Chương 151: Chương 146 Hòn đảo bí ẩn?
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~27 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 1 [Sáng nay, một kẻ khủng bố không rõ danh tính lại xuất hiện trên bầu trời Nosterica, khu phố thượng lưu nhất phía Bắc. Vụ khủng bố lần này không chỉ dừng lại ở việc phá hoại tài sản, mà còn mang hình thái độc địa khi phủ nhận hoàn toàn lẽ thường vật lý và trật tự kinh tế mà chúng ta hằng tin tưởng—]
"... Gì thế này?"
"Swoo? Thật sự là em sao...?"
"Ừ."
"Tại sao cô lại... sao lại ở đây?"
"Hôm nay sao ngoan ngoãn thế... Đúng là Swoo chứ...?"
"Hửm. Ta làm việc chăm chỉ về mà nói thế thì buồn lắm."
"Không, không phải vậy..."
"Cái thói trơ trẽn bảo đi làm việc trong khi thực tế là đi nhận ma pháp thì đúng là Swoo rồi..."
"Angela thật quá đáng."
Swoo đã về nhà một cách ngoan ngoãn bằng taxi Hover do Serena gửi đến.
Vì cô về quá đỗi bình thường nên Enoch và Angela không khỏi ngỡ ngàng.
Cách đây 3 tiếng, khi nhận được liên lạc từ Iva, họ đã định xông ra ngoài thì lại nhận được tin từ Serena và quay trở lại văn phòng.
Dẫu vậy họ vẫn không thể an tâm.
Họ đinh ninh chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra nên đã chuẩn bị sẵn sàng để có thể xuất phát bất cứ lúc nào.
Thế mà thật bất ngờ. Swoo đã về nhà mà không gây ra bất kỳ rắc rối nào. Chính điều đó lại khiến họ thấy sợ hãi hơn.
[—Kẻ này đã thực hiện hành vi kỳ quặc khi rải vô tội vạ tài sản và dữ liệu chính đáng của tập đoàn xuống khu ổ chuột tầng dưới. Trong quá trình đó, có thông tin cho biết kẻ này đã đưa một lượng lớn tài sản cho một cửa hàng thức ăn nhanh nhất định để đổi lấy kem ốc quế—] Nếu Swoo đang ở đây, vậy thì vụ khủng bố đang được đưa tin trực tiếp trên bản tin sốt dẻo kia là cái quái gì chứ.
Nhìn kiểu gì cũng thấy đó là vụ khủng bố quái đản mà chỉ Swoo mới có thể làm được. Bởi người bình thường chẳng ai đi gây ra vụ khủng bố như thế cả.
Thế nhưng đó lại không phải là Swoo?
"Hơ... Eden sắp tận thế đến nơi rồi sao..."
Enoch thực lòng nghĩ vậy. Huyền thoại lính đánh thuê gì chứ, sân khấu để cậu tỏa sáng sắp sửa tan tành hết cả rồi.
"Ta không làm. Đã hứa là sẽ ngoan ngoãn rồi mà."
"... Từ bao giờ mà cậu lại nghe lời thế hả."
"Swoo ơi, có phải vì chị không bật VPN cho nên em mới ngoan ngoãn thế không?"
"Ừ."
Chẳng có gì phải giấu giếm, Swoo đường hoàng đáp lại.
Dĩ nhiên có cả lời hứa sẽ giữ mình một thời gian với Salvador, và bản thân Swoo cũng định sẽ ngoan ngoãn, nhưng lý do lớn nhất vẫn là cái VPN.
Đặc biệt là sau khi vừa ngộ ra ma pháp mới, nó lại càng trở nên quan trọng hơn.
Bởi cô có thể thử nghiệm một phương thức "healing" mới. Một kiểu healing mà chỉ cần tưởng tượng thôi cũng thấy phấn khích rồi...
"Hôm nay ta rất ngoan."
"... Ừ, chị thấy cũng đúng là như vậy."
Quần áo của Swoo sạch bong, không một hạt cát. Nếu tham gia vào vụ khủng bố kia, ít nhất cũng phải có mùi thuốc súng, nhưng ngay cả mùi đó cũng không có.
"Swoo, sao lại có tận hai cái burger vậy?"
"Lát nữa có bạn tới chơi."
"... Bạn? Serena tới sao?"
"Không, Serena bảo không tới được."
Vốn dĩ cô định lôi bằng được Serena theo, nhưng trong tình cảnh khủng bố nổ ra đùng đoàng thế này, nếu Swoo về nhà một cách lặng lẽ thì ít nhất cũng không bị mắng nên cô cứ thế về luôn.
Thực tế đúng là như vậy. Dù hôm qua cô đã bỏ rơi cái hẹn ăn tối để đi tìm ma pháp, nhưng cả Enoch lẫn Angela đều không còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện đó nữa.
"Ừ thì... bạn... bạn..."
Enoch nhìn Swoo với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Swoo về nhà một cách ngoan ngoãn, vụ khủng bố trông giống Swoo làm nhưng lại không phải, rồi sau đó là người bạn của Swoo. Quả thực là một chuỗi sự kiện khiến người ta không thể nghĩ được gì khác.
Cậu không định đi ngược lại dòng chảy đó. Cách tốt nhất để trò chuyện với Swoo là cứ thuận theo dòng ý thức của cô nhóc này.
Vậy bạn của Swoo rốt cuộc là ai? Yu Se-na, Yu Seung-ah, Irina, Frey? Xa hơn chút nữa thì có vợ chồng Etherdam và Salvador.
Thế nhưng không hiểu sao, linh cảm mách bảo rằng "người bạn" mà Swoo đang nói đến không phải kiểu bạn bè như vậy. Không, chỉ là cậu thấy hiện tại Swoo đang rất kỳ lạ ở nhiều phương diện.
Enoch tin vào linh cảm của mình. Đó là linh cảm đã cứu mạng cậu biết bao lần trên chiến trường nên chẳng có lý do gì để không tin.
"Bạn mà bọn tôi cũng biết à?"
"Ưm... thân với ta nhưng với Enoch và Angela thì hơi mập mờ."
"... Biết là biết, không là không, mập mờ là sao?"
"Thấy rồi sẽ biết."
Enoch và Angela lặng lẽ nhìn nhau, rồi cùng thở dài và gật đầu.
"Mừng em đã về, Swoo."
"Ừ."
"Lần sau ít nhất cũng phải nói điểm đến rồi mới đi. Vì có những trường hợp tôi phải đến đó gấp mà."
"Ừ."
Swoo đặt burger lên chỗ thích hợp rồi đi về phía phòng tắm.
Dáng vẻ đó của Swoo làm Angela không khỏi ngạc nhiên. Bình thường cô chỉ rửa tay qua loa rồi nhảy phắt lên sofa, vậy mà hôm nay lại ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.
"... Hôm nay Swoo lạ thật đấy chứ?"
"Tôi cũng nghĩ vậy... Cảm giác... cảm giác như sắp có chuyện gì đó tồi tệ xảy ra vậy."
"Không chỉ chuyện đi tắm, mà còn... cái gì đó không thể diễn tả bằng lời được..."
"... Tôi hiểu."
Dù không thể giải thích nhưng rõ ràng là rất lạ. Enoch và Angela hoàn toàn đồng cảm với linh cảm của nhau.
"Trước hết... Swoo đã về rồi, hay là chúng ta cùng thảo luận về hướng đi của văn phòng đi."
"Chuyện đó vẫn chưa quyết định sao?"
"Enoch không có ở đây thì làm sao hai chúng tôi quyết định được chứ. Chúng ta là một đội mà đúng không?"
"... Phải. Đúng vậy, tôi lỡ lời rồi."
"Hì hì, không sao đâu. Để chị đi làm chút đồ ăn nhẹ, Enoch xem tình hình của Drac... Drayna chút nhé."
"Được, để tôi xem."
Angela mỉm cười dịu dàng rồi đeo tạp dề vào. Nhìn qua thì giống như một cặp đôi mới cưới đang mặn nồng, nhưng trong đầu cả hai lúc này chẳng có gì ngoài Swoo.
Dù nghĩ thế nào cũng thấy Swoo rất khả nghi.
.
Cạch— Tiếng cửa mở vang lên khiến Enoch quay đầu lại. Rồi cậu khẽ cười và lắc đầu.
"Đừng có nghịch nữa, lại đây ngồi đi."
"Nghịch?"
Rõ ràng là một trò đùa lộ liễu thế mà sao vẫn còn giả vờ được nhỉ. Enoch thở dài, liếc nhìn đống quần áo Swoo vừa cởi ra.
Vẫn nằm nguyên đó. Cái áo Hoodie đó chắc chắn chỉ có một chiếc, hơn nữa đó là đồ mang từ hoang mạc tới nên ở Eden không thể tìm mua được chiếc thứ hai.
Chiếc Hoodie vẫn đang nằm ngoan ngoãn trong giỏ đồ bẩn. Vậy mà Swoo vừa mở cửa bước vào cũng đang mặc chiếc Hoodie đó?
"... Cái gì thế này?"
"Swoo...? Swoo hả...?"
"Ừ."
Enoch trợn mắt kinh ngạc. Angela vừa bưng đồ ăn nhẹ từ bếp ra cũng đi đến kết luận tương tự, chị chết lặng không thốt ra nổi một tiếng thở.
"Tại sao em lại... không, câu này lúc nãy chị cũng hỏi rồi... Tại sao em lại từ bên ngoài bước vào lần nữa thế hả?"
"Hử?"
Swoo vừa mua burger về khẽ nghiêng đầu.
"Văn phòng là nhà thì phải về chứ. Lẽ nào hai người bắt đầu yêu nhau rồi à?"
"Không, không phải... ý là, em vừa mới vào rồi đi tắm mà."
Enoch rùng mình, run rẩy nhìn về phía phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách lúc nãy đã ngừng hẳn. Theo sau tiếng lau người bằng khăn khô là tiếng bước chân ẩm ướt chẹp chẹp.
Cánh cửa mở ra, Swoo bước ra với độc một chiếc khăn tắm quấn trên người.
"Ơ, ơ ơ..."
"Enoch, lấy quần áo cho ta."
"Ơ ơ ơ..."
"Nấc cụt..."
Angela ngã quỵ xuống sàn. Enoch cũng không thể đáp lại, chỉ biết phát ra những âm thanh đờ đẫn.
Thấy vậy, Swoo khẽ nghiêng đầu mỉm cười tinh nghịch.
"Enoch muốn ngắm cơ thể trần truồng của ta đến thế sao? Có cần ta bỏ khăn ra không?"
"C-Cái quái gì thế này..."
Nếu là bình thường Enoch đã mắng cô đừng có nói khùng nói điên rồi, nhưng lúc này cậu không còn tâm trí đâu mà làm vậy nữa. Angela đáng lẽ cũng phải hốt hoảng mặc đồ cho Swoo, nhưng giờ chị cũng chẳng làm được gì.
Một Swoo vừa bước ra từ phòng tắm và một Swoo vừa mở cửa vào văn phòng. Hai người tồn tại cùng lúc sao? Lúc đầu họ tưởng Swoo dùng ma pháp để trêu đùa. Kiểu như dùng ma pháp dịch chuyển không gian để thoát ra khỏi phòng tắm rồi lại bước vào từ cửa chính vậy...
Thế nhưng không phải. Rõ ràng có hai người cùng lúc hiện diện trước mắt.
"C-Cô... tại sao, tại sao lại có tận hai người...?"
Đó là cái câu hỏi quái quỷ gì vậy. Tại sao lại có hai người chứ. Đây là câu hỏi mà cậu chưa từng nghĩ mình sẽ phải thốt ra ở bất cứ đâu, nên dù nghĩ thế nào cũng thấy âm điệu thật kỳ quặc.
"Rốt cuộc là... m-ma... ma quỷ sao...? Hay là tác dụng phụ của ma pháp? Một người là Chimera sao...?"
Trước giả thuyết của Enoch, Angela đưa tay bịt miệng. Chị nghĩ khả năng Swoo là Chimera là rất cao. Vì vậy chị cũng đã chuẩn bị tâm lý phần nào. Nhưng việc tận mắt chứng kiến thế này lại là một chuyện hoàn toàn khác.
"S-Swoo ơi..."
Nước mắt Angela bắt đầu tuôn rơi.
Lúc này, Swoo bước ra từ phòng tắm nhìn Swoo vừa vào cửa và nói.
"Đã bảo cùng vào tắm mà."
"Thì ngươi cũng hưởng thụ hết rồi còn gì."
"Ngươi làm Angela khóc rồi kìa."
"Ngươi là bản thể thì đó là lỗi của ngươi chứ."
"Nói gì thế. Ngươi mới là bản thể mà."
"Mặc đồ vào đi. Muốn bị Angela mắng à?"
"Ta là phân thân nên lúc biến mất thì quần áo đang mặc cũng biến mất theo chứ nhỉ?"
"Ngươi đọc suy nghĩ của ta nhiều quá rồi đấy. Phải thôi nhầm lẫn đi thôi."
"Ủa? Lẽ nào ta là bản thể thật?"
Cả hai Swoo cùng lúc quay đầu lại. Họ lặng lẽ nhìn Enoch mặt cắt không còn giọt máu và Angela đang nấc cụt liên hồi.
"Enoch."
"Angela."
"Đoán xem ai là Swoo thật nào?"
"Đoán đúng ta sẽ có quà."
"Chính ta cũng không biết đáp án đâu."
"Phải giải ma pháp mới biết được."
Lần này Enoch và Angela nhìn nhau. Không phải họ đang suy nghĩ về câu đố của Swoo, mà là đang cố hiểu xem tình hình này là thế nào.
Nghe thấy những từ như bản thể, phân thân... Có vẻ đó là ma pháp mới, nhưng tại sao lại là ma pháp phân thân chứ?
Swoo biến thành hai người? Với hành động và tính cách giống hệt nhau sao?
"... Vụ khủng bố lúc nãy, rốt cuộc là do em làm nhỉ."
"Không phải ta."
"Phân thân làm đấy."
"Phải, ta là bản thể."
"Không, ta mới là bản thể."
"Mới thế này thôi mà đã mệt mỏi rồi..."
Sau này không biết sẽ thành ra thế nào nữa. Enoch ôm đầu, uống cạn cốc nước lạnh.
"Phù... May quá..."
Ngược lại, Angela lại thở phào nhẹ nhõm. Việc Swoo không phải là Chimera bị sao chép hoàn hảo cả cấu trúc tư duy đã giải tỏa mọi căng thẳng trong chị.
Swoo gấp đôi tức tai họa gấp đôi sao?
Chuyện đó cứ để sau hãy tính. Angela vốn là người lạc quan hơn vẻ ngoài.
"Đoán nhanh lên nào."
"Ta cũng bắt đầu thấy lẫn lộn rồi nên nhanh lên."
Mặc cho hai người kia đang rối bời, Swoo vẫn dùng ánh mắt đầy thú vị thúc giục họ.
"Khuôn mặt, giọng nói, tính cách, ánh mắt, đến cả cách nói chuyện. Tất cả đều là Swoo hoàn hảo nhưng mà..."
"Hừm, hèn gì lại như vậy. À... không phải tôi bảo người kia là giả hay gì đâu. Chỉ là đang tìm cái gọi là bản thể mà hai người nói thôi. Đừng có hiểu lầm."
"Đúng vậy, với chị thì cả hai đều là Swoo cả."
Angela cười khổ rồi choàng chăn cho Swoo vừa bước ra từ phòng tắm. Rồi chị dời tầm mắt sang Swoo vừa mới vào cửa.
Enoch thì đã nhìn chằm chằm vào Swoo vừa mới vào cửa từ nãy rồi.
"Tôi cũng không ngờ mình lại nhìn ra được... nhưng đúng là có cảm giác... rất rõ ràng."
Trước ánh mắt của hai người, Swoo tròn mắt kinh ngạc, đôi môi mấp máy.
Nếu Swoo vào phòng tắm là thật, và Swoo ở cửa biến mất thì chắc chắn sẽ thú vị hơn. Nhưng đáng tiếc là không thể như vậy được.
Swoo búng tay một cái.
Swoo vừa tắm xong biến mất, chiếc chăn lả tả rơi xuống sàn.
"Hóa ra ta là thật."
"... Không, cô thực sự bị lẫn lộn à."
"Sao lại mua burger... À, mua cho mọi người sao?"
"Ừ, ăn chung mới ngon chứ."
Angela mỉm cười khen ngợi định tiến lại gần Swoo thì bỗng cảm thấy có gì đó sai sai.
"... Nhưng mà này. Nếu cả Swoo và phân thân đều ở đây, vậy thì ai đang gây ra vụ khủng bố kia chứ?"
Lúc này Enoch cũng nhận ra điều bất thường và nhìn Swoo. Ánh mắt như muốn hỏi liệu cô có thể tạo thêm một phân thân nữa không.
"Chỉ được tối đa một người thôi. Và việc duy nhất ta làm là ném đá tạo cầu vồng trên hồ lúc đầu thôi."
Để tạo ra cầu vồng trên hồ, cô đã ném một hòn đá khổng lồ xuống, nhưng tóm lại Swoo không gây ra thiệt hại nào khác ngoài việc làm ướt quần áo của mọi người.
Thế nhưng vụ khủng bố đang được đưa tin thì quy mô lớn và bạo lực hơn nhiều. Và điều quan trọng nhất là, trong đoạn video phát sóng trực tiếp có xuất hiện Vệt Nhiễu y hệt của Swoo.
Nhìn chằm chằm vào màn hình, Swoo mắt sáng rực lên và liếm môi.
"Tìm thấy rồi."
Serena từng nói có một con Chimera đã trốn thoát khỏi Lu-Chen.
"Túi ma pháp của ta."
Có vẻ cô đã tìm thấy con Chimera đó rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn