Chương 161: Vết thương chồng chất
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2 Khoảng thời gian yên bình cứ thế trôi đi. Thế nhưng trái ngược với vẻ ung dung nhàn nhã của Tanboku Baku, các Ma Pháp Thiếu Nữ khác lúc nào cũng mang trong mình chút bồn chồn lo âu.
Thỉnh thoảng, Ha Yeon cũng đặt máy game xuống, yêu cầu Tanboku Baku cùng mình đi tuần tra dạo quanh thành phố.
Chẳng thể dùng từ "thư giãn" để mô tả, bởi thái độ của Ha Yeon khi ấy cực kỳ nghiêm túc.
Ranh giới giữa trách nhiệm của một Ma Pháp Thiếu Nữ và việc giải trí cá nhân, cô nắm vô cùng rõ ràng.
Dĩ nhiên, ngay khi yêu cầu đó được thỏa mãn, Ha Yeon lại tiếp tục bám lấy Tanboku Baku đòi đi tìm trò tiêu khiển.
Nhờ vài ngày quanh quẩn bên cô bé, Tanboku Baku đã nắm rõ ngóc ngách của thành phố này như lòng bàn tay, thu thập thêm vô khối thông tin hữu ích.
...
Sáng sớm, khi ánh nắng rọi vào phòng khách sạn, Tanboku Baku uể oải ngáp một cái rồi mở mắt.
Quay sang nhìn bên cạnh, anh thấy Ha Yeon đang ôm chặt lấy cánh tay mình.
"Haiz."
Khéo léo rút tay ra, anh ngồi dậy trên giường, chợt buông tiếng thở dài bất lực.
Chẳng biết từ bao giờ, anh cảm giác bản thân ngày càng nuông chiều mấy cô gái nhỏ này. Ban đầu là làm quen với việc họ suốt ngày chạy đến văn phòng, cuối cùng thì dọn vào ở hẳn trong văn phòng luôn.
Tiếp theo là hiện tại, leo thẳng lên ngủ chung một giường.
May mà trong mắt Tanboku Baku, Ha Yeon chỉ là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, anh cứ coi như đang chăm sóc trẻ con là xong.
Vào phòng tắm vệ sinh cá nhân xong xuôi, Tanboku Baku vuốt cằm soi lại gương mặt nhẵn nhụi của mình, hài lòng gật đầu rồi bước ra ngoài.
Lúc thay đồ xong xuôi và định bụng gọi đồ ăn sáng, Tanboku Baku đột nhiên khựng lại. Quay lưng về phía Ha Yeon đang say giấc nồng, anh lấy ra một tấm thẻ.
Tấm thẻ in hình con quạ đen đang phát ra những rung động nhỏ bé, dường như đang dẫn đường tới một nơi nào đó.
"Ồ..."
Quay lại nhìn Ha Yeon một cái, Tanboku Baku để lại mảnh giấy dặn cô tự gọi đồ ăn rồi rời khỏi phòng.
Thông qua cảm biến từ tấm thẻ, Tanboku Baku phát giác dao động này xuất phát từ bên trong một nhà máy nào đó, ngay sau đó nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh, tứ phía đều ngập tràn dấu hiệu của phân thân.
Dù chỉ cần chủ động tập trung là Tanboku Baku có thể dò ra ngay vị trí bản thể của lão quạ đen kia, nhưng anh vẫn quyết định tìm đến nơi con quạ xuất hiện đầu tiên.
Tanboku Baku quét mắt nhìn quanh, bẻ lái chiếc mô tô lao thẳng vào một con hẻm.
Rất nhanh, cả người lẫn xe của anh đều tan biến vào trong bóng tối.
...
Bên trong xưởng, dẫu các công nhân vẫn đang hăng say làm việc khí thế ngất trời, nhưng đối với một công trình rộng lớn đang xây dang dở, suy cho cùng cũng chẳng thể nào lấp kín người ở mọi ngóc ngách.
Chính vì thế, Tanboku Baku trong hình dạng Quái Nhân dễ dàng né tránh tầm mắt của đám công nhân, đặt chân tới chính xác vị trí mà tấm thẻ đang chỉ dẫn.
Căn phòng trống trơn với bức tường trắng toát, trên nền nhà vương vãi vệt bùn trát tường đã khô cong, bốn bề sực nức mùi mùn cưa đặc trưng.
Tanboku Baku bước vào trong, liếc nhìn con quạ đang chễm chệ đậu trên bệ cửa sổ.
Chẳng thèm bận tâm xem đây có phải là cạm bẫy hay không, anh tiến lại gần:
"Yo, có muốn kiếm chút thức ăn cho chim không?"
Giọng điệu của anh nhạt nhẽo đến cùng cực. Đứng trước con quạ đen đúa này, Tanboku Baku cư xử hệt như đang ngắm một con chim bình thường, cả người chẳng có lấy nửa phần cảnh giác.
"Quạ."
Con quạ cất tiếng kêu mỏ nhọn rồi bay vút vào trong. Những chiếc lông đen vũ tán loạn, Ông Lão Quạ Đen lập tức hiện hình trước mặt Tanboku Baku.
"... Nevil, ta đến đây để đàm phán với cậu."
"Đàm phán à?"
Tanboku Baku bật cười, xoay người ngồi lên bậu cửa sổ:
"Cụ thể là chuyện gì? Có lẽ tôi sẽ hứng thú đấy."
"Quan trọng là cậu muốn gì, chúng ta sẽ cố gắng đáp ứng hết mức có thể." Nhìn chằm chằm Nevil trước mặt, Ông Lão Quạ Đen trầm giọng đáp.
"Không đúng." Tanboku Baku cười khẩy ngắt lời, "Quan trọng là các người có thể làm được cái gì."
Lão chim già này bày ra bộ dáng khép nép nhún nhường như vậy, thật không biết ai mới là phản diện nữa.
Tanboku Baku thầm mỉa mai trong đầu.
"..."
Ông Lão Quạ Đen im lặng một lát rồi nói: "Yêu cầu của chúng ta vẫn như cũ, chúng ta cần Chìa Khóa Minh Giới trong tay cậu."
"Dựa vào đâu?"
"Dokuman từng là thành viên phe ta, chính ta đã cử cô ta đi tìm kiếm Chìa Khóa Minh Giới... Lý do này được chưa?"
"Nếu ông đã biết cô ta, vậy thì ắt hẳn cũng nắm rõ tính nết của tôi rồi chứ?"
Vẻ mỉa mai hiện rõ trên khuôn mặt Tanboku Baku: "Lấy đâu ra gan mà dám bàn chuyện hợp tác với tôi?"
"Đứa trẻ Dokuman đó quá non nớt, cho nên ta càng tin tưởng vào những gì tận mắt chứng kiến hơn."
Cả người Ông Lão Quạ Đen bọc trong chiếc áo choàng đen, nhưng ánh mắt lẩn khuất dưới vạt áo lại vượt qua Tanboku Baku nhìn ra phía sau:
"Vì thế, ta mới muốn chính thức tìm hiểu cậu."
Ầm!
Lời còn chưa dứt, Tanboku Baku đã nghe thấy tiếng nổ đinh tai nhức óc phát ra từ sau lưng. Anh quay đầu lại nhìn về nơi xa xa ngoài cửa sổ.
Từ hướng phát ra âm thanh, có tiếng ngựa hí vang lên xé toạc không gian.
"... Ồ~" Tanboku Baku ném cho Ông Lão Quạ Đen ánh mắt thú vị rồi phì cười:
"Để đồng bọn của ông dụ Ma Pháp Thiếu Nữ tới đây à? Hấp dẫn đấy. Nhưng mà ông yên tâm về tôi như vậy sao? Nhỡ đâu tôi đập nát thuộc hạ của ông thì tính thế nào?"
"Cứ tự nhiên." Ông Lão Quạ Đen điềm đạm trả lời.
Tanboku Baku nở nụ cười đầy ẩn ý lướt nhìn lão già, đoạn nhún người nhảy qua cửa sổ biến mất.
Cùng lúc đó, trên một con phố phía xa, Quái Nhân Obsidian tay lăm lăm thanh trọng kiếm, cưỡi trên lưng con tuấn mã mọc sừng điên cuồng lao tới. Chỉ bằng một cú vung kiếm bâng quơ, hắn đã san bằng thêm vô số tòa nhà.
Hí vang!
Dưới tiếng hí cuồng nộ của con ngựa đen, lời cam kết của Kamimai Ken về Cường Kích Thế hệ 2 cách đây vài ngày trở nên nực cười hơn bao giờ hết.
Nhưng may mắn thay, đội quân Cường Kích này cũng không phải phế thải. Những đội viên đi tuần tra rải rác trên phố mấy ngày nay lập tức tập hợp lại, phi thẳng về phía Quái Nhân Obsidian.
Thế nhưng đến sớm hơn cả lực lượng Cường Kích lại là sự xuất hiện của các Ma Pháp Thiếu Nữ. Obsidian không hề che giấu khí tức Quái Nhân của mình mà phóng xuất ra một cách trắng trợn, sáng rực rỡ và phô trương tựa như ngọn hải đăng giữa đêm đen.
Reine bay tới đầu tiên, bám sát theo sau là Koyoku, và Yuuhi cũng nhanh chóng góp mặt vào trận chiến.
"Obsidian!"
Giữa Ma Pháp Thiếu Nữ và Quái Nhân vốn chẳng cần thừa lời, một trận thư hùng ác liệt bùng nổ tức thì.
Cùng lúc, Tanboku Baku đã leo lên chiếc mô tô Hung Thú Hắc Kỵ, rồ ga lao đến hướng chiến trường.
Chẳng ngờ chưa kịp giáp mặt Obsidian, anh đã đụng độ ngay ba đội Cường Kích.
"Là Nevil! Hắn xuất hiện rồi!"
Tanboku Baku hãm phanh con xe, đảo mắt nhìn đám lính Cường Kích cũng đang ngồi trên mô tô ở phía bên kia đường.
Chúng được chia làm các tổ đội bốn người. Vừa nhìn thấy bóng dáng Tanboku Baku, chúng lập tức nhảy khỏi xe, giương súng nhắm thẳng vào anh.
Thấy vậy, Tanboku Baku cười khẩy, lững thững bước xuống xe, cất chiếc mô tô vào trong bóng tối sau lưng, sau đó dang rộng hai tay ra nhìn chúng:
"Chào các anh bạn."
"Phía Quái Nhân kia đã có ba Ma Pháp Thiếu Nữ xử lý, các cậu hãy tấn công tên này đi."
Qua hệ thống đàm thoại trong mũ bảo hiểm, giọng nói trầm đục từ phòng chỉ huy vang lên ra lệnh.
"Rõ!"
Ba đội Cường Kích đồng loạt giương súng, ngay lúc Tanboku Baku định hé răng thốt thêm một chữ liền bóp cò.
"Các người... hự..."
Đoàng đoàng đoàng!
Tiếng súng nổ chát chúa xé toạc không gian. Lời còn chưa dứt, bầy đạn đã găm thẳng vào người Tanboku Baku, chặn đứng câu nói của anh.
Loại đạn này hoàn toàn khác biệt so với loại mà Cường Kích sử dụng trong lần chiến đấu đầu tiên. Nếu loại đạn trước đó mang tính sát thương cao nhưng dùng để đối phó với kẻ địch có lớp phòng thủ mỏng như Liệp Trảo, thì đạn lần này là loại xuyên giáp chuyên biệt trị mục tiêu có phòng thủ kiên cố.
Loạt đạn xé toạc lớp vảy của Tanboku Baku, máu tươi văng tung tóe. Thân hình anh lảo đảo ngả nghiêng giữa cơn mưa đạn, hệt như ngọn cỏ dại mỏng manh chịu trận giữa cuồng phong bạo vũ.
Máu phọt ra từ những vết thương chằng chịt, loáng cái đã ướt đẫm cả một khoảng sân.
"Đòn tấn công có hiệu quả! Tiếp tục bắn, tản đội hình, chuyển sang cận chiến!"
"Rõ!"
Đám lính đồng thanh đáp. Một đội lập tức ngừng xả súng, trong khi hai đội còn lại tản ra xung quanh để tránh ngộ thương đồng đội.
Ngay sau đó, bốn lính Cường Kích rút những thanh đao gấp gọn từ sau lưng ra, cắm thẳng vào chốt nối trên cánh tay.
Bọn chúng ào lên phía trước, lưỡi đao bung mở chỉ trong tích tắc, phát ra những rung động siêu vi đến mức mắt thường chẳng thể bắt kịp.
Những lưỡi đao sắc bén chém thẳng vào người Tanboku Baku với tần số rung cực cao, khiến da thịt nát bấy, đầm đìa máu tươi, thậm chí lòi cả xương.
Cùng lúc ấy, trong hai đội kia, cũng có hai người ngừng bắn.
Chẳng phải do lo ngại đồng đội, bởi hệ thống AI hỗ trợ ngắm bắn dư sức biến chúng thành những tay súng thiện xạ bậc nhất, chỉ cần một kẽ hở bằng sợi tóc là đạn có thể luồn lách qua dễ như trở bàn tay.
Mục đích ngừng bóp cò của chúng mau chóng lộ diện: Hai lính Cường Kích lao về phía mô tô của mình, lôi ra một khẩu súng thân dài.
Loại súng bắn tỉa toát lên vẻ đẹp của công nghệ tân tiến, chỉ nhìn bề ngoài thôi đã cảm nhận được sức công phá kinh hồn táng đởm.
Bọn chúng kê khẩu súng lên yên xe, đồng thời kết nối nó với chốt cắm trên vai áo giáp, ống năng lượng dọc thân súng bừng sáng chói lòa trong chớp mắt.
"Dùng khẩu súng ngắm tụ lực này tiễn Nevil xuống địa ngục đi! Ba, hai, một!"
Đoàng!
Bờ vai lính Cường Kích nẩy lên vì độ giật. Viên đạn khổng lồ vọt ra khỏi nòng, kéo theo vệt sáng hồ quang chói mắt, lao vun vút về phía Nevil.
Thời gian dường như trôi chậm lại. Những viên đạn bắn tỉa cuộn tròn giữa không trung, mang tốc độ xé gió vượt trội hơn hẳn mọi loại đạn pháo thông thường, găm thẳng tới mục tiêu Nevil.
Trong khoảnh khắc ấy, có thể thấy rõ mười mươi, dưới gọng kìm cận chiến của bốn kẻ kia, thân hình Nevil đã bị bốn thanh đao rung cao tần đâm thủng lỗ chỗ. Một thanh găm ngay dưới cổ, hai thanh xuyên thấu lồng ngực, còn một thanh thọc lủng cả vùng bụng.
Hai viên đạn chui lọt qua kẽ hở giữa bốn tên lính, "chầm chậm" tiến sát tới đầu Nevil với độ chính xác đến rợn người.
Sở hữu sức mạnh kinh hoàng lại mang trong mình tinh hoa công nghệ của tập đoàn Kamimai, chúng tin chắc rằng, Quái Nhân dẫu có kiên cố đến đâu, hứng chịu đòn chí mạng này kiểu gì cũng phải trọng thương.
Thế nhưng... Không hiểu do hoa mắt hay sao mà ngay khoảnh khắc viên đạn sắp khoan thủng sọ Nevil, cặp đồng tử dựng đứng của anh lại khẽ nhúc nhích, hờ hững liếc nhìn hai viên đạn.
Ầm!
Dòng chảy thời gian trở lại bình thường. Kéo theo tiếng nổ rung chuyển đất trời, thân xác Nevil bị hất văng ra xa, ngã bịch xuống đất trong tình trạng máu me đầm đìa. Làn khói xanh bốc lên mù mịt từ đầu anh, che khuất gần như toàn bộ cơ thể thê thảm ấy.
"Diệt xong chưa?"
Tiếng phòng chỉ huy lọt vào loa mũ bảo hiểm.
"Để chúng tôi qua kiểm tra."
Một tên lính Cường Kích đưa tay áp vào bên tai. Cả đám đồng loạt ngưng khai hỏa, chậm rãi tiến về phía Tanboku Baku.
Bọn chúng lội qua vũng máu lênh láng của Nevil - thứ máu rỉ ra từ cơ thể bị hàng trăm lỗ đạn đục khoét, bị đao rung cao tần băm vằm và đâm thủng.
Cả lũ rón rén tiếp cận xác Nevil, nhưng khi làn khói xanh vừa kịp tan đi, thân thể của tất cả bọn chúng bỗng chốc cứng đờ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn