Chương 158: Chương 153 Trưởng thành
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2
'Thế này chắc được rồi.'
Enoch, sau khi trấn áp sạch sẽ lũ bám đuôi, bèn lau vết máu trên mũi rồi ngước nhìn bầu trời.
Có vẻ như đã chia tay từ lúc chính ngọ, mà giờ hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống. Nghĩa là cậu đã mất ít nhất 4 tiếng để tháo chạy và 2 tiếng để chiến đấu với lũ này.
Mùi bụi bặm, mồ hôi và thuốc súng ám đặc trên người. Cứ thế này mà về nhà thì chắc chắn sẽ bị Angela mắng cho một trận lôi đình.
Dù vậy cậu không thấy phiền. Ngược lại, được khởi động gân cốt thế này thấy cũng tốt.
Chắc là do đã quen với việc bắn giết trên chiến trường không ngừng nghỉ. Cứ ngồi yên một chỗ là chân tay lại ngứa ngáy.
Lũ khác cũng thế cả thôi. Khi Enoch mới đến chiến trường, nếu không có giao tranh, chúng thường tự đứng ra cá cược rồi tổ chức các trận đấu võ đài.
Lúc đó cậu nghĩ chúng là lũ điên, nhưng chẳng mấy chốc chính Enoch cũng đã trở nên như vậy.
'Sớm muộn gì cũng phải gặp mặt bọn chúng một cái.'
Cậu cảm nhận được kế hoạch của Swoo đang dần hoàn thiện. Dự án Khai thác phía Tây... Vào ngày dự án mà Serena chuẩn bị được thực hiện, chắc chắn sẽ có vô số cuộc giao tranh lớn nhỏ nổ ra.
Vì lúc đó, tốt nhất là nên báo tin cho lũ đần bám theo đến tận đây... lũ tự xưng là cấp dưới của cậu.
'Sẵn tiện uống một chén cũng tốt.'
Uống với đám đó thì không phải lo tiền rượu. Trong số đó có những đứa cũng có chút vị thế ở Eden, còn loại nhà giàu nứt vách thì có cả tá.
Lũ bạn đó cứ tranh nhau trả tiền, nên Enoch chỉ việc thoải mái mà uống, chẳng cần bận tâm đến hóa đơn.
Dù kinh tế đã dư dả nhưng bản tính keo kiệt thích đồ miễn phí của Enoch vẫn chẳng hề thay đổi.
'Chắc chẳng cần gọi điện đâu nhỉ.'
Đã 6 tiếng trôi qua. Nếu bên phía Swoo không có vấn đề gì thì giờ này chắc đã quay về văn phòng rồi.
Chắc là không sao. Nếu Swoo gặp chuyện thì dù ở bên kia thành phố cậu cũng sẽ tự khắc nhận ra thôi.
Enoch kiểm tra lại lũ vừa bị trấn áp lần cuối. Nếu có đứa nào sắp chết, cậu định sẽ đưa đến bệnh viện.
Trấn áp thì được, chứ cậu không muốn chúng chết.
Dù chỉ là nhân viên quèn mà công ty chẳng màng tới, nhưng nếu họ chết, Zyrec hoàn toàn có thể lấy đó làm vũ khí. Vì vậy tốt nhất là nên ngăn chặn triệt để mọi rắc rối về sau.
Chỉ sau khi kiểm tra kỹ lưỡng rằng tất cả vẫn còn thở, Enoch mới rời đi. Giờ chỉ việc ghé qua nhà tắm công cộng rồi thản nhiên quay về là xong.
Khóe môi Enoch khẽ nhếch lên một nụ cười sảng khoái. Kế hoạch thật hoàn hảo. Thời gian dự tính cũng khớp hoàn toàn, có thể nói đây là một ngày không thể tuyệt vời hơn.
Cho đến trước khi cậu đứng trước cửa nhà tắm.
"... Hù."
Swoo gọi đến.
Nửa lo lắng, nửa sợ hãi, nửa tò mò. Cộng lại là một rưỡi, nhưng khi đối phó với Swoo thì phải dùng cái logic phi lý này mới được.
Enoch đắn đo có nên bắt máy không, nhưng cuối cùng quyết định nghe. Không nghe nhỡ đâu lại nổ ra chuyện gì thì không biết đường nào mà lần. Đằng nào cũng phải chịu, thà chịu sớm còn hơn.
"Enoch đây."
[Enoch.] Giọng Swoo nghe rất tươi tỉnh. Tươi tỉnh một cách quá mức. Thậm chí đây còn không phải là cuộc gọi video.
'... Trời đất ơi.'
Chính điều đó mới đáng sợ. Dù nói ra thì hơi kỳ nhưng nỗi bất an trong Enoch lại càng dâng cao.
"... Ừ."
[Bao giờ về?]
"Có chuyện gì sao?"
[Không, chỉ là tò mò thôi.]
"Hừm..."
Cô nhóc này không phải hạng người như thế. Kể cả Enoch có không về nhà suốt ba ngày thì cô cũng chẳng thèm tìm đâu. Rồi đến khi thấy buồn chán, cô mới đích thân đi lùng sục.
Tại sao ư? Vì thế mới thú vị. Nếu là Swoo thì phải như vậy mới đúng. Thế nên việc cô hỏi han thế này lại khiến cậu thấy lạ lùng, sợ hãi và run rẩy.
"Cô... lại gây ra chuyện gì rồi đúng không?"
[Ta không gây chuyện. Ta về văn phòng với Drayna rồi.]
"Chắc chắn chứ...?"
[Ừ.]
"Không phải giết ai, hay nện cho thằng nào một trận rồi mới biết nó là Chủ tịch của đâu đó, hay đánh sập tòa nhà nào của Megacorp đấy chứ...?"
[Ừ, bọn ta về rất ngoan. Đúng không Drayna.] Sau câu hỏi của Swoo là tiếng trả lời ngơ ngác của Drayna. Nghe cả tiếng kêu ngao ngao của Bori bên cạnh cũng có vẻ rất bình yên, chắc chắn là đang ở văn phòng rồi.
"Thế sao không gọi video mà lại gọi thường?"
[Về rồi ta cho biết.] A, cái này thì không ổn. Enoch thấy mình không đủ tự tin để đối mặt với Swoo hôm nay.
"Hôm nay tôi ngủ lại bên ngoài. Đám đồng đội cùng chiến trường ngày xưa—" [Ta thích chơi trốn tìm lắm đấy.]
"... Ghé qua nhà tắm một chút rồi tôi về ngay, đợi đấy."
Cậu lại càng không đủ tự tin để gánh vác hậu quả nếu Swoo gây chuyện...
[Không cần ra nhà tắm đâu. Nếu chạy thật nhanh thì cậu sẽ về trước Angela đấy.]
"À, cô bảo cô ấy đi xa sao?"
[Ừ, Nosterica. Mà nghe bảo vẫn chưa xuất phát.]
"Thế thì chắc mai mới về được."
[Nên giờ ta định đi đón đây.]
"... Bảo tôi về nhanh mà giờ mới định đi đón Angela sao?"
[Ta có bảo cậu về nhanh bao giờ đâu.]
"Cái gì..."
Enoch cẩn thận hồi tưởng lại cuộc đối thoại với Swoo. Đúng là Swoo chưa hề nói một câu nào bảo cậu về nhanh cả. Cô chỉ hỏi bao giờ về thôi.
"Thì cũng đúng...?"
[Ừ, nên nếu muốn uống rượu với bạn thì cứ uống đi. Miễn là về trước 4 giờ sáng.]
"Sao lại là 4 giờ?"
[Vì ta nghĩ đi về chắc mất tầm 10 tiếng.]
"Trước mắt... trước mắt thì, được rồi. Tôi rõ rồi. À không... hay là để tôi đi Nosterica luôn cho."
[Không cần đâu. Lát gặp nhé, Enoch.] Swoo cúp máy không một chút vương vấn. Không vương vấn... hay phải nói là gì đây. Một hình ảnh hoàn toàn trái ngược với một Enoch đang đầy tâm sự.
"... Rượu chè gì tầm này nữa."
Đứng chần chừ trước cửa nhà tắm hồi lâu, Enoch thở dài thườn thượt rồi quay bước về văn phòng. Chẳng còn tâm trạng nào để tắm táp hay nhậu nhẹt với chiến hữu nữa. Thà về văn phòng làm lon bia còn hơn.
'Trên đường về mua chút đồ nhắm vậy.'
Đồ nhắm lót dạ... Định mua gà rán hay Pizza, nhưng rồi cậu kết luận thà dùng số tiền đó mua bốn cái burger còn hơn, thế là cậu hướng về tiệm burger.
Từ lúc nào không biết, đơn vị tiền tệ của cậu đã trở thành burger, nhưng chính Enoch cũng không hề hay biết.
.
Rầm—!
Cánh cửa văn phòng bật mở mạnh mẽ. Enoch đang ngồi trên sofa lau chùi vũ khí bỗng giật nảy mình.
"Enoch."
"... Mới có 2 giờ mà?"
"Tại xe không tắc đường."
"Đi đi về về Nosterica mà chỉ mất có 8 tiếng thôi sao?"
"Không tắc đường thì nhanh thôi."
"Càng ngày... càng đáng kinh ngạc đấy."
"Ừ, ta đáng kinh ngạc mà."
Dù Enoch có tốc độ bộc phát nhanh đến đâu thì về sức bền cũng không thể bì được với Swoo.
Dù biết là vậy, nhưng việc cô đi về giữa Nosterica và West Town chỉ trong 8 tiếng vẫn là một cú sốc với cậu.
"Angela đâu?"
"Tầng 1."
"Sao không cùng lên đây?"
"Chị ấy bảo chân rụng rời không bước nổi nữa."
"... Cái gì?"
"Enoch xuống cõng chị ấy lên đi."
"...... Cái gì cơ?"
"Ta đã định cõng rồi nhưng chân Angela cứ quệt dưới đất nên không cõng được."
"Bế kiểu công chúa không được sao?"
"Thế thì ta không thấy đường đi."
Lối lên cầu thang vốn khá hẹp, nếu bế Angela phía trước thì cô ấy phải co người lại. Nếu vậy... thì đúng là với thân hình của Swoo thì chẳng thấy đường thật.
"... Không còn cách nào khác sao?"
"Ừ."
"Dùng ma pháp của cô thì sao?"
"Dùng dịch chuyển không gian thì về được ngay, nhưng giờ ta mệt rồi. Nhỡ đâu Angela bị kẹt vào tường thì khổ."
Dù không biết nguyên lý ma pháp, nhưng nếu dùng thứ đó để đi về giữa hai đầu Eden trong 8 tiếng thì mệt cũng là lẽ thường tình. Nghĩa là Swoo không nói dối.
Nghe bảo dịch chuyển không gian mà lệch một chút là cơ thể sẽ hợp nhất với vật thể khác sao. Cậu chẳng muốn thấy cảnh cơ thể Angela bị ghim vào tường văn phòng chút nào.
"... Đành vậy."
Enoch lộ vẻ ngần ngại rồi đứng dậy. Tình cảm cá nhân... nói thật lúc đầu thì có, chứ giờ thì không. Chẳng phải là đồng đội, là gia đình có thể gửi gắm mạng sống cho nhau sao.
'Chắc phải vác lên vai thôi.'
Dẫu vậy, cái bộ ngực khủng khiếp kia làm sao mà không khiến người ta nghĩ ngợi cho được. Enoch tự nhủ phải vác làm sao để tránh chạm vào ngực hết mức có thể.
"Đi nhanh về nhanh nhé."
"Giờ mới bảo tôi đi nhanh về nhanh sao."
"Ta nói vậy vì sợ Enoch sẽ đắn đo hồi lâu vì bộ ngực của Angela đấy."
"... Gia đình không được làm chuyện đó đâu đấy."
"Frey mà nghe thấy câu này là to chuyện đấy nhé."
Enoch khẽ cười rồi lấy áo khoác.
"To chuyện thì cùng lắm cô ấy dùng cái thân hình nhỏ bé đó mà đấm tôi thôi chứ gì. Tôi sẵn sàng chịu đòn bao nhiêu cũng được."
"Ngoài đấm ra thì chắc còn làm được trò khác đấy."
"... Trò gì cơ?"
"Sau này tự khắc cậu sẽ biết thôi. Đi nhanh đi."
Swoo vẫy vẫy tay rồi tiến lại trước gương lớn. Một Swoo vốn chẳng bao giờ soi gương nay lại dở chứng gì đây.
Lẽ nào có người mình thích...? Không, cái kẻ điên này chắc chắn sẽ bảo 'Ta thích tất cả mọi người' cho xem. Cậu hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cảnh Swoo nảy sinh tình cảm yêu đương với ai đó.
Rời văn phòng xuống tầng 1, Enoch thấy Angela thực sự đang trong tình trạng chân tay rụng rời. Tóc tai bù xù, đôi mắt trĩu nặng vì mệt mỏi.
"Chị cũng có lúc thế này sao."
"... Sau này nhỡ đâu Enoch cũng trải qua chuyện giống tôi thì sẽ hiểu thôi."
"Tôi cũng từng bị ném lên trời rồi mà."
"Bay lượn trên trời bằng tay không suốt 4 tiếng... đến hôm nay chị mới biết nó khó khăn, vất vả và run rẩy đến thế nào đấy."
Đâu chỉ có bay không thôi. Dưới đất và trên trời đều có những con mắt theo dõi. Bị truy đuổi là lẽ đương nhiên, và đạn dược thì cứ thế nã tới tấp từ mọi phía. Hai người họ đã đột phá qua những nơi như thế chỉ bằng tay không.
"Bảo sao con nhóc Swoo kêu mệt. Tôi bế chị lên luôn đây, ngồi yên đấy."
"Vâng, nhờ cậu... á?!"
Enoch vác thẳng Angela lên vai. Angela cứ ngỡ sẽ được cõng nên không khỏi giật mình.
"C-Cái này, ơ...?"
"Nói thẳng nhé. Nếu cõng sau lưng thì ngực của chị sẽ làm tôi thấy mệt lắm."
"R-Ra vậy sao...?"
"Phải, là như vậy đấy. Nên thông cảm đi."
Cứ thế, Enoch vừa vác Angela như vác một món kiện hàng, vừa nhẩm lại bài quân ca từng hát trên chiến trường để trấn tĩnh lòng mình. Khi họ quay trở lại văn phòng.
"... Đang làm gì thế?"
"... Swoo?"
"Mau lại đây chạm thử xem."
Swoo lon ton chạy lại, nắm lấy tay hai người đặt lên đầu mình.
"Muốn được khen thưởng sao...?"
"Lẽ nào tình cảm chị dành cho em vẫn chưa đủ à...?"
"Không phải chuyện đó."
Swoo thản nhiên phớt lờ những lời đó. Cô di chuyển tay của hai người, nhẹ nhàng lướt qua vùng thái dương của mình.
"Thấy sao? Thấy sao? Nghĩ là cái gì nào?"
Một lần, hai lần, ba lần. Đến lần thứ tư, cảm giác thô ráp nhám tay truyền đến nơi đầu ngón tay khiến Enoch và Angela cùng há hốc mồm kinh ngạc.
"Cô, cô... lẽ nào cái này...?"
"Swoo ơi, cái này... là nó sao?"
"Ừ. Có vẻ ta đang lớn lên."
Swoo mỉm cười rạng rỡ hơn bao giờ hết và nói.
"Ta đang mọc sừng nè."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn