Chương 14: Chương 1: Miledi không thể nào đáng yêu đến thế! (1)
Arifureta Zero · mnhlg · 32 chương · ~136 phút đọc · Tạo 31/07/2026
(1) Vol 5 Sau hơn một tháng kể từ khi cuộc chiến giữa 【Cộng hòa Haltina】 và 【Thần quốc Elbard】 kết thúc.
【Đại Thụ Hải Trắng】, nơi bao trùm lấy Cộng hòa, cuối cùng cũng đang dần lấy lại vẻ tĩnh mịch vốn có.
Niềm vui mừng vì chiến thắng dần lắng xuống, còn bây giờ, mọi người đang âm thầm tưởng niệm những đồng bào đã khuất, đồng thời dồn sức cho công cuộc phục hưng.
Trong lúc những người thú của Cộng hòa tận hưởng quãng yên bình ngắn ngủi ấy, thì sâu trong khu rừng, xa khỏi đô thành của đại thụ, lại—
「ÔOOOOOOOOOOO! 」 Một tiếng gầm như thể vẫn còn đang ở giữa tử chiến vang lên dữ dội.
Tiếng vang ầm ầm truyền đi khắp nơi, dù đã bị những cây cối xung quanh hấp thụ bớt âm thanh.
Là chấn động lay động cả Thụ Hải, nói lên sự khốc liệt của trận chiến.
「Chỉ có khí thế thôi thì vô dụng! 」 Người đang giao chiến là hai người.
Một người là thanh niên mặc đồ đen, đeo kính — Oscar Orcus. Người còn lại là thanh niên quàng khăn, bên mái tóc có tết một bím nhỏ — Vandre Schnee.
Oscar với gương mặt dữ tợn như quỷ, vung cây ô đen quét ngang.
Vandre nheo mắt lại, đồng thời hất một chân lên và hạ khuỷu tay xuống.
Kết quả là, đòn dốc toàn lực của Oscar bị khuỷu tay và đầu gối của Vandre dễ dàng chặn đứng.
Dù đã dùng khối kim loại nặng tới hai mươi ký nhờ việc nén kim loại và nâng cao kỹ thuật luyện thành, lại còn chồng thêm sức mạnh thể chất cấp siêu nhân từ cây ô đen, từ ma pháp của bản thân, cùng một artifact khác nữa, nhưng bản thân Vandre vẫn chẳng hề lay chuyển.
「Tôi đã đọc ra rồi! 」
「Không, cậu đâu có đọc ra được」 Giữa lúc chấn động làm không khí rung bần bật, Oscar giậm chân xuống đất. Ngay lập tức, từ mặt đất bắn lên những đòn đâm bằng 〝xích luyện〟. Lần này lại là nhiều cái, thành vòng tròn, vây lấy Vandre. Hơn nữa, phần đầu xích còn được luyện thành sắc bén như mũi giáo.
Đúng là sát ý cao ngất.
Nếu ai không biết hai người bọn họ mà thấy cảnh này, hẳn sẽ nghĩ ngay đây là hiện trường một trận chém giết.
Tuy nhiên, người mang vẻ sát phạt chỉ có mình Oscar, còn Vandre thì bình tĩnh đến tận cùng. Không hề có lấy dù chỉ một mảnh sát khí.
Chỉ là… dường như hắn đang ngày càng bực bội. Tựa như đang đứng trước mặt một nghệ sĩ có tiếng, kẻ bị trói buộc bởi tạp niệm mà cứ liên tục tạo ra những tác phẩm vụng về vậy.
Chiếc khăn quàng khẽ tung lên. Thân thể Vandre trôi đi tự nhiên như dòng nước chảy.
Ngay lúc đó, cơ thể Oscar bị cuốn vào dòng chuyển động ấy, quẫy đạp một cách chật vật, rồi tự biến mình thành bức tường thịt cho những mũi đâm kia.
Thêm vào đó, thanh đoản kiếm băng được tạo ra như tiện tay ấy còn cuốn lấy những 〝xích luyện〟 còn lại và hất chúng đi, rồi tập kích Oscar từ phía sau.
「Chậc」 Oscar vội vàng điều khiển 〝xích luyện〟 trong chớp mắt, nhờ vậy mà tránh được cảnh tự nổ tung thảm hại.
Nhưng dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, việc anh để mất tập trung khỏi đối thủ vẫn là sự thật.
Dù miệng vẫn nói những lời khó hiểu như thể vì thiên chức là 〝nghệ sĩ〟 nên đối với 〝võ nghệ〟 cũng có thiên phú bẩm sinh — nhưng trước một kẻ thực sự là cao thủ như hắn, đó là điều chí mạng.
「Chết đi, thằng mắt kính chó chết」 Mặt đất bị giẫm xuống đánh ầm.
Dồn toàn bộ lực va chạm từ một cú dậm chân như muốn làm rung chuyển cả mặt đất vào nắm đấm, rồi tung ra bằng đúng tinh túy của cận chiến.
Oscar đã mất thăng bằng nên không có cách nào né tránh, đành miễn cưỡng điều khiển gấu áo choàng đen làm bức tường che chắn.
Như con hổ lao bổ xuống lớp phòng thủ ấy, nắm đấm của Vandre vừa mềm dẻo vừa ẩn chứa sức phá hoại kinh người đã bùng nổ.
「Ọa!? 」 Cùng với âm thanh ầm vang đến mức không giống tiếng nắm đấm phát ra, lực xung kích xuyên thẳng qua cơ thể không chút nương tay mà giáng nện vào nội tạng Oscar. Không có lấy dù chỉ một chút dư địa để chịu đựng. Hơi thở bị ép bật ra, còn thân thể thì bật văng lên như quả pinball.
Cứ thế, Oscar đâm sầm lưng vào một thân cây to rồi ngã úp mặt xuống đất.
「Khà… gừ… chết tiệt…」
Anh chống người dậy bằng cánh tay đang run, nhưng cũng chỉ quỳ được bằng bốn chân là cùng. Dịch vị trào ngược cũng bị nôn ra cùng với lời chửi rủa. Ở rìa tầm mắt đã hạ xuống, anh thấy một đôi giày giẫm gãy rắc một cành cây khô.
「Vậy là đúng tròn trận thứ một trăm. Thành tích là tám mươi tám thắng, mười hai bại. …Hừ. Ta cứ tưởng một kẻ như ngươi, đồ mắt kính chết tiệt, tiếp thu cũng khá đấy, nào ngờ hóa ra là ta lầm rồi」
「…Sao thế. Cuối cùng ngươi cũng công nhận ta à? 」 Oscar đáp lại bằng giọng nghe như rít ra từ kẽ răng cắn chặt, thả một câu cà khịa. Nhưng thứ lẽ ra ngay lập tức phải bị phản đòn như mọi khi, giờ lại biến thành một sự thật lạnh lùng đến tàn nhẫn.
「Chính ngươi là kẻ đã yêu cầu luyện tập theo kiểu thực chiến. Vậy mà xem ngươi bây giờ ra sao. Đồ mắt kính chết tiệt, nói thử xem. Trong mười ngày qua, ngươi thắng được mấy lần? 」
「…」
「Nếu không trả lời được thì để ta nói cho. Không lần nào」 Thực tế là, sau trận chiến ở Lâu đài Ma vương, kể từ lúc hai người bọn họ bắt đầu những buổi luyện tập cận chiến ở căn cứ ẩn trong khu rừng nằm giữa Tuyết Nguyên và Ma vương quốc, cho tới trận thứ năm mươi thì Vandre toàn thắng.
Thế nhưng sau đó, Oscar cũng dần dần bắt đầu thắng được, và trong lòng Vandre, anh ta đã âm thầm bắt đầu nhìn nhận nỗ lực của Oscar cùng cách cậu ta bù đắp cho sự thiếu hụt thiên phú trong cận chiến bằng chiến thuật.
Đặc biệt là sau chiến tranh giữa Cộng hòa và Thần quốc, trong những buổi luyện tập được nối lại ở khu Thụ Hải này, thậm chí có lúc Oscar còn thắng liên tiếp nhờ đi kèm với quyết tâm như muốn bốc cháy.
Nhưng đó cũng chỉ là chuyện của lúc ban đầu mà thôi.
Một tuần trôi qua, rồi hai tuần trôi qua.
Khi bước sang tuần thứ ba, thì đã đến mức không nhìn nổi nữa rồi. Cứ như thể cậu ta đã quên sạch toàn bộ những cuộc mô phỏng chiến đấu trước đây, bộc lộ ra một sự liều lĩnh xông thẳng như lợn con húc núi.
Dùng sự trầm tĩnh để đọc sạch mọi lá bài trong tay đối phương, rồi dùng vô số artifact đa dạng để triệt để phong bế — đáng sợ nhất chính là bộ não minh mẫn ấy, thứ có thể lập tức nghĩ ra, thực thi rồi thay đổi hàng trăm, hàng ngàn chiến thuật tàn độc mà cũng quái đản vô cùng.
Cái sở trường ấy giờ đã không còn thấy bóng dáng dù chỉ một mảnh nhỏ.
Bứt rứt, bất an, bất lực. Cơn bực bội kinh hoàng dâng lên trước sự vô lực của chính mình.
Bất kỳ ai nhìn vào cũng đều có thể thấy rõ những thứ ấy đang làm tinh thần Oscar rối loạn tơi bời, và nguyên nhân khiến cậu tuột dốc đến mức thảm hại như vậy cũng lại quá rõ ràng.
「Thế này thì, dù Miledi có tỉnh lại, e rằng cũng sẽ bị cô ấy cười nhạt cho xem」
「――hự」 Đúng vậy, Miledi vẫn chưa tỉnh lại.
Trong cuộc chiến vừa qua, 〝sứ đồ của thần〟 đã bày ra mưu đồ phá hoại nhắm vào Đại thụ Uua Alt.
Miledi đã giao chiến một chọi một với kẻ thù mạnh nhất, cũng là đáng sợ nhất của Giáo hội.
Nếu muốn thay đổi thế giới, thì ngay hôm nay, ngay tại đây, họ buộc phải chứng minh điều đó.
Rằng con người có thể thắng được cái 〝tuyệt đối〟 của Giáo hội.
Rằng ý chí tự do sẽ không bao giờ chịu thua hiện thân của thần uy.
Và điều đó, không phải ai khác, mà chính cô, với tư cách thủ lĩnh Giải Phóng Quân, phải chứng minh.
Kết quả, Miledi đã thắng.
Giữa cuộc tử chiến chồng chất tới cực hạn như thế, cô đã nắm được một thứ gì đó.
Chỉ là, 〝thứ gì đó〟 ấy――sức mạnh cuối cùng mà Miledi đã thi triển, nói thật thì, quá mức bất thường.
Một nguồn sức mạnh chẳng cho sứ đồ của thần bất kỳ khe hở chống cự nào, như thể chính các vì sao đã tiếp sức cho Miledi vậy, phải nói là đã chạm tới lĩnh vực của chính thần tích.
Không khó để tưởng tượng cơ thể và tinh thần cô đã chịu một gánh nặng khủng khiếp đến nhường nào.
Dĩ nhiên, vết thương thể xác đã được chữa lành hoàn toàn nhờ ma pháp tái sinh của Meil, nhưng sự thật rành rành là đến hiện tại, hơn một tháng trôi qua rồi, Miledi vẫn đang trong trạng thái hôn mê.
Bây giờ, có lẽ cô chỉ đang nghỉ ngơi tâm hồn đã mệt mỏi trong giấc ngủ sâu mà thôi. Nhất định sẽ tỉnh lại.
Miledi Reisen không thể nào kết thúc ở một nơi như thế này.
Ai nấy đều tin như vậy mà chờ đợi cô thức giấc.
Nhưng lý trí và cảm xúc là hai chuyện khác nhau.
Nhìn Miledi cứ ngủ say không thôi, nỗi lo trong lòng càng dâng cao hơn nữa.
Nếu trước khi Miledi giao chiến, bọn họ có thể gây ra cho sứ đồ đó dù chỉ một chút thương tổn thì…
Nghĩ đến những hối hận và tự trách chẳng ích gì ấy, rồi nỗi tự ti về sự yếu kém của mình lại tiếp tục khiến cho sự nóng ruột và bực bội chất chồng.
Ta hiểu chứ, cảm giác đó. Hiểu đến đau đớn. Vandre vừa lẩm nhẩm trong lòng như vậy, vừa hướng ánh mắt và giọng nói lạnh lẽo về phía Oscar.
「Mọi người đều đang làm việc mình phải làm」
「……Tôi biết」
「Dù không có Miledi, Giải Phóng Quân của chúng ta cũng sẽ không nao núng」
「……」
「Không được nao núng. Bởi đó chính là điều mà thủ lĩnh của chúng ta mong muốn」 Oscar đứng bật dậy. Cậu nghiến răng như thể đang cố nén xuống.
Hành động đó vừa như đang bộc lộ sự phản kháng mơ hồ trước những lời quá đúng, vừa như đang lặng lẽ thừa nhận chúng.
「Chúng ta sẽ cho thế giới thấy 〝sức mạnh〟 mà Miledi đã thể hiện, lần này là do chúng ta. Rằng Miledi không hề đơn độc. Rằng bên cạnh cô ấy còn có chúng ta, những người có thể đứng song hành với cô ấy. Và để làm được điều đó, ta phải khổ luyện――」
「Đã bảo là tôi biết rồi còn gì! 」 Ầm!
Tiếng dậm chân như làm mặt đất nổ tung vang lên, thay cho hồi chuông vô nghĩa của trận thứ một trăm lẻ một.
Một tiếng tặc lưỡi thoát ra trước sự rối loạn trong lòng Oscar được biểu lộ qua giọng điệu thô ráp ấy.
「Chính vì không hiểu nên mới ra cái thể thống ấy chứ! 」 Vandre lập tức tạo ra cây trường thương chữ thập bằng ma pháp hệ băng, rồi đón đỡ Oscar lao tới như trút bực tức vào mình bằng chính ngọn thương ấy từ chính diện.
Âm thanh giao chiến dữ dội vang dội như tiếng trống bị dồn dập gõ loạn, còn dư chấn thì làm cỏ cây xung quanh rung lên dữ dội.
Sát khí bốc lên ngùn ngụt. Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy đó là cảnh tái đấu giữa những kẻ đang giết chóc trong vẻ thê thảm đến cực điểm.
Người đang nhìn cảnh ấy là một người.
「……Hăng hái thật đấy」 Cô ấy ngồi cách đó một đoạn trên một gốc cây, với bầu không khí uể oải, cũng chẳng có vẻ gì là định ngăn lại. Cô đặt cằm lên đầu gối đang co lại, rồi dùng một tay nghịch một viên quặng trông như hạt óc chó.
Nhìn bề ngoài thì hoàn toàn giống một người lớn tệ hại đang rảnh rỗi đến mức phát chán.
Thực tế, trong chừng mười ngày sau trận chiến, Meil đã bận tối mặt và cũng lập công lớn với việc phục hưng Thụ Hải, phục hồi đô thị, và chữa trị cho những người bị thương. Nhưng giờ thì không có việc gì đặc biệt để làm. Cũng chẳng có việc gì có thể làm.
「……Biết thế lúc bận còn hơn」 Con người Meil vốn dĩ là kiểu lười biếng và ngại phiền phức.
Hễ rảnh là cô thường lười đến tận xương, còn nếu rảnh quá thì lại đi quấy phá những người đang bận.
Tóm lại, là một người lớn tệ hại.
Vì vậy, câu lẩm bẩm lúc này là một chuyện kinh thiên động địa. Nếu băng hải tặc Melusine nghe thấy, chắc hẳn bọn họ đã sợ đến mức run như cầy sấy mà la lên rằng 「Bão lớn sắp tới rồi đóooo! 」.
Đương nhiên, việc nữ hải tặc đế vương vốn thường được đồn đại (?) là 〝chị Meil vô dụng〟 lại ra nông nỗi này cũng là do Miledi hôn mê.
「Cái gì mà chẳng có gì là tôi không thể chữa lành chứ. Ngại chết đi được」 Bận đến chết còn hơn, như vậy sẽ không phải nghĩ ngợi linh tinh.
Ví dụ như, đúng thế, nghĩ về sự vô dụng của bản thân.
Dù là người chữa trị, nhưng lại không thể truyền đủ sức mạnh cho đứa trẻ mà mình muốn chữa lành nhất.
Rõ ràng nhiệm vụ của bản thân chính là chữa lành, vậy mà đến lúc quan trọng, lại không thể chữa trị trọn vẹn cho người quan trọng nhất.
Hơi thở dài nặng nề của cô tan biến giữa tiếng giao chiến dữ dội.
Và đúng lúc đó,
「Chào chị yêu」 Từ bức tường sương trắng bao quanh sân luyện tập, một bóng người từ từ hiện ra.
Mái tóc bạch kim buông rủ, cùng bộ y phục trắng tinh như được kết từ chính sương trắng.
Đó là nữ vương của Thụ Hải — Lyutillis.
「Tình hình của hai người thế nào――à, không cần hỏi cũng biết rồi」
「Cô đến đây làm gì vậy. Đi chỗ khác đi」 Từ nữ vương đang bước tới bằng những động tác vừa duyên dáng vừa yểu điệu ấy, một âm thanh 「Ư」 gần như tiếng rên rỉ hơi bẩn khẽ thoát ra. Đôi tai dài của cô phập phồng liên hồi.
Cô khẽ ho một tiếng.
「Không ngăn lại à? 」 Ánh mắt hướng về phía trước. Nhìn sang hai người đang giao đấu đến mức có thể gọi là một trận 〝tử chiến〟.
「Chỉ là đùa giỡn thôi」
「Mà vậy thì những đòn chí mạng ấy bị tung ra loạn xạ cũng hơi……」
「Dạo này O-kun đang bất ổn về mặt cảm xúc mà. Cỡ đó là chuyện thường」
「Cỡ đó……」
Nhân vật hai người đồng đội ấy đang nhắm vào tử huyệt của nhau đến mức cố chấp, bất kể là cổ, đầu hay tim.
Chắc chắn không phải luyện tập. Càng không phải đùa giỡn. Bởi sát khí quá cao. Trông chỉ như đang chém giết nhau thôi.
Trước sự bối rối của Lyutillis, Meil nở một nụ cười gượng.
「Đúng, chỉ là 〝cỡ đó〟 thôi. Nếu không thì chẳng thể giải tỏa được căng thẳng. Với O-kun bây giờ thì vậy. Cho nên Van mới là người đối đầu với cậu ấy」 Bởi người duy nhất có thể đỡ các đòn đánh tay đôi của Oscar từ chính diện, mà vẫn giữ được một mức dư dả nhất định, chỉ có bậc thầy cận chiến là Vandre mà thôi.
「Người gọi tôi trong trường hợp vạn nhất cũng là Van mà」
「Ừm…… tôi biết mà. Miledi-tan đã dạy cho tôi rồi. Chẳng phải đó gọi là 〝tsundere〟 sao? 」
「Đúng vậy, tsundere đấy. Hì hì」 Nếu căng tai ra nghe kỹ hơn, giữa những âm thanh chiến đấu ầm ầm còn xen lẫn cả mấy tiếng chửi nhau ở mức thấp kém như 「Cái gã nghệ thuật giả hiệu này! 」, 「Im đi, cái thứ chỉ có cái kính là bản thể ấy! 」, 「Đừng gọi tôi là mắt kính nữa được không! Ngươi mới là cái khăn quàng làm bản thể đấy! Cứ bay phấp phới cả đời đi! 」, hay 「Đừng có chế nhạo khăn quàng của ta! Đồ ngu không hiểu cái hay của nó! 」.
Lyutillis khẽ nói 「Ra vậy」 rồi gật đầu như trút được gánh nặng.
「Quả nhiên vẫn như mọi khi nhỉ」
「Ừ. Cho nên Oscar không sao đâu」 Lyutillis khẽ thở phào một hơi. Cùng lúc đó, cô liếc sang Meil đang nhún vai, rồi làm đôi tai dài của mình xụ xuống mềm oặt.
Oscar không sao. Vậy còn Meil thì sao?
Thực tế, chẳng kém gì Oscar, dạo gần đây Meil trông cũng mệt mỏi không ít.
Không, nói là mệt mỏi thì có lẽ đúng hơn là có chút mất tự tin.
「……Gì vậy」 Bị nhìn chằm chằm, Meil bứt rứt cựa mình.
Lyutillis khẽ làm vẻ trầm ngâm, 「ừm」 một tiếng. Rồi bằng những động tác hết sức đoan trang, cô bước đến trước mặt Meil, sau đó――chống bốn chân xuống đất.
「Chị yêu. Không phải cái gốc cây cứng đờ kia, mà hãy ngồi lên tôi đi――」
「Chết đi」 Một tiếng bộp nặng nề, sống động vang lên. Đó là âm thanh cú đá giáng gót của chị yêu Meil nện thẳng xuống đầu Lyutillis.
Đương nhiên, còn vang lên cả một tiếng 「A ưn♡」 ướt át, mê hoặc. Cô trong tư thế ưỡn mông lên trông vô cùng hớ hênh, còn khuôn mặt thì đang bị vùi lấp trong lớp lá mục.
Nhưng chỉ cần rút khuôn mặt lấm đất ra khỏi đó, lời bật ra tiếp theo sẽ là thế này.
「Cú ban thưởng đột ngột này, tôi xin cảm tạ đến tận cùng ạ! 」
「Một con biến thái đột ngột thì chỉ khiến tôi ghê tởm đến tận cùng thôi」 Cái đầu của nữ vương được toàn thể dân Cộng hòa kính yêu lần này lại bị giẫm xuống. Bị nghiến qua nghiến lại.
Ấy vậy mà vị nữ vương này lại đang thở hổn hển một cách sung sướng hết mức. Bộ mặt say đắm, lỏng lẻo đến chẳng thể nhìn nổi.
Nhưng cũng đành chịu thôi. Dù sao thì vị nữ vương này vốn là một con M chính hiệu.
Nhân tiện, người bạn thuở nhỏ kiêm bạn thân của cô là một con gián.
Nói cách khác, đó là một vị nữ vương hết sức đáng tiếc.
「Mà, cô làm việc hành chính thế nào rồi hả」 Cảm nhận rõ ràng ý tứ ngầm rằng đừng có lêu lổng nữa mà mau biến đi, Lyutillis càng thở hổn hển mạnh hơn. Vì khuôn mặt lấm đầy đất nên cảnh tượng này quả thật rất thảm hại.
Dù vậy, bởi 〝chị yêu định mệnh〟 của cô, vốn là một con S chính hiệu, đang đặt câu hỏi nên cô cố gắng trả lời.
「Tôi đang nghỉ giải lao ạ. Vì dạo này chị yêu có vẻ không được khỏe, nên tôi nghĩ mình sẽ cùng uống trà với chị……」
「Ra vậy. Làm em phải bận tâm rồi」
「Tôi đã nghĩ thế, nhưng so với chuyện đó, có lẽ cứ để chị tha hồ chửi rủa rồi giẫm đạp lên tôi để xả stress thì hơn ạ」
「Chị cũng phải biết để ý một chút chứ」 Vị nữ vương này, đúng là… hết cứu nổi rồi……
Meil thở ra một tiếng thật sâu, sâu lắm, sâu đến mức như muốn kéo cả lồng ngực mình xuống cùng.
Thế nhưng, cô không muốn thừa nhận, nhưng tâm trạng nặng nề của mình dường như cũng vơi đi đôi chút.
Mà công nhận, Lyutillis lại rất giỏi đọc được tâm trạng của người khác vào đúng những lúc như thế này.
「Hô hô, trông cô có vẻ đỡ hơn chút rồi nhỉ? 」 Cô tuyệt đối không muốn thừa nhận!
Cái nháy mắt đầy tinh nghịch ấy khiến người ta bực y như Miledi.
Đồ biến thái chết tiệt! Muốn hét lên rằng rốt cuộc cô đang làm cái mặt như vừa diễn hề để an ủi người ta ấy à, hả!? Nhưng trước khi Meil kịp làm vậy, bầu không khí của Lyutillis đã thay đổi hẳn.
Rực rỡ hơn hẳn. Như thể bộ dạng biến thái lúc nãy chỉ là ảo giác.
「Meil. Hãy tự hào đi」
「Hả, nói gì cơ――」 Một tồn tại thần bí đang ở đó.
Nữ vương của Thụ Hải, khoác lên mình khí chất và uy nghi khiến người ta khó lòng chạm tới, ở ngay trước mắt.
Đôi mắt màu lục bảo trong suốt như nhìn thấu tất cả, cứ thế dõi thẳng vào Meil.
Ở rìa tầm nhìn, Vandre bị xé phăng chiếc khăn quàng và Oscar bị đập vỡ kính đã chuyển sang trạng thái nổi khùng, tiếng chuông hiệp thứ một trăm lẻ hai đang vang lên, nhưng giờ phút này, Meil hoàn toàn không thể dời mắt khỏi Lyutillis.
「Những cống hiến của cô cho đất nước chúng ta là vô cùng to lớn. Con người, động vật, cỏ cây, mọi sinh linh đều được cô chữa lành」 Nếu không có Meil, chỉ riêng thiệt hại về nhân mạng thôi cũng đã tăng lên gấp hàng chục lần so với hiện giờ rồi.
Đó không phải là việc ai cũng có thể làm được. Đúng là một người chữa lành tựa như kỳ tích.
「Mọi người đều biết ơn cô. Nhiều đến mức không thể nào diễn tả hết bằng lời」 〝Thánh nữ Biển Tây〟 đến từ nơi tận cùng thế giới.
Danh xưng mà trước đây cô từng tự xưng chỉ để đối phó với Giáo hội, giờ đây đã là một kính xưng được vô số đồng bào công nhận. Chính vì vậy――
「Đó là điều đáng để tự hào. Tại sao cô không ngẩng cao đầu lên chứ? 」
「Chuyện đó… bởi vì……」
「Vì Miledi vẫn chưa tỉnh lại sao? 」
「……」
「Hay vì vẫn chưa chữa lành hết cho những em trai em gái của Oscar? 」
「――! 」
「Và cả chuyện của Đại Thụ nữa? 」 Một tiếng nghiến răng ken két vang lên.
「Đúng vậy! Lúc nào cũng thế, đến những lúc quan trọng nhất, thứ mình muốn chữa lành nhất lại không thể chữa lành! Vậy thì làm sao mình có thể tự hào chứ!? 」 Như trút giận, Meil trừng mắt nhìn Lyutillis.
「Đã tự tin mà nói lớn như thế, vậy mà ngay cả với Đại Thụ quan trọng của cô, của các cô, sức mạnh của tôi cũng chẳng với tới được dù chỉ một mảnh vụn. Cứ cười đi. Muốn mắng nhiếc tôi thế nào cũng được. Cái kẻ vô dụng này! 」 Những lời bật ra trong cơn kích động ấy là lời than yếu đuối đầu tiên mà Meil để lộ ra trước mặt Lyutillis.
Vì thế, Lyutillis mỉm cười. Nụ cười nở ra. Trông vừa vui vẻ vừa dịu dàng, như đang nâng niu cô.
Rồi cô nhẹ nhàng nhắc nhở.
「Con người thì không phải thần linh đâu, Meil」 Meil nghẹn lời. Cổ họng cô khẽ động, gò má đỏ lên. Giống như cô vừa bị chỉ ra là đang kiêu ngạo quá mức, cảm giác xấu hổ trào lên khiến cô không nói tiếp được nữa.
「Về chuyện Đại Thụ」 Khẽ nghiêng người lại gần, Lyutillis dùng đầu ngón tay trắng mảnh của mình chải tóc cho Meil.
「Là do ý chí của chính Đại Thụ. Tôi đã giải thích rồi mà? 」
「Chuyện đó thì…… đúng là thế……」
Có lẽ vì động tác của cô quá đỗi dịu dàng. Bình thường chắc chắn Meil đã vung tay gạt phăng ngay, vậy mà lần này cô không thể từ chối sự vuốt ve ấy.
Cứ để mặc như vậy, cô nhớ lại hiện trạng của Đại Thụ.
Đại thụ Uua Alt. Biểu tượng của Cộng hòa, là mạch sống của nơi này. Trong cuộc chiến trước, để sứ đồ xâm nhập được vào tận sâu bên trong, nó đã phải chịu một đòn tấn công vào phần cốt lõi.
Kết quả là, thân cây cao hơn một nghìn mét như muốn chọc thủng bầu trời nay đã sụt xuống chỉ còn khoảng bốn trăm mét, trên thân cây hùng vĩ đầy vết nứt, phần lớn lá đều đã rụng, còn những cành cây thì khô héo đến mức nhìn là thấy ngay.
Đương nhiên, Meil cũng đã thi triển ma pháp tái sinh lên Đại Thụ, nhưng……
「Bây giờ Đại Thụ hoàn toàn không tiếp nhận bất cứ thứ gì ngoài quyền năng nữ vương của tôi. Ngay cả tôi cũng không thể mở được cánh cửa dẫn vào nơi sâu nhất」 Chứng Tích Của Vua, cũng là dấu chứng của người được Đại Thụ chọn――〝Trượng Hộ Vệ〟.
Lyutillis, với tư cách là người nắm giữ vật này, vẫn tiếp tục có được các quyền năng như thay đổi cấu trúc bên trong Đại Thụ, thao túng sương mù dày đặc, và tái sinh Thụ Hải.
Nhưng ngoài những thứ đó ra, nó hoàn toàn khước từ mọi can thiệp khác. Ví dụ như thao túng rễ cây hay tiến vào lòng đất.
Đó chính là lời thể hiện ý chí của Đại Thụ rằng, bất kể có lý do gì đi nữa, nó cũng không cho phép ai can thiệp vào nơi sâu nhất thêm nữa.
Ngay cả nữ vương của Thụ Hải, người bảo hộ của Đại Thụ, cũng đã như vậy.
Huống hồ gì, dù có là ma pháp sư Thần đại đi nữa cũng thế thôi.
「Nó không phải đã héo tàn. Chắc chắn vẫn đang tự chữa trị từng chút một」 Nói cách khác, phán đoán của Lyutillis là: hiện giờ Đại Thụ đang rơi vào trạng thái tự phòng vệ, như thể co mình lại trong lớp vỏ của chính nó.
「Tôn trọng ý chí tự do. Đó là Giải Phóng Quân. Vậy thì, xin hãy tôn trọng cả ý chí tự do của Đại thụ Uua Alt nữa――〝Tôi không cần Meil giúp đâu~. Tự mình chữa được mà~〟――ý là như vậy đấy」
「……Cô nói cái kiểu gì thế」 Ngừng vuốt ve lại, Lyutillis quỳ xuống trước mặt Meil.
Cô đặt hai tay lên đầu gối của Meil ngay trước mắt mình, rồi ngước nhìn cặp mắt tràn đầy tin chắc ấy.
「Miledi nhất định sẽ tỉnh dậy. Chắc chắn là vậy」
「……」
「Các em trai em gái của Oscar, và cả những người khác nữa, cũng nhất định sẽ giành lại được chính mình」 Bởi vì, Lyutillis vừa nói vừa chỉ tay.
「Cô chưa hề từ bỏ. Ngay cả lúc này cũng vẫn đang cố gắng. Đang tranh thủ cả thời gian ngủ để Thăng Hoa tài năng của bản thân」 Ở nơi đầu ngón tay cô chỉ, là khối khoáng thạch mà Meil đang nghịch――〝đá phong ấn〟 mà cô nhờ Oscar chia cho. Đó là thứ có 〝tính chất đẩy bật ma lực〟 mạnh nhất trên đời, thường được dùng cho nhà giam và gông cùm.
Đối với thứ mà nếu không đạt cấp ma pháp sư Thần đại thì gần như đến can thiệp cũng không thể ấy, Meil vẫn luôn liên tục thi triển ma pháp tái sinh tổn thương 〝Hoại Khắc〟 và ma pháp phục nguyên tổn thương 〝Tuyệt Tượng〟.
Ngoài miệng thì nói là rảnh rỗi, nhưng thực ra cô vẫn không ngừng rèn luyện từ đầu đến giờ.
Cũng giống như Oscar bọn họ.
「Không từ bỏ. Dù có trông không thể nào làm nổi đến mấy, dù chướng ngại có lớn đến đâu đi nữa――bằng cách đó, các cô đã lật ngược cả những điều 〝tuyệt đối〟. Phải không? 」 Cho nên, lần này cũng vậy.
「Không có gì phải lo cả. Chẳng có lý do gì để chán nản hết」 Nói rồi kết lại như thế, Lyutillis nở một nụ cười dịu dàng như ánh nắng xuyên qua kẽ lá.
Meil im lặng một nhịp, rồi hừ một tiếng quay mặt đi chỗ khác.
「……Cô đấy nhé, từ nãy đến giờ hơi kiêu quá rồi đó. Cái con nữ vương biến thái kia」
「Xin cảm ơn ạ」 Ngay lập tức, vẻ huyền bí ấy phựt một cái tan biến như ảo ảnh.
Meil thầm nghĩ: 「N, này, chẳng lẽ con này bị đa nhân cách đấy chứ? 」 Bởi sự thay đổi ấy thực sự quá đỗi rõ rệt.
Quả nhiên, đúng là một con biến thái chính hiệu, nhưng cũng chỉ vì thế mà mới có thể giấu kín sự thật ấy trước dân chúng một cách hoàn hảo đến vậy.
Tuy nhiên, việc cô ta thản nhiên đặt tay chồng lên tay người khác rồi nắn nắn, xoa xoa bằng vẻ nhớp nháp ấy thì đúng là không thể chấp nhận được.
Khi Meil đang nghĩ xem có nên bẻ ngược khớp ngón tay trỏ của cô ta ra không thì――
「Kết thúc rồi, cái đồ kính chết tiệt! 」
「Ghaaa!? 」 Có vẻ trận thứ một trăm hai vừa mới kết thúc. Oscar bị hất bay ngang mặt đất. Bay thẳng về phía lưng Lyutillis, rồi tất nhiên là đâm rầm một tiếng thật mạnh vào đó.
「Ối uiii♡」 Lyutillis bị lao chúi về phía trước, cứ thế đâm thẳng mặt vào đầu gối Meil ở ngay phía trước. Vừa lúc tiếng hét bẩn thỉu như tiếng heo vang lên, thì một âm thanh sống động lành lạnh cũng đồng thời vang lên: cục một tiếng.
「Ô kìa. Chỉ một thoáng đã thành trọng thương rồi」
「Ơ~~~♡ Quà bất ngờ đấy~~! 」 Dù cái mũi đã cong sang một bên một cách thảm hại, nữ vương vẫn ôm mặt bằng hai tay rồi tạo thành tư thế vươn lưng giữa cơn đau đớn và phấn khích. Máu mũi thì phụt ra xối xả qua kẽ ngón tay.
「Kh, khụ, Lyu, xin lỗi! Có sao không!? 」 Oscar cũng đang khom người vì đau đớn, nhưng vẫn đổ mồ hôi lạnh và lên tiếng xin lỗi.
「Không có sao hết ạ! O-chan-san đúng là ác quỷ! Tuyệt quá ạ! 」
「May quá, vẫn như mọi khi」
「May cái gì mà may. Nhìn cái bộ mặt bẩn thỉu này đi」 Quả thật, hình ảnh nữ vương vừa co giật bần bật vừa tạo tư thế vươn lưng trong sung sướng, lại còn vừa rỉ ra tiếng cười 「Hí, hí hí」 đầy mê đắm, đúng là khó mà nhìn nổi.
Nếu dân chúng Cộng hòa thấy cảnh này thì chắc hẳn sẽ sang chấn mất. Đặc biệt là trẻ con thì tuyệt đối không thể cho xem. Vì rất có thể sẽ làm lệch cả sở thích tính dục của chúng. Một nữ vương thật quá tệ hại cho giáo dục tâm hồn mà.
Vì vậy, Meil liền chữa trị cho cô ta thật gọn gàng.
Meil ngẩng mặt đầy tự hào, nghĩ rằng mình lại vừa đóng góp to lớn cho Cộng hòa thêm một lần nữa. Hểnh mũi lên nào.
Còn về sau này, có vẻ như chỉ trừ những lúc nghiêm túc ra, Lyutillis đã quyết định gọi Oscar là 〝O-chan-san〟, gọi Vandre là 〝Van-chan-san〟, còn Naiz là 〝Na-chan-san〟.
Dù mấy lần bị nhắc là hãy gọi cho đàng hoàng, nhưng xem ra cô ta vẫn nhất quyết muốn gọi bằng biệt danh cho bằng được.
Xét cho cùng, ngay từ đầu cô ta đã có cái gu đặt tên đáng buồn là đặt cho con gián bạn thân đầu tiên cái tên 〝Uroboros Hắc Ám Trùng Động〟, còn con bướm độc bạn thân thứ hai thì lại là 〝Dietrichs Vạn Tử Cực Sắc〟, nên có lẽ đây cũng là kết cục không thể tránh khỏi.
Tạm gác chuyện đó sang một bên.
Vandre bước tới bằng những bước chân chẳng hề khách khí, như thể đang đá văng cành lá rụng trên mặt đất. Bộ mặt cau có ấy đúng là chuẩn mực không thể chê vào đâu được.
「Hừ. Cuối cùng thì ngươi cũng hiểu ra bộ dạng thảm hại của mình rồi chứ? 」
「Chị yêu, chị yêu. Diễn giải lại thì có phải là 〝có bớt stress được chút nào không? 〟 không ạ? 」
「Lyu, bản dịch tuyệt vời của ngôn ngữ tsundere đấy」
「Bên kia! Im ngay! 」 Vandre vừa trừng mắt nhìn hai cô gái đang thì thầm, vừa rút từ 〝Kho Báu〟 ra một chiếc khăn choàng mới.
「……Rốt cuộc là ngươi muốn ta làm gì đây? 」 Với vẻ mặt đầy bực bội, Oscar cũng lấy từ 〝Kho Báu〟 ra một cặp kính đen mới, rồi đứng dậy và đeo vào cái một.
「Ta cứ có cảm giác mình chẳng tiến lên được chút nào. Cũng không cảm nhận nổi là mình đang mạnh hơn」
「Ta đã nói rồi. Cái sức mạnh đó của Miledi là bất thường」 Vandre cũng quấn khăn choàng lên người.
「Làm sao mà thứ đó có thể có được chỉ trong một sớm một chiều chứ? 」
「Nhưng như vậy thì vẫn chưa đủ! Miledi, lại còn……」
Việc cô ấy tiếp tục đi tìm một ma pháp sư Thần đại khác là vì Miledi đã mong muốn như thế.
Một người có thể đứng ngang hàng với mình.
Một người có thể để mình tựa lưng vào.
Vậy thì Oscar bọn họ cũng phải trở nên đủ tầm. Đủ để áp đảo sứ đồ.
Nếu không, Miledi sẽ lại trở thành 〝người một mình bảo vệ tất cả mọi người〟.
「Dù vậy, nếu chỉ dựa vào liều lĩnh mà đạt tới được thì ai mà chẳng đỡ khổ」 Ánh mắt lạnh lùng của Vandre liếc xuống, rồi anh giật nhẹ khăn choàng. Cùng với khóe miệng, biểu cảm của Vandre cũng bị che đi.
「Vì sao ngươi lại dám khẳng định như vậy? 」 Oscar nhíu chặt giữa hai hàng mày, rồi đẩy nhẹ gọng kính. Ánh sáng phản chiếu trên tròng kính che khuất nét mặt anh.
「Miledi đã có được sức mạnh đó trong hoàn cảnh cực hạn, không phải sao? 」
「Cho nên ngươi tự dồn ép mình? Hừ, cái gì mà cực hạn. Của ngươi chẳng qua chỉ là cơn cáu kỉnh thôi」
「Hả? 」
「Gì? 」 Hai người trợn mắt nạt nhau ngay ở cự ly gần.
Nhìn cảnh đó, Meil và Lyutillis thì lại—
「Không, không được đâu chị yêu! Nội dung cuộc nói chuyện không lọt vào đầu em nổi! Vì cái kính và cái khăn choàng ấy! Tư thế đeo lên tự nhiên như dòng nước chảy vậy! 」
「Khoan, đừng nói ra miệng chứ! Tôi đang cố đọc không khí để nhịn cười đây này! Tôi cũng đang cố nhịn để khỏi muốn càm ràm 'Rốt cuộc các ngươi có bao nhiêu cái dự phòng thế!' mà! 」
「Cái động tác đẩy gọng kính ấy, chị yêu nhìn xem, cái 'quắc' ấy kìa! Động tác còn đồng điệu đến mức cả hiệu ứng che mất biểu cảm cũng y hệt nhau, tình cảm quá đi mất! 」
「Phụt. Đừng…… đau bụng quá……」
Họ vừa cố nhịn cười vừa run bần bật. Lyutillis còn bắt chước cả động tác quắc nữa chứ.
Quả là rất vui vẻ.
Sự nghiêm túc của đám con trai và sự hưởng thụ của đám con gái, cái chênh lệch ấy thực sự quá thảm hại.
Mấy anh con trai đành phải nhịn lắm mới không buột miệng mấy cô ở kia ơiーー rồi, đồng thời trong lúc vừa trừng nhau, họ cũng ngầm hiểu với nhau rằng: 〝không nhìn, không nghe, không chen vào〟.
Và rồi, khi Oscar vẫn ôm trong lòng sự bứt rứt và nóng nảy chẳng thể nào giải tỏa, toan lại ném mình vào việc rèn luyện điên cuồng bằng bộ dạng tả tơi ấy thì――
「Cái không gian hỗn loạn này là sao đây」 Một giọng nói ngán ngẩm vang lên, như thể xé màn sương dày mà bước vào.
「Ồ, cậu về rồi à, Naiz」
「Na-chan-san, xin chào vất vả ạ」
「Này, ta đã bảo là đừng có Na-chan-san rồi mà…… bao nhiêu lần nữa đây……」
Naiz gần đây đã dần toát ra hẳn cái khí chất của một người khổ sai quen việc.
Trên vai anh là một vật thể nhỏ màu đen. Chính là con Bọ đen Uroboros lúc nhúc. Nói cách khác, là con gián bạn thân của nữ vương.
Ban đầu, Meil và những người khác còn mỗi lần nhìn thấy nó là lại hét ầm lên, nhưng giờ thì đã quen rồi. Dù gì thì Uroboros cũng là một kẻ chăm chỉ, biết để ý, lại còn rất nghĩa khí đến mức khiến người ta bất giác muốn thêm kính xưng 〝san〟 vào sau tên nó.
Lúc này cũng vậy, nó vừa đứng hiên ngang bằng cả tư thế oai phong lẫn cặp râu rung bần bật, như để biểu thị 「Vậy nhé, bạn hiền! Nếu cần dẫn đường thì cứ gọi ta bất cứ lúc nào! 」, rồi ung dung biến mất vào trong rừng.
Cái thái độ chẳng hề đòi hỏi lấy một lời cảm ơn ấy, đúng là người có nhân cách số một của Thụ Hải――không, phải nói là sinh cách số một mới đúng.
「Naiz, cuối cùng ngươi cũng về rồi à. Còn Ululuk với Kuou đâu? 」
「Đang nghỉ ngơi. Ta bắt chúng vất vả hơi quá」
「Ra vậy. Thế còn chuyện kia thì sao? 」
「Không vấn đề gì」 Naiz ngoái mắt liếc nhanh ra sau qua vai, và Vandre gật đầu một cách mãn nguyện.
Oscar vừa nói 「mừng cậu về」, vừa lộ ra vẻ mặt nghi hoặc khi nhìn Naiz.
Naiz, với năng lực di chuyển nhanh nhất là dịch chuyển không gian, chính là nhân tài xuất sắc nhất trong việc liên lạc và vận chuyển. Thêm vào đó, nếu có phi long Ululuk và sói tuyết băng Kuou là ma thú khế ước của Vandre cùng phối hợp, rồi trong lúc Naiz hồi phục ma lực thì chúng thay phiên nhau tiếp tục di chuyển tốc độ cao, thì phạm vi và tốc độ hoạt động sẽ trở nên kinh người.
Bởi vậy, ngay từ sau khi chiến tranh kết thúc, Naiz đã cùng sự hợp tác của hai ma thú khế ước mà bôn ba khắp nơi, bận đến tối tăm mặt mũi.
Khoảng một tuần trước, anh cũng đã trở về một lần, rồi ngay sau đó lại đi sang Đế quốc, để rồi bây giờ mới quay lại……
「Chuyện kia là chuyện gì? 」 Dĩ nhiên Oscar biết rõ nội dung những báo cáo, liên lạc, bàn bạc mà Naiz mang về.
Nhưng…… nhìn dáng vẻ Vandre và Naiz như đang thông hiểu nhau bằng ánh mắt, thì có vẻ đây là một nhờ vả cá nhân của Vandre mà Oscar không hề biết.
Câu trả lời cho thắc mắc đó nhanh chóng được làm rõ.
「Ơ, ờ…… anh ơi? 」
「!? Colin!? Sao Colin lại ở đây!? 」 Người từ phía sau Naiz thò mặt ra chính là Colin, em gái nuôi của Oscar.
Bao gồm cả Colin, các thành viên của chi bộ Reisen trước kia hiện giờ đang được chia thành vài nhóm và ở những nơi khác nhau.
Marshall và Michaela thì đến 【chi bộ Angriff】, nơi Badd đang tạm thời giữ chức chi bộ trưởng, để làm nhiệm vụ giám sát động thái của 【Liên bang Odion】.
Susha bọn họ, tức đội thực thi của chi bộ Reisen cũ cùng với gia tộc Schnee, thì ở nguyên tại chi bộ của Đế quốc.
Còn những người không phải chiến đấu như Colin thì ở trong ngôi làng ẩn cư mới trong khu rừng ở đông bắc đại lục Nam, gần ranh giới giữa 【Đại Thụ Hải Trắng】 và 【Đại Tuyết Nguyên Đen】.
Còn được gọi là 〝Làng Thánh Mẫu〟.
Đó là một ngôi làng được đặc biệt chỉnh bị cơ sở dưỡng bệnh cho những người là nạn nhân của 〝Kế hoạch tạo thần binh〟, cho nhân sự của đội đối phó ma pháp sư Thần đại 〝Chimera〟, và cả những người từng là đối tượng thí nghiệm của họ.
Oscar không hề nghe nói chuyện Colin sẽ nhập hội, nên trước cuộc hội ngộ ngoài dự liệu này, anh chỉ còn biết tròn mắt.
「Chuyện gì thế, cái khăn quàng chết tiệt kia! 」
「Nghe cho kỹ đây, cái kính chết tiệt kia」 Cuộc chửi rủa trôi chảy như nước ấy khiến Naiz vừa xoa xoa thái dương, vừa có vẻ đau đầu.
Mắt Colin chớp chớp liên hồi.
「Tôi không thể cứ mãi dây dưa với bộ dạng vừa vô dụng, vừa vô nghĩa, lại còn gây phiền phức khắp nơi của cậu. Vì vậy, tôi đã nhờ Naiz mang thuốc đặc hiệu đến」
「Thuốc đặc hiệu, chẳng lẽ là……」
「Ừ. Người ta nói không có thuốc trị bệnh ngu, nhưng với cậu, một kẻ có hội chứng cuồng em gái nặng, chắc chắn nó sẽ cực kỳ có tác dụng. Nào, Colin! Hãy cho thằng ngu này biết vì sao nó ngu đi! 」 Hóa ra là vậy.
Oscar lập tức quay phắt sang nhìn Colin.
Có lẽ Colin đã nghe Naiz kể lại đầu đuôi rồi, nên cô bé không hề tỏ ra bối rối. Cô nhìn Vandre, rồi nhìn Naiz, sau đó liếc sang Meil và Lyutillis, cuối cùng mới lặng lẽ nhìn chằm chằm vào anh trai mình……
Như đã hiểu ra điều gì đó. Cô bé nắm chặt hai tay nhỏ thành nắm đấm, rồi phì một cái, lấy tinh thần.
「Anh trai. Em đã nghe chuyện của chị Miledi rồi」
「À, ừ」 Trước Colin đang từ từ bước lại gần, chẳng hiểu sao Oscar lại cảm thấy có một áp lực kỳ lạ.
Đúng vậy, nếu ví dụ thì, nó hệt như áp lực của mẹ Maureen thời ở cô nhi viện, khi chuẩn bị mỉm cười mà quở trách Oscar vì đã gây chuyện.
Một cách tự nhiên, Oscar anh trai bị áp đảo đến mức vô thức lùi lại.
「Anh đang lo lắng, đúng không」 Colin nói vậy với vẻ thật sự lo lắng, hàng mày cong xuống thành hình chữ bát, còn đôi vai nhỏ thì xịu xuống ủ rũ.
Oscar chợt giật mình.
Colin rất quấn quýt Miledi. Đứng trước cô em gái hẳn cũng đang bị sốc, anh không thể nói những chuyện như áp lực kỳ lạ gì đó nữa.
「Không sao đâu, Colin. Vì đó là Miledi mà. Có ai có thể làm gì được cô ấy chứ? Chắc chắn cô ấy sẽ bật dậy như chưa có chuyện gì, rồi lại bám lấy chúng ta phiền phức như thường thôi」 Khi đứng trước em gái, anh trai sẽ biến thành một người anh trai bất khả chiến bại và ngầu lòi. Dù trong lòng có rối bời đến đâu đi nữa, cũng sẽ phản xạ như thế.
Anh quỳ xuống trước Colin để hạ thấp tầm mắt bằng nhau, rồi mỉm cười mà nói chắc nịch.
Vì vậy, Colin cũng mỉm cười theo.
「Vâng! Colin cũng nghĩ vậy! Mọi người mà bình an thì tốt quá rồi…… thật sự là quá tốt rồi. Mọi người cũng lo lắng lắm, còn nói muốn gặp lại thật nhanh nữa」
「Ừ, đúng vậy. Anh cũng muốn gặp Luce và mọi người sớm hơn」 Dĩ nhiên, lúc đó cũng sẽ mang cả Miledi khỏe mạnh theo cùng.
Tình cảm được nói ngầm ấy, phải nói là xứng với hai anh em được thắt chặt bằng sợi dây gắn bó bền chặt, Colin đã hiểu rất rõ――
「Vậy thì, anh không được gắng quá sức đâu nhé? 」
「Ơ, à. Ừ, đúng, nhỉ? 」 Ồ? Nhịp điệu đã đổi à? — Oscar anh trai vừa định quơ tay lên quệt kính, thì bàn tay ấy đã bị siết chặt mất rồi.
Đôi bàn tay nhỏ bé như lá phong của Colin.
「Đó là tật xấu của anh trai đấy. Hễ lúc nào bất lợi hay muốn đánh trống lảng, anh sẽ lại quơ tay lên quệt kính một cái」
「Hả!? K-không có chuyện đó đâu! 」 Trước màn chặn đứng động tác quệt kính của Colin, xung quanh liền vang lên những tiếng kinh ngạc 「ồ」.
「Anh trai, mặt anh đáng sợ lắm đó? Dù đang cười, Colin vẫn biết mà」 Oscar nghĩ, nhìn cô em gái đang im lặng chăm chú nhìn xuống đôi bàn tay của mình như thể muốn ôm trọn chúng vào lòng.
Từ khi rời khỏi cô nhi viện và gia nhập 〝Giải Phóng Quân〟, Colin đã trưởng thành rất nhiều.
Không chỉ thể chất, mà cả tâm hồn nữa.
Anh đã nghĩ con bé giờ đây đã hoàn toàn giống một cô chị gái chín chắn rồi.
Thế nhưng, ngay cả nhận xét ấy cũng vẫn còn thiếu. Ở Colin lúc này, thứ anh cảm nhận được chính là hình bóng của mẹ Maureen mà anh vừa mới nhìn thấy trong ảo ảnh.
Nói cách khác, là— không hiểu sao, anh lại chẳng dám ngẩng đầu lên.
「Colin nghĩ là mình chưa hiểu hết anh trai đã vất vả đến mức nào. Nhưng mà, nhé? 」 Nhưng chỉ cần nhìn anh trai bây giờ, cô bé biết một điều: chị Miledi sẽ buồn.
「Em tin là nếu là anh trai, với bộ dạng ngầu lòi như mọi khi, chắc chắn, mọi chuyện sẽ ổn thỏa hết」 Bởi vì,
「Lúc nào anh cũng vẫn làm như vậy mà, phải không? 」 Vì thế,
「Đừng nôn nóng, anh trai. Nhé? 」 Nói rồi, Colin nở một nụ cười dịu dàng, đầy yêu thương.
Nhân tiện, năm nay con bé mới chỉ vừa tròn tám tuổi.
Oscar lập tức khuỵu xuống bốn chân.
「Colin…… anh trai đã sai rồi」 Sức lực như bị rút cạn. Trái tim đang căng cứng cũng như được tháo gỡ dần. Cứ như thể anh đang được một tia sáng từ trời cao chiếu rọi xuống vậy.
Trước bầu không khí của người anh trai, theo một nghĩa nào đó có hơi nguy hiểm ấy, Colin thoáng bối rối, nhưng lúc này Colin lại là siêu siêu tuyệt đối thánh nữ nhí, cho nên—
「Không đâu. Xin lỗi vì vừa nãy đã nói năng bề trên quá nhé? Anh trai không hề sai. Chỉ là đã cố gắng quá sức thôi」 Nói vậy rồi, con bé ôm lấy đầu Oscar đang cúi gằm xuống mà siết chặt trong lòng.
Mẫu tính và sức bao dung này đúng là đáng sợ. Colin mới có tám tuổi thôi.
Thậm chí còn có thể nhìn thấy cả vầng hào quang nữa. Nhắc lại lần nữa, Colin mới có tám tuổi thôi.
「Ư, em gái mình thiên thần quá nên khổ thật……」
Giọng Oscar run rẩy, rốt cuộc là vì sự hèn hạ của bản thân, hay là vì nỗi kinh hãi đối với sự trưởng thành của em gái, đến mức nói là tiến hóa cũng không quá lời?
「Mẹ ơi……」
「Mẹ……」
Tình trạng của chị gái Meil tệ hại và nữ vương biến thái Lyutillis cũng có gì đó không ổn.
Không, vốn dĩ hai người họ đã có chút hỏng đầu rồi, nhưng bây giờ còn hỏng nặng hơn nữa.
Cả hai cùng lúc đều đang để lộ vẻ mặt trong vắt như thể đã được thanh tẩy. Trông như chỉ cần một cơn gió thoảng qua là sẽ tan ra thành từng dòng chảy vậy. Ngoài ra,
「Không ngờ…… ta đã nghĩ đây sẽ là thuốc đặc trị, nhưng đến mức này thì……」
Vandre lộ rõ vẻ bối rối, còn Naiz thì nhìn xa xăm.
「Thực ra, ngay cả lúc đưa con bé rời khỏi thôn cũng đã rất vất vả」
「? Ý là sao? 」
「Người trong thôn đã ra sức ngăn cản. Bảo đừng đưa Colin đi. Thậm chí có kẻ còn vừa khóc vừa bấu víu lấy ta…… Lúc đó, ta hoàn toàn chẳng khác nào một kẻ xấu」
「Ra là vậy, tôi hiểu rồi」 Ngay từ lúc còn ở khu rừng nằm giữa Ma Vương Lĩnh và Đại Tuyết Nguyên, đã có dấu hiệu rồi. Không phân biệt là chiến đấu viên hay không, những người lớn mệt mỏi, thậm chí cả gia tộc Schnee, bệnh nhân điều dưỡng và các đối tượng thí nghiệm mới tiếp xúc chưa lâu, cũng bắt đầu buột miệng nói ra những lời như thế.
――Đại Thánh Mẫu Colin ――Em gái nhỏ thanh tẩy mạnh nhất ――Tại sao người nắm giữ ma pháp tái sinh lại không phải bé Colin, mà là chị Meil hỏng bét ――Muốn được vỗ về trong mẫu tính của bé Colin rồi oe oe như trẻ con Không một ai là không được gột rửa tâm hồn bởi sự dịu dàng vốn có, bầu không khí êm đềm và những quan tâm rất đỗi tự nhiên của con bé.
Dù chưa quen với cuộc sống ở nơi gọi là 〝Giải Phóng Quân〟, con bé cũng chẳng hề phàn nàn một lời, ngược lại còn chạy đi chạy lại chăm sóc mọi người một cách chủ động, thế nhưng tuyệt nhiên không có vẻ gì là cố quá sức; dáng vẻ vừa cười vừa nói rằng chỉ cần giúp được chút gì đó là con bé vui lắm, chỉ có thể gói gọn trong hai chữ, thật đáng yêu.
Hơn nữa, gần đây năng lực của con bé còn dần vững vàng hơn. Việc nhà gần như đã thành thạo toàn bộ, tay chân cũng vô cùng khéo léo.
Kết quả là, điều đó trở thành tự tin, đồng thời tạo nên một cốt lõi vững chắc trong Colin.
Tầm nhìn của con bé cũng rộng hơn, bắt đầu để ý được đủ thứ chuyện.
Nói cách khác, con bé đã bắt đầu có cả thứ 〝sức bao dung〟 vốn chẳng hợp với một cô bé tám tuổi.
Biệt danh của ngôi làng chỉ người nào thì hẳn không cần nói cũng hiểu. Đó là một quyết định hoàn toàn nhất trí.
「Van. Còn đám ma thú khế ước mà ta bố trí làm hộ vệ cho ngươi ấy…… e là chúng sẽ không còn nghe lệnh ngươi nữa」
「V, vậy sao……」
Ngay cả ma thú khế ước cũng có vẻ sẽ ưu tiên Colin hơn Van, chủ nhân tuyệt đối của chúng, đến mức quấn quýt như vậy.
Huống hồ là những người lớn đã bị đủ thứ trên đời làm nhiễm bẩn.
Cho đến phút cuối cùng, khi nhìn thấy lão già bà cả trong làng ẩn cư vẫn quay cuồng với nỗi bi quan, tuyệt vọng và ghen tị, miệng thì không ngớt những câu như 「Bé Colin, mau trở về đi! 」, hay 「Từ ngày mai ta biết sống bằng hy vọng gì đây……」, hoặc 「Khốn kiếp, tên Oscar kia. Có anh trai đúng là ghen tị, đố kỵ quá đi……」, Naiz đã không thể không rùng mình.
Mấy tên này, chẳng phải chẳng khác gì đám nghiện sao! Colin, một đứa trẻ đáng sợ! Anh ta đã nghĩ như thế.
Trong số đó, những người còn ra dáng bình thường chỉ có mẹ Maureen và Luce.
Nếu không có hai người họ, việc thuyết phục dân trong làng chắc chắn sẽ còn tốn nhiều thời gian hơn nữa.
Dẫu vậy, điều khiến Naiz sợ nhất lại là chuyện khác.
――Naiz-sama? Tại sao chỉ đưa mỗi Colin đi vậy? Còn tôi thì sao?
Đối mặt với Susha, kẻ vừa nhìn Naiz bằng ánh mắt bệnh hoạn vừa tỏa ra luồng hắc khí, rồi đi ngang nhiên nói như thế— ――Chị Su. Trong lúc Colin vắng mặt, nhờ chị chăm sóc các bệnh nhân nhé ――Không, bé Colin. Lần này tôi muốn ở cạnh Naiz-sama cơ ――Tôi sẽ về sớm nhất có thể, được không?
――N, nhưng tôi muốn chăm sóc Naiz-sama ――Chị Su ――Ư……
――Làm ơn nhé ――Vâng…… xin cứ giao cho tôi chỉ bằng một lời 〝nhờ vả〟 đầy áy náy, cô bé đã kéo Susha trở lại trạng thái bình thường.
Chị gái luôn dễ bệnh hoạn — à không, phải nói là quá mức nhất mực — vốn là trách nhiệm của em gái Yunfa trong việc kéo lại từ mép vực, nhưng……
Có vẻ như Susha đã dần không còn ngẩng đầu lên nổi trước Colin, người cứ như đang kế thừa vị trí 〝người mẹ của mọi người〟 từ Maureen vậy.
Trong lúc hồi tưởng rồi nói chuyện qua lại như thế, Oscar đã hồi phục.
「Hự, hựm」 Anh quay mặt đi chỗ khác, miệng phát ra mấy tiếng ậm ừ trong cổ họng.
Có lẽ là vì ngượng. Đủ thứ chuyện.
Vậy nên, thay vào đó, Đại Thánh Mẫu Colin bé nhỏ bắt đầu thực hiện phong cách thánh mẫu.
「Chị Meil, anh Van, lâu rồi không gặp ạ! Hai người cũng bình an thật là tốt quá! 」
「Bé Colin, chị ôm em một cái được không nhỉ? Không, hay ngược lại, để em ôm chị cũng được không nhỉ? 」
「Em đến rồi à, Colin. Giúp bọn anh một việc lớn đấy」 Nghe như thể có thể nghe thấy cả tiếng lòng đang nói: Chị Meil tự kiềm chế một chút đi. Nhưng nụ cười gượng gạo hiện lên trên mặt Colin. Tuy nhiên, đứa bé tám tuổi mực thước này dường như còn học được cả kỹ năng lờ đi.
Né gọn Meil đang bò bằng cả bốn chân lao tới, Colin đi thẳng về phía Lyutillis.
「À, ờm, người là nữ vương ạ? Xin chào! Em là Colin, em gái của anh Oscar! Cảm ơn người đã luôn giúp đỡ anh trai em ạ! 」 Colin cúi đầu thật thấp. Dáng vẻ vô cùng căng thẳng.
Người đứng trước mắt em là nữ vương của cả một quốc gia, hơn nữa còn là một mỹ nhân thần bí đến mức chưa từng thấy bao giờ.
Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ khiến em căng thẳng vô cùng rồi, mà với Colin, em còn biết nơi này vốn là thánh địa của tộc thú nhân, chứ không phải chỗ mà một đứa như em, lại còn là con của dân thường, có thể đặt chân vào. Dù Vandre đã xin phép trước, em vẫn lo ngay ngáy không biết mình có lỡ thất lễ ở đâu không, nên chỉ biết dốc hết sức để giữ lễ.
Trước vẻ lễ phép và ngoan ngoãn đến đáng thương ấy, tất cả mọi người đều dịu hẳn đi.
Lyutillis lập tức chỉnh lại nét mặt.
「Rất vui được gặp em, Colin. Ta là Lyutillis Haltina, nữ vương của Cộng hòa. Rất vui vì được gặp em」 Khí chất thần bí. Nụ cười đẹp như mộng. Phong thái và uy nghi tràn ra từ từng cử chỉ.
Lyutillis quỳ một gối xuống, còn cố ý nắm lấy tay Colin.
Colin đỏ bừng hai má, mắt long lanh ngước lên. Em đang mê mẩn trước nữ vương của khu rừng!
Oscar và những người khác nghĩ. Không, họ không nhịn được nên nói thẳng luôn.
「Colin! Đừng để bị lừa! Cô ta là một con biến thái chính hiệu đấy! 」
「Đúng đấy, Colin! Tránh xa ngay! Sẽ bị vấy bẩn mất! 」
「Naiz! Sao ngươi không nói cho nó biết tên kia là kẻ thù số một của giáo dục tình cảm!? 」
「Khụ, xin lỗi! Ta đã chần chừ vì sự thật quá tàn nhẫn rồi…… nên mới nói giảm nói tránh đi」 Colin lộ vẻ bối rối, khẽ thốt lên 「Ơ? 」 rồi luân phiên nhìn Oscar bọn họ và Lyutillis. Cùng lúc đó, em chợt nhớ ra. Hình như, lúc trước anh Naiz đã……
『Vì là kiểu người có tính cách đặc biệt, nên cứ coi như đó là một sinh vật như vậy mà đừng nghĩ nhiều. Mà nói thật, nếu cô ấy bắt đầu thở hổn hển gì đó, thì bé ngoan Colin tuyệt đối đừng nhìn……』
Anh ấy đã dặn như thế.
Bước chân của Colin khẽ lùi lại.
Bị một bé gái né tránh thì, với cô ta, chẳng phải lại thành phần thưởng hay sao? Không lẽ cô ta định phô bày cả thế giới dị thường ngay trước mặt Colin!? Oscar và những người khác cảnh giác.
Cảm giác chẳng khác nào đang nhìn một quả bom đã châm ngòi.
Thế nhưng, thật bất ngờ là— Lyutillis bỗng làm ra vẻ yếu đuối, như thể sắp ngã khuỵu xuống, gương mặt đượm buồn đến tội nghiệp.
「Quá đáng…… ta còn chưa từng rời khỏi Thụ Hải, hơn nữa lại là nữ vương nên cũng không có bạn bè ngang hàng…… vì thế, đúng là có chỗ thiếu hiểu biết về lẽ thường bên ngoài, nhưng……」
Oscar bọn họ nghĩ.
Con này, định tiếp tục giả làm một 〝nữ vương tuyệt vời〟 trước mặt Colin! Chắc chắn còn định tự biến mình thành nạn nhân đáng thương không ai hiểu, để được Colin làm mẹ hiền cho xem!
「Đừng có nói dối! Ngươi có người bạn thân là con g○○ và bướm độc mà! 」
「Cái gì mà lẽ thường bên ngoài chứ! Đừng có nói kiểu như 〝chỉ là không biết cách đối xử với bạn bè〟 vậy! Rõ ràng ngươi vốn đã là một tồn tại vượt ngoài lẽ thường rồi còn gì! 」
「Tên biến thái khốn kiếp chỉ biết vừa bị mắng vừa bị đánh mà còn rên rỉ nữa kia kìa! 」
「Nào, để lộ bản chất thật đi! 」 Đáng lẽ họ định sẽ không nương tay mà hất bay cô ta nếu cô ta biến thái trước mặt Colin, thế mà chẳng hiểu sao lại thành ra yêu cầu cô ta phô bày luôn cái tính biến thái.
Vì cũng đành chịu thôi.
Biến thái trước mặt Colin thì không thể tha thứ.
Nhưng để Colin nảy sinh lòng kính ngưỡng với một tên đại biến thái, thì lại càng không thể tha thứ hơn!
Bởi vì tên này thật sự, thật sự là một tên đại biến thái không cách nào cứu nổi mà!
「Ư ư, quá đáng lắm…… ta vốn chỉ là một nữ vương bình thường, nghiêm túc và chỉ có mỗi tinh thần trách nhiệm cao thôi mà. Hóa ra chỉ có mình ta coi các người là bạn……」
「「「「Con này……」」」」
「Này, Colin? Em hiểu cho ta, đúng không? 」 Lyutillis diễn tròn trịa đến mức gần như hoàn hảo vai một nữ vương trung thực mà yếu đuối.
Colin bèn lộ vẻ bối rối, rồi……
「À…… nữ vương bệ hạ」
「Gì thế? 」
「Ừm, người có thể dùng ma pháp Thần đại ấy, đa phần đều 〝kiểu như vậy〟 cả, nên Colin không để bụng đâu, ngay cả khi thật sự là nữ vương đi nữa」
「「「「「Hả!?!? 」」」」」 Những pháp sư mạnh nhất thế giới đồng loạt cứng người lại như vừa bị sét đánh.
Kiểu như vậy.
Đúng thế, kiểu như vậy……
「Colin!? Kiểu như vậy là kiểu gì!? Em coi anh là người kỳ quặc à!? Anh bị sốc lắm đấy!? 」 Anh hai luống cuống hết cả lên, còn Colin thì chỉ đáp lại bằng một nụ cười mơ hồ để lấp liếm.
Không xong rồi. Phải mau chóng chỉnh lại nhận thức của 〝cô em gái của mọi người〟 — hiện thân của lương tri và sự chữa lành này — càng sớm càng tốt mới được.
Vì vậy, không chỉ Oscar mà tất cả mọi người đều định vây lấy Colin để tự giới thiệu bản thân――
「Chuyện đó để sau đã! 」
「「「「「Chuyện đó để sau!? 」」」」」 Bốp một tiếng, Colin chắp hai bàn tay nhỏ lại một cái. Cắt phăng cảm xúc lẫn câu chuyện của những pháp sư mạnh nhất thế giới một cách đầy gọn gàng, cô bé lẩm bẩm:
「Em cũng muốn gặp chị Miledi……」
Khí thế của Oscar bọn họ lập tức bị rút sạch. Đúng là vậy thật.
「Ừ, Colin. Đã tới đây rồi thì em cứ gặp Miledi đi」
「Hì hì, là chuyện của Miledi-chan mà. Biết đâu bé Colin đến thăm nên chị ấy sẽ bật dậy ngay không chừng」 Oscar và Meil đều nở nụ cười dịu dàng.
Vandre dùng ánh mắt hỏi Lyutillis. Liệu có nên để một người mới vào trong vương cung hay không.
Dĩ nhiên là không thể nào có chuyện đó.
Bởi Colin là em gái của Oscar, lại còn là một thành viên Giải Phóng Quân đàng hoàng, dù nhỏ bé.
Chứng cứ chính là,
「Dù em chỉ ở được chừng ba ngày thôi vì lo cho các bệnh nhân trong làng…… nhưng em sẽ chăm sóc chị Miledi thật nhiều nhé, anh hai」 Cô bé không quên vai trò của mình. Biết tìm ra việc mình làm được rồi đem ra thực hành.
Oscar thấy sống mũi mình cay cay vì sự trưởng thành của em gái. Dáng vẻ ấy của Colin, giờ đã chẳng khác gì một người cha……
「Colin, ở lại khoảng một tuần cũng được mà? 」 Ngược lại, chính Oscar lại bị cảm giác không nỡ chia xa cuốn lấy, nên mới buột miệng nói vậy.
「Không được đâu」
「Vì sao? Làng điều dưỡng chắc cũng chưa đến mức quá cấp bách……」
「Đúng là vậy, nhưng cảm xúc thì là chuyện khác」
「Cảm xúc? 」
「Ừ. Chắc anh Luce và mọi người cũng rất muốn gặp anh……」
「Colin……」
Khóe mắt của anh Oscar giờ đã sắp vỡ òa đến nơi rồi.
Chỉ có mình cô bé được gặp lại Oscar bọn họ trước. Đi chiến tranh về, ai nấy đều lo cho cô bé từ tận đáy lòng, thế mà giữa hoàn cảnh đó, chỉ có mình cô bé thôi.
Vậy thì không thể ích kỷ được. Dù cô bé thật sự muốn ở bên họ lâu hơn, ít nhất là cho đến khi Miledi tỉnh lại đi nữa.
Trước một Colin vừa hiền lành vừa nghĩ cho đồng đội như thế, đến cả Meil cũng phải mềm cả mắt mà nói rằng 「Thiên thần đến mức đau lòng quá……」……
「Hơn hết nữa là」
「Hả? Hức, gì cơ? 」
「Nếu không thì chị Su sẽ phát bệnh mất」
「……」
「Đôi mắt đen kịt xoáy vòng của chị ấy sẽ chẳng chịu trở lại bình thường nữa đâu. Chị Yun cũng sẽ không còn biết lựa chọn thủ đoạn nữa. Đến lúc đó thì rốt cuộc anh Naiz sẽ thành ra rất khổ sở……」
「Oscar, đừng bắt Colin phải làm khó! Ba ngày. Đó là giới hạn Susha do Colin tự đặt ra! Ta không cho phép giữ con bé lại, dù đối phương có là thần đi nữa」 Anh Naiz, gấp đến phát điên.
Dạo gần đây, Susha ngày càng chất chứa tình cảm hơn, và cũng vì thế mà càng dễ sa vào trạng thái bệnh hoạn hơn; còn Yunfa thì ngược lại, tuy đã bình tĩnh hơn, nhưng lại bắt đầu siết chặt vòng vây quanh Naiz bằng cái bụng đen tối hơn nữa.
Tình cảm thuần khiết (?). Nói là không vui thì cũng không phải.
Nhưng mà……
Đối phương mới chỉ có mười hai và tám tuổi thôi đó! Mà anh Naiz thì sắp ba mươi rồi!
Dẫu là một thành viên của tổ chức đang chủ trương rằng thế giới hiện tại là sai lầm đi nữa, nếu lỡ lơ là mà để chúng tạo ra chuyện đã rồi thì……
Dù có bị kẻ thù không đội trời chung là thần mắng rằng chính ngươi mới là kẻ sai trái với tư cách con người, cũng chẳng thể phản bác nổi!
「Colin giờ đã là chốt chặn cuối cùng đối với hai người kia rồi. Ta phải về thôi」 Dù cách xa, Susha vẫn nắm rõ từng cử động của Naiz đến hoàn hảo. Tình yêu của cô bé, có thể xuyên qua cả thời không dễ dàng đến thế, khiến Naiz bắt đầu run lên từng cơn. Lyutillis nghiêng đầu.
「Dù tôi chỉ nghe qua kể lại thôi…… nhưng hai người đó lại là kiểu người cần phải đề phòng đến vậy sao? Tôi không nghĩ họ có thể làm gì được Na-chan-san cả」
「Không đâu. Chị Su và chị Yun đều rất dịu dàng mà? 」 Ngay cả tấm lòng ấy, cùng sự quan tâm dành cho người khác, cũng chẳng hề thua kém Colin.
「Nhưng vì là một cô bé đang yêu mà」 Hễ dính đến người mình thương là Naiz thì lại lỡ tay lao đi quá đà, cũng đành chịu thôi. Colin cười nói như thế.
Oscar và mọi người đều nghĩ: lòng dạ Colin rộng đến mức đáng sợ.
「Thế này thì phải sớm đưa nó về, không là dân làng sẽ lo mất」
「Mẫu tính này, một khi đã lún sâu vào rồi thì không dễ gì thoát ra được đâu」
「Colin, đáng sợ thật đấy! 」
「Ơ, gì vậy? 」 Colin ngơ ngác trước mấy anh chị trông có vẻ đang rùng mình kinh hãi.
Rồi ngay lúc đó, tiếng bước chân thô bạo giẫm lên cỏ cây vang tới.
Mọi người đồng loạt hướng mắt về phía ấy trong một nhịp.
Người xuất hiện, xua tan màn sương dày, là một người thú báo. Kẻ đó là chiến sĩ trưởng của Chiến sĩ đoàn Cận vệ Cộng hòa, Claid, người sở hữu vẻ đẹp trí tuệ.
Có lẽ vì đã vội vàng chạy đến quá mức. So với một kiếm sĩ mạnh nhất Cộng hòa như anh, hiếm hoi lắm mới thấy anh thở dốc nặng nề đến mức không kịp thốt ra lời.
「Claid? Sao anh lại cuống lên như vậy? Chẳng lẽ là Thần quốc hay Liên bang có động tĩnh sao? 」
「K-không phải ạ, không phải như vậy」 Hít phắt một hơi, Claid cất cao giọng với vẻ mặt sáng rực đến không giống như đang có việc khẩn cấp.
「Miledi――đã tỉnh lại rồi! 」 Giọng nói mong đợi ấy vang vọng trong khu rừng âm u rậm rạp như tiếng vọng dội lại.
Ai đã nín thở?
Ôm trong lòng một trò đùa rằng biết đâu đây cũng là phúc âm của Đại Thánh Mẫu Colin… Oscar và mọi người nhìn nhau trong một nhịp, rồi lập tức bừng sáng nét mặt, đồng loạt lao đi.
Phòng Miledi nằm nguyên ở căn phòng được phân cho cô từ trước.
Tức là, ngay sát nách phòng riêng của nữ vương.
Cho dù Đại Thụ đã lún xuống đến khoảng sáu trăm mét, nơi này vốn dĩ đã ở cao độ tương đương với đại sảnh ngai vàng, nên giờ ngược lại còn gần mặt đất hơn, thành ra là chỗ dễ đi vào.
Colin bị Oscar bế một tay trong lúc lao đi, đến mức tốc độ khiến cô bé phải kêu lên 「Oaaa~~」, còn đoàn tùy tùng của nữ vương đang chạy như bay, bỏ lại sau lưng cảnh người dân trong kinh đô tròn mắt nhìn, rồi một mạch chạy lên thân cây Đại Thụ.
「Đi tắt nhé! 」 Lyutillis vung Trượng Hộ Vệ một cái. Cô mở một lỗ trên thân cây, rồi lao thẳng vào bên trong.
「G-gì thế này!? 」 Một chiến sĩ đang tuần tra (ông chú) giật nảy người bật lên, nhưng bị phớt lờ.
Mọi người cứ thế phóng băng băng qua hành lang, rồi phát hiện một đám đông tụ lại ở cuối đường.
Phòng của Miledi.
Thế nhưng, không hiểu sao lại… như có một bầu không khí kỳ lạ đang lẩn quất đâu đó.
Nếu Miledi, người luôn là kẻ khuấy động bầu không khí, mà đã tỉnh thì hẳn phải ồn ào rối rít lắm, và những người xung quanh cũng sẽ bị cuốn theo mà náo nhiệt lên như thường lệ.
Vậy mà bây giờ, không khí lại có gì đó rất nghiêm trang, hay nói thế nào đây…
「Miledi! 」 Lòng bồn chồn dâng lên, Oscar bất giác hét lớn.
Đám người đứng chen trước cửa nhận ra Oscar và mọi người, lập tức tách ra nhường đường.
Và rồi, khi bước vào phòng Miledi――
「……O-kun? 」 Đúng là Miledi đã tỉnh lại.
Cô bé ngồi gọn lỏn trên giường, kiểu ngồi chụm hai chân như con gái.
Từ bộ váy trắng dày dặn, đến đầu ngón chân trần cũng đều gọn gàng, nhỏ xíu.
Mái tóc vàng óng vừa được thả xuống ấy khẽ gợn lên như trong mơ, còn trên đôi tay đặt chồng lên đùi cô lại là một con slime mềm nhũn――Batram, ma thú khế ước của Vandre.
Trong trận chiến với sứ đồ, nó đã làm lá chắn cho Miledi, suýt nữa thì tiêu tan, nhưng lõi vẫn may mắn còn nguyên nên chỉ một lúc sau đã hồi phục, rồi ở bên bảo vệ và chăm sóc Miledi đang ngủ.
Ánh mắt của Miledi vốn đang hướng về Batram bấy giờ chuyển sang Oscar. Đôi mắt xanh thẳm như in cả bầu trời quang đãng ấy, mơ màng nhìn lấy Oscar.
Một cảm giác an tâm không sao kể xiết tràn ngập trong lòng Oscar và mọi người.
Ở mép tầm nhìn, phía bên kia giường, bà tể tướng mèo nhân――Pasha Mill――đang nhíu chặt mày, dõi theo tình trạng của Miledi, điều đó khiến anh thấy hơi để ý, nhưng……
Dù sao thì, việc quan trọng nhất lúc này vẫn là thế.
Quên cả việc lau đi tầm nhìn đang nhòe đi vì xúc động, Oscar đặt Colin xuống rồi bước đến bên Miledi. Tự nhiên khóe môi anh khẽ cong lên.
「……Thật là tốt quá. Đúng là, cậu ngủ quên quá lâu rồi đấy, Miledi」 Miledi vẫn…… như thể còn hơi ngơ ngẩn.
Thế nhưng, ánh mắt cô chưa từng rời khỏi Oscar dù chỉ một thoáng.
Meil và những người khác cũng đi tới phía sau Oscar.
Thấy Miledi vẫn im lặng, họ hơi lo, nhưng rồi lại tự nhủ rằng cũng phải thôi. Đến cả Miledi thì sau một tháng ngủ liền, vừa tỉnh dậy đầu óc chưa kịp hoạt động cũng là lẽ thường. Có lẽ cô bé vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn.
Rồi, cũng giống như Oscar, từng người một đều định lên tiếng―― Và họ đã biết vì sao Pasha và những người khác lại mang bầu không khí kỳ lạ đến thế.
「……Ừm」 Đặt Batram xuống bên cạnh, Miledi chậm rãi bò bằng cả bốn tay bốn chân đến mép giường.
Điểm đến là ngay trước mặt Oscar. Trong gang tấc. Và rồi,
「……O-kun」 Cứ thế, cô áp sát vào anh.
「M-Miledi!? 」 Oscar không khỏi hoảng hốt. Trong tầm mắt anh là mái tóc vàng tuyệt đẹp của Miledi và cả đỉnh đầu cô.
Đúng vậy, Miledi đã nép người vào ngực Oscar.
Không chỉ thế, gương mặt vốn luôn không biểu lộ cảm xúc của cô còn hơi giãn ra, như thể đang cảm nhận điều gì đó, hay như thể đang thấy an lòng, rồi khẽ nhắm mắt lại.
Chưa hết, má cô còn cọ cọ vào anh. Sắc đỏ trên gương mặt cũng dần đậm lên.
Dĩ nhiên, Meil và những người khác đều im bặt. Bị ép phải im bặt.
Trong chốc lát, Oscar còn nghĩ có phải cô lại định trêu anh như mọi khi không, nhưng……
Cái bầu không khí mềm mại như đang làm nũng ấy, anh thế nào cũng không thể tin đó chỉ là diễn.
Chính vì thế mà mọi người đều cứng họng.
Bên cạnh Oscar, cô bé Colin đang ngước nhìn hai người, mặt đỏ bừng lên vì 「Á~」, rồi che kín mặt bằng hai tay. Thế nhưng qua khe hở giữa các ngón tay, cô bé vẫn nhìn chằm chằm không rời.
Bởi vậy thôi cũng đủ hiểu, nơi đây đang tồn tại một thứ tình cảm thân thiết thật sự, không thể nhầm lẫn, mạnh mẽ đến mức áp đảo.
Trong bầu không khí thoang thoảng ngọt ngào ấy, không ai thốt nên lời thì Miledi chợt tách mặt ra.
「……O-kun, có mùi mồ hôi」
「!? À, ừ. Vừa nãy tôi đang luyện tập với Van mà」 Không hiểu sao, Oscar không thể nhìn thẳng vào Miledi đang ngước mắt nhìn lên.
Đây là Miledi! Oscar thầm niệm câu thần chú bình tâm tuyệt đối ấy trong lòng — nhưng,
「Này, tôi đang đầy mồ hôi mà, Miledi, cậu hơi tách ra――」
「……Không」
「Hả!? Tại sao!? 」
「……Vì tôi không ghét đâu」 Lại một lần nữa, cô áp sát vào, rồi còn hít hít nữa chứ. Biểu cảm trên mặt cũng mềm ra đến độ như muốn tan chảy.
「~~~! 」 Oscar, vừa đau khổ quằn quại, vừa hóa đá.
Thế nên, mấy người bên cạnh đành thay anh nói ra tiếng lòng.
「「Rốt cuộc ngươi là ai vậy!? 」」 Cú chém gọn của Naiz và Vandre ăn khớp hoàn hảo.
Bởi vì, thế này đúng là vượt xa mọi dự đoán. Ai mà chẳng nghĩ rằng, nếu là Miledi phiền phức đến tận cùng, thì vừa tỉnh dậy đã phải là kiểu:
『Miledi-chan, sống lại rồi đây~~! Oa oa, mau tung hô đi! Tung hô Miledi-chan, thiên tài mỹ thiếu nữ pháp sư vĩ đại nào! Sợ chết mất~, vừa là mỹ thiếu nữ lại vừa hạ được cả sứ đồ cơ mà, thiên tài như thế này bản thân tôi còn sợ chính mình luôn đó~! Xin lỗi nhé vì vừa đáng yêu vừa mạnh nhất nha! Phư ha ha! 』 cỡ đó cơ. Ít nhất thì chắc chắn phải là một Miledi tăng động đến mức phiền chết đi được! Mọi người đều nghĩ vậy.
Thế mà, đây là cái quái gì thế này.
Rốt cuộc cái gì vậy chứ!
Cái này không phải Miledi!
Làm gì có chuyện thủ lĩnh nhà Giải Phóng Quân lại ngoan ngoãn đáng yêu đến thế!
Đừng có coi thường cái độ phiền chưa từng có tiền lệ của cô gái mang tên Miledi Reisen!
Thậm chí còn khiến người ta vô cớ sinh ra cả một cơn bực bội.
Ngay lúc đó, bỗng vang lên một tiếng phụt kỳ lạ. Là Meil.
「Kh, khủng khiếp quá……」
Chắc là đang nói đến sự đáng yêu. Nhìn sắc đỏ ham thích đang trào ra từ mũi chị Meil là hiểu. Dù lấy tay bịt lại rồi mà nó vẫn dâng trào như lũ.
Colin vội vàng đưa khăn tay ra.
「A, à, Miledi-tan? Không sao chứ ạ? 」 Bỏ mặc Oscar đang hóa đá dưới tay Miledi, Lyutillis hỏi.
So với Naiz bọn họ thì thời gian quen biết còn ngắn hơn.
Bởi vậy, dưới góc nhìn khách quan ấy, cô không hề có ý kiến gì về mức độ thân thiết của Miledi đối với Oscar.
Nhưng nếu hỏi Miledi có phải một cô gái sẽ thẳng thắn biểu lộ điều đó hay không, thì câu trả lời là không. Vì đã hiểu được chuyện đó, nên không thể nói là cô không bối rối.
「Đ, đúng vậy. Hiện giờ Miledi không ổn chút nào! 」
「Ngươi hiểu ra gì rồi sao, Naiz! 」
「Chắc là vì phải lượn lờ giữa ranh giới sống chết nên đầu óc cô ta càng thêm lệch lạc rồi! 」
「Naiz, ngươi…… đúng là thiên tài! 」 Trước tình huống bất thường là một Miledi bình thường dễ thương, trái lại đầu óc của Naiz và Vandre lại trở nên kỳ quặc. Quá hoảng loạn rồi.
Dù thế nào đi nữa, có lẽ vì ồn ào, có lẽ vì tự thấy đủ rồi, hoặc cũng có thể chỉ đơn giản là đã thỏa mãn, cuối cùng Miledi cũng rời khỏi Oscar.
Gương mặt vốn hơi giãn ra của cô lại trở về vô cảm.
「……〝Họa Thiên〟」
「「Ựa!? 」」
「Á ưn!? 」
「「「「Bệ hạ!? 」」」」 Naiz và Vandre, rồi cả Lyutillis nữa, đều đổ rạp xuống sàn.
Tuy đang tỏ ra hưởng thụ Oscar, nhưng xem ra cô vẫn nghe rõ những lời vô lễ của Naiz bọn họ.
「T, tại sao cả tôi nữa chứ? 」 Một thắc mắc hoàn toàn chính đáng.
Pasha, Claid đang đứng chờ ở hành lang, và cả đám hầu nữ, hầu nam cũng đều hoang mang nhìn về phía Miledi với ánh mắt bối rối.
Miledi nghiêng đầu một cái rất dễ thương.
「……Tôi tưởng sẽ mừng mà. Để chúc mừng chiến thắng」 Không hiểu gì hết! — cả đám hầu nữ, hầu nam đều nghĩ vậy.
「Cảm ơn rất nhiều ạ! Lăn trên sàn là tuyệt nhất! 」 Hiểu ra rồi! — Nữ vương bệ hạ đáp lễ bằng giọng hân hoan.
Cả đám hầu nữ, hầu nam trợn mắt. Tể tướng và chiến sĩ trưởng gần đó thì ôm đầu.
Dần dần, bầu không khí trong phòng bắt đầu mang dáng dấp của một mớ hỗn loạn.
Thế nhưng Miledi lại chẳng hề bận tâm. Vẫn yên tĩnh và không chút khí thế, cô theo nhịp điệu của riêng mình mà bước đi trên con đường của chính mình theo một cách rất khác trước đây.
「……Colin? 」 Hơi nghiêng đầu, Miledi hướng sự chú ý về phía Colin, người đang giúp Meil chặn máu mũi bằng cách vỗ vỗ lên cổ.
「À, ừm, lâu rồi không gặp, chị Miledi」
「……Ừ」
「Chuyện là…… em đến giúp anh trai……」
「……Vậy à」 Hai người nhìn nhau. Ánh mắt Colin hơi đảo đi. Có vẻ cô bé không được bình tĩnh lắm trước Miledi đang khác thường so với mọi khi.
Chỉ là, nguyên nhân của sự bối rối ấy lại khác với Oscar bọn họ.
Bởi với Colin, Miledi là một người chị 〝dịu dàng và mạnh mẽ, cố ý đóng vai hề để cổ vũ đồng đội〟 — dĩ nhiên Oscar bọn họ đã nhiều lần nói với cô bé rằng đó là hiểu lầm, nhưng Colin vẫn tin như thế — nên trái lại, cô bé có cảm giác như Miledi đang để lộ ra bộ mặt thật mà bình thường không bao giờ cho thấy.
Vì vậy, bởi lòng ngưỡng mộ và kính trọng vốn đã có sẵn, việc bị nhìn thẳng và yên lặng như thế khiến cô bé có phần ngượng ngùng. Hai má cũng ửng đỏ nhè nhẹ, trông cứ bối rối không yên.
Trước Colin như vậy, Miledi khẽ khàng ngoắc tay gọi cô bé lại.
Trong lúc mọi người đều theo dõi xem lần này cô định làm gì, Colin ngoan ngoãn lạch bạch bước lại gần thì—
「Oa」 Cô bé bị Miledi ôm chặt vào lòng. Rồi—
「……Cảm ơn」
「Ơ? C, cái gì ạ? 」 Trước Colin đang luống cuống, Miledi cất lời bằng một giọng dịu dàng đến mức người nghe cũng phải giật mình.
「……Bùa hộ mệnh. Đã cứu mạng tôi」 Giữa cuộc chiến đến tận cùng, cô đã suýt nữa bị sức mạnh vô lý đến cực điểm của sứ đồ bẻ gãy tinh thần, thế nhưng, trong cơn máu thịt bị xé toạc và máu bắn tung tóe, cô lại nhìn thấy 〝bùa hộ mệnh〟 ấy, và nó đã cho cô sức mạnh để đứng dậy.
Đúng vậy, đó là chiếc vòng cổ sắc trời do Colin tự tay thu thập nguyên liệu, rồi Luce gia công, chẳng có bất kỳ hiệu quả nào, nhưng lại chất chứa trong đó một tấm lòng mạnh mẽ mong 〝hãy bình an vô sự〟.
「……Nên là, cảm ơn」 Dù không biết chi tiết cụ thể là gì. Nhưng ít nhất, Colin hiểu rõ một điều: mình đã cứu được cô ấy. Chỉ thế thôi cũng đủ khiến cô bé thấy sống mũi mình cay cay, như muốn bật khóc.
「……May quá. Có thể giúp được chị Miledi…… may quá」 Như đang nuốt chặt cảm xúc vào lòng, chính Colin cũng ôm lấy Miledi thật chặt.
Giữa bầu không khí đang hỗn loạn ấy, một sự tĩnh lặng dịu dàng lan ra.
Không cần biểu cảm cũng có thể hiểu được. Đó là cảm xúc biết ơn, yêu mến và trân trọng của Miledi.
Và cũng là cảm xúc kính yêu, vui mừng và nhẹ nhõm của Colin.
Hình ảnh hai người ôm chặt lấy nhau trông chẳng khác nào một bức tranh tuyệt đẹp.
Ở đâu đó còn phảng phất một vẻ thiêng liêng khó mà xâm phạm, và điều ấy đã khơi dậy nơi những người đang lặng lẽ dõi theo một xúc động không thể nào diễn tả thành lời.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn