Chương 87: Chương 82 Người bảo vệ tình yêu thuần khiết
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 1
"... Chẳng phải cứ nhờ cô ấy đến đây là được rồi sao?"
"Có khi cô ấy thấy phiền rồi không đến đâu."
"... Đúng là mối liên hệ giữa Chrome Psycho và Talos không thể nói qua điện thoại được. Nhưng chị nghĩ nếu em nhờ thì chắc chắn cô ấy sẽ đến mà?"
Quả thực là vậy. Suốt thời gian qua Swoo luôn là người bắt nạt Serena. Nếu một người như Swoo lên tiếng nhờ vả, chắc chắn Serena sẽ cảm thấy có gì đó bất thường và lập tức lao tới ngay.
Swoo cũng biết rõ điều đó. Dẫu vậy, cô vẫn gửi đoạn video tự giới thiệu của Angela kèm theo một lời nhắn đầy ẩn ý. Thậm chí còn nhấn mạnh vào chi tiết Angela dùng một tay che mắt.
"Thực ra ta làm vậy vì nghĩ nó sẽ vui."
"Chị... chị cũng đoán thế rồi... nhưng nghe chính miệng em nói ra vẫn thấy sao sao ấy."
"Lúc đến cô ấy có thể đang giận, nhưng nghe xong câu chuyện cô ấy sẽ bình tĩnh lại ngay thôi."
"Chắc là vậy... Mà này Swoo. Em có gửi cái đó cho ai khác không? Như Enoch, hay Enoch, hoặc là Enoch chẳng hạn... Hay là Frey? Chắc em không gửi cho ông nội đâu đúng không? Tuyệt đối không được đấy nhé? Nhé?"
Swoo chỉ mỉm cười bẽn lẽn và liếm que kem ốc quế. Không có câu trả lời nào. Angela chỉ biết thở dài thườn thượt.
"... Thực sự chị không biết phải làm sao nữa. Không có điện thoại gọi đến à?"
"Ừ."
Vì thấy có chế độ "Không làm phiền" nên Swoo đã bật nó lên. Cô cũng chẳng rõ là điện thoại đối phương sẽ không đổ chuông hay là sẽ vang lên thông báo từ chối cuộc gọi. Đó cũng không phải là việc cô cần bận tâm lúc này. Quan trọng là cái điện thoại phải im lặng đã.
"Vậy thì... trước hết chị cũng đi thay quần áo cái đã."
"Ừ."
Rôm rốp— Swoo ăn nốt phần vỏ bánh quế rồi đứng dậy. Khoảng 2 giờ đã trôi qua. Nếu Serena đi gấp thì cũng đã đến lúc cô ấy phải tới nơi rồi.
Swoo gửi thêm một tấm ảnh chụp cô ngồi cạnh Kou một lần nữa rồi di chuyển chỗ ở. Trong căn phòng phía sau nhà kho, nơi Kou đã nhường chỗ cho Angela và Swoo, hắn đang ngồi xếp bằng bên cạnh đống hành lý đã chuẩn bị sẵn.
"Đang thiền à?"
"Phải, thiền định là cách tốt nhất để làm chủ cảm xúc. Nhóc cũng nên thử một lần đi. Tư thế xếp bằng này lúc mới tập thì hơi đau, nhưng quen rồi thì sẽ thấy rất ổn. Hơn nữa nhóc là con gái, cơ thể dẻo dai chắc sẽ dễ thực hiện thôi."
Kou cười khì khì rồi từ từ mở mắt. Quả thực, ánh mắt của hắn lúc này đã bình ổn hơn nhiều so với khi mới trò chuyện với Swoo.
Thiền định sao. Đúng là thứ mà Serena và Enoch đang rất cần. Swoo ghi chú từ "thiền định" vào một góc trong đầu rồi liếc nhìn đống hành lý Kou đã gói ghém.
"Ta thì lúc nào chẳng bình thản. Chuẩn bị xong hết chưa?"
"... Tao thì xong rồi. Radolf cũng hòm hòm rồi. Nhưng mà Swoo... nhóc định làm ngay hôm nay thật đấy à? Rốt cuộc nhóc đã lên kế hoạch gì mà có thể hành động ngay lập tức như vậy?"
"Phải nhổ sừng bò ngay khi nó còn đang nóng"
"... Nhổ sừng bò là cái gì? Còn nóng là sao? Ý nhóc là làm ngay lập tức hả?"
Swoo khẽ nghiêng đầu tự hỏi không biết trẻ con thời nay không biết đến câu này sao, nhưng rồi cô nhận ra điều đó cũng là dễ hiểu. Suy cho cùng, tất cả những người đang sống ở Eden này đều có thể coi là hậu duệ của Swoo.
Số cuối trong chứng minh nhân dân của Swoo là số 1 (dành cho nam giới sinh trước năm 2000 tại Hàn Quốc). So với những người đang sống ở thế giới này, cô và họ cách nhau ít nhất cũng phải 200 năm.
"Đó là câu nói cổ. Sừng bò là sừng của con bò, còn lúc đang nóng là khi hơi nóng đang bốc lên."
"Nghĩa là dí đầu con bò vào hơi nóng rồi nhổ sừng nó ra à? Sao lại nhổ sừng nó chứ, con bò tội nghiệp quá."
"Ai mà biết. Tại sao lại nhổ nhỉ."
"Từ xưa đến nay con người vẫn luôn tàn nhẫn như vậy nhỉ."
"Vì họ phải tìm mọi cách để sinh tồn mà."
Nói đoạn, Swoo khẽ nghiêng đầu.
"Nhưng mà được ăn thịt bò thì chắc là họ cũng sống sung túc đấy chứ."
Trước câu trả lời thản nhiên của Swoo, Kou há hốc mồm kinh ngạc. Dù qua cuộc trò chuyện nãy giờ hắn đã lờ mờ cảm nhận được, nhưng giờ hắn tin chắc Swoo là một kẻ điên thực thụ.
"... Cũng, không sai."
"Ừ, xong việc hôm nay chúng ta đi ăn thịt bò đi."
"Nghe bảo thịt bò tổng hợp không phải thịt bò thật, nhưng dù sao thì nó cũng rất tuyệt."
"Ta sẽ ăn thịt bò thật cơ."
"Hả...? Nhóc bảo nhóc kiếm tiền giỏi, nhưng giỏi đến mức đó sao?"
Nếu là thịt bò thật, một bữa ăn chắc phải đốt sạch thu nhập cả tháng của Kou. Dĩ nhiên vì Kou không làm việc vì tiền nên thu nhập có hơi bèo bọt, nhưng thịt bò thật chắc chắn là một món ăn vô cùng đắt đỏ.
"Không phải ăn bằng tiền của ta đâu."
"Người đồng đội sắp hội quân sẽ khao à?"
"Ừ."
Swoo liếm môi gật đầu. Đúng lúc đó, cả văn phòng đột ngột mất điện. Không, không chỉ văn phòng mà tất cả các tòa nhà xung quanh đều chìm vào bóng tối.
"Hự—!"
Khuôn mặt Kou biến dạng vì đau đớn. Từ căn phòng sau kho nơi Radolf đang ở cũng phát ra tiếng rên rỉ như đang cố chịu đựng nỗi đau.
Swoo cũng nhíu mày vì một tiếng ù tai kinh khủng phát ra từ tai nghe. Không cần phải nghĩ nhiều, đây chính là một cuộc tấn công hack của NetWatcher. Hơn nữa còn là một cuộc hack diện rộng không phân biệt mục tiêu.
Dù Swoo không cấy ghép Implant nhưng tiếng ù tai vẫn khiến cô khó chịu. Vậy thì những người mang Implant trong người sẽ ra sao? Chẳng cần nhìn đâu xa cũng thấy được kết quả. Máu bắt đầu chảy ròng ròng từ mũi của Kou.
"Swoo ơi! Em không sao chứ?!"
"Ừ, ta không sao."
Ngược lại, Angela vẫn bình an vô sự. Nhìn luồng nhiệt đang tỏa ra từ cơ thể cô, có vẻ cô đã nhanh chóng đưa ra biện pháp đối phó. Nhưng nhìn biểu cảm của cô thì có vẻ cũng khá mệt mỏi. Nếu ngay cả Angela cũng thấy mệt thì chứng tỏ kẻ tấn công lần này không hề tầm thường.
'Giỏi hơn mình tưởng đấy.'
Ngay khi Swoo vừa dứt dòng suy nghĩ, RẦM—!
Cánh cửa văn phòng bị chẻ làm đôi và bật mở tung tóe.
"Tìm thấy rồi."
Mái tóc đỏ tung bay. Đôi đồng tử rực sáng phía dưới như đang bốc hỏa bởi sát khí cuồn cuộn.
"Lũ chết tiệt chúng mày."
Trước giọng nói như đang nghiền nát từng chữ một đó, Swoo khẽ mỉm cười. Thái độ của cô ta đối với Swoo, Angela và Enoch dường như còn nghiêm túc hơn cô tưởng. Và cô ta cũng mạnh hơn cô tưởng rất nhiều. Quả nhiên vị trí cán bộ của Mega-Corp không phải là thứ dễ dàng đạt được.
Swoo tháo tai nghe ra, nhìn cô ta với ánh mắt đầy nể phục.
"Chào Serena. Và xin lỗi nhé. Ta chỉ đùa chút thôi mà."
.
"Cô thực sự muốn chết đúng không?"
"Xin lỗi mà. Bù lại ta sẽ cho cô khoai tây chiên nhé."
"Tại sao tôi phải lấy đống đồ thừa cô ăn dở hả?"
"Đó là tình cảm của ta đấy."
"Biến đi cho khuất mắt tôi."
Serena đã dỗi thực sự. Dù Swoo đang nỗ lực dỗ dành nhưng có vẻ cơn giận vẫn chưa nguôi ngoai dễ dàng như vậy.
"... Thành thật xin lỗi cô Serena. Lẽ ra tôi nên báo cho cô biết sớm hơn."
"Không phải lỗi của cô. Angela làm sao mà cản nổi cái con nhóc điên rồ này chứ? Trách nhiệm của vụ này hoàn toàn thuộc về Swoo."
Serena gầm gừ rồi dời tầm mắt đi. Cô nhìn chằm chằm vào Kou và Radolf đang ngồi đờ đẫn ở đó. Thực sự, với một người đã từng kinh qua đủ hạng người như Serena, hai khuôn mặt này vẫn là một thử thách không hề nhỏ.
Vậy mà cái gì cơ? Hóa ra bọn chúng là những người bảo vệ tình yêu thuần khiết sao?
"Người bảo vệ tình yêu thuần khiết" rốt cuộc là cái quái gì chứ?
Khuôn mặt Serena càng thêm nhăn nhúm.
"Rốt cuộc tại sao các người lại có cái vẻ ngoài như thế này hả?"
"Ơ, n-này. Sao cô lại lôi ngoại hình người ta ra mà nói vậy."
"Tôi không hề xấu xí. Nếu cô nói vậy chỉ vì màu da của tôi thì đó là hành vi phân biệt chủng tộc đấy."
"Hả, phân biệt chủng tộc? Thế nào, anh có muốn tôi cho đi hái bông thật luôn không?"
"Hộc."
Swoo nín thở kinh ngạc. Nếu là Kou nói thì chỉ là đùa thôi, nhưng khi Serena thốt ra, nó nghe như một lời đe dọa thực sự nguy hiểm.
"Cô có muốn uống sữa dâu không?"
"Trông tôi giống người đang muốn uống cái gì đó lắm à?"
"Cô muốn chạm vào đuôi ta không?"
"Tuyệt đối không."
"Thôi bớt giận đi mà."
Swoo ngước mắt nhìn Serena và mỉm cười bẽn lẽn. Đây là thái độ mà chỉ người biết rõ bản thân xinh đẹp và đáng yêu đến nhường nào mới có thể thực hiện được.
Quả nhiên, khóe môi Serena đã hơi dãn ra một chút. Dù là một kẻ điên chỉ cần nghĩ đến thôi là thấy bốc hỏa và luôn kéo theo đủ loại rắc rối, nhưng phải công nhận cái vẻ ngoài của cô nhóc này đúng là không thuộc về thế giới này.
"... Chết tiệt."
Serena cầm lấy ly sữa dâu trước mặt và nốc cạn một hơi. Ngon đến mức đáng ghét.
"Thế tóm lại là có chuyện gì? Nếu đã bắt tôi phải lao tới đây như thế này chắc hẳn phải có việc gì gấp gáp lắm đúng không?"
"Ừ, là việc cần phải giải quyết trước khi đêm nay trôi qua."
"Nếu chỉ là chuyện vặt vãnh hay nhờ tôi bao ăn thì tôi sẽ kiện cô thật đấy. Để tôi cho cô biết thời gian của tôi đắt giá đến nhường—"
"Kou và Radolf đã chế tạo ra loại thuốc làm chậm quá trình hóa Chrome Psycho."
"—nào, c-cái... cái gì cơ...?"
Serena trợn tròn mắt nhìn hai gã đàn ông.
"Có thật không?"
"Ờ, thì đúng là vậy. Nhưng không phải tao làm."
"Là tôi làm."
Radolf giơ tay lên. Một gã trông đần độn như thế này mà lại chế ra được loại thuốc đó sao? Serena nhìn hắn với ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng Radolf vẫn uế oải gật đầu.
"Tôi từng là nghiên cứu viên trưởng của Cục Nghiên cứu Cộng hưởng Sinh học tại Neonic."
"Tôi không quan tâm chuyện đó, nguyên lý của nó là gì?"
"Tôi không thể để lộ bí mật giữ mạng của mình được."
"Bán nó thì sao?"
Radolf kiên quyết lắc đầu.
"Tiền bạc không mua được nó đâu. Tình yêu thuần khiết là thứ không thể mua bằng tiền, không, chính vì không thể mua bằng tiền nên nó mới là tình yêu thuần khiết."
"Lại còn cái 'thuần ái' chết tiệt gì nữa đây..."
Cứ thế này chắc cô rụng tóc mất thôi. Ngay cả Lu-Chen cũng chưa chế được thuốc trị dứt điểm rụng tóc, không biết ma pháp của Swoo có giúp ích gì được không nhỉ. Chắc hẳn ở đâu đó phải có ma pháp chữa rụng tóc chứ.
Serena vuốt mặt thở dài.
"... Nói nội dung đi. Lần này cô định đánh vào đâu? Neonic à?"
Nghe đến tên Mega-Corp, cơ thể Kou và Radolf rùng mình nhẹ. Dù là hai người đàn ông sẵn sàng bảo vệ thuần ái nhưng trước các Mega-Corp, họ vẫn cảm thấy sợ hãi. Họ cũng thấy rợn người trước một Serena thản nhiên nói về việc đánh vào Mega-Corp và một Swoo chẳng có mấy phản ứng.
"Lần này không phải bên đó đâu."
"Thế thì ở đâu?"
"ECPD. Nghe bảo bạn gái của Kou đang bị giam giữ ở đó."
"Bị giam giữ? Bạn gái anh ta bị vu oan hay sao?"
"Ưm, cô ấy đang bị Talos bắt giữ."
Serena từ từ há hốc mồm. Kou và Radolf – những người cũng đã lờ mờ đoán được kế hoạch của Swoo – cũng ngơ ngác há mồm theo.
"Serena này. Cô có muốn bắt một Chấp hành viên của Talos về để nghiên cứu thử không?"
Swoo nở nụ cười ngây thơ nhất thế gian và đưa ra một quả táo đỏ mọng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn