Chương 369: Chiếc la bàn
Em trai của dũng sĩ chỉ có thể u uất · Glodia · 506 chương · ~21 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Trò chơi tìm cặp bài trùng về cơ bản là một trò chơi mà tốc độ quyết định thắng bại. Việc xác nhận hình ảnh của những lá bài đang úp xuống chính là nền tảng của trò chơi. Vì vậy, Roq đã tiến hành trò chơi bằng cách sử dụng cả hai tay để lật gần như cùng lúc hai lá bài để kiểm tra. Hắn sử dụng kỹ thuật tay nhanh nhẹn đã thể hiện trong trò Yabawi thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào trí nhớ hoàn hảo.
Dù vậy, Roq vẫn thất bại trước Cormo. Tốc độ tuy nhanh nhưng việc ghép cặp thất bại đã tạo ra sự chênh lệch về thời gian. Trong tình huống đó, người mà Roq đưa ra làm đại diện lại là Luna, người có điều kiện bất lợi trong trò chơi tìm cặp bài trùng này.
Luna, người vẫn còn cảm thấy không tự nhiên khi sử dụng tay trái, phải đối đầu với Cormo chỉ bằng một tay duy nhất. Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ bị áp đảo về tốc độ. Tuy nhiên, Luna, người đã sống phần lớn thời gian trong ngày chỉ bằng một tay, có thể lật bài với tốc độ tương đương với khi Roq sử dụng cả hai tay.
Sau khi thất bại ở ván thứ hai khi Luna đứng ra làm đại diện, Cormo lẳng lặng tráo bài để tiếp tục ván tiếp theo. Có vẻ như hắn nghĩ rằng mình đã chủ quan, nên lần này tôi có thể cảm nhận rõ ràng hắn đang dốc toàn lực. Thế nhưng đối thủ lại là Luna.
Luna, người đã ghép đúng các cặp bài nhanh hơn Cormo một chút mà không phạm phải một sai lầm nào, nở một nụ cười chiến thắng với tôi. Nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ tự hào đó, tôi không kìm được mà xoa đầu cô ấy như để khen ngợi. Tôi cứ ngỡ mình đã hiểu rất rõ về Luna, nhưng chẳng hiểu sao lần nào tôi cũng khám phá ra những khía cạnh mới. Ví von cô ấy như một củ hành tây vẫn còn là quá thiếu sót.
Thất bại trong vụ cá cược, Cormo nhìn vạch cát trong đồng hồ rồi bật cười tự giễu.
"... Hóa ra Roq không phải tự nhiên mà đưa người đại diện ra. Thắng được ta chỉ bằng một tay. Hừ hừ, thật nhục nhã."
Có vẻ như Cormo nghĩ rằng Luna cố tình chỉ dùng một tay để sỉ nhục mình, nên khuôn mặt hắn méo xệch vì nhục nhã. Sau khi xoa cằm một lúc để kiềm chế cảm xúc, Cormo thở dài đứng dậy khỏi ghế.
"... Cái này mà quay về chắc bị mắng thê thảm lắm đây. Dạo này ngài ấy đang trong trạng thái cực kỳ nhạy cảm."
Thở dài thườn thượt, Cormo thay đổi sắc mặt và chìa tay muốn bắt tay với Luna.
"Dù sao thì, cũng là một trò chơi hay."
Thấy Cormo sòng phẳng chấp nhận thất bại, Luna đứng dậy bắt tay và trả lời.
"Đó là một trò chơi thú vị. Anh đã vất vả rồi."
Kết thúc cái bắt tay với vẻ mặt cay đắng, Cormo nói bâng quơ với Roq.
"... Ngươi có ý định bán nó không? Ta có thể trả đủ tiền."
"Nếu định bán thì ta đã không cá cược làm gì."
Dường như đã đoán trước được lời từ chối của Roq, Cormo nhún vai rồi rời khỏi khu vực đặc biệt. Nhìn theo bóng lưng Cormo rời đi, Roq nở nụ cười hiền hậu rồi đặt tay lên vai tôi và Luna.
"Ha ha. Hôm nay ta đã gặp được những người bạn thật tuyệt vời. Nhờ hai người mà ta đã thắng vụ cá cược. Những gì đã hứa ta nhất định sẽ thực hiện."
Thấy Roq ra hiệu cho nhân viên và bảo chúng tôi cứ thoải mái gọi bất cứ thứ gì mình muốn, tôi bỗng thấy tò mò không biết thứ mà Cormo nhắm đến là gì. Trong lúc cùng Luna chia nhau đồ uống và trái cây mà nhân viên mang đến, tôi vừa tiếp tục cuộc tán gẫu với Roq về Ludwig vừa bâng quơ hỏi.
"Mà anh đã cá cược về chuyện gì vậy?"
Trước câu hỏi của tôi, Roq cười hừ hừ, rồi ghé sát người thầm thì vào tai tôi.
"Trong kho của gia tộc ta có cất giữ một chiếc la bàn cũ. Chẳng biết làm sao mà hắn lại biết và muốn có nó."
"Một chiếc la bàn sao...?"
Tôi cố gắng lục lại trí nhớ nhưng không thấy thiết lập hay vật phẩm nào liên quan đến la bàn xuất hiện trong tiểu thuyết. Dù sao thì, nếu là thứ mà giáo hội nhắm đến, chắc chắn nó không phải vật tầm thường. Nhất là khi nó nằm trong kho của kẻ bất tử.
Thấy tôi có vẻ quan tâm đến chiếc la bàn, Roq cười nói.
"Thực ra, có một lý do riêng khiến ta nhất định phải thắng vụ cá cược này. Đó là vì ta đang ở trong tình huống không thể giao chiếc la bàn ra được."
Hiểu ra lời Roq nói, tôi bày ra vẻ mặt cạn lời. Nếu thất bại trong vụ cá cược với Cormo và sự thật là không thể giao chiếc la bàn ra bị bại lộ, Roq chắc chắn sẽ chết dưới tay gã Cormo đang nổi trận lôi đình. Vì vậy Roq cũng phải tìm người đại diện để giữ mạng. Dám lừa cả một Hộ pháp, Roq cũng không phải hạng vừa.
"... Chẳng phải đó là lừa đảo sao?"
"Ấy, ta đã đặt cược cả mạng sống của mình đấy chứ. Mới hôm qua thôi ta còn mất ngủ vì lo không biết phải thuyết phục hắn thế nào đây này. Vả lại vụ cá cược đó cũng không phải do ta muốn."
"Vậy thì...?"
Nếu là giáo hội, có khả năng họ đã dùng biện pháp đe dọa hoặc uy hiếp. Ngay cả Jamie Cuồng khí còn dám bắt cóc cả một trạm dịch chuyển và giết sạch những người vô tội chỉ vì họ ở cùng tôi cơ mà.
Liệu giáo hội đang vươn vòi bạch tuộc xuống phương Nam để bành trướng thế lực chăng? Trong lúc tôi đang nuốt nước bọt căng thẳng, Roq nói.
"Tại rượu cả đấy. Sáng hôm sau tỉnh dậy ta đã hối hận thấu ruột gan."
"...."
"Nhưng chẳng phải nhờ gặp được hai người mà mọi chuyện đã suôn sẻ sao. Thế nên đời mới thú vị chứ!"
Tôi gửi một ánh mắt hỏi Luna xem anh ta có thực sự không phải người xấu không, Luna khẽ tránh ánh mắt của tôi. Có vẻ cô ấy cũng không biết nói gì trước dáng vẻ của Roq. Tôi day day thái dương rồi nói để xác nhận.
"Đừng bảo với tôi là những gì anh hứa cũng là giả dối đấy nhé?"
"Ấy, ta không bao giờ nói dối đâu."
"... Lời nói của một kẻ đem một chiếc la bàn không có sẵn ra cá cược thật chẳng có chút trọng lượng nào."
Trước lời của tôi, Roq bật cười ngượng nghịu. Rồi hắn giải thích như để bào chữa.
"Tất nhiên là ta có chiếc la bàn đó chứ. Ta đã nói rồi mà, chỉ là đang trong tình huống không thể giao ra thôi."
"...?"
Thấy tôi và Luna nhìn với vẻ thắc mắc, Roq gãi má nói.
"Hồi nhỏ ta lén vào kho lấy chiếc la bàn ra chơi, rồi lỡ tay bỏ nó vào hộp trang sức của Mercum."
"Hộp trang sức? Vậy thì chỉ cần mở ra lấy lại chiếc la bàn là được chứ gì?"
"Được thế thì tốt quá. Nhưng ta không biết cách mở."
Trước câu trả lời đầy thản nhiên của Roq, tôi nghiêng đầu thắc mắc. Nếu trong tình huống nguy hiểm đến tính mạng, dù có phải đập nát hộp trang sức thì cũng phải lấy chiếc la bàn ra mới đúng. Thế nhưng Roq lại chọn cách tìm người đại diện thay vì đập hộp. Điều đó có nghĩa là.
"Anh không thể đập nát chiếc hộp đó."
"Không, dẫm một cái là nát ngay ấy mà? Nó làm bằng gỗ."
Người tôi hơi lảo đảo một chút. Tôi không ngờ dự đoán của mình lại sai lệch theo một hướng ngớ ngẩn đến thế.
"Vậy thì tại sao..."
"Tại sao ta không đập nát hộp trang sức chứ gì?"
Roq cướp lời tôi rồi mỉm cười ra hiệu cho nhân viên. Nhận được tín hiệu, nhân viên tiến lại gần và đưa cho Roq một chiếc hộp nhỏ. Đó là một chiếc hộp gỗ có thiết kế thô kệch, hợp với cái tên hộp gỗ hơn là hộp trang sức.
"Nghe tên Mercum mà hai người vẫn không biết thì để ta giải thích một chút. Trong số con người, có những kẻ thà phá hủy thứ mình có còn hơn là để bị cướp mất. Nhà ma đạo học Mercum chính là hạng người đó."
Đặt chiếc hộp lên bàn, Roq chỉ tay vào mặt ngoài của hộp và giải thích.
"Nó không có chìa khóa riêng mà phải xoay 12 vòng số này để khớp mã thì mới mở được. Thậm chí thứ tự các vòng số cũng không cố định. Nếu cứ xoay bừa để thử thì chắc phải mất 3000 năm không nghỉ mới mở được mất. Nếu cố tình dùng ma pháp hay sức mạnh để mở hộp, nó được thiết kế để tự phá hủy vật phẩm bên trong."
"... Đừng bảo là anh không biết cách mở hộp trang sức nhé."
"Chuyện đó là đương nhiên rồi. Từ xưa nó đã được bảo quản trong trạng thái mở sẵn mà. May mà chưa ai nhận ra chiếc la bàn đã biến mất. Ta là người quản lý kho mà."
"...."
Giờ thì tôi đã hoàn toàn hiểu rõ. Roq thực sự không thể giao chiếc la bàn ra được. Chiếc la bàn nằm trong hộp trang sức nhưng hắn không thể đập nát, cũng không thể mở hộp. Việc hắn giao hộp trang sức cho nhân viên giữ cũng là để sau khi vụ cá cược kết thúc, hắn sẽ tiết lộ sự thật này với Cormo và cố gắng thuyết phục để giữ mạng.
Thử cầm chiếc hộp lên lắc nhẹ gần tai. Tiếng lạch cạch phát ra chứng tỏ bên trong đúng là có chứa chiếc la bàn. Thấy Luna có vẻ quan tâm, tôi đưa chiếc hộp cho cô ấy rồi hỏi Roq.
"Chiếc la bàn đó có gì đặc biệt sao?"
"Không. Nó trông giống hệt những chiếc la bàn bình thường có thể thấy ở bất cứ đâu. Cũng chẳng có gì đặc biệt cả. Thế nên hồi nhỏ ta mới vô tư lấy ra chơi như vậy. Có lần ta lén hỏi bâng quơ cha ta, nhưng có vẻ ông ấy còn chẳng nhớ là có thứ đó trong kho nữa."
Chắc chắn phải có lý do khiến giáo hội quan tâm đến chiếc la bàn. Nhưng theo lời giải thích của Roq, việc mở hộp trang sức là điều gần như bất khả thi. Có tham lam thứ mình không thể sở hữu cũng chỉ tốn thời gian. Dù sao giáo hội cũng sẽ không lấy được chiếc la bàn. Tôi dứt khoát từ bỏ và chuyển sang chuyện thù lao.
"Thôi được rồi, tôi hiểu rồi. Vậy về phần thù lao..."
Cạch.
Tiếng động đó khiến tôi và Roq đồng thời quay ngoắt sang nhìn Luna. À không, nhìn vào chiếc la bàn trên tay Luna.
"...."
Luna, người đang tò mò xem chiếc la bàn, cảm nhận được ánh mắt của chúng tôi liền ngẩng đầu lên. Rồi như để bào chữa, cô ấy đưa chiếc hộp trang sức đã mở nắp ra và nói.
"... Tự nhiên nó mở ra ạ."
Tôi quay sang nhìn Roq, người đang há hốc mồm kinh ngạc, và khẽ hỏi.
"Anh bảo là 3000 năm cơ mà."
Roq chớp mắt nhìn Luna trân trân, rồi quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười hiền lành.
"Đúng là may mắn thật."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn