Chương 145: Chương 140 Nội tâm
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~26 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 1
"... Việc tôi sử dụng bạo lực... cho tôi xin lỗi."
"Không, không có gì đâu ạ. Ngược lại là tôi mới phải xin lỗi... Đã là nhà báo rồi mà tôi lại để mình bị xoay vần bởi tin đồn..."
"Bồi thường... tôi sẽ chi trả hậu hĩnh."
"Ôi dào, bồi thường gì chứ. Không sao đâu mà. Mấy cái vết này cứ ăn ngon ngủ kỹ là tự khắc khỏi ngay thôi..."
Việc hóa giải "hiểu lầm nhỏ" giữa Lepando và Enoch không hề khó khăn. Chỉ cần gọi Lepando tới ngồi xuống và giải thích ngắn gọn, Enoch đã có thể rũ bỏ cái danh hiệu ô nhục "gã lính đánh thuê rác rưởi của Velvet Mile".
Lời giải thích rất đơn giản. Rằng Enoch chỉ tình cờ nhặt được một con Sexroid bị vứt bỏ ở đâu đó, một lời giải thích vừa mộc mạc lại vừa nhẹ nhàng. Không cần thiết phải giải thích những chuyện mà Draco đã trải qua. Làm vậy vừa chẳng ích gì, vừa là để bảo vệ lòng tự trọng và tự tôn của Draco.
Chính vì thế, Lepando vẫn nghĩ Draco là "Raina được trang bị một AI đã qua đào tạo bài bản".
Về phần Enoch, cậu cũng đã thay đổi suy nghĩ về Lepando. Bởi cậu biết sự lo lắng của Lepando xuất phát từ tình yêu... chân thành dành cho Raina.
Dĩ nhiên, việc hiểu được điều đó vẫn là một chuyện khác. Lepando vẫn coi Draco là một AI kia mà. Vì thế, việc đối xử với AI đó như thế nào vốn chẳng liên quan đến ai cả.
Không có vấn đề pháp lý, cũng chẳng phải hành vi trái đạo đức. AI đúng như tên gọi của nó là Artificial Intelligence, nghĩa là trí tuệ nhân tạo. Vì là trí tuệ được tạo ra nên nó không phải con người, muốn sửa chữa thế nào mà chẳng được.
Bởi vậy, ở Eden còn có cả những bộ công cụ đào tạo được phát hành để AI có thể học hỏi theo "hướng đó". Dĩ nhiên là hợp pháp, và còn có cả các dịch vụ trả phí.
Trong một thế giới như vậy mà lại có một gã đàn ông yêu AI chân thành sao... Nếu là AI của thời kỳ trước Chiến tranh Abyss thì dù có nhượng bộ ngàn lần Enoch cũng cố thấu hiểu được, chứ còn yêu AI của thời nay thì quả thực là không thể hiểu nổi.
Dẫu vậy cậu không hề biểu lộ điều đó ra ngoài. Enoch đã nhận ra rằng chỉ cần chọn phương án ngược lại với những gì Swoo hay chọn là mình có thể sống sót rất tốt trong xã hội này.
"Cái đó... liệu Raina vẫn ổn chứ ạ?"
"Raina..."
Lepando nhìn quanh rồi hỏi, và lần này Angela là người trả lời.
"Ưm... tên của câ- cô ấy không phải là như vậy."
Angela biết Draco ghét cay ghét đắng cái tên Raina. Vì thế chị không thể để cậu ta tiếp tục sử dụng cái tên đó được. Bởi Swoo đã đề xuất rằng... thỉnh thoảng hãy để Draco đi gặp mặt phía RE: INA.
Có lẽ cô nhóc định cử Draco đi khi cần thảo luận về những vấn đề hơi khó nói. À không, chắc chắn là vậy rồi. Lepando là kẻ sẵn sàng làm bất cứ điều gì nếu Raina yêu cầu, nên theo Angela thấy, đây là một chiến lược cực kỳ hiệu quả và đôi bên cùng có lợi.
Vì vậy, đã đến lúc phải thông báo cái tên mới.
"A! Hóa ra có tên riêng sao. Chuyện này... tôi thật thất lễ quá."
"Cũng không đến mức thất lễ đâu ạ."
"Liệu tôi có thể biết tên của cô ấy không?"
Angela đã bàn bạc xong với Draco. Dẫu cậu ta có vẻ không hài lòng lắm, nhưng để thay đổi mà vẫn giữ lại được âm hưởng của cái tên cũ thì đây là lựa chọn tốt nhất.
"L-Là Drayna."
"Drayna... Ha ha! Một cái tên thật dễ thương."
Đó là một cái tên không mấy phù hợp với ngoại hình của Raina. Nhưng chẳng phải chỉ cần đẹp như Raina thì tên gì cũng sẽ trở nên ngầu, dễ thương và đáng yêu sao. Lepando thực lòng nghĩ vậy và nở một nụ cười rạng rỡ.
Một Raina bị bỏ rơi nay có được cái tên Drayna và bắt đầu một cuộc sống mới, làm sao hắn có thể thấy buồn cho được.
"Vâng... dù sao thì Drayna vẫn ổn. Hiện tại chỉ là đang tạm ngắt nguồn điện thôi."
"À... hóa ra là đang ngủ sao. Liệu sau khi điều trị có vấn đề gì phát sinh không ạ? Kết quả kiểm tra hôm qua cho thấy mọi thứ đều ở trạng thái tốt mà."
Dùng từ "ngủ" để chỉ việc ngắt nguồn điện. Dùng từ "điều trị" để chỉ việc sửa chữa. Đến mức này thì hai người họ bắt đầu thấy hơi rùng mình. Cả Angela và Enoch đều cảm thấy như vậy.
Họ biết vì là người Swoo thích nên chắc hẳn hắn phải có điểm gì đó đặc biệt, nhưng không ngờ cô lại thích cả cái sự điên rồ này của hắn.
"Không, không có vấn đề gì đâu. Chỉ là... ừm, khi thảo luận những chuyện quan trọng thì có lẽ để cậu ấy ngắt nguồn điện sẽ tốt hơn."
"A ha ha... cũng đúng thôi."
Phần cứng đã sửa xong nhưng phần mềm thì chưa được động vào. Vì là hàng nhặt được nên Angela muốn nói rằng mình đang rất cẩn trọng về mặt đó. Lepando nghe vậy thì cũng tự hiểu và cười khổ.
"Nếu có cần gì thì các vị cứ việc nói với tôi nhé. Không phải khoe khoang đâu nhưng tôi cũng đã từng làm qua rất nhiều công việc kỹ thuật rồi. Vì vậy hầu hết những việc phiền phức hay bẩn thỉu tôi đều làm tốt cả. Ha ha."
"À, ra vậy."
Angela thấy ngạc nhiên khi một người đáng lẽ phải bận rộn đăng bài như Lepando lại đang làm việc tại Doll House. Thế nhưng Swoo chẳng thèm hỏi lý do mà đã lôi ngay Lepando về văn phòng.
Angela vốn nghĩ "Swoo thì vẫn cứ là Swoo thôi" nên cũng định bỏ qua, nhưng rồi chị quyết định nhân cơ hội này để hỏi luôn.
"Chị thấy bất ngờ khi biết anh đang làm việc tại Doll House đấy. Vì không rõ cấu trúc thu nhập bên tòa soạn nên chị muốn hỏi, liệu anh Lepan... khụ, anh John hiện tại có đang cần một mức lương ổn định không?"
"A không, không phải vậy đâu. Chủ của Doll House đó là ân nhân... có thể coi là thầy của tôi, nên tôi chỉ đến làm thay một thời gian ngắn thôi."
"À, vậy thì tốt rồi. Nếu cần một khoản tiền lớn thì anh cứ nói nhé. Dù sao cũng vì chúng tôi mà anh phải từ bỏ công việc khác để lập ra tòa soạn này mà."
Đây là nội dung đã được bàn bạc với Swoo. Nếu Lepando gặp vấn đề về tài chính dẫn đến không thể tiếp tục nghề báo, họ sẽ hỗ trợ vô điều kiện để tòa soạn có thể duy trì hoạt động. Xét về lâu dài thì đó là một việc tốt, nên Angela cũng đồng ý.
"Dạ, dạ...? Không không, không được đâu. Tôi đã nhận được quá nhiều rồi, làm sao có thể như vậy được."
"... Anh bảo anh nhận được gì cơ?"
"Vâng... cô Swoo đã gửi cho tôi trang thiết bị, kinh phí vận hành và nhiều thứ khác nữa mà...?"
Angela tròn mắt ngạc nhiên. Bởi chị chưa từng nghe Swoo nhắc đến việc đã gửi những thứ đó.
"À... chuyện đó chị chưa được nghe kể lại... Ơ kìa?"
Lúc này Angela mới nhìn quanh. Chị chợt nhận ra Swoo – người bảo ra ngoài mua đồ uống – vẫn chưa thấy quay lại.
"Swoo đi đâu rồi nhỉ...?"
"Cô ấy bảo đi mua đồ uống mà... Thôi chết."
Enoch vội vàng kiểm tra đồng hồ. Đã hơn 1 tiếng trôi qua. Một người đi mua đồ uống mà 1 tiếng đồng hồ không thấy tăm hơi? Nếu là người bình thường, người ta sẽ nghĩ ngay đến việc gặp chuyện chẳng lành hoặc bị cuốn vào một tai nạn nào đó.
'Cái con nhóc này chắc lại gây ra chuyện gì rồi.'
Nhưng nếu người đó là Swoo, cô sẽ không phải là nạn nhân mà là thủ phạm. Hoặc là gây chuyện, hoặc là tạo ra rắc rối.
"... Để chị gọi điện xem sao."
Cầu mong là em đừng gây ra chuyện gì lớn. Angela thầm cầu nguyện và vội vã gọi điện. Trong lúc đó, Enoch đứng bên cửa sổ và truy cập vào bảng tin sốt dẻo. Nếu Swoo có gây chuyện thì đó là nơi có thể xác nhận nhanh nhất.
.
[Alô?!]
"Không phải alô đâu nhé."
[Swoo đấy à!]
"Ừ."
[Em đang ở đâu? Đang làm gì đấy? Đang ở cùng ai thế? Có ổn không? Có vấn đề gì không? Có ai gây sự với em không? Em không giết ai đấy chứ? Gãy chân gãy tay thì chị còn lo được, chứ bay đầu là chị cũng chịu đấy. Tòa nhà, tòa nhà thì... hình như không thấy tin có tòa nhà nào bị sập... Em đang ở đâu? Đang làm gì thế?] Hỏi một vòng rốt cuộc là chị muốn biết cô đang ở đâu và làm gì sao. Cô đâu cần phải trả lời hết đúng không?
Swoo chớp mắt một lát rồi đưa chai đồ uống trên tay lên trước mặt.
"Ta đang uống nước."
[... Hử? Ở đâu? Chị thấy không giống ở ngoài đường lắm...?]
"Ở trong xe."
[Trong xe...? Có bắt cóc người ta thì có chứ làm sao em bị bắt cóc được... Em đang ngồi trên xe của ai thế?] Angela nghĩ ta là hạng người gì thế nhỉ. Swoo nhấp một ngụm nước rồi chậm rãi mở lời.
"Có người tự giới thiệu là bạn thân của chị Angela bảo ta lên xe nên ta lên thôi."
[... Ơ, chị làm gì có người bạn nào như thế?]
"Không phải đâu. Cô ấy bảo thân với chị lắm. Còn bảo đi theo sẽ được ăn Burger thủ công và được cho cả ma pháp nữa."
Angela há hốc mồm không thốt nên lời.
[Em bị bắt cóc một cách đường hoàng quá nên chị... chị chẳng biết phải nói gì luôn đó?] Ngay từ đầu, nếu là bắt cóc mà lại gọi điện thản nhiên thế này thì đúng là một tình huống trớ trêu. Tóm lại không thể coi đây là một vụ bắt cóc tầm thường được.
Dẫu việc dùng từ "tầm thường" và "bắt cóc" trong cùng một câu nghe thật nực cười, nhưng tình cảnh hiện tại chính là như vậy.
Và thực tế, lo lắng cho Swoo là một việc làm dư thừa. Ngay cả khi có kẻ mang đến thiết bị vô hiệu hóa ma pháp, thì số thực thể có thể thắng được sức mạnh thuần túy của Swoo cũng chẳng có mấy người.
Hơn nữa, Angela đã xác định được vị trí của Swoo. Enoch cũng đã không ngần ngại một giây nào mà rời văn phòng đi tìm cô. Vì vậy không có gì đáng lo ngại cả. Thế nhưng, lời Swoo nói làm chị thấy hơi bận tâm.
Người bạn thân của Angela... Trên đời này chỉ có duy nhất một người như thế, nhưng người đó còn vượt xa cả cái định nghĩa "bạn thân". Bởi đó là người thân duy nhất của chị.
[Swoo ơi, có phải... em đang ở cùng chị ấy, tức là ở cùng chị Elise không?]
"Ừ, cô ấy đang ở ngay cạnh ta đây."
[L-Làm sao mà hai người gặp được nhau thế? À không, ngay từ đầu tại sao chị ấy lại không nói câu nào hết vậy...?]
"... Giờ chị nói được chưa?"
Elise nãy giờ vẫn nín thính đứng cạnh, bèn thầm thì với vẻ mặt đầy bất mãn.
"Ưm..."
Swoo chép miệng đầy tiếc nuối. Cô đã định trêu chọc một chút, nhưng Swoo đã để lộ quá nhiều sơ hở nên không thể lừa họ bằng một vụ bắt cóc như thế này được.
Tôi nghĩ lần sau mình phải tự tay bị bắt cóc họ thì may ra họ mới tin mất.
Nghĩ vậy, Swoo gật đầu.
"Hà... Angela, em đừng lo quá."
[Lo cho chị thì có... À, tóm lại là sao chị lại ở cùng Swoo thế?]
"Hôm nay chị có hẹn với cô Swoo... có vẻ thông tin chưa được chuyển đến chỗ em rồi."
[Hà... Elise cho em gặp lại Swoo một chút.]
"Chị cứ nói trực tiếp đi. Cô Swoo cũng đang nghe mà."
Đôi lông mày của Angela nhíu chặt lại.
[Swoo sẽ không được chị bật VPN cho một thời gian đâu nhé.]
"Ơ..."
[Em có biết chị đã lo lắng đến nhường nào không?] Dù cái sự lo lắng đó thực chất là lo sợ có ai đó bị giết hay tòa nhà nào bị sập. Nhưng dù gì thì lo lắng vẫn là lo lắng.
"Ta xin lỗi."
[Tóm lại là tạm thời sẽ không có VPN gì hết.]
"... Được rồi."
[Enoch cũng đã về rồi nên cả nhà mình sẽ cùng ăn tối. Trước khi đến giờ ăn em nhất định phải về đấy.]
"Ta sẽ về nhanh nhất có thể."
[Dẫu vậy chị vẫn không bật VPN cho đâu nhé.]
"Ư ư ư ư..."
Swoo bày ra vẻ mặt vô cùng đáng thương nhưng Angela đã dứt khoát cúp máy.
"Elise."
"... Hử?"
"Khi Angela giận thì phải làm sao để chị ấy hết giận?"
Trước câu hỏi ủ rũ của Swoo, Elise mấp máy môi rồi cười khổ.
"Tôi cũng không biết nữa."
Có lẽ thời gian xa cách đã quá dài.
"... Tôi cũng không rõ lắm."
"Ra vậy."
"Mà nhắc mới nhớ... cái VPN đó là..."
"Sở thích của ta."
"À, ra là vậy."
"Vào vấn đề chính luôn đi."
"Ừ."
Elise kéo tấm màn ngăn cách giữa ghế lái và ghế sau, đồng thời bật thiết bị khử nhiễu (Noise Canceller) lên.
"Elise."
"Cô cứ nói đi."
"Cô chưa từng gặp Thompson đúng không?"
"Nếu cô đang nói đến khoảng thời gian sau khi ông ta bị bắt giam, thì đúng là như vậy."
Những người liên quan đều có thể gặp Thompson đang bị giam giữ. Thế nhưng Elise cùng những nhân viên trong văn phòng thư ký của Thompson thì tuyệt đối không được diện kiến.
Bởi nếu Thompson – kẻ thân cận nhất với cuộc phản loạn của Hugo – mà chết thì sẽ rất phiền phức. Cấp trên của Zyrec tin chắc rằng nếu người của văn phòng thư ký mà gặp Thompson, họ nhất định sẽ giết chết ông ta.
"Vậy thì nghe này."
Với một người của văn phòng thư ký như cô. Với một người phụ nữ từng là chánh văn phòng thư ký. Và với Elise – người khao khát được giết Thompson hơn bất cứ ai, Swoo khẽ thì thầm đầy ngọt ngào.
"Giờ cô có muốn đi gặp lão ta không?"
Đó là một lời đề nghị mà Elise tuyệt đối không thể khước từ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn