Chương 259: Thế giới tuyến
Em trai của dũng sĩ chỉ có thể u uất · Glodia · 506 chương · ~22 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Tôi chỉ bị mất ý thức sau cú đấm của Ilia chứ không gặp chấn thương gì nghiêm trọng, nhưng vì Roel đã ngồi xuống cạnh giường nên tôi quyết định cứ ngồi yên đó thêm một lát.
Roel nở một nụ cười dịu dàng rồi lặng lẽ nhìn tôi trân trân. Cảm xúc đong đầy trong ánh mắt ấy khiến da mặt tôi bỗng chốc nóng ran. Như thể đang nghẹn ngào vì xúc động, anh cất giọng trầm xuống để phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
"Thật sự... đã lâu lắm rồi."
Từ góc độ của Roel, tôi – người đột ngột biến mất – nay lại thình lình xuất hiện sau năm năm. Chắc hẳn anh đã rất nhớ nhung và có muôn vàn điều muốn hỏi. Nếu là Roel mà tôi biết, chắc chắn anh đã không quản ngại khó khăn, lùng sục khắp đại lục để tìm kiếm đứa em trai mất tích này.
"Vâng, chắc là... đã có nhiều chuyện xảy ra lắm."
Tôi định nói vài lời xã giao nhưng rồi vô thức liếc nhìn cánh tay trái đã mất của anh mà đổi ý. Thấy vậy, Roel khẽ bật cười rồi nắm lấy tay tôi.
Đôi đồng tử của Roel nhìn tôi khẽ rung động. Anh khẽ cắn môi, gương mặt lộ rõ vẻ như sắp trào nước mắt. Ban đầu, tôi cứ ngỡ cảm xúc trong ánh mắt ấy là sự nhớ nhung khi được tái ngộ em trai.
Nhưng phải sau một hồi nhìn thẳng vào mắt anh, tôi mới có thể giải mã trọn vẹn cảm xúc đó. Đó là một nỗi tội lỗi nặng nề đến mức cực đoan. Một loại tội lỗi nhầy nhụa mà nếu không có sự tha thứ của chính chủ, kẻ đó sẽ chẳng bao giờ rũ bỏ được.
Điều đó khiến tôi cảm thấy bất an và khó chịu, nên tôi đành lảng tránh ánh nhìn. Liếc sang Raelan đang ngồi bên cạnh, ông ta chẳng thèm che giấu vẻ mặt đầy hứng thú khi quan sát cuộc trò chuyện của chúng tôi. Thông thường, phép lịch sự tối thiểu là nên lánh mặt đi để hai anh em lâu ngày gặp lại có không gian riêng, nhưng có vẻ Raelan và Conrad hoàn toàn không có ý định để tôi và Roel ở riêng trong phòng.
"Anh đã có rất nhiều điều muốn nói với em... Trước đây chúng ta không thường xuyên trò chuyện với nhau. Anh đã hối hận muộn màng, giá như anh gần gũi với em hơn một chút... Giá như anh chăm sóc em tốt hơn...."
Thấy Roel lẩm bẩm như thể đang nằm giữa ranh giới của lời than vãn và độc thoại, tôi sợ bầu không khí sẽ trở nên quá nặng nề nên bèn buông một lời đùa giỡn.
"Nếu anh không phải là anh trai mà là chị gái, có lẽ chúng ta đã thân thiết hơn rồi."
Trước giọng điệu đùa cợt của tôi, Roel nở một nụ cười cay đắng. Có vẻ anh đã nhận ra tôi đang cố né tránh những chủ đề nghiêm túc. Sau một hồi cân nhắc nên nói gì, Roel hỏi với giọng đầy lo lắng.
"... Cơ thể em ổn chứ? Hình như đầu vẫn còn bị thương."
Tôi bị hớ rồi. Tôi mỉm cười đáp lại.
"Ngạc nhiên là cả hai đều ổn cả."
Khi tôi nhấc hai tay lên khoe cơ bắp, Roel mới lộ vẻ an tâm. Dù năm năm đã trôi qua, nhưng trong mắt Roel, tôi vẫn chỉ là đứa em trai cần được bảo bọc. Vì tôi chưa từng làm anh của ai bao giờ, nên tôi chẳng thể hiểu nổi cái tâm thế lo lắng cho một gã đàn ông râu ria lởm chởm như thế này.
Khi âm thanh trong phòng vụt tắt, sự im lặng bao trùm như đã hẹn trước. Ngay cả Roel, người vốn thích trò chuyện, cũng đang đắn đo suy nghĩ xem nên nói gì với tôi. Nhìn Roel cứ ngập ngừng định nói rồi lại thôi với vẻ mặt đầy khó xử, tôi đưa tay day trán, rồi bất chợt buột miệng hỏi theo dòng suy nghĩ.
"Luna đâu rồi?"
Nếu mọi chuyện diễn ra theo đúng mạch truyện gốc trong lúc tôi biến mất, gia tộc của Luna chắc chắn đã không tránh khỏi bi kịch. Vì lo sợ có chuyện gì đó đã xảy ra với cô ấy, tôi nhìn Roel như muốn thúc giục câu trả lời.
Nhưng lạ thay, Roel lại nghiêng đầu như thể không hiểu câu hỏi của tôi.
"... Luna nào cơ?"
Lần này đến lượt tôi ngơ ngác. Năm năm tuy dài, nhưng không đến mức khiến anh quên bẵng đi bạn gái của em trai mình, người mà anh đã từng trò chuyện vài lần. Hơn nữa, ngoại hình của cô ấy cũng đâu phải loại dễ quên.
"Bạn gái của em ấy. Luna Grace, sinh viên năm nhất khoa Ma đạo."
Khi tôi nói với vẻ không thể tin nổi, Roel lại bật cười như vừa nghe thấy một câu chuyện đùa.
"Cái thằng chỉ biết đến Ellie như em mà cũng có bạn gái sao? Chẳng lẽ em lén lút hẹn hò sau lưng anh à?"
"Chuyện đó là sao...."
Một cảm giác kỳ quái xẹt qua não bộ. Trong phút chốc, sống lưng tôi lạnh toát. Tôi đã nhận ra sự bất thường muộn màng. Đúng vậy, ngay từ đầu cuộc trò chuyện đã có chút gì đó lệch lạc. Đó không đơn thuần là vì năm năm đã trôi qua.
Raelan đối xử với tôi như người lạ, Roel không biết đến sự tồn tại của Luna... và cả lời của Conrad nói rằng kẻ đã chết nay lại sống sờ sờ trở về. Tất cả đều là manh mối vạch trần bản chất của sự bất thường này.
Chẳng lẽ nơi này là... Không, đừng vội kết luận. Để xác nhận, tôi nén lại sự bất an và hưng phấn đang thiêu đốt lồng ngực rồi hỏi.
"Cuộc thi Triathlon năm thứ hai mà anh tham gia... kết quả thế nào rồi?"
Trước câu hỏi đường đột của tôi, gương mặt Roel cứng đờ lại. Anh thở dài một hơi dài, đưa tay vuốt mặt rồi liếc nhìn Raelan một lát. Với vẻ mặt phức tạp, Roel nhìn tôi lần nữa và nở nụ cười chua chát.
"Dĩ nhiên là thắng rồi. Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ mọi chuyện bắt đầu chệch hướng từ lúc đó."
Nghe lời Roel nói, tôi vô thức nắm chặt tấm chăn.
"Thắng sao...?"
"... Ừ. Dù gặp khó khăn vì các học viện khác liên minh lại, nhưng cuối cùng chúng ta vẫn lội ngược dòng thành công."
Tim tôi đập liên hồi. Cuộc thi Triathlon mà tôi trải qua, nhờ sự can thiệp của tôi mà tất cả các học viện tham gia đều "đồng hạng nhất". Nhưng Roel trước mặt tôi lại nói rằng họ đã giành chiến thắng ngược dòng. Mạch truyện đã khác. Chỉ có một cách giải thích duy nhất. Đây chính là khoảnh khắc mà sự nghi ngờ không tưởng biến thành sự thật chắc chắn.
Có lẽ vì thấy gương mặt tôi đông cứng lại nên Raelan, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đã lên tiếng vì tưởng tôi không tin lời Roel.
"Kết quả của Triathlon chưa bao giờ thay đổi cho đến khi Hoàng đế tiến hành cải cách. Vào năm 622 lịch Đế quốc, tại kỳ Triathlon lần thứ 31, Học viện Siêu Việt đúng là đã giành chiến thắng."
Chẳng hiểu sao tôi cảm thấy lồng ngực mình cồn cào vì những cảm xúc đang trào dâng. Nhận thấy vẻ mặt nghiêm trọng của tôi, Roel hỏi với ánh mắt lo lắng.
"Ross, em không sao chứ?"
Tôi nhìn xuống bàn tay Roel đang nắm chặt lấy tay mình như thể sợ tôi sẽ biến mất. Đó là bàn tay đầy vết thương và những vết chai sần. Tôi ngước mắt lên nhìn thẳng vào Roel. Giờ thì tôi đã hiểu. Ý nghĩa của nỗi tội lỗi trong đôi mắt ấy là gì. Đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh. Các manh mối chắp vá lại, hiện ra một bức tranh duy nhất. Tôi vô thức thốt ra suy nghĩ trong đầu.
"... Anh đã giết em."
Nghe câu đó, cơ thể Roel run bắn lên. Bàn tay đang nắm lấy tay tôi run rẩy kịch liệt. Đôi mắt xanh nhìn tôi đẫm lệ.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má anh. Roel cố kìm nén tiếng khóc, khó khăn thốt ra từng từ đứt quãng.
"... Phải, chính anh đã... chính tay anh đã giết em... đứa em trai của anh...."
Roel dường như không đủ can đảm để nói ra từ "giết", anh chỉ biết run rẩy và khóc nức nở. Thấy cảnh đó, tôi thở dài. Cuối cùng tôi cũng hiểu ý nghĩa của cái mốc "tháng Bảy" mà Raelan đã nhắc tới.
"Thế nên Raelan mới hỏi có phải đang là tháng Bảy hay không. Vì ông ta nghĩ rằng tôi, kẻ đã chết dưới tay anh, vừa mới sống lại."
Thế giới này là nơi mà mọi nỗ lực và nhân duyên của tôi đều không tồn tại. Lý do rất đơn giản. Bởi vì nơi này chính là thế giới đã đi đến hồi kết theo đúng mạch truyện gốc của cuốn tiểu thuyết.
Trong tiểu thuyết, Ross – kẻ đã bán linh hồn cho ma vương để đổi lấy cổ vật bất tịnh – đã bị Roel giết chết vào tháng Bảy, ngay trước khi kỳ nghỉ hè bắt đầu. Raelan đoán rằng có lẽ ma vương đã chết nên sự trói buộc linh hồn được giải tỏa khiến tôi sống lại, và ông ta mặc định rằng ký ức của tôi vẫn dừng lại ở thời điểm bị Roel giết vào tháng Bảy.
Việc Raelan nói chưa từng trò chuyện với Navier cũng là điều hiển nhiên. Ross mà tôi không nhập xác vào là một kẻ cô độc triệt để, không có lấy một người bạn, nên dù cùng ở khoa Chiến đấu, hắn cũng chưa từng mở lời với Navier.
Sự hưng phấn khi đến được thế giới tuyến khác nhờ ma pháp mới xuất hiện trong ma pháp thư của Patulga vụt tắt, tôi chợt tỉnh táo lại trước một mâu thuẫn xẹt qua trí não.
"Nhưng nếu nơi này trôi theo đúng mạch truyện gốc...."
Tôi vô thức dời tầm mắt sang cánh tay trái đã mất của Roel.
"Lẽ ra anh không thể mất đi cánh tay được chứ...?"
Trong một bộ truyện mà dàn harem của dũng sĩ chắc chắn sẽ thắng lợi, Roel sẽ kết thúc bằng một cái kết hạnh phúc sau khi tiêu diệt kẻ thù cuối cùng là ma vương. Chẳng có lý do gì để tác giả thêm vào thiết lập mất đi cánh tay cho một nhân vật chính không còn cần thêm thử thách nào nữa. Kết thúc của tiểu thuyết, khác với hiện thực tàn khốc, phải là những phần thưởng hạnh phúc chờ đợi.
Thế nhưng Roel đã mất một cánh tay. Ilia mất một mắt, còn Raelan thì gọi Roel là chủ quân. Cả bầu trời cuộn xoáy kia, và việc Người điều phối thế giới ở bên cạnh Roel cũng thật kỳ lạ. Chắc chắn đã có một biến số nào đó xảy ra, khiến thế giới này chệch khỏi mạch truyện gốc.
"Anh à, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy...? Ma vương... anh đã giết hắn chưa?"
Trước câu hỏi của tôi, Roel khó khăn lắm mới ngừng khóc. Sau khi lấy lại nhịp thở, anh đưa tay lau nước mắt rồi đáp.
"Phải, ma vương đã chết. Biên giới phía Đông bị sụp đổ cũng đã được Ellie dùng ma pháp phục hồi lại...."
Giọng Roel ngập ngừng khiến tôi nhận ra vẫn còn điều gì đó nữa. Có lẽ vấn đề nằm ở Ellie. Thấy tôi nhìn chằm chằm như muốn thúc giục, Roel thở dài thườn thượt.
"Nhưng thế giới này sắp diệt vong rồi."
"Cái gì...?"
Cái chết của ma vương chính là sự cứu rỗi của thế giới. Đó là mô-típ kinh điển của dòng truyện dũng sĩ. Vậy mà dù đã tiêu diệt được kẻ thù cuối cùng, thế giới vẫn diệt vong sao...?
"Ma vương chết rồi, tại sao thế giới lại diệt vong?"
Trước câu hỏi của tôi, Roel cắn môi mạnh đến mức bật máu. Gương mặt anh méo mó vì nỗi đau trong lòng chứ không phải vì vết thương trên môi, cuối cùng anh mới thốt ra những lời đầy thảm hại.
"Vì giáo chủ của Hỗn Độn Giáo, kẻ đáng lẽ đã chết cùng với Bella... đã hồi sinh rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn