Chương 128: Quán cà Phê Thú Cưng ở Đại Hải
Cẩm Nang Kinh Doanh ở Dị Giới · tho299 · 214 chương · ~31 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Cửa tiệm thứ tư: Quán cà Phê Thú Cưng ở Đại Hải Harold đột ngột dừng bước, nheo mắt đánh giá Tiệm Cà phê Thú cưng, thầm so sánh nó với tiệm nail sát vách. Cậu nhanh chóng nhận ra cửa hàng này xa hoa hơn hẳn tiệm hộp mù bên cạnh, còn tiệm nail thì lại càng không có cửa để so bì. Cậu âm thầm bĩu môi.
Thảo nào ngày nào Lục Dao cũng bận tối tăm mặt mũi, đêm muộn mới mò về nhà.
Nghĩ đoạn, cậu tiện tay ném mấy con cá An Khang đang ngoác cái mồm rộng hoác vào trong tiệm, rồi lại thò tay định giật thêm vài con nữa từ trong miệng chú cá voi sát thủ.
Cá voi sát thủ A nghiêng đầu tránh né Harold, rồi khéo léo nhả cá vào trong tiệm, chồng ngay ngắn lên trên đống cá của Harold.
Harold nghiêng đầu nhìn qua: "Mày cố ý đúng không?"
Cá voi sát thủ A tỏ vẻ vô tội, kêu lên một tiếng: "Ư hử?"
Lục Dao hối thúc Harold: "Được rồi được rồi, đừng đứng chắn cửa nữa, mau vào đi."
Kỷ Phi Minh, Thanh Mai và Ôn Tĩnh Di đang đứng ở lối vào, hai cô gái tò mò nhìn chằm chằm vào Harold.
Tiểu Kỷ thì có vẻ thờ ơ — con rồng này lại tới nữa rồi.
Chuyện xuyên không đúng là kỳ diệu thật mà.
Vừa theo chân Lục Dao bước vào trong, Thanh Mai đã vội vàng kéo cô sang một bên, mắt sáng bừng thì thầm hỏi: "Chủ tiệm ơi, trai đẹp này ở đâu ra thế? Người nước ngoài hả chị? Đẹp trai xỉu luôn á, mắt lại còn màu xanh lam nữa — đeo kính áp tròng màu hả chị?"
Ôn Tĩnh Di cũng đang quan sát Harold, tiếp lời: "Kể cả là người nước ngoài thì cũng hiếm ai có nét đẹp cổ điển thế này. Kiểu tóc cột đuôi ngựa cao trông vừa thời thượng lại chẳng hề mất đi vẻ nam tính."
Đến cả đại minh tinh cũng khen ngợi hết lời thế này thì nhan sắc của cậu ta đúng là không phải dạng vừa rồi.
Harold bỗng cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lùng từ bên cạnh. Cậu quay sang thì thấy một người đàn ông khác đang nhìn mình, liền trừng mắt lườm lại đầy dữ tợn.
Lục Dao vội kéo Harold lại gần, giới thiệu với mọi người: "Đây là Harold, em trai tôi. Tiệm dạo này thiếu người trầm trọng nên cậu ấy tới phụ một tay."
Bên ngoài bức tường kính trong suốt, chú cá voi sát thủ dường như khẽ hừ một tiếng, âm thanh khác hẳn tiếng "ư hử" ngày thường.
Lục Dao ngoảnh lại nhìn nhưng chỉ thấy cái lưng tròn trịa của cá voi sát thủ A đang bơi đi xa dần.
Mắt Thanh Mai càng sáng rực lên khi nhìn Harold: "Đồng nghiệp mới ạ? Trông cậu ấy có vẻ hơi nhỏ tuổi nhỉ?"
Harold bực bội giơ tay gõ nhẹ lên đầu Lục Dao một cái: "Tôi sắp một trăm tuổi rồi đấy nhé, có làm thì phải làm anh trai mới đúng."
"..."
"..."
"..."
Căn phòng rơi vào im lặng. Lục Dao vẫn rất bình tĩnh, cô vỗ mạnh vào lưng Harold một phát rồi quay sang giải thích với mọi người: "Thằng bé này cuồng truyện tranh ấy mà. Trong thế giới của riêng mình, nó luôn tự xem bản thân là một chú hắc long vừa ngầu vừa mạnh mẽ. Đang đợt nghỉ hè nên nó qua đây phụ giúp việc vặt, sẵn tiện tiếp xúc với nhiều người hơn để bớt ảo tưởng sức mạnh, trưởng thành hơn chút."
Harold cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng đúng là cậu là một chú rồng mạnh mẽ, cuốn hút, cũng thích đọc truyện tranh thật, và đúng là đến đây để phụ việc. Cậu quả thực vẫn chưa thành niên, còn phải mất mấy chục năm nữa mới đến kỳ trưởng thành. Vì thế, cậu cũng không buồn tranh cãi làm gì.
À, hóa ra chỉ là một ca "hội chứng tuổi dậy thì" kinh điển.
Mọi người lập tức tỏ vẻ thấu hiểu. Thanh Mai và Ôn Tĩnh Di nhìn Harold bằng ánh mắt đầy bao dung của những người chị gái, ngay cả Thi Bân cũng bớt đi vài phần soi xét đối với cậu.
Kỷ Phi Minh: "..."
Cô ấy nói thật đấy, không phải đùa đâu!
Nói xong chuyện của Harold, Ôn Tĩnh Di quay sang hỏi Lục Dao: "Chủ tiệm có muốn đi tắm rửa thay quần áo trước không?"
Lục Dao gật đầu: "Ừm, tôi đi ngay đây. Harold, cậu đem mấy con cá An Khang vào bếp sơ chế theo cách tôi chỉ hôm trước nhé. Lát nữa tôi sẽ nấu món cá hầm thật ngon."
Cá An Khang là sinh vật biển sâu. Lúc Lục Dao bắt được thì chúng vẫn còn sống, nhưng giờ đã tắt thở nên cần phải mổ ngay để giữ được độ tươi ngon.
Loài cá này vốn sống ở vùng ô nhiễm nặng nên bình thường không thể ăn được.
Thế nhưng ma pháp có thể thanh lọc mọi tạp chất trong thớ thịt, giúp thịt cá trở nên sạch sẽ, mềm mại và có độ dai giòn sần sật cực kỳ ngon miệng.
Harold có một lợi thế lớn: cậu biết mọi loại ma pháp mà Lục Dao biết, thậm chí cả những loại cô chưa từng nghe qua.
Việc xử lý vài con cá đối với cậu chỉ là chuyện trong vòng một nốt nhạc.
Chú hắc long nhỏ chưa từng thấy loại cá nào kỳ dị thế này, nếu không phải Lục Dao nằng nặc đòi mang về thì bộ răng lởm chởm của chúng đã đủ khiến cậu tránh xa từ sớm rồi.
Lục Dao tắm xong, khoác lên mình bộ quần áo sạch sẽ bước ra ngoài.
Gian bếp nhỏ chật ních người, cô phải vất vả lắm mới chen chân vào được.
"Sao mọi người lại tập trung ở đây hết thế này?"
Ôn Tĩnh Di, Thi Bân và Thanh Mai đều đang vây quanh Harold.
Họ từng ăn cá An Khang rồi nhưng chưa bao giờ thấy chúng lúc còn nguyên da nguyên vảy chưa qua chế biến, nên ai nấy đều tò mò xem Harold sẽ xử lý thế nào.
Vì bị nhiều người dòm ngó nên Harold làm việc có phần lóng ngóng; trong chiếc chậu nước ngọt đặt bên cạnh mới chỉ có hai con cá An Khang được làm sạch sơ qua, đến cả lớp da cũng chưa lột xong.
Ôn Tĩnh Di lấy tay chọc chọc vào mấy cái mấu thịt nhỏ nhô ra dưới bụng một con cá: "Đây là chân của nó hả? Sao con bên cạnh dưới bụng chỉ có hai cái thế kia?"
Thanh Mai xen vào: "Có con chỉ có một cái, có con lại có tận mấy cái liền. Lạ thật đấy. Tiếc là ở đây không có điện thoại để tra mạng xem sao."
Lục Dao im lặng một lát rồi liếc nhìn Thi Bân.
Thi Bân nghệch mặt ra, không hiểu sao cô lại nhìn mình; cậu có phải người bắt cá đâu chứ.
Con cá này ăn thì ngon thật nhưng vẻ ngoài đúng là không thẩm nổi.
Cậu chẳng mảy may hứng thú với nó, đứng đây chẳng qua là để đợi Ôn Tĩnh Di mà thôi.
Cá An Khang quả thực có ngoại hình rất xấu xí, toàn thân một màu xám xịt, mồm rộng, bụng to, kèm theo bộ răng nhọn hoắt mọc lởm chởm.
Chúng rất lười vận động, phần lớn thời gian chỉ nằm im thin thít dưới đáy biển sâu, dùng chiếc "cần câu" phát sáng trên đầu để dụ con mồi tự dẫn xác tới.
Thế nhưng, phương thức sinh tồn của loài cá này lại ẩn chứa một bí mật vô cùng thú vị.
Lục Dao dời tầm mắt, điềm tĩnh giải thích: "Mấy cái đó không phải là chân đâu — là chồng của nó đấy."
Ôn Tĩnh Di không hiểu gì nhưng cũng rụt tay lại, buông con cá ra: "Ý cô là sao cơ?"
Lục Dao đeo găng tay vào, nhấc một con cá An Khang đã được thanh lọc bằng ma pháp lên, vừa lột da cá vừa giải thích: "Cá An Khang đực có kích thước cực kỳ nhỏ bé so với cá cái, có khi chênh lệch tới sáu mươi lần. Để sinh tồn, chúng phải bám chặt vào cơ thể cá cái, ký sinh và hút chất dinh dưỡng từ máu của con cái để sống qua ngày. Theo thời gian, các cơ quan của cá đực sẽ thoái hóa hoàn toàn, cuối cùng chỉ còn lại một mẩu thịt nhỏ gắn trên người con cái, chỉ giữ lại duy nhất tuyến sinh sản mà thôi."
"..."
"..."
Lục Dao nói tiếp: "Hầu hết cá An Khang đánh bắt được trên biển đều là cá cái. Sau này các nhà nghiên cứu mới phát hiện ra những mẩu thịt nhỏ bám trên người cá cái thực chất là những con cá đực đã bị thoái hóa. Có con cá cái mang trên mình nhiều mẩu thịt như vậy, và tất cả chúng đều là những ông chồng ký sinh."
Nói cách khác, một con cá An Khang cái đôi khi phải đèo bòng theo cả tá đàn ông trên người, mà tất cả đều sống bám hoàn toàn vào cô ta.
"..."
"..."
Chẳng hiểu sao, bầu không khí trong bếp bỗng chốc trở nên vô cùng gượng gạo.
"... Chủ tiệm hiểu biết rộng về các loài cá thật đấy," Thanh Mai thật lòng cảm thán.
Lục Dao đáp: "Mở tiệm dưới lòng đại dương thì cũng không tự chủ được mà muốn tìm hiểu nhiều hơn một chút. Biển sâu bao la dung chứa mọi hình thái sự sống, dù là kẻ mạnh mẽ hay sinh vật hèn mọn. Mỗi một loài ở đây đều chỉ có một mục tiêu duy nhất — đó là sống sót."
Nghe xong câu chuyện về cá An Khang, Ôn Tĩnh Di và Thi Bân lẳng lặng rút lui khỏi bếp.
Thanh Mai cũng bám theo họ ra ngoài một lúc, vài phút sau quay lại với gương mặt rạng rỡ hẳn lên, phảng phất nét vui mừng.
Lục Dao thuận miệng hỏi thăm, Thanh Mai cũng không giấu diếm: "Em vừa đưa địa chỉ nhà với phương thức liên lạc của gia đình cho chị Tĩnh Di, nhờ chị ấy khi nào về thì qua xem hộ em tình hình mọi người thế nào."
"Họ sắp đi rồi sao?"
"Em cũng không chắc nữa, nhưng cảm giác là sắp rồi ạ."
Sau khi nói chuyện với Thanh Mai, nàng đại minh tinh và chàng thiếu gia nắm tay nhau đi về phía Phòng Bạch Tuộc.
Ở đó có những chiếc cầu trượt bạch tuộc và các phòng nhỏ biệt lập, rất thích hợp để họ trò chuyện riêng tư.
Thanh Mai làm việc không lương ở tiệm đã lâu, cô chỉ cần nhìn qua là biết vị khách nào đang rục rịch chuẩn bị rời đi.
Thế nhưng đối với bản thân cô, dù có cố gắng thế nào thì vẫn chẳng thấy có dấu hiệu gì là sẽ được rời đi cả.
Những người đến trước cô, rồi cả những người đến sau cô, lần lượt đều đã rời đi cả rồi.
Chỉ có mình cô là như bị giam cầm vĩnh viễn giữa biển khơi này.
Cô vẫn còn quá nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành.
Cô muốn quay về.
Việc gặp được Ôn Tĩnh Di đã tiếp thêm dũng khí để cô đánh liều mở lời nhờ vả.
Dù có chút mạo hiểm nhưng dẫu sao Ôn Tĩnh Di cũng là người của công chúng, nghe chừng vẫn đáng tin cậy hơn một người xa lạ bất kỳ.
Thật may là Ôn Tĩnh Di không hề từ chối, cô ghi chép thông tin rất cẩn thận và hứa khi trở về nhất định sẽ tới thăm gia đình Thanh Mai.
Lục Dao không rõ sau khi rời khỏi đây, những người biến thành cá sẽ trở về thế giới thực dưới trạng thái nào. Nhưng cô tự nhủ nếu Ôn Tĩnh Di không giúp được gì cho Thanh Mai thì sau khi mình có được quyền ra vào Biển Rác, cô nhất định sẽ đích thân giúp Thanh Mai quay về.
Tiệm quả thực đang thiếu người, Thanh Mai lại làm việc rất chăm chỉ và chu đáo.
Nhưng một khi cô ấy đã muốn trở về, Lục Dao chắc chắn sẽ dốc sức giúp đỡ.
Món cá An Khang hầm cuối cùng cũng hoàn thành, thịt cá mềm ngọt, thơm nức mũi, nhai vào thấy dai giòn sần sật cực kỳ đưa miệng.
Nhờ cá mới bắt dưới biển lên nên hương vị của nó vượt trội hơn hẳn so với cá An Khang thông thường.
Các vị khách đang dạo chơi qua các khu vực khác nhau bằng đường hầm dưới nước thi thoảng đi ngang qua bếp, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt liền không kìm được mà nuốt nước bọt ừng ực.
Thực đơn của Tiệm Cà phê Thú cưng giờ đây đã có thêm một món ăn giới hạn: Cá An Khang Hầm.
Mấy con cá An Khang mang về sáng nay chẳng thấm vào đâu — một mình Harold với bản tính của loài rồng đã lén chén sạch ba con, trong khi Lục Dao, Thanh Mai và Tiểu Kỷ phải chung nhau một con duy nhất.
Vài vị khách đến muộn chỉ kịp hít hà chút hương thơm còn vương lại trong không khí.
Lục Dao phải ra sức hứa hẹn vài ngày tới sẽ đi bắt thêm cá An Khang về nấu tiếp thì đám đông mới chịu giải tán.
Trong bếp, Harold đang phụ giúp rửa bát đĩa.
Lục Dao không tiếc lời khen ngợi cậu: "Cậu sơ chế cá khéo thật đấy, thịt cá không hề bị tanh một chút nào. Tiếp đón khách khứa cũng rất có nghề nữa. Hôm nay cậu giúp tôi được nhiều việc lắm đó."
Chú hắc long nhỏ cố nén ham muốn vẫy đuôi, gồng mình tỏ ra thờ ơ: "Chuyện vặt vãnh này có đáng là bao."
Ngập ngừng một lát, cậu nói thêm: "Mà thật ra thì thịt của mấy con cá đó vốn đã rất sạch rồi, chẳng có chút tạp chất nào luôn."
Lúc mọi người vây quanh trong bếp, cậu chỉ dùng một chút ma pháp rất nhỏ.
Thật đáng kinh ngạc là dù sống ở vùng nước ô nhiễm nhưng thịt của chúng lại hoàn toàn tinh khiết, chẳng cần thanh lọc gì cả.
Một suy nghĩ xẹt qua trong đầu Lục Dao, nhưng cô chưa kịp nghĩ sâu hơn thì Thanh Mai đã bước vào, đưa cho cô một món đồ.
"Cái này ở đâu ra thế em?"
"Dạ ở trong Phòng số 8 của cầu trượt bạch tuộc ạ. Là chiếc nhẫn của chị diễn viên đó. Lúc mới tới đây, trên tay trái của chị ấy có đeo chiếc nhẫn hồng ngọc này."
Thường thì khi con người biến thành cá rồi rời đi, những đồ vật mang theo trên người cũng sẽ biến mất cùng họ.
Rõ ràng nàng đại minh tinh đã cố tình để lại chiếc nhẫn này như một khoản thanh toán chi phí lưu trú tại Tiệm Cà phê Thú cưng.
Lục Dao cất chiếc nhẫn đi, kẹp thêm một tờ giấy ghi chú rồi đặt chung với số vàng bạc trang sức nhận được từ trước đến nay.
...
Tiệm Cà phê Thú cưng sau khi nâng cấp ngày càng thu hút nhiều khách hàng là những chú cá bị lật úp bơi đến, tình hình kinh doanh luôn trong trạng thái gần như quá tải, trung bình mỗi ngày có đến hàng chục con cá rời khỏi Biển Rác để trở về.
Harold giờ đã định vị chính xác tọa độ của thế giới này, chiều nào cậu cũng đến tiệm đúng giờ để phụ giúp.
Sở hữu vẻ ngoài cực phẩm cùng tính khí bộc trực, cậu rất được lòng thực khách, ai nấy đều yêu mến xem cậu như đứa em trai nhỏ trong nhà.
Hơn thế nữa, cứ hễ có Harold ở đó là lũ mèo và mấy chú chim béo ú lại ngoan ngoãn lạ thường — chúng không còn nghịch ngợm quậy phá hay tranh giành thức ăn nữa, thậm chí còn biết quấn quýt nịnh bợ hơn hẳn ngày thường.
Có lẽ đây chính là sự áp chế vô hình từ huyết thống của loài rồng...
Trong số tất cả các "nhân viên" lắm lông của Tiệm Cà phê Thú cưng, chỉ có mỗi Nhị Tâm là đủ sức chống chọi lại uy áp của chú hắc long nhỏ, cô mèo tam thể béo ú vẫn thản nhiên lăn lộn làm nũng, đòi ăn như thường.
Thực ra Harold cũng khá thích Nhị Tâm.
Lục Dao đã mấy lần bắt quả tang Harold lén lút đút đồ ăn vặt cho Nhị Tâm trong bếp rồi.
Thấy đường hầm nối giữa tiệm và Phòng Cá Voi quá dài lại u tối, Lục Dao đã dùng ma pháp thạch để chế tạo ra một loạt đèn vĩnh cửu to bằng nắm tay, bên ngoài bọc một lớp vỏ hình con sứa. Cứ cách khoảng bốn năm mét, cô lại gắn một chiếc lên bức tường kính suốt bằng ma pháp trận.
Ánh sáng vàng ấm áp tỏa ra dìu dịu như một tấm lụa mỏng, vừa đủ nhẹ nhàng để không làm kinh động đến loài cá, vừa thắp sáng cả đường hầm bằng một bầu không khí ấm cúng.
Hoàn thành việc lắp đặt, Lục Dao nghỉ ngơi một lát trong Phòng Cá Voi, tiện thể hỏi hệ thống: "Tiến độ nhiệm vụ đến đâu rồi?"
Hệ thống: [Đã có bốn trăm chín mươi tám người rời khỏi Biển Rác.] Chỉ còn thiếu đúng hai người nữa là nhiệm vụ sẽ hoàn thành.
Lục Dao tinh thần phấn chấn hẳn lên, cô nhỏm dậy định quay về tiệm thì bỗng phát hiện ngoài bức tường kính có một con sao biển đang áp chặt vào đó. Thân hình trắng sữa điểm xuyết những mấu gai màu nâu sẫm trông cực kỳ quen mắt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn