò chuyện giữa tôi và Bella về Cổng Dịch Chuyển cải tiến mới chỉ trôi qua một tuần.
Tôi hồi tưởng lại ký ức lúc đó. Nhớ ra mình đã trả lời rằng sẽ suy nghĩ tích cực về cuộc giao dịch này. Chẳng lẽ cô ta không đợi nổi mà tìm đến tận đây để nghe câu trả lời sao? Vì không biết liệu cô ta có đến vì lý do nào khác không, nên tạm thời tôi chọn cách im lặng.
"Mà này, cậu uống thuốc mọc tóc à? Sao tự nhiên tóc dài ra thế?"
Thấy Bella tò mò quan sát khuôn mặt mình, tôi hơi ngứa ngáy sau gáy nên đưa tay lên gãi rồi đáp.
"Tôi có làm vài thí nghiệm ấy mà. Đây là tác dụng phụ của nó."
Bella gật đầu lẩm bẩm kiểu như "ra là vậy", rồi đổ dồn sự chú ý vào đĩa Macaron tôi mang ra. Trên đĩa có rất nhiều màu sắc khác nhau. Vì không biết mỗi màu là vị gì nên tôi đã lấy mỗi loại một ít để cô ta tự chọn.
Bella kéo nhẹ đĩa bánh về phía mình, đôi mắt sáng lên quan sát kỹ lưỡng rồi cầm lấy một chiếc Macaron màu xanh biển.
"Bánh Macaron này… cậu mua ở phương Bắc đúng không?"
Giọng nói đầy vẻ khẳng định. Hóa ra không chỉ có Navier mới có khả năng quan sát tốt. Trong mắt tôi, nó chẳng khác gì mấy loại Macaron thường thấy ở quán cà phê, vậy mà không hiểu sao cô ta lại biết nó được mua ở phương Bắc.
"Đúng vậy. Sao cô biết được? Tôi thấy nó đâu có gì khác biệt với các loại khác."
"Nghe cậu nói vậy, chắc là cậu chưa ăn thử cái này bao giờ hả?"
"Thì cũng đúng là…"
Tôi đang định thành thật thừa nhận thì phải nuốt ngược lời vào trong khi thấy Bella lật ngược chiếc Macaron đang cầm trên tay cho tôi xem. Ở mặt dưới của chiếc bánh có in một hoa văn hình vương miện.
"Tiệm đồ ngọt của Colin là nơi tôi từng mê mẩn suốt một thời gian dài hồi nhỏ mà."
Bella nói rồi đưa chiếc Macaron vào miệng. Thấy cô ta nở nụ cười hạnh phúc như thể bánh thực sự rất ngon, tôi bỗng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Cảm giác này giống như lúc tôi quan sát Aria ăn ngon lành những món tôi nấu vậy. Nhưng khi nghĩ đến mối quan hệ giữa tôi và Bella, cảm giác đó thật không phù hợp chút nào, khiến tôi rùng mình vì khó chịu.
Bella vừa nhai vừa nhìn hành động của tôi với vẻ mặt thắc mắc, sau khi nhấp một ngụm cà phê, cô ta đi thẳng vào vấn đề chính.
"Xin lỗi vì đột ngột tìm đến thế này. Nhưng tôi nghĩ những việc như thế này nên xử lý dứt khoát và nhanh chóng thì sẽ tốt cho cả hai bên."
Bella búng tay một cái, Ian, người đang mải mê dùng nĩa xẻ bánh ngọt ra ăn, liền tiến lại bàn chúng tôi và đưa cho tôi xấp tài liệu lấy từ trong ngực áo.
"Đây là hợp đồng về Cổng Dịch Chuyển cải tiến. Nội dung bao gồm tỷ lệ phân chia hợp lý nhất, và cả việc giảm thuế bằng phương thức hợp pháp nữa. Tôi nghĩ với điều kiện thế này thì cả hai bên đều sẽ hài lòng… cậu thấy sao?"
Tôi lướt qua nội dung tài liệu rồi đặt nó xuống giữa bàn, nhún vai.
"Về việc giao dịch Cổng Dịch Chuyển cải tiến, tôi định ủy quyền toàn bộ cho hội trưởng của Modest."
Bella, người vốn đang giữ vẻ điềm tĩnh, bỗng thốt lên như thể vừa nghe thấy một điều không tưởng.
"Cái gì? Cậu định giao một cuộc giao dịch quan trọng thế này cho người khác sao?"
Mặc kệ phản ứng của Bella, tôi thong thả đưa một chiếc Macaron vào miệng. Chiếc màu cam đúng là vị cam. Nó ngọt hơn tôi tưởng gấp mấy lần khiến tôi phải vội vàng uống cà phê để chữa cháy.
"Tôi đã nói rồi mà. Hội trưởng của Modest và tôi là đồng minh sinh tử. Tôi chưa từng có kinh nghiệm làm mấy loại hợp đồng này, nên đành phải giao cho người mình tin tưởng thôi. Ngay từ đầu tôi đã công khai Cổng Dịch Chuyển cải tiến trong buổi họp của Modest, nên hội trưởng không thể đứng ngoài cuộc giao dịch này được."
Có lẽ vì kế hoạch bị chệch hướng, Bella thở dài thườn thượt rồi lắc đầu, sau đó uống cà phê. Trái ngược với vẻ ngoài, có vẻ cô ta không phải kiểu người sợ nóng, vì tách cà phê vừa đặt xuống đã vơi đi một nửa.
"Được thôi, nếu người bán đã muốn vậy thì cứ làm thế đi. Vậy vì là đồng minh sinh tử, chắc cậu sẽ không thu thêm phí môi giới riêng chứ?"
"À, về mặt tiền bạc thì chúng tôi hoàn toàn là người dưng."
"…."
Để tránh ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm của Bella, tôi cầm thêm một chiếc Macaron nữa. Màu tím, lần này là vị gì đây… đáp án dĩ nhiên là nho.
Sau một hồi im lặng, Bella, người nãy giờ vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đáng sợ mà không hề đụng đến đĩa Macaron mình vừa khen ngon, lên tiếng.
"Vậy giờ chúng ta cùng đến Modest luôn thì sao? Như tôi đã nói, tôi nghĩ đây là một bản hợp đồng hợp lý."
Dù vốn dĩ đã định đến Modest, nhưng tôi vẫn lắc đầu trước đề nghị của Bella. Bởi vì tôi nghĩ việc truyền đạt ký ức để chiêu mộ cô ta làm đồng đội mới là ưu tiên hàng đầu.
"Trước đó, tôi muốn chúng ta nói chuyện riêng."
Tôi liếc nhìn về phía bàn của hai kỵ sĩ hộ vệ, Bella liền chống cằm.
"Một cuộc trò chuyện bí mật sao?"
"Là chuyện càng ít người biết càng tốt."
Nghe tôi đáp, Bella lấy từ túi váy ra một thứ trông giống như viên đá nhẵn nhụi. Khi cô ta dùng đầu ngón tay vuốt ve bề mặt viên đá, một cái nắp mở ra, bên trong có thứ gì đó trông như tai nghe.
Dù trông nó rất giống tai nghe không dây, nhưng đây là một cổ vật. Hơn nữa còn là loại cấp di vật hiếm thấy.
"Cậu đeo một bên vào tai đi."
Bella vừa nói vừa đeo tai nghe vào một bên tai, tôi cũng làm theo, nhét tai nghe vào tai mình.
[Nghe rõ chứ?] Rõ ràng cô ta đang ngậm miệng, nhưng giọng nói của Bella lại vang lên bên tai tôi.
[Đây là cổ vật truyền đạt những gì mình nghĩ đến đối phương. Ngay cả ma pháp cũng không thể nghe lén nên tôi thường xuyên sử dụng.] [Thần kỳ thật đấy. Trông cứ như tai nghe Bluetooth vậy.] [Bluetooth? Đó là cái gì?] Có vẻ thói quen lẩm bẩm một mình đã vô tình truyền đạt suy nghĩ của tôi đi. Tôi xua tay ra hiệu không có gì, rồi thận trọng suy nghĩ về điều cần truyền đạt.
[Có một thứ như vậy. Dù sao thì, tôi có chuyện cần truyền đạt.] Thấy tôi suy nghĩ với vẻ mặt nghiêm túc, Bella đang nhìn chằm chằm vào tôi bỗng khẽ nhíu mày suy nghĩ.
[…Chuyện gì?] [Là chuyện liên quan đến bí mật nhơ nhuốc mà Roel đang che giấu.]
"Chuyện đó…!"
Bella vô thức thốt lên thành lời, tôi thấy vai cô ta khẽ run lên. Cô ta lại mím chặt môi, trừng mắt nhìn tôi rồi suy nghĩ.
[Roel đang che giấu một bí mật nhơ nhuốc sao? Cậu đã tìm ra được điều đó à?] [Vâng. Và thêm nữa, anh ta còn đang lên kế hoạch cho một việc thực sự ngu xuẩn.] […Dĩ nhiên là cậu có bằng chứng chứ?] Trước câu hỏi đó, tôi đưa tay ra trên mặt bàn, vận chuyển ma lực để tạo ra Quả Cầu Tuyết. Khi tôi vận ma lực, Ian và Theodore lập tức bật dậy.
"Không sao đâu. Cứ thong thả chờ đợi cho đến khi tôi ra lệnh."
Bella giơ tay nói vậy, hai kỵ sĩ hộ vệ vốn đang định lao vào tôi liền ngồi xuống chỗ cũ, tiếp tục tập trung vào miếng bánh ngọt như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi mỉm cười và sử dụng ma pháp Memorize.
Bên trong Quả Cầu Tuyết, tôi đưa vào việc mình đã nhập hồn vào Ross, những trải nghiệm khi du hành qua đa vũ trụ, và khác với Raelan, tôi đưa vào càng nhiều ký ức liên quan đến Roel càng tốt, dù là những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Bởi vì tôi muốn chứng minh rằng đây không phải là ký ức bị ngụy tạo.
[Cô chỉ cần đặt tay lên Quả Cầu Tuyết là được.] Nghe tôi truyền đạt suy nghĩ, Bella nheo mắt nhìn chằm chằm vào Quả Cầu Tuyết.
[Đây… hình như là Tâm Tưởng Ma Pháp của Hiệu trưởng Nelson mà?] [Thì, cũng đại loại thế.] [Quả nhiên cậu có liên quan gì đó đến Hiệu trưởng đúng không?] Thấy cô ta nhìn tôi với ánh mắt như thể vừa khám phá ra bí mật, tôi nhún vai.
[Cô hiểu lầm rồi. Đây chỉ là ma pháp truyền đạt ký ức của tôi thôi.] [Quả nhiên Hiền giả không đời nào chỉ nhận mỗi ■■ làm đệ tử.] Có tiếng nhiễu gì đó xen vào khiến tôi không nghe rõ. Tôi hất tay đang cầm Quả Cầu Tuyết như muốn bảo cô ta mau đặt tay lên đi, Bella liền đưa bàn tay thon thả ra.
Khi Bella đặt tay lên Quả Cầu Tuyết, nó tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Bella nhắm nghiền mắt khi đầu ngón tay cô ta chìm vào bên trong Quả Cầu Tuyết.
Quả Cầu Tuyết đang tỏa sáng biến mất, Bella nhắm mắt một hồi lâu với bàn tay vẫn đặt trên lòng bàn tay tôi, cuối cùng cũng mở mắt ra.
Ánh mắt của chúng tôi giao nhau giữa không trung.
Bella vẫn im lặng, lặng lẽ nhìn tôi… nhưng nơi khóe mắt cô ta đã đọng lại những giọt nước.
Tôi chỉ biết đứng nhìn một giọt nước mắt lăn dài trên má cô ta mà không rõ lý do tại sao.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn