Chương 5: Chương 2: Nữ vương Đại Thụ Hải (2)
Arifureta Zero · mnhlg · 32 chương · ~131 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Vol 4 Khoảng một tiếng sau, Miledi chợt mở mắt.
Không, thực ra cô vốn chẳng ngủ được. Ma lực đã cạn, cơ thể thì mệt mỏi, vậy mà đầu óc cứ quay cuồng, hoàn toàn không chịu đưa cô bước vào thế giới mộng mị.
Trên hai chiếc giường đặt cạnh nhau bên cạnh, Meil và Naiz đang ngủ say.
Không nỡ đánh thức họ, Miledi lặng lẽ rời khỏi giường.
Trong phòng họp vẫn còn Hauser, ông đang ngồi viết thư gì đó.
「Hauser. Tôi ra ngoài một lát đây」
「Hả? Vì sao? 」
「Tôi muốn tự mắt mình xem tình hình của quân Liên bang thế nào」 Vừa khoác áo choàng có mũ lên người, Miledi vừa nói thế. Hauser khẽ nheo mắt lại.
「……Không giống cô chút nào. Rốt cuộc đang lăn tăn chuyện gì đấy? 」
「K, không lăn tăn gì cả mà? 」 Hauser bật cười khẽ.
「Mắt cô đang đảo lia lịa kìa」
「Ừm thì, à, chiến tranh mà. Tôi chỉ hơi căng thẳng thôi」
「Nói nhảm. Cô thì đến giờ này, chỉ vì phải đụng độ Giáo hội, mà mất ngủ à? 」 Ông là một người đàn ông có vẻ mặt dữ tợn, thô ráp, nhưng thực ra Hauser lại nhạy cảm với những biến chuyển tinh tế trong lòng người đến mức đủ để khiến ai nấy đều tâm phục khẩu phục khi ông được chọn làm chi bộ trưởng. Hơn nữa, dù chỉ còn một mắt một tay, ông vẫn là một cường giả đích thực không thể nghi ngờ.
Chính vì thế, ông được rất nhiều đồng đội quý mến, và lúc Miledi mới gia nhập tổ chức, cô cũng đã được ông chăm lo rất nhiều.
Khi đó cô còn non nớt, nhưng lại chạy ngược chạy xuôi cứu viện khắp nơi, cuối cùng thường xuyên làm liều rồi bị thương; người quát mắng cô nhiều nhất hẳn chính là Hauser. Người đầu tiên tặng cho Miledi một cái cốc đầu, không ai khác, cũng chính là Hauser này.
Những bậc đàn anh như Rigan ở chi bộ Esperad hay Salus ở tổng bộ, phần lớn đều khá chiều Miledi. Còn Badd thì khỏi nói.
Bởi vậy, Miledi thường nghĩ như thế. Có lẽ cha là kiểu người như vậy chăng, một người cha vừa mắng cô nhóc nghịch ngợm như tát nước, vừa lúc nào cũng để tâm dõi theo cô.
Dù vậy, việc nói ra lý do mất ngủ vẫn khiến cô ngần ngại……
「T, tóm lại là! Tôi đi một lát đây! 」 Miledi tránh ánh mắt của Hauser đang nhìn mình chằm chằm đầy khó chịu, rồi vừa cười gượng vừa cuống quýt định chuồn ra ngoài. Ngay lúc đó,
「Miledi」 Giọng Hauser vang lên, trầm nặng một cách khác thường. Khi ông gọi thẳng tên cô, không phải là 〝thủ lĩnh〟, Miledi chớp mắt, nghiêng đầu rồi quay lại.
Ánh mắt ấy nghiêm túc đến mức khiến cô giật thót, đồng thời còn chất chứa quyết tâm đến mức áp lực đè lên người đối diện, nó bắt lấy Miledi.
「Thế giới đã bắt đầu chuyển động. Tôi nghĩ vậy」
「Hauser? 」 Bỏ ngoài tai sự ngờ vực của Miledi, Hauser tiếp tục cất lời như đang tự nói với chính mình, hoặc cũng như đang khắc từng chữ vào lòng cô.
「Chúng ta đã chịu đựng suốt từ trước đến nay. Đã luôn nín thở mà sống. Vừa để lọt những mạng người đáng lẽ không phải chết, vừa bỏ sót những ai lẽ ra có thể cứu được, thế mà chúng ta vẫn từng bước tích lũy sức mạnh. Để rồi một ngày nào đó, có thể giải phóng con người khỏi xiềng xích bất công」
「……Ừ」 Miledi quay hẳn người lại đối diện với ông. Hauser hít sâu một hơi, rồi nói như đã hạ quyết tâm.
「Đã đến lúc bước ra ánh sáng. Đã đến lúc bị thử thách xem những gì chúng ta làm bấy lâu nay có ý nghĩa hay không」 Cuộc chiến này chính là phần mở đầu. Là bước đầu tiên để Giải Phóng Quân khắc tên mình vào lịch sử.
Cho nên,
「Đừng khách sáo với bọn ta. Đừng cố che chở bọn ta. Bọn ta là những kẻ sẽ cùng đi với Miledi Reisen. Cứ việc ra lệnh cho thoải mái. Vì thế giới. Vì tương lai. Vì ý chí tự do của con người」 ――dù cho từ đây về sau, có chuyện gì xảy ra đi nữa Một bầu im lặng rát bỏng bao trùm lấy nơi này. Miledi và Hauser nhìn chằm chằm vào nhau, như thể đang đấu mắt.
Đó là lời quở trách, cũng là lời quan tâm, đồng thời còn là lời thúc giục phải chuẩn bị tinh thần của Hauser.
Miledi nuốt lấy những lời ấy. Cô siết chặt nắm tay.
「……Ừ. Tôi hiểu mà, Hauser. Đừng có coi thường Miledi-chan nhé! 」 Cô nghiêm trang gật đầu, rồi ngay lập tức nhoẻn miệng cười toe toét, giơ ngón tay cái lên.
Hauser hừ một tiếng qua mũi, xua bớt bầu không khí nặng nề,
「Lên trên thì vào phòng thử đồ số năm. Có một cánh cửa bí mật thông ra hẻm sau mà ta mới làm gần đây」 nói xong, ông quay lại với công việc viết thư.
Miledi đứng nhìn ông thêm một lúc, rồi với vẻ mặt vừa ngứa ngáy khó chịu vừa bối rối, cô làm đúng như được bảo, dùng cánh cửa bí mật để đi ra ngoài.
Cô chọn những con hẻm sau để tránh bị người khác chú ý, rồi cứ thế đi một cách bâng quơ.
Những lời Hauser vừa nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô hết lần này đến lần khác.
(Cảm giác như mình bị nhìn thấu vậy) Lý do cô không ngủ được. Điều đó đã lẩn khuất trong đầu cô từ lúc nghe tin Bạch Quang Kỵ Sĩ Đoàn tham chiến. Không, ngay từ khi nghe tin chiến tranh, khả năng ấy đã nằm đâu đó ở góc suy nghĩ rồi.
「……Laus Barn. Lại phải chiến đấu với anh nữa rồi」 Điều Oscar đã truyền đạt cho cô sau lần cuối cùng giao chiến với Laus ở vùng biển phía tây.
Và cả suy đoán rằng biết đâu chính Laus mới là người đã cứu sống người chị mà Miledi xem là 「người chị quan trọng nhất thế giới」 của mình.
Cô chưa từng có được lời khẳng định trực tiếp. Thế nhưng…
(Vì anh ấy là ma pháp sư Thần đại, nên cũng không phải là không thể… Hơn nữa, anh ấy chả giống người của Giáo hội chút nào cả…) Thế nên, cô gần như đã tin chắc. Thậm chí còn tin đến mức ấy.
Rằng chính Laus là người đã bất chấp quyết định của Giáo hội, của thần linh, để trao cho Belta một tương lai.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc Laus đã góp phần tạo nên Miledi của hiện tại. Chính Laus là ân nhân đã biến Miledi từ 「người kế nhiệm của một gia tộc đao phủ」 thành 「một cô gái loài người」.
Đó chính là điều cô không thể nói với Hauser.
Belta là 「ánh sáng hy vọng」 của tất cả mọi người trong Giải Phóng Quân.
Ngay cả sau khi chết đi, cô vẫn sống mạnh mẽ trong trái tim của tất cả mọi người.
Cùng với những lời 「dưới ý chí tự do」.
Nếu như ân nhân của Belta lại là đoàn trưởng của Bạch Quang Kỵ Sĩ Đoàn kia, thì rốt cuộc sẽ có bao nhiêu đồng đội bối rối, và bao nhiêu lưỡi kiếm sẽ chậm đi trong lúc chiến đấu chứ.
Miledi muốn nghĩ rằng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng cũng có thể không phải như vậy.
Một khi đã mang mối lo ấy trong lòng, cô rốt cuộc không tài nào nói ra được. Dù trong lòng tin chắc, cô vẫn không có bằng chứng xác thực. Cô không muốn mạo hiểm làm đồng đội dao động một cách vô ích.
Bởi vì thực ra, chính bản thân cô cũng đang nghĩ rằng mình muốn 「nói chuyện」 với Laus.
(Này, Laus Barn. Rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy? Tại sao anh không bỏ trốn cùng Bel? Rõ ràng anh đã muốn bảo vệ mạng sống của Bel, ngay cả khi phải chống lại thần linh, vậy tại sao… tại sao! Anh vẫn còn ở 「bên đó」 làm gì chứ! ) Khó chịu quá đi mất! Chả hiểu gì hết! Tức chết đi được―― Miledi vừa gãi đầu loạn xạ vừa bực bội.
Một người phụ nữ lớn tuổi trông như một bà nội trợ tình cờ đi vào hẻm đã giật mình khựng lại, rồi ngay sau đó, bà ta bỏ chạy với tốc độ kinh khủng.
Một kẻ khả nghi che mặt bằng mũ trùm đang phát điên thì cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Nhìn bóng lưng bà nội trợ ấy rời đi, Miledi như sực tỉnh, vừa thở dài "haaa…" vừa cố gắng nghĩ xem làm thế nào mới có cơ hội nói chuyện với Laus.
Vừa ậm ừ vừa rên rỉ, cô để cho suy nghĩ chạy vòng vòng trong đầu, rồi lảo đảo lang thang qua những con hẻm nhỏ phía sau.
Cứ thế, mải mê chìm đắm trong suy nghĩ đến mức không hề nhận ra một, hai tiếng đã trôi qua và mặt trời cũng đã ngả rất nhiều, Miledi――
「Hửm? 」
「Á! 」 đã đâm thẳng vào đúng cái nguyên nhân khiến cô phiền não, theo nghĩa đen.
「……Vậy thì, chỉ còn cách tiêu diệt đến cùng thôi」
「――! 」 Trước lời nói hoàn toàn không chút bổng trầm của Laus, Miledi đã trở về từ thế giới hồi tưởng.
Nhưng lúc đó, Laus đã quay lưng lại, nên cô không thể nhìn ra ý thật ẩn sâu trong đôi mắt anh.
「Ngươi cũng không định quyết chiến với ta ngay ở đây đâu, phải không? Đi đi. Lần tiếp theo chúng ta đối mặt trên chiến trường―― sẽ là lúc phân thắng bại」 Laus cất bước. Dù lẽ ra tấm lưng ấy đang thể hiện sự từ chối dứt khoát, nhưng nhìn vào đó, Miledi lại nghĩ. Cứ như thể anh đang cố gắng giũ bỏ một điều gì đó. Bởi vậy, cô hỏi.
「Tại sao anh lại cứu Bel? 」 Bước chân của Laus khựng lại phắt một cái, cứ như bị sợi xích của lời nói trói chặt, khiến anh không thể cử động.
Không có câu trả lời nào vọng lại. Có phải chính Laus cũng không biết câu trả lời ấy hay không?
「Rốt cuộc anh…… đang chiến đấu vì điều gì, vì ai? 」
「Đương nhiên là vì hạnh phúc lớn nhất cho số đông lớn nhất」 Đó là một câu trả lời máy móc. Giống hệt một phương trình, với câu hỏi A thì phản ứng ra đáp án B.
Vì thế, Miledi đã cười. Tự nhiên mà trên môi cô nở một nụ cười.
「Anh không nói là vì thần linh nhỉ」
「……! Là ý chỉ của thần! Chính ta là kẻ thực thi điều đó! 」
「Vậy sao? Nếu đó là lời thật lòng―― thì hãy nhìn vào mắt tôi mà nói」 Cứ như thể vai trò của người quở trách và kẻ bị quở trách đã đảo ngược. Ánh nhìn nghiêm khắc, không cho phép bất cứ sự yếu đuối nào, xuyên thẳng vào bóng lưng Laus. Trước ánh nhìn ấy, dẫu không muốn, anh vẫn cảm nhận được rõ ràng, nhưng lại không thể quay đầu.
Nhìn cảnh tượng ấy, Miledi chợt hình dung ra một con sói đầu đàn cô độc, bị thương và rách nát. Rõ ràng nó vốn kiêu hãnh, cường hãn, và chiếc móng vuốt cùng nanh vuốt của nó sinh ra là để bảo vệ kẻ yếu, thế nhưng vì cổ họng bị vòng cổ siết chặt nên ngay cả tiếng gầm cũng không thốt ra được, đành bị kéo lê bằng xích, chẳng khác nào một con chó buộc phải ngoan ngoãn nghe lời.
Thế nhưng, nó vẫn tự nhủ rằng mình còn có thứ phải bảo vệ, vẫn tiếp tục ném thân mình vào cuộc chiến chẳng hề mong muốn…… rồi, chẳng biết từ bao giờ,
「Anh đã đánh mất hy vọng rồi, nhỉ」
「……! Ngươi biết cái gì mà――」 Laus gắt lên, quay phắt đầu lại qua vai như muốn quát cô đừng có tỏ ra hiểu biết. Và rồi anh sững lại.
Bị xuyên thẳng qua bởi đôi mắt xanh thẳm của Miledi. Trong đó không hề có vẻ ngán ngẩm, khinh miệt, thất vọng hay tức giận, càng không phải ánh nhìn dành cho kẻ địch, mà là——
「Nếu, trong cuộc chiến này, tôi có thể chứng minh rằng mình không thua bất kỳ ai, nếu tôi có thể trở thành hy vọng của anh」 ――anh có nắm lấy tay tôi không?
Ánh sáng rực rỡ của hy vọng. Nhìn thấy điều gì đó trong Laus, đôi mắt Miledi đang sáng lên vì hy vọng.
Cứ như thể cô vừa tìm thấy một món báu vật vô cùng quý giá, không gì có thể thay thế được.
Cứ như thể chỉ cần đưa tay ra là chạm tới được, cô đã tin chắc như vậy.
「Cái gì, vậy……」
Giọng Laus khàn đi. Là vì chiếc vòng cổ vô hình siết chặt lấy anh chăng? Hay là vì con sóng cảm xúc khổng lồ, khó hiểu đang trào dâng từ tận đáy lòng anh?
Trước bộ dạng đó, Miledi nhếch mép cười và tuyên bố.
「Tôi hứa. Nhất định tôi sẽ lấy lại cho anh. Ý chí tự do của anh, của Laus Barn! 」
「――」 Không còn lời nào để nói nữa. Chỉ lặng lẽ nhìn nhau. Laus nhìn cô như đang trừng mắt, còn Miledi thì đầy vẻ bất khuất.
Và rồi đúng lúc ấy, cả hai cùng lúc nhìn về một hướng khác.
「……Là Alaim sao」 Có vẻ Alaim đang tìm Laus. Hình như đã đến khá gần rồi.
Đích thân phó đoàn trưởng tới tận đây thì……
Rốt cuộc là việc khẩn cấp, hay vì nỗi bận tâm cá nhân của Alaim?
Laus nhắm mắt lại.
Khi mở ra lần nữa, trong đôi mắt ấy chỉ còn lại sự lạnh lùng.
「Biến đi cho nhanh. Trước khi ta đổi ý」
「Ừ」 Miledi lập tức quay gót, chạy vọt vào con hẻm sau. Thế nhưng ngay sau đó cô dừng lại, ngoảnh đầu nhìn về phía anh,
「Laus Barn. Cảm ơn anh! Vì anh đã cứu Bel! Nhờ anh, tôi mới có thể là chính tôi! 」 Cô nói như thế, nở một nụ cười rạng rỡ như thể sương mù do dự đã tan biến sạch.
Trước khi Laus kịp đáp lại gì, Miledi đã lướt vào sâu trong con hẻm bằng những động tác nhẹ như mèo.
Ngay sau đó, từ một lối hẻm khác, Alaim xuất hiện.
Biết rõ mình đang bị đôi mắt chất chứa nghi ngờ đen kịt kia bắt gặp, Laus khẽ thở dài như thể đang ôm lấy những cảm xúc trong lòng mà chẳng biết phải làm sao.
Sau cuộc tái ngộ tình cờ mà như thể đã được định sẵn với Laus, Miledi trở về chi bộ bằng một nét mặt tươi sáng, không còn chút do dự.
Rồi cô lãnh ngay một cú cốc đầu từ Hauser, và lập tức mắt rưng rưng.
Cô chỉ bảo là ra ngoài đi dạo một lát, vậy mà biến mất mấy tiếng liền. Lo lắng cũng là phải. Bình thường thì không nói, nhưng bây giờ là thời chiến, hơn nữa Miledi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau cơn kiệt sức.
Bị bắt quỳ ngay ngắn, Miledi để mặc Hauser vừa đanh mặt vừa càu nhàu về thứ gọi là 〝ý thức của thủ lĩnh〟, còn cô thì bắt đầu mếu máo, "Hu hu, xin lỗi màaa, hic!". Các thành viên của chi bộ chỉ nheo mắt nhìn cảnh đó rồi nói: "Lâu rồi mới thấy nhỉ", "Hồi bốn năm trước thường thấy lắm mà", "Có trưởng thành được đâu", "Cả vóc người nữa. Vẫn nhỏ xíu mà dễ thương ghê".
Đến khi Miledi đã bắt đầu run bần bật vì tê chân và đau nhức,
「……Sao ngươi cứ không thể yên ổn nằm yên một chỗ cơ chứ」 Naiz vừa mới thức dậy, vừa day day thái dương như đang nhẫn nhịn cơn đau đầu, vừa buông một câu than thở đầy bất lực. Nhờ câu đó mà cuối cùng màn giáo huấn cũng kết thúc.
Miledi bị Hauser túm cổ áo ném thẳng lên giường, kèm theo tiếng gằn "Mau hồi phục đi!", nhưng vì đã trút được nỗi nặng lòng nên lần này cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Vài tiếng sau. Khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn.
「Vậy thì, Hauser, mọi người. Tôi đi đây」 Miledi, với cả thể lực lẫn ma lực đều đã hồi phục phần nào, đứng trước các thành viên của chi bộ tụ tập trong cửa hàng sau giờ đóng cửa rồi cất lời chào tạm biệt trước lúc lên đường.
Bên cạnh cô là Naiz, và cả Meil đang bị cuốn chặt trong chăn như một cái bánh cuộn nữa.
「Trước hết, hay là đánh thức cô ấy dậy rồi hãy đi thì hơn? 」 Hauser, chi bộ trưởng, đưa ra một ý kiến quá đỗi hợp lý.
「Không chịu dậy mà」 Không, thật ra là có dậy. Chỉ dậy được nửa chừng thôi. Thử xem, Miledi vừa véo má Meil đang lăn trên sàn trong cái kén chăn vừa lớn tiếng bảo: 「Dậy đi! Chị Mel! Đến lúc xuất phát rồi! 」, thế là Meil liền thụt phắt mặt vào trong chăn. Y như một con rùa.
「Này, chị Mel」
「……Chiến cuộc vẫn đang giằng co mà, phải không? Vậy thì vẫn còn dư sức mà, Miledi-chan. Hay là để ngày mai hãy đi? 」
「Không phải nghĩ nữa, chui khỏi chăn đi」
「Không」 Còn nói được là không. Thực ra, chị Meil đã không rời khỏi chăn suốt hơn tám tiếng rồi. Có vẻ cô ấy thích cái chăn ở đây đến mức đó.
Đúng là một đại thương hội nên chăn nệm của chi bộ này thuộc hàng cao cấp nhất. Chỉ vậy thôi thì Miledi cũng đã từng trải qua ở khách sạn của chi bộ Esperad rồi, nhưng có lẽ vì chất liệu ở đây dùng nguyên liệu đặc trưng của vùng đất này nên đối với Meil, cảm giác chạm vào nó còn tuyệt hảo hơn cả thế.
「Miledi-chan. Chị đây ấy à, vốn dĩ không phải kiểu người cố gắng nhiều đâu. Chị là người yêu cuồng nhiệt lối sống thong dong đấy」
「Nữ hoàng hải tặc thì nói gì thế? Rõ ràng là lúc nào cũng hì hục chuẩn bị đảo chính mà」
「Đó là vì Diene thôi. Vì em gái, chị đây có thể cố gắng」
「Miledi-san cũng là em gái chị mà!? Cố gắng đi chứ! 」
「Miledi-chan――cái chăn này――rào cản không thể vượt qua――là Diene」 Cái đồ Meil vô dụng này! Miledi vừa định giật phăng chăn ra thì ngay lập tức, nước từ trong hư không bắn vọt tới, đập thẳng vào mặt cô đánh bẹp một tiếng. Cô bị chống trả bằng ma pháp súng nước có độ chính xác vô ích đến mức thừa thãi.
Nói cách khác, Meil không phải đang bị cuốn chặt trong chăn. Cô ấy tự nhốt mình trong thiên đường mang tên chăn nệm, kiên quyết không chịu chui ra. Quả là Meil vô dụng.
Vừa lau khuôn mặt ướt sũng bằng chiếc khăn tay Naiz đưa cho, vừa để cho má mình giật giật liên hồi, Miledi quay ngoắt lại phía Hauser và những người khác.
「Vì chuyện là thế này, nên tôi sẽ cứ thế mang cô ấy đi. Chăn nệm thì tôi sẽ xin mang theo, xin lỗi nhé? 」
「Ừ thì, chuyện đó cũng không sao đâu… nhưng để chị gái thế kia có ổn không? 」
「……Ổn, có lẽ vậy. Dù sao thì đây cũng là kiểu người đến lúc cần làm vẫn sẽ làm thôi…」
Từ trong chăn đã vang ra tiếng thở đều đều, nghe rất thoải mái. Vừa thở một hơi dài đến mức thật sâu, vừa nhận lấy nụ cười gượng từ các thành viên chi bộ của Hauser, Miledi bế xốc Meil đang cuộn trong chăn lên.
「Một lần nữa, tôi đi đây! Mọi người cũng hãy chuyển đi sớm nhé! 」
「Ờ. Bên này không cần lo. Nhắn giùm lão khốn Badd nhé. Naiz, nhờ cậu trông chừng hai người họ đấy? 」
「Ừm. Bên đó cũng cẩn thận nhé」 Ngay sau cái gật đầu đầy vững chãi của Naiz, phép dịch chuyển được kích hoạt.
Và thế là, Miledi cùng mọi người rời khỏi chi bộ Angriff.
Bên trong Thụ Hải, đúng như lời đồn, tràn ngập một màn sương dày đặc.
Đêm nay mây che kín nhiều, lại thêm hiện giờ mặt trăng đang bị giấu khuất, nên màn sương trắng xóa này tựa như chính tấm màn của bóng tối. Nhưng mà, vẫn có chỗ khác với những gì đã nghe.
「Này, Na-chan. Cảm giác có gì đó lạ không? 」
「……Không, không thấy có cảm giác khác thường nào. Có vẻ bình thường」 Đúng vậy, hai người họ không thể tự mình cảm nhận được hiệu quả lớn nhất của màn sương dày trong Thụ Hải. Dù Miledi thử bắn ra 【Sỏi Gió】, những nhành lá cô nhắm tới vẫn bị xuyên thủng đúng như dự tính.
「Ra là thế, đây chính là cái gọi là 〝đã nói chuyện thông suốt〟 à? 」
「Nghĩa là chúng ta không bị Thụ Hải khước từ」
「Vậy thì có lẽ không cần phải đáp xuống ở chỗ cách Đại thụ hơn một ki-lô-mét nữa nhỉ? 」 Rõ ràng, thủ đô hay chỗ trọng yếu của Cộng hòa hẳn sẽ nằm gần Đại thụ. Nếu vậy, rất có thể Badd cũng đang ở đó. Dù thế, nếu cứ thế lao xuống từ trên không thì chắc chắn sẽ kích động các chiến binh thú nhân một cách vô ích. Nghĩ vậy, họ mới đáp xuống ở một nơi cách đó khá xa.
「Cẩn thận vẫn hơn. Dù sao chúng ta cũng đang ở trong một khu vực vốn dĩ con người không được phép đặt chân vào. …Hơn nữa, em cũng nhận ra rồi chứ? 」
「……Ừ. Khí tức kỳ lạ, hay là ánh nhìn nhỉ? Cảm thấy khá rõ đó」 Bên trong Thụ Hải tĩnh lặng này, bầu không khí rõ ràng đã khác hẳn, đúng kiểu một dị giới. Thêm nữa, tuy không rõ ràng lắm, nhưng cứ có cảm giác như đang bị ai đó dõi theo.
Miledi và Naiz đều bồn chồn chờ "người đến đón". Vừa chờ,
「……Trong tình huống này mà vẫn ngủ say được, không hiểu thần kinh kiểu gì nữa」
「Đúng thật」 hai người liếc nhìn Meil bị quấn thành đòn bánh tét. Cô ấy đang ngủ ngon lành một cách thực sự khoan khoái. Được bao bọc trong 〝chiếc chăn có cảm giác chạm vào tuyệt hảo〟 mà hạnh phúc thấy rõ.
Một người có đặc kỹ là ngủ gục ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, rồi chỉ cần cảm giác mơ hồ là có thể thức dậy ngay lập tức một cách nhanh chóng như không——Meil phế……
Có lẽ họ đã vô tình lấy nhầm một món đồ nguy hiểm rồi chăng, Miledi và Naiz bắt đầu cân nhắc chuyện xử lý chiếc chăn ấy. Và đúng lúc đó, từ xa truyền đến một tiếng gọi rất khẽ……
「Na-chan! Vừa rồi đó! 」
「À, là tiếng hét rồi」 Tiếng kêu cao vút ấy, rất có thể là của phụ nữ hoặc trẻ con. Hai người vừa nhìn nhau xong liền lập tức lao đi. Naiz thì kẹp Meil bị quấn thành đòn bánh tét dưới nách.
Băng qua khu rừng um tùm, rậm rạp, nơi di chuyển vô cùng khó khăn, họ chạy nhanh nhất có thể.
Độ khoảng hai mươi giây sau. Bỗng nhiên, tầm nhìn trở nên quang đãng. Sương dày bị ngăn lại trong một phạm vi hình vòm.
Ở chính giữa đó, họ thấy một khu định cư được bao quanh bởi hàng rào kiên cố, cùng năm thú nhân đang chiến đấu với ba con thú. Phía sau họ còn có bóng dáng một cô bé thú nhân tộc chó nhỏ tuổi đang ngồi bệt xuống.
Có lẽ cô bé đã chạm trán với ma vật định xâm nhập vào khu định cư, rồi những người lớn nghe thấy tiếng thét đã lao tới cứu viện. Nhưng tình thế có vẻ hơi bất lợi. Bởi con ma vật đó là một giống đặc biệt.
「Là ma vật hình hổ khoác ánh sáng sao? 」
「Không phải! Là thánh thú đấy! Cái đó là thánh thú của Hộ Quang Kỵ Sĩ Đoàn! 」 Chưa kịp có thời gian tự hỏi vì sao thánh thú lại xuất hiện trong Thụ Hải, một trong ba con thánh thú đã bộc phát luồng sáng bao quanh nó, hất văng đám thú nhân ra xa.
Một trong những thánh thú đã một mình chịu đòn rồi lao tới đâm sầm vào, nhưng hai con còn lại lại vòng sang hai bên mà phóng đi. Mục tiêu của chúng là đứa trẻ không có cách nào chiến đấu. Tựa như đang thi nhau xem kẻ nào sẽ ngoạm được phần ngon trước, cả hai con từ trái và phải cùng vồ tới.
「Na-chan! Bên phải! 」
「Rõ! 」 Ngay lúc Miledi rơi tự do theo phương ngang, Naiz cũng dịch chuyển.
「Đừng hòng」 Naiz tóm lấy sau đầu một con thánh thú, rồi nện nó thẳng xuống đất, đồng thời phát động Chấn Động Không Gian khuấy tung cả não tủy. Khi mặt đất bị cày thành một cái hố lớn, con thánh thú đã bị nghiền nát. Cùng lúc đó,
「Mi~le~di~kick!! 」 Cú đá của Miledi, được tăng tốc thêm nhờ trường trọng lực, đã chụp trúng đầu một con khác. Con thánh thú bị hất văng đi, kèm theo một tiếng rắc đầy sống động, rồi đâm thẳng vào hàng rào của khu định cư mà không kịp làm gì hơn. Nó trượt dài xuống theo hàng rào, máu phun ra từ mắt và tai, rồi tắt thở.
Các thú nhân chết sững trước biến cố đột ngột ấy. Con thánh thú cuối cùng nhe nanh về phía thú nhân trước mặt, nhưng ngay sau đó, nó bị siêu trọng lực đè xuống và rơi thẳng xuống dưới. Nó trở thành một vệt lõm đen sẫm trên mặt đất.
Trong lúc dân làng nghe tiếng động mà kéo tới, Miledi quỳ xuống bên cạnh cô bé tai chó đang ngây ra.
「Không sao chứ? Có chỗ nào bị đau không? 」 Cô mỉm cười dịu dàng rồi hỏi như vậy. Thế nhưng ánh nhìn của cô bé tai chó lướt từ trên xuống dưới người Miledi, rồi nhìn sang Naiz vừa tiến đến bên cạnh, và cả thứ đang được anh kẹp dưới nách—— Sắc mặt cô bé lập tức tái mét.
「Híc, con người!? Đừng giết em! 」
「Hả!? 」 Cô bé nhỏ xíu đang hoảng loạn đến mức hết sức. Vừa ôm đầu vừa run cầm cập, mắt còn ngân ngấn nước.
Đã mỉm cười với cô bé mà còn bị từ chối thẳng thừng, lại còn bị nhìn bằng ánh mắt sắp khóc, Miledi hoảng hốt đến rối bời.
Có vẻ dân làng cũng đã hoàn hồn. Họ cũng nhìn Miledi, rồi nhìn Naiz, rồi nhìn thứ đang bị kẹp dưới nách Naiz——và cũng tái mặt phắt.
「Ngươi, ngươi làm gì con bé đó vậy! Mày định bắt cóc nó à? 」
「Làm sao con người có thể xâm nhập sâu đến tận chỗ này được!? 」
「Khốn kiếp, chiến sĩ đâu rồi!? 」
「Mau thả người phụ nữ tộc Hải nhân đó ra! 」
「Lại còn quấn người ta trong chăn nữa chứ! Đúng là quá tàn nhẫn mà」
「Quả nhiên con người không có tim không có phổi——ờ? Quấn trong chăn vậy mà tàn nhẫn à? Nhưng mà… trông cô ấy có vẻ hạnh phúc quá trời… k, kệ đi, nói chung là không được giao đồng bào cho chúng! 」 Miledi và Naiz liền hiểu ra. Vừa hiểu, vừa nhìn.
「Hừm, ồ… ồn ào quá đi mất…」
Là chị Meil đang bị cuốn như đòn bánh tét kia.
Ra là vậy. Quả thực, nhìn thế nào cũng giống như hai con người đang định bắt cóc một chị gái tộc Hải nhân.
Và chuyện này vốn là điều ai cũng biết, trong Thụ Hải cũng có tộc Hải nhân. Phía đông Thụ Hải giáp biển, ở đó có một thành phố lớn nơi họ làm nghề đánh cá, góp phần rất lớn vào việc cung cấp lương thực cho Thụ Hải. Đương nhiên, đối với Cộng hòa, đó là một đồng bào vô cùng quan trọng. Thật là không ổn chút nào.
「Chị Mel ơi, dậy đi! Sắp thành chuyện lớn vì hiểu lầm mất rồi, nên dậy ngay đi! 」 Đầu Meil thụt cái phụp trở lại vào trong chăn.
「A, này! Bây giờ không phải lúc để bướng bỉnh nữa! Cái đặc kỹ đọc bầu không khí rồi tỉnh dậy ngay của chị đâu mất rồi!? Chính là lúc này chứ còn gì nữa!? 」 Chị Meil lắc đầu nguầy nguậy, quyết cố thủ trong chăn. Chị cứ nằng nặc đòi từ giờ trở đi sẽ sống luôn trong chăn! Quả nhiên, cái chăn này nguy hiểm thật. Nó đang khiến Meil vô dụng sa đọa không có điểm dừng.
Mà kể cũng phải, vì nóng ruột quá nên cuối cùng Miledi cũng nổi khùng.
「Này, mau chui ra đây cho đàng hoàng đi! 」 Cô thọc tay cái phụp vào trong chăn, định lôi Meil ra bằng vũ lực.
Ngay lúc đó, một tốp khoảng mười thú nhân vũ trang lao vào đúng lúc tuyệt vời. Có vẻ đám thú nhân vừa giao chiến trước đó không phải chiến sĩ gì cả, mà chỉ là kiểu đội tự vệ của làng, còn đây mới là các chiến binh thực thụ.
Họ nhìn qua lại giữa Miledi với dân làng, vẻ mặt đầy bối rối vì không hiểu nổi tình hình là sao, nhưng
「Không chịu đâu, đừng mà! Đừng cướp chăn của chị! 」
「Nhất định phải xử lý! Xử lý thứ này đi! 」 Đồng bào thì hét lên vì không muốn bị cướp mất món đồ quan trọng của mình (cái chăn).
Kẻ tộc Nhân loại thì trợn mắt, liên tục gào lên những từ ngữ đầy bất ổn: xử lý! xử lý!
Ra là vậy, đã hiểu.
「Cứu đồng bào điiiiii! 」
「Đừng để tên Nhân loại đó sống sót trở về! 」 Các chiến binh gầm lên!
「Oscar, Van. Mau hội quân đi. Tôi sắp thủng cả dạ dày rồi đây」 Naiz với vẻ mặt chết lặng, tóm lấy hai người rồi dịch chuyển không gian. Chớp mắt đã vòng ra sau lưng đám chiến binh, tiện thể đưa luôn cái chăn vào Kho Báu của mình, đúng là lẽ ra phải làm vậy từ đầu.
「Á」
「Có cách đó nữa à! Na-chan làm tốt lắm! Naiz đúng là Naiz! 」 Trước cảnh Meil bị quăng ra đất, ôm nỗi đau buồn, còn Miledi thì như thể tăng động quá mức nên buông ra trò đùa nhạt nhẽo, Naiz ném cho cả hai ánh mắt lạnh dưới mức tuyệt đối.
「Mau giải thích hiểu lầm đi. Meil, cô tự nói đi. Tôi sẽ không nhắc lại lần hai. ――Hiểu chưa? 」
「Ừ, ừm. Xin lỗi nhé. Chẳng qua là vì cái chăn dễ chịu quá nên đầu óc chị có hơi… có hơi thế này thôi. Này? Vậy nên, ừm, Naiz-kun? Đừng nhìn chị bằng ánh mắt như nhìn sâu bọ nữa… à, không, không có gì đâu」 Người bình thường ít nổi giận mà một khi nổi giận thì cực kỳ đáng sợ, lại còn người vốn đã im lặng nhưng vừa bùng lên là đáng sợ nhất nữa — nhìn thấy hai thứ ấy cùng lúc, đến cả Nữ đế hải tặc cũng phải chùn bước.
Dĩ nhiên, các chiến binh thú nhân đang hầm hầm xông tới, nên cũng chẳng phải lúc để hoảng hốt.
Meil bước lên trước Miledi và Naiz, dang rộng hai tay như để che chở cho họ. Rồi với khuôn mặt nghiêm túc đã lâu rồi không còn thấy kể từ trận chiến ở Lâu đài Ma vương, chị cất giọng:
「Hãy nghe chị Meil nói đã――」 Ngay sau đó.
――Sột soạt sột soạt sột soạt sột soạt sột soạt.
Âm thanh rợn cả sống lưng ấy vang lên.
「À, chị Mel, dưới chân」
「Hả? 」 Nhìn kỹ thì thấy dưới đó có một vật màu đen. Nó quay về phía các chiến binh thú nhân, run bần bật đôi cánh trong tiếng vù vù. Cứ như đang chắn trước mặt Meil mà kêu rằng, 『Không được đánh nhau』 Tuy vậy, dù cái vật đen ấy có là một sinh vật theo nghĩa nào đó thuộc hàng mạnh nhất, chỉ chuyên sống hết sức mình mà chẳng hiểu sao lại bào mòn lý trí của bất kỳ ai, thì cũng không thể nào chỉ dựa vào một con mà chặn được đám cao thủ.
Thế nên, dĩ nhiên là, có rất nhiều.
Từ dưới chân Meil, khói đen phụt lên. Cùng lúc đó, kèm theo tiếng vù vù vù vù vù vù vù vù của vô số cánh đập, thêm rất nhiều khói đen nữa lao ra từ màn sương dày bao quanh.
Chúng chớp mắt đã hóa thành cơn lốc đen, bao vây lấy Miledi và mọi người.
「Ơ, chờ đã, cái này chẳng lẽ là gián――」
「Na-chan――」 Chưa kịp nói hết câu "dịch chuyển!" thì đã có thứ gì đó bám bệt lên mặt Meil với cái bụp bụp. Tiện thể, còn có rất nhiều con đáp xuống cả hai ngọn núi đẹp đẽ kia nữa.
Meil nắm lấy một con còn dính trên mặt mình, nhìn thứ đang bò lạo xạo trên lòng bàn tay rồi……
「Phụt」 Không hiểu sao chị lại bật cười rồi lăn đùng ra. Chị trợn trắng mắt. Cái mặt ấy rõ ràng là một khuôn mặt chẳng nên để một mỹ nhân nào làm ra mà lại đang ngất xỉu.
「Chị Meeeel ơi~~~!! 」 Tiếng khóc than của Miledi vang vọng khắp nơi. Nhưng cô không chạy tới cứu. Bởi vì chúng bám đầy quá rồi.
「Miledi, đừng hoảng quá」
「Na-chan!? 」 Người đàn ông đích thực không hề nao núng――Naiz. Miledi nhìn anh bằng ánh mắt như cầu cứu.
「Cứ coi chúng như hạt mè đen là được. Tôi thích bánh mì mè đen」
「Không xong rồi, người này đã mất hết tỉnh táo rồi! 」 Ánh mắt của Naiz đã chết lặng. Anh nhìn về nơi xa xăm.
Mà như thế thì đương nhiên, người cầm đầu cả nhóm cũng chẳng thể bị bỏ rơi.
「M, mau dừng lại! Đừng tới gần! Làm ơn đấy, đừng! Áaaaaaaaaa! 」 Ngày hôm ấy, ba ma pháp sư Thần đại từng đè bẹp cả quân đoàn Ma vương ngay chính diện đã phải nhận lấy thất bại trước lũ ác ma màu đen.
「Này, thủ lĩnh. Ta tới đón cô đây…… ơ, gì thế này」 Badd vừa đúng lúc đi tới, nhìn thấy cảnh đồng đội thảm hại thì khỏi phải nói cũng biết là mặt ông đã co giật đến mức nào.
Sau đó một lúc.
「Hả!? Đây là đâu!? Tôi là mỹ thiếu nữ!? 」 Miledi lấy lại được ý thức, phô bày một cách vô ích sự tự tin vào bản thân mình.
「Này, thủ lĩnh mỹ thiếu nữ (cười). Tỉnh lại đi nào」
「Hả? Ủa? Badd? 」 Khi cô khẽ bị chọc vào vai rồi quay sang bên cạnh, ở đó là bóng dáng phó thủ lĩnh quen thuộc.
Tiện thể, cô cũng xác nhận được rằng mình đang bước đi bình thường, Naiz đang bế Meil kiểu công chúa ở bên cạnh, và cả các chiến binh thú nhân sau lưng họ cũng đang lầm lầm lì lì dõi theo.
「Chúng ta nhập bọn từ khi nào thế? Ủa? Ký ức của tôi cứ mờ mờ sao ấy…… Hình như tôi vừa mơ thấy một giấc mơ tồi tệ thì phải? 」
「À~, nếu cô không nhớ thì cứ quên luôn đi. Trên đời này, có những chuyện quên đi còn tốt hơn đấy」
「Ơ, nhưng mà」 Miledi hoang mang đến mức chẳng hiểu nổi gì cả. Ánh mắt ấy cầu cứu về phía Naiz.
「Badd nói đúng đấy. Trên đời này, có những chuyện quên đi sẽ tốt hơn…… Tôi cũng ước gì mình có thể quên được……」
「V, vậy à. Mà sao chị Mel lại bị bế kiểu công chúa thế? Ngoại tình à? Nè nè, là ngoại tình phải không? Hay là để tôi đi mách Su-chan với Yun-chan nhé~」 Trước cảnh tượng lần đầu nhìn thấy, Miledi hơi lấy lại được phong thái thường ngày và nở nụ cười gian.
Nhưng khác với mọi khi, Naiz vốn chỉ cần nghe tới tên Susha là đã phản ứng quá khích, giờ lại nói một cách rất bình thản.
「Trước mặt các thú nhân thì không nên đối xử với cô ấy quá cẩu thả. Với lại…… cô ấy mới là người thảm nhất. Cũng nên đối xử nhẹ nhàng với cô ấy một chút」 Thật sự rất điềm đạm. Và còn dịu dàng nữa. Chính thế lại càng đáng sợ. Khi Miledi đang hoang mang đến mức 「……Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? 」 thì Meil khẽ kêu lên 「Ưm」 rồi cựa mình.
「Ừm~, hình như chị vừa mơ thấy một giấc mơ chẳng vui vẻ gì…… Ồ? Naiz-kun? Ngoại tình à? 」 Phản ứng giống hệt cô em nhỏ. Naiz với vẻ mặt rã rời, tiện tay ném Meil xuống.
Meil tiếp đất bằng thân pháp nhẹ nhàng, rồi cũng giống như Miledi, ký ức dường như mờ mịt, cô ngơ ngác nhìn quanh.
「Ừm, chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ? 」
「Chị Mel. Em cũng đang có cùng cảm giác, nhưng theo lời Badd với Na-chan thì có lẽ không nhớ ra vẫn hơn đó? 」
「Gì cơ chứ」 Hai người nghiêng đầu nhìn nhau như muốn hỏi "Là sao nhỉ?", và Badd bèn lên tiếng với nụ cười méo mó.
「Ồ, cô cũng tỉnh rồi à. Vậy thì giới thiệu lại một lần nữa vậy. Ta là Badd, phó thủ lĩnh. Chào mừng đến với tổ chức của bọn ta. Ừm, sau này mong được giúp đỡ nhiều」 Dù sao thì với Naiz cũng đã xưng tên qua lại rồi, nên coi như giới thiệu lại.
Badd vừa chào hỏi bằng giọng điệu thoải mái, Naiz liền gật đầu, còn Meil thì nhìn chằm chằm vào Badd.
「Rất hân hạnh được gặp anh, Badd-kun. Tôi là chị Meil đây. Mong anh chiếu cố nhé? Mà chuyện khác để sau, anh đang tiến hành việc tìm đối tượng tốt chứ? Nguyên liệu trông có vẻ không tệ mà lại nghe nói là ế vô cùng thê thảm? Hay là do tính cách vậy? 」
「Ồ, ồ, cảm ơn vì lời chào tuyệt vời nhé. Có muốn ta xử lý cô không, đồ khốn này」 Một gân xanh nổi lên trên trán Badd. Ngay sau đó, đòn truy kích ăn ý tới liền.
「Nè nè, Badd. Thật ra dạo gần đây, Marshall với Michaela đang có vẻ khá hợp nhau đấy」
「!? Khốn kiếp. Khốn kiếp! Tên khốn đó, dám vượt mặt tao! Rõ ràng nó còn nói cái gì mà "độc thân thì thoải mái hơn mà!" cơ mà, đồ phản bội! Mà lại là Michaela ư? Ngoại trừ vụ ăn nhiều ra thì đúng là một cô gái cực kỳ tốt, tao cũng thích gu đó nữa! Lần sau gặp hắn là tao nhất định sẽ xử hắn! 」 Badd lập tức chống cả bốn chân xuống đất, rồi đấm thình thịch thình thịch vào mặt đất. Từ Đại Liêm Nuốt Ma Exes đeo sau lưng ông, một luồng tà khí đen kịt lững lờ bốc lên.
Một gã đàn ông đã ngoài bốn mươi mà lại phô bày cơn ghen đến mức ấy, quả là bộ dạng vô cùng xấu xí.
「A ha ha, đúng như lời đồn, anh đúng là một người thú vị. Chị đây thích anh mất rồi」
「Phụt phì phì. Tại vì anh biến mất giữa chừng lúc đi tìm đối tượng nên mới bị người ta vượt mặt đó~? Nè nè, Badd. Bây giờ anh thấy thế nào? Đây này, em còn có ảnh của hai người này đang để ý nhau nữa đó~, nhìn cái này xong thì anh cảm thấy thế nào? Nói đi mà~! Pugyaaa! 」 Bị mỹ nữ và mỹ thiếu nữ cười nhạo không thương tiếc, đến cả các chiến binh thú nhân cũng ném tới ánh nhìn đầy thương cảm. Đồng thời, mọi hiểu lầm cũng hoàn toàn được gỡ bỏ.
À, người phụ nữ Hải nhân kia chắc chắn là đồng bọn của đám này rồi, làm gì có chuyện là đồng tộc với bọn ta được.
「Hai người cũng vừa phải thôi」 Naiz, người đã tích tụ tổn hại lên dạ dày với tốc độ chóng mặt từ khi bắt đầu chuyến đi ba người, lên tiếng can ngăn với vẻ mệt mỏi.
「Badd. Nữ vương bệ hạ đang đợi mà, đúng không? Mau dẫn đường đi」
「Ờ, đúng vậy. Cảm ơn vì đã ngăn lại…… hả? Mà khoan, nghe nói ngươi đang được hai chị em mỹ thiếu nữ ve vãn cơ mà…… Hừ. Rốt cuộc cũng chỉ là cái vẻ thảnh thơi của kẻ được đào hoa thôi. Cái gã loli――」 Câu lầm bầm tự an ủi của Badd vừa thốt ra nửa chừng đã bị một giọng nói lạnh đến tuyệt đối đóng băng cắt phăng.
「Nếu ngươi còn dám thốt thêm dù chỉ một từ nữa, ta sẽ cho ngươi nếm cảm giác rơi tự do từ độ cao ba nghìn mét」
「À, vâng, xin lỗi」 Quả nhiên, cơn giận bùng nổ trong im lặng của Naiz vẫn đáng sợ đến cực kỳ.
Vì đã tốn thêm thời gian vô ích nên cả nhóm vội vã tiến về phía đô thành của Cộng hòa.
Nếu kẻ địch xâm nhập Thụ Hải, để không cho chúng biết phương hướng hay vị trí của đô thành thì nơi này hoàn toàn không hề có thứ gì giống như đường sá, nhưng có lẽ đối với tộc Thú nhân thì vẫn có những dấu hiệu mà họ hiểu được. Dường như họ đã đi theo lộ trình ngắn nhất, bởi chẳng bao lâu sau, Miledi và mọi người đã chạm mặt một bức tường khổng lồ.
Trong màn sương dày nên không thể nhìn rõ chi tiết, nhưng vô số cây đại thụ đang sừng sững sát cạnh nhau, và cứ thế nối dài mãi sang hai bên.
Có lẽ đó là tường ngoài của thủ đô Cộng hòa. Rõ ràng là được xếp đặt một cách nhân tạo. Nhưng nói thật, ngoài ma pháp trọng lực của Miledi ra thì nó hoàn toàn không giống thứ có thể do con người dựng nên, hơn nữa tất cả những cây đại thụ ấy lại giống nhau đến kỳ quái, tạo nên một cảnh tượng thực sự khó tin.
Dưới bức tường ngoài làm từ những cây đại thụ mà ngay cả đỉnh cũng không thể thấy ấy. Chính diện của Miledi và mọi người là một cánh cổng hình vòm.
Tuy nhiên, lối ra vào đó đã bị khóa kín hoàn toàn bởi hàng trăm, hàng nghìn cành cây to đan chồng lên nhau.
Khi Badd ra hiệu, cánh cổng bằng những nhánh cây quấn chặt như bụi gai bắt đầu phát sáng mờ nhạt. Sau đó, chúng từ từ tuột ra như thể tan rã, rút vào trong lòng đất và những cây đại thụ xung quanh, để rồi con đường được mở ra.
Vừa kịp trầm trồ một tiếng thì ngay sau khi đi qua cổng, cảnh tượng hiện ra trước mắt đã khiến Miledi và mọi người bị choáng ngợp.
「……Ghê thật…… Đây chính là Cộng hòa」
「Ôi chà……」
「……」
Người ta khi thật sự xúc động thì chẳng thốt ra được lời lẽ ra hồn. Phản ứng của Miledi và mọi người đã chứng minh điều đó.
Đây là một không gian rộng lớn. Màn sương dày như thể bị xua tan hoàn toàn, còn không khí thì trong trẻo đến mức khiến người ta ngây ngất.
Có thể gọi là nhà trên cây chăng. Những thân đại thụ không thể nào tin nổi nếu nhìn ở thế giới bên ngoài đang sừng sững vươn lên, và trên những thân cây khổng lồ đó, các ngôi nhà bằng gỗ nối tiếp nhau leo lên cao đến hàng trăm mét.
Rồi từ những thân đại thụ ấy, các cành to còn vươn ra tứ phía, lên trên lẫn xuống dưới, tạo thành vô số hành lang trên không. Tuy nằm giữa rừng, thủ đô Cộng hòa lại là một đô thị ba chiều cực kỳ lập thể. Có lẽ vì bây giờ là ban đêm, nơi đây được chiếu sáng dịu nhẹ bởi những đóa hoa cỏ tỏa ra thứ ánh sáng đủ màu, khiến cả đô thành hóa thành chính một thế giới huyền ảo.
Nhưng thứ thật sự đáng kinh ngạc, chính là tồn tại sừng sững ở nơi sâu nhất của đô thành ấy.
「Đó là Đại thụ Uua Alt đấy. Ghê chưa, đúng không? 」 Badd ưỡn ngực tự hào, như thể đó là chuyện của chính mình.
Một dáng vóc vĩ đại khiến bất kỳ ai cũng không thể không dâng lên lòng kính ngưỡng.
Cao tới một nghìn mét. Cây lớn nhất thế giới, vươn thẳng lên tận trời. Dù nhìn từ cách đó mấy trăm mét, nó vẫn lớn đến mức chỉ thấy như một bức tường. Còn độ dày của những cành cây che kín bầu trời thì thôi khỏi nói, chỉ riêng chúng thôi đã đồ sộ chẳng kém gì những cây đại thụ đứng sừng sững xung quanh. Lá cây rậm rạp, nhìn từ xa vẫn thấy tươi mướt, mỗi chiếc đều lớn đến mức có thể bọc cả một đứa trẻ vào trong.
Vậy mà lại không hề tạo cảm giác ngột ngạt đến khó tin. Không những thế, nó còn mang đến cảm giác được ôm ấp, được che chở; một sự bao dung khó mà diễn tả bằng lời khiến người ta vô thức thấy yên lòng.
「Bọn thú nhân còn gọi nó là 〝Mẫu Thụ〟 đấy. Thành này nói trắng ra thì được toàn bộ tán lá của Đại thụ che phủ. Không, phải nói là người ta đã xây đô thành ngay dưới khoảng được cành lá bao trùm mới đúng」 Trước lời giải thích của Badd, Miledi và mọi người cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh.
Rồi họ mới chợt nhận ra, xung quanh mình đã bị các chiến binh thú nhân bao vây từ lúc nào. Vừa vào thành xong, họ đã kéo đến như để vừa dẫn đường vừa giám sát, nhưng Miledi và mọi người đã hoàn toàn bị vẻ đẹp của đô thành cuốn mất hồn nên chẳng hề để ý.
Tuy vậy, sơ suất của Miledi và mọi người dường như lại được thú nhân tiếp nhận theo hướng tích cực. Ai nấy đều ưỡn ngực đầy tự hào.
Hơi ngượng ngùng, Miledi và mọi người lặng lẽ đi theo sự dẫn dắt của họ.
Cứ thế họ đến chân Đại thụ.
Ngước nhìn lên, có thể thấy những cành cây bậc thang xoắn ốc, những hành lang trên không chồng lớp dọc theo thân Đại thụ, cả những chiếc thang máy dùng ròng rọc. Hơn nữa, điều khó tin nhất là họ còn thấy rất nhiều lối ra vào dẫn thẳng vào bên trong Đại thụ. Cũng có vô số lỗ nhỏ khác nữa. Từ những khe ấy có ánh sáng lọt ra, nên mười phần thì chín phần chắc là cửa sổ.
「Chẳng lẽ, bên trong Đại thụ…? 」
「Đúng thế. Nhân tiện nói luôn, không phải đục khoét gì đâu. Từ đời này sang đời khác, người trở thành vua của Cộng hòa đều có thể can dự vào Đại thụ ở một mức độ nào đó. Tức là, nếu nhờ Đại thụ thì nó sẽ tạo ra những hốc cây dễ ở cho họ đấy」
「Đại thụ… thật là đáng kinh ngạc… cứ như nó có ý thức vậy」
「Theo truyền thuyết thì đúng là từng có đấy? Bây giờ thì không làm được nữa, nhưng từ rất lâu trước đây, nghe nói đã có những vu nữ có thể giao tiếp với Đại thụ」 Vừa nói chuyện như thế, họ vừa dùng thang máy để đi lên trên Đại thụ kỳ dị và vượt quá mọi chuẩn mực này.
Chắc đã lên đến độ cao khoảng một trăm mét rồi.
Chiếc thang máy chở Miledi và mọi người dừng lại trước một sân hiên đường bệ, chạm khắc gỗ vô cùng đẹp mắt.
Họ giao vũ khí cho những chiến binh đang chờ sẵn, rồi bị vây quanh mà tiến theo lối đi phía trước.
Rõ ràng đây là phòng yết kiến. Không gian bên trong Đại thụ rộng đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, không hề thua kém đại sảnh ngai vàng mà họ từng thấy ở Lâu đài Ma vương.
Nhưng nơi này lại tràn ngập bầu không khí linh thiêng hơn nhiều, dù trang trí ít hơn, song những món nội thất chạm khắc bằng gỗ lại đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Ở phía trong, rất nhiều thú nhân đang đứng thành hàng, chừa ra một lối đi ở giữa. Số người trông như quan văn còn ít hơn số võ quan có ánh mắt rắn rỏi, dữ dằn; có lẽ là vì đang cảnh giác với Miledi và mọi người.
Dù sao thì, người ấy đã ở ngay phía trước.
Trên một nơi trông như tế đàn, được tạo nên từ chính Đại thụ. Người phụ nữ ngồi trên chiếc ngai vàng xa hoa làm từ những cành lá đan xen vào nhau, khoác trên mình bộ y phục trắng tinh và đội vương miện kết bằng hoa cỏ.
Một nhan sắc đẹp đến mức khiến người ta không nhịn được mà phải dán chặt ánh mắt vào.
Đôi mắt dài hẹp khẽ nheo lại, để rồi đôi đồng tử màu ngọc bích bắt lấy Miledi.
Uy nghi và khí chất lấn át tuyệt đối xuyên thẳng qua Miledi.
Miledi nín thở. Chân suýt nữa thì khựng lại, mắt cũng chẳng nỡ rời đi. Dẫu vậy, cô vẫn cố tiến đến đúng vị trí đã định, rồi tự nhiên quỳ một gối xuống, bày tỏ sự kính ý với nữ vương trẻ tuổi.
Badd, Meil, Naiz cũng quỳ xuống đáp lễ với vẻ trang nghiêm, ở chéo phía sau Miledi. Họ đã ngầm thể hiện rằng mình đứng sau Miledi, xem cô là thủ lĩnh của họ.
Ngay cả sau khi đã xác nhận đôi tai dài, biểu tượng của tộc Lâm nhân, người phụ nữ ấy vẫn tỏa ra sự hiện diện khiến người ta gần như tin rằng cô là hóa thân của Đại thụ――Nữ vương đương nhiệm của 【Cộng hòa Haltina】――và cứ thế nhìn chằm chằm vào Miledi trong một lúc khá lâu.
Miledi tuy quỳ một gối, nhưng không hề cúi đầu.
Áp lực xung quanh bắt đầu tăng lên, như thể đó là sự bất kính, song Miledi dù có cảm nhận được vẫn không hề ngoảnh mắt đi khỏi nữ vương.
Vì cô muốn nhìn. Nhìn vào đôi mắt ngọc bích của nữ vương. Muốn nhìn thấy cách tồn tại của 〝con người〟 nơi cô. Muốn nhìn vào trái tim của một người cũng giống mình, một người sử dụng ma pháp Thần đại.
Và rồi, cô cũng muốn được nhìn thấy. Bản thân mình, với tư cách là một 〝con người〟. Đến tận sâu trong đáy lòng.
Màu ngọc bích và màu trời xanh, ánh mắt của 〝nữ vương Thụ Hải〟 và 〝thủ lĩnh của những người Giải Phóng Quân〟 đan vào nhau sâu đến mức chỉ chính hai người họ mới hiểu được.
Rồi khi sự im lặng của nữ vương khiến xung quanh bắt đầu xôn xao đôi chút, nữ vương như vừa thông suốt điều gì đó liền dịu nét mặt, rồi khẽ mở lời.
「Chào mừng, người chống lại thế giới. Ta là Lyutillis Haltina, nữ vương Cộng hòa」
「Vâng, Nữ vương bệ hạ. Tôi là Miledi Reisen, thủ lĩnh của 〝Giải Phóng Quân〟. Từ đáy lòng, xin cảm tạ người đã ban cho chúng tôi quyền được bước vào thánh địa này」 Meil và Naiz trợn tròn mắt kinh ngạc. Ơ, khách sáo á? Thật á? Giống như đang nhìn cô vậy.
Mơ hồ cảm nhận được bầu không khí đó, khóe miệng Miledi hơi giật nhẹ. Đã đến lúc họ nên chấp nhận rằng khi cần thiết, cô cũng có thể cư xử đúng kiểu một tiểu thư quý tộc cũ rồi.
Tuy nhiên, với Lyutillis thì dường như đó lại là một cảnh tượng thú vị, nên cô không hề trách móc vì bất kính, mà còn che miệng bằng ống tay áo rồi bật ra những tràng cười khúc khích.
「Hì hì. Xem ra đúng như lời ngài Badd nói, bình thường cô là một "cô nhóc nghịch ngợm" nhỉ? 」 Miledi-eye bắn vút lên qua vai. Badd ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Miledi thở dài một hơi, rồi quay trở lại đối diện Lyutillis.
「Bệ hạ, không cần phải nói giảm nói tránh đâu ạ. Chắc chắn ngài ấy đã gọi tôi là "con nhóc chết tiệt" hoặc "thủ lĩnh phiền phức" rồi chứ gì? 」
「Đúng vậy, thực ra là thế. Tiện thể, còn nói là ghen tị vì cô được nhiều nam nhân theo đuổi nữa」
「Badd, anh đã nói gì với Nữ vương bệ hạ vậy…… Badd nhà chúng tôi thất lễ quá. Tôi xin đại diện cho tổ chức mà gửi lời cáo lỗi! Mà cái đó là hiểu lầm thôi! Chỉ là nỗi ghen tị đáng thương của một ông chú không được phụ nữ để mắt đến mà thôi! 」
「Cô nói gì hả, đồ khốn! Cái chuyện lần nào cô cũng gửi những bản báo cáo sặc mùi hí hửng là sự thật đấy thôi! 」
「Báo cáo vui vẻ thì có gì sai chứ! Ghen tị vì thế thì đúng là chán quá đi thôi! Vậy nên anh vẫn còn độc thân, chẳng phải vì thế sao? Sao vẫn chưa hiểu ra nữa hả~」
「Xử! 」
「Ngon thì thử xem, đồ khốn! 」 Ngay trước mặt nữ vương, thủ lĩnh và phó thủ lĩnh của tổ chức phản kháng bỗng dưng cãi nhau ỏm tỏi.
Các thú nhân trợn mắt há mồm, còn Lyutillis thì vẫn bật cười như thấy chuyện thật thú vị. Nhưng ngay sau đó, cô thu lại vẻ vui đó và hỏi bằng giọng nghiêm trang.
「Ta đã nghe từ ngài Badd về chuyện của 〝Giải Phóng Quân〟. Về lý tưởng của các vị, về việc các vị cũng là người sử dụng ma pháp Thần đại giống như ta, về việc các vị muốn trở thành sức mạnh cho chúng ta, và cả chuyện có một 〝kẻ địch〟 mà chỉ các vị mới chống lại được」 Dừng lời một thoáng, Lyutillis lại đưa mắt nhìn khắp các thuộc hạ đang dần phủ lên bầu không khí căng như dây đàn, rồi như thay họ nói ra tiếng lòng, cô tiếp tục bằng giọng lạnh băng.
「Đó là điều khó tin. Nói thẳng ra thì, không một ai có mặt ở đây chịu gật đầu cả」 Kết giới sương mù là tuyệt đối. Thực tế, ngay cả Kỵ Sĩ Đoàn cũng đã bị đẩy lui.
「Với tư cách là cùng một "người sử dụng", ta xin nói thật. Năng lực của ta là 〝Thăng Hoa〟. Đó là ma pháp khiến mọi loại sức mạnh tạm thời tiến hóa. Vì vậy, chỉ cần còn sự bảo hộ của thánh địa này, những chiến binh của đất nước ta, và ân huệ của khu rừng, chúng ta sẽ không thua. Ta vẫn luôn tin như thế」 Badd là người đầu tiên nhận ra nguy cơ chiến tranh đang ập tới Cộng hòa, rồi một mình lao thẳng vào Thụ Hải—nơi với tộc Nhân loại chẳng khác nào đất chết—để báo tin ấy.
Rồi trong bầu không khí có thể bị giết bất cứ lúc nào, cậu ta thực sự bị bắt giữ, bị thẩm vấn nghiêm ngặt trong lúc bị nghi rằng đây có lẽ chỉ là một phần âm mưu của Giáo hội, nhưng vẫn tiếp tục cung cấp thông tin về Kỵ Sĩ Đoàn và còn giúp đỡ họ.
Vì thế, nể mặt sự quyết tâm và tận tụy đó, cô tạm thời công nhận vị trí cố vấn cho nữ vương của Badd. Cô cũng chấp nhận lời thỉnh cầu rằng dù chỉ một lần, hãy gặp thủ lĩnh của họ.
Tuy vậy, vẫn chưa đáng để hoàn toàn tin tưởng. Thực tế, bên cạnh Badd luôn có một đội bí mật bám theo, và vì đề phòng phản bội, họ cũng không bao giờ để Badd tham chiến cho đến khi Sim và những người khác bị dồn đến đường cùng. Khoảng cách giữa các chủng tộc sâu đến mức đó.
Miledi cũng là người của tộc Nhân loại. Dù bảo đó là tổ chức phản kháng chống lại Giáo hội, nhưng phải chứng minh điều đó thế nào đây? Làm sao có thể khẳng định cô không phải gián điệp? Huống hồ,
「Các vị, dù là chiến tranh thì cũng sẽ không ra tay với ai ngoài người của Giáo hội. Đối với quân Liên bang, các vị chỉ có thể vô hiệu hóa họ từng lần một. Đúng vậy chứ? 」 Một tổ chức kháng chiến được lập ra với lý tưởng giải phóng con người khỏi thế giới bị Giáo hội bóp méo, nhưng họ lại không thể ra tay với những người không thuộc Giáo hội.
Trừ khi là loại ác đồ đến cùng cực, còn không thì họ cũng là những con người mà Miledi và đồng đội phải bảo vệ.
Tuy nhiên, từ phía Cộng hòa đang thực sự bị tấn công mà nói, đó chỉ là thứ ngôn từ nhạo báng đáng khạc nhổ.
Nói nào ngay, rốt cuộc họ chỉ đang ba hoa đạo lý, còn thực chất là không muốn hại đồng tộc thôi phải không. Hiện tại thì họ chưa áp đặt giá trị quan của mình, nhưng đến lúc nguy cấp, chẳng phải họ vẫn sẽ đứng về phía loài người sao.
Đối với một lũ nghi ngờ ấy vẫn chưa được gỡ bỏ như vậy, sao có thể trông cậy được đây.
Vậy thì, nói ra điều này mới là diễn biến tự nhiên nhất.
「Quê hương của chúng tôi, chúng tôi sẽ tự bảo vệ. Nếu là muốn giúp sức, vậy thì sao ạ? Liệu ngài có thể ra ngoài, rồi đánh vào sau lưng quân địch trong 〝thế giới bên ngoài〟 không? 」 Nụ cười thấp thoáng trên môi Lyutillis rất lạnh lùng.
Nó như thể đang thay mặt cho toàn thể tộc Thú nhân mà bày tỏ sự bất tín đối với tộc Nhân loại.
Việc Lyutillis tạm thời chấp nhận Badd cũng là vì, dù ông là kẻ địch thì họ vẫn có thể đối phó dễ dàng. Nhưng nếu là mấy ma pháp sư Thần đại cùng cấp với nữ vương thì rủi ro quả thực quá lớn.
Kết hợp với sự ngờ vực đối với tộc Nhân loại, đó là một phán đoán hoàn toàn hợp lý.
「Quả thật. Một ý kiến rất chính đáng」 Là giọng của Miledi, trong trẻo và dứt khoát. Lyutillis nheo mắt lại, như muốn thúc giục cô nói tiếp.
「Nhưng, dù vậy tôi vẫn xin phép nói thẳng. ――Quá ngây thơ. Quá mức ngây thơ. Các vị hiểu quá ít về sự mạnh mẽ của kẻ địch」 Lần này, Miledi đáp lại bằng sự nghiêm khắc. Rõ ràng là họ đã sống trong một thế giới bị đóng kín, vậy mà lại tin quá mức vào sức mạnh của bản thân mà không có căn cứ. Dĩ nhiên, phía Cộng hòa lập tức phẫn nộ.
「Ngươi nói cái gì, dám coi thường chúng ta sao! 」
「Rốt cuộc cũng chỉ là con người thôi! Đang khinh thường bọn này đấy à! 」 Người lên tiếng lớn nhất là Lang nhân tên Valf, cùng với gã đàn ông thuộc tộc Báo nhân trông như cận vệ, đang đứng sát bên cạnh Lyutillis. Tuy nhiên, những người khác cũng đều như chỉ chực lao tới ngay lập tức.
Giữa bầu không khí đó, thế nhưng Miledi vẫn điềm tĩnh nói tiếp.
「Tôi có thể một mình chiến đấu ngang ngửa với đoàn trưởng Bạch Quang Kỵ Sĩ Đoàn, Laus Barn」
「Thế thì sao chứ! Chỉ cỡ đó――」
「Vậy mà có một đối thủ mà chính tôi—không, ba ma pháp sư Thần đại chúng tôi hợp sức chiến đấu cũng chỉ vừa đủ để sống sót trở về. Một tồn tại không có linh hồn, sống mà như không sống, chỉ đang giả làm con người」 Cảm thấy áp lực kỳ dị, Valf và những người khác bèn im bặt.
「Nữ tu sĩ bạc. Lá bài tẩy của Giáo hội――sứ đồ của thần」
「Sứ đồ của thần…」
Người lặp lại bằng giọng thì thầm là Lyutillis. Miledi nhìn thẳng vào đôi mắt cô, rồi nói.
「Tôi khẳng định. Ngay khi con quái vật đó xuất hiện, Cộng hòa sẽ diệt vong. Nó chính là sự hiện thân của thần uy」
「Đến mức đó sao? 」
「Vâng. Đó là kẻ mà ngoài những người sử dụng ma pháp Thần đại ra thì không ai có thể chống lại」 Hơn nữa, Miledi còn nhắc tới cả 〝sự tồn tại của cõi thần vực〟 đã từng nhập vào Ma vương. Cô nói không thể nào khẳng định tai họa ấy sẽ không giáng xuống Lyutillis.
Ánh mắt, bầu không khí, giọng nói của Miledi. Tất cả đều mang một sức nặng hoàn toàn không giống một thiếu nữ, và lời khẩn thiết chân thành ấy đã đủ để khiến cả căn phòng lặng đi.
Đại sảnh ngai vàng chìm vào tĩnh lặng. Tuy vẫn còn bất mãn và tức giận, nhưng thứ đang bao trùm nơi này còn lớn hơn cả chúng, đó là sự dao động.
「Cái giá phải trả là gì? Các vị đánh đổi bằng cả tính mạng, vậy muốn điều gì để đổi lại? 」 Lyutillis phá vỡ sự im lặng. Giọng cô lúc này dịu dàng đến mức khác hẳn vẻ lạnh nhạt khi nãy.
Không hiểu sao, Miledi chợt nghĩ. Có khi nào Lyutillis đã định chấp nhận ngay từ đầu rồi không. Chỉ là vì cô là quân vương của tộc Thú nhân, cho nên mới thay mặt nói ra tiếng lòng mà tất cả mọi người đều đang mang trong mình hay không.
Thực tình thì Miledi cũng không biết có đúng là như vậy hay không, nhưng dù sao thì sự thật là đối phương không hề từ chối chỉ vì cô là tộc Nhân loại, mà vẫn chịu đối mặt, nói chuyện với cô như thế này. Bởi vậy, trước vị nữ vương ấy, Miledi thành thực đến ngốc nghếch, dùng hết thảy sự chân thành và tấm lòng mình có để bộc bạch suy nghĩ.
「Không cần gì cả. Chỉ cần bệ hạ vẫn luôn là chính bệ hạ của ngày hôm nay là được」 Giọng điệu cô hơi mất tự nhiên, để lộ vẻ thật lòng của mình, nhưng không ai trách cứ. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt trong veo đến tận đáy ấy, ai cũng hiểu cô đang nói bằng trái tim không chút tô vẽ.
Khóe miệng Miledi khẽ nhếch thành một nụ cười gượng gạo. Cô dùng ngón tay gãi gãi má.
「Thực ra, tôi đã luôn muốn kết nạp bệ hạ, nên vẫn không ngừng tìm kiếm một người như bệ hạ… Nhưng quả thật thì tôi không thể nào đi chiêu mộ vị nữ vương quan trọng của các thú nhân được. Vì vậy, chỉ cần bệ hạ không bị Giáo hội cướp mất, mà vẫn ở dưới ý chí tự do của chính mình, vậy là được」 Cho nên, vì điều đó,
「Xin hãy để tôi bảo vệ bệ hạ」 Cho dù bị từ chối và bị bảo đuổi ra ngoài,
「Tôi, và chúng tôi, sẽ đánh đổi tất cả để bảo vệ bệ hạ」 Cô không cần bất kỳ thứ gì để đổi lại cả.
À, nhưng mà… Miledi hơi ngoảnh đầu nhìn về sau, liếc qua Naiz, Meil, Badd, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên trời cao như thể đang nhìn xa hơn nữa. Ánh mắt ấy thiết tha đến mức chỉ cần nhìn là ai cũng hiểu, cô đang hướng về thế giới bên ngoài, những con người đang sống ở đó, và những đồng đội đang chống cự trong cơn sóng gió ấy.
「Nếu được phép ước một điều, thì chỉ có một thôi」
「…Ta xin nghe」 Lại một lần nữa, ánh nhìn của Lyutillis và Miledi giao nhau.
Sau vài giây nhìn nhau, Miledi dịu dàng bày tỏ điều mình mong muốn.
「Chúng tôi sẽ thay đổi thế giới. Biến nó thành một thế giới nơi con người với con người có thể thừa nhận nhau nhiều hơn. Các vị có thể nghi ngờ, cũng có thể cảnh giác. Nhưng nếu tương lai ấy đến, xin đừng chỉ khởi đầu bằng việc 〝khước từ〟. Xin hãy lắng nghe lời của những người mong muốn được ở bên các vị」 Như lúc này đây, ngay trước mắt tôi, các vị đang lắng nghe lời của tôi vậy.
Nhìn cô gái với đôi mắt màu trời sâu thẳm, không lay chuyển, đang nói ra những điều như chuyện cổ tích mộng tưởng, các thú nhân ai nấy đều lộ ra biểu cảm khó mà diễn tả nổi, như thể vừa chứng kiến một sinh vật kỳ dị nào đó, hoặc như thể bị đặt cho một bài toán cực kỳ nan giải.
Chỉ là, trên gương mặt của không ai có vẻ khinh miệt hay phẫn nộ cả. Không, những cảm xúc từng hiện lên đó đã nhạt đi.
Ngay sau đó, Miledi lại đổi giọng, nhưng lần này cô kết lời bằng một giọng điệu nhẹ nhàng hơn hẳn ban nãy.
「Tất nhiên, tôi nghĩ yêu cầu các vị lập tức tin ngay là chuyện không thể, và việc nhận định rằng có đến cả 『Kẻ Săn Kỵ Sĩ』 lẫn ba ma pháp sư Thần đại ở cạnh bên là quá nguy hiểm để cho chúng tôi ở lại cũng là điều rất tự nhiên. Nên nếu các vị nhất quyết không thể cho phép lưu trú, tôi sẽ rời đi. Khi kẻ đó xuất hiện, hoặc khi bệ hạ có biến, chỉ cần cho chúng tôi một tín hiệu mà chúng tôi hiểu được, chúng tôi sẽ lập tức bay đến đây! 」 Bên này có Na-chan mà!
Cô cười rạng rỡ, như thể muốn trấn an rằng dù các vị có đưa ra quyết định thế nào thì cũng không sao cả.
Nhìn thấy vậy, Lyutillis khẽ gật đầu một cái rồi chuyển ánh mắt đi.
Ở nơi ánh mắt ấy hướng đến, có một bà lão tộc Miêu nhân trông vẫn nhanh nhẹn, cứng cáp.
Người phụ nữ trông rất nghiêm nghị ấy cũng gật đầu khi nhận lấy ánh nhìn của nữ vương. Xác nhận điều đó xong, lần này cô chuyển ánh mắt sang chiến sĩ tộc Hùng nhân――chiến đoàn trưởng Sim.
Sim suy nghĩ đôi chút, rồi đưa mắt nhìn khắp những chiến sĩ đang có mặt ở đây, cuối cùng dừng lại ở Miledi. Đáp lại ánh mắt mềm mại như muốn đón lấy mình của Miledi, rốt cuộc Sim mới khẽ gật đầu, cất tiếng.
「Bệ hạ. Tôi không thể biết lời đe dọa mà 『Giải Phóng Quân』 nói tới rốt cuộc lớn đến mức nào. Nhưng, với tư cách là kẻ được giao phó Chiến sĩ đoàn, tôi tuyệt đối không thể gạt phăng nó đi như lời nói nhảm」
「Vậy, ngươi không có dị nghị gì với việc cho phép họ lưu lại sao? 」
「Không, bệ hạ. Tôi cho rằng cần phải xác nhận lại tiền đề」
「Tiền đề… vậy ra là muốn chúng ta chứng minh sức mạnh của mình sao? 」
「Đúng vậy」 Sim nhìn Miledi một cái, rồi bước lên phía trước một bước.
「Ta đề nghị ngự tiền thí đấu. Cái lời nói rằng các ngươi có thể vượt qua những chiến sĩ bảo vệ đất nước này của chúng ta ấy, hãy chứng minh rằng đó không phải là lời ngạo mạn suông」 Ra vậy, Miledi gật đầu. Mối đe dọa của sứ đồ, hay cả những lời nói về việc bảo vệ, nếu thốt ra từ kẻ không có sức mạnh thì cũng chỉ là trò cười mà thôi.
「Tôi nhận lời」 Trước câu trả lời không chút do dự của Miledi, Sim khẽ nhếch khóe môi, mang theo khí thế mà bước lên — rồi
「Khoan đã, chiến đoàn trưởng. Cái vai đó, nhường cho tao được không? 」
「Hửm? Tại sao vậy, Valf」 Người bước ra cắt ngang Sim chính là Valf.
「Đấu cận chiến thì tao là mạnh nhất còn gì? Với lại――」
「Với lại? 」
「Tao không ưa」 Vừa nói vậy, Valf vừa trừng mắt về phía — Meil. Meil nghiêng đầu một cái, trông ngơ ngác.
「Mày, sao lại ở chung với loài người cơ chứ! Sao lại chịu đi theo một con nhóc như thế! Rõ ràng đã sinh ra với thứ sức mạnh ghê gớm ngang với bệ hạ rồi mà!? Nếu vậy thì chẳng phải việc cống hiến cho tổ quốc là đương nhiên sao!? 」 Xem ra, điều khiến Valf không ưa chính là bản thân việc Meil đang ở trong 『Giải Phóng Quân』.
「Ưm, dù anh có nói vậy thì, quê hương của chị vốn là biển phía tây mà? 」
「Không liên quan gì cả. Chính Thụ Hải này mới là quê hương của toàn bộ tộc Thú nhân! Thế mà còn đang bị xâm lược đấy!? Là đồng tộc, chẳng lẽ ngươi không muốn ra sức giúp đỡ sao! Nơi đáng ra ngươi phải ở không phải bên đó! Mà là bên này mới đúng chứ!? 」 Hẳn cũng bởi ý thức về nơi mình thuộc về của hắn đặc biệt mạnh mẽ. Nhưng hơn thế nữa, người đàn ông tên Valf này chắc chắn yêu thương đồng bào và tổ quốc của mình.
Bởi vậy, việc Hải nhân như Meil lại thuộc về một tổ chức của loài người rồi còn hợp tác với họ, đối với hắn là điều khó mà tin nổi, và cũng không thể nhịn nổi.
Mơ hồ đoán ra tâm trạng của Valf, Miledi bối rối hỏi.
「Ờm. Vậy, anh muốn thế nào? 」
「Đấu với tao. Rồi nếu tao thắng, cô gái đó sẽ rời khỏi tổ chức, sống ở Cộng hòa. Và thề rằng sẽ không bao giờ dính dáng gì nữa」 Dĩ nhiên, nếu Valf thắng, thì nhóm Miledi yếu ớt sẽ phải rời khỏi Thụ Hải. Vì ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa, bắt cả Meil đi theo để rời khỏi nơi này thì quá đỗi khó lòng chấp nhận. Meil, ở bên đồng bào của mình mà sống tại Thụ Hải, mới chắc chắn là cách hạnh phúc nhất.
Nghe Valf nói vậy thì, quả thật hắn cũng đang nghĩ cho Meil.
Tuy nhiên, cách nghĩ ấy lại đầy rẫy định kiến, nói thẳng ra thì là độc đoán.
Trên trán Miledi nổi lên một gân xanh.
「Hả? Định giật chị Mel khỏi tay Miledi này á? Ha ha, cái tên này, được nước làm tới quá rồi đấy nhỉ」 Miledi chan vốn dĩ rất thích chị Mel. Bị đem chuyện tương lai của người chị mà mình quý như báu vật ra làm điều kiện, cô lập tức nổi cáu một cách cực kỳ bình thường. Cứ như hai người đàn ông đang tranh giành một người phụ nữ, cô trừng ngược lại Valf!
Đúng lúc đó, có tiếng cười khúc khích vang lên. Là Meil. Không hiểu sao cô ấy lại đang ngây ngất. Nhìn Miledi, cô ấy vui đến mức gần như phát sáng.
「Này, Naiz-kun. Miledi-chan đang liều mạng để khỏi bị cướp mất ta kìa. Dễ thương quá đi! Anh không thấy vậy sao? 」
「Không biết」
「Chỗ này lẽ ra ta phải nói 『Đừng mà! Đừng tranh nhau vì ta! 』 mới đúng hay sao? 」
「Đừng đổ lên tôi… với cả đừng làm mọi chuyện rắc rối thêm」
「Lạnh lùng quá đi. Trong khi Miledi-chan lại có tình cảm với ta nóng bỏng đến thế cơ mà」 Vừa buông những câu đùa như thế, vừa nở một nụ cười khiến người nhìn cũng không hiểu sao lạnh sống lưng, chị Meil đứng dậy.
「Cậu chó con kia. Chị đây sẽ chơi với ngươi. Cứ khóc mà mừng đi」 Meil thẳng thừng chọc tức Valf. Đứng bên cạnh Miledi, vừa xoa đầu cô, vừa đưa tay còn lại ra, khẽ ngoắc ngón trỏ khiêu khích.
「Đồ khốn này! Ngươi nghĩ tộc Hải nhân có thể thắng tộc Lang nhân trong cận chiến à!? Hả!? 」
「Sủa cũng hay đấy. Sao không dùng tay thay vì cái miệng nhỉ? Này, cậu chó con? 」 Có tiếng gì đó đứt phựt. Không cần nói cũng biết, đó là tiếng dây thần kinh chịu đựng của Valf bị đứt. Khóe mắt hắn giật giật, răng nanh cũng lộ hẳn ra.
「Được thôi? Cái kiểu ngạo mạn đó, tao sẽ đập cho nát bét. Nhưng nếu tao thắng, không chỉ rời khỏi tổ chức là đủ đâu. Mày sẽ phải làm thuộc hạ của tao. Tao sẽ đích thân dạy cho mày cái gọi là lễ nghi của Cộng hòa」
「Ừm, hay đấy nhỉ. Lâu lắm rồi chị mới gặp kiểu thế này đấy. Dạo gần đây ít kẻ bướng bỉnh quá, chị đây bị ức chế lắm rồi」 Miledi luống cuống, Naiz và Sim cùng một kiểu động tác xoa xoa giữa chân mày, còn Lyutillis thì không hiểu sao mắt lại sáng lấp lánh.
「A, á…! Để em chiến đấu cho! Nha? Nha? Đừng đấu với chị Mel mà? 」
「Tôi cũng xin luôn. Nếu Miledi khiến ngươi không vừa ý, để tôi ra tay thay, nên đừng động vào Meil」 Miledi và Naiz cùng nhau khẩn khoản. Thế nhưng Valf lại hiểu thành rằng, "dù là ma pháp sư Thần đại thì cũng không giỏi cận chiến nên mới cuống lên".
Sự hiểu lầm buồn cười ấy thực ra bắt nguồn từ việc Lyutillis đúng là một hậu vệ điển hình trong chiến đấu, từ định kiến bẩm sinh rằng tộc Hải nhân không giỏi đánh nhau trên đất liền, và từ chuyện trong số những ma pháp sư Thần đại tiền tuyến thì Valf chỉ biết mỗi Laus, còn Sim lại có thể đối đầu với hắn…
nhưng mà Laus còn chưa thật sự nghiêm túc vì mục đích điều tra, mà cũng không biết rằng người Hải nhân trước mắt lại là ma pháp sư Thần đại nguy hiểm nhất theo đủ mọi nghĩa, nên Valf nở nụ cười ngạo nghễ rồi bước lên trước.
Hắn đã bước lên rồi. Bước vào sân khấu bi kịch.
「N, Nữ vương bệ hạ! Để tôi chiến đấu cho! 」 Miledi-san, vùng vẫy. Nhằm tránh tương lai bất hạnh!
「Nếu thấy nguy hiểm, ta sẽ ngăn lại. Còn Valf cũng sẽ không lấy mạng. Ngược lại cũng thế. Chẳng phải vậy sao? 」 Đúng là vậy, nhưng không phải vậy! Miledi rất muốn nói rằng có khi người ta sẽ bị lấy mất thứ còn quý hơn cả mạng nữa cơ! Thế nhưng, có vẻ phía Cộng hòa đã quyết định chọn Valf. Hắn ta đã đứng sẵn giữa đại sảnh ngai vàng rộng lớn.
Và Meil cũng đã đứng đối mặt với Valf từ lúc nào. Cả hai bên đều đã bùng bùng khí thế, như thể tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào xen vào nữa.
「Na, Na-chan~~~」
「Không được. Cầu nguyện đi. Cầu cho quan hệ với Cộng hòa không xấu đi là được rồi」
「Bỏ cuộc nhanh quá vậy!? 」 Naiz nhìn xa xăm, như đang nhớ đến Oscar. Cũng có thể gọi là trốn tránh thực tại. Tiện tay, anh còn xoa cả vùng bụng trên nữa. Có vẻ dạ dày đang âm ỉ đau.
「Này, thủ lĩnh. Rốt cuộc là sao vậy? Nguy lắm à? Báo cáo nói là mạnh lắm mà? Với lại còn có ma pháp tái sinh nữa. Không có vấn đề gì chứ? 」 Badd vẫn im lặng quan sát diễn biến từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng không giấu nổi bối rối mà lên tiếng hỏi.
「Không phải thế đâu! Chị Mel có cái tật xấu là… a, chết rồi, bắt đầu mất rồi! Chị Mel ơi! Nhất định phải kiềm chế đấy nhé! Kiề-m! Chế! Đấy nhé! Là lời hứa với Miledi-chan đó!? 」 Trước lời kêu cứu đầy tuyệt vọng của Miledi, chị Meil lại giơ ngón cái lên với một nụ cười thực sự là "rất tốt".
「Yên tâm đi, Miledi-chan. Một nửa con người chị đây được tạo nên từ sự dịu dàng mà」
「Nửa còn lại em thấy đáng lo quá… nhưng em tin chị! 」
「Ừ. Con chó hư đã dám gọi Miledi-chan là "chỉ là một con nhóc", chị sẽ huấn luyện nó cho đàng hoàng―― dạy nó lễ nghi」
「Lộ hết rồi còn gì!? 」

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn