Chương 222: Cánh cửa tuyệt vọng mở ra
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2 Bên trong thành phố Kazekawa, ba luồng ánh sáng tuôn trào không dứt, xoắn ốc vút lên không trung hệt như nghi thức hồi sinh của Arami.
Song điểm khác biệt là ba luồng ánh sáng này không hề tản ra mà quần tụ thành vòng xoáy giữa chín tầng mây, nhuộm đỏ thẫm cả bầu trời, tạo thành một xoáy nước đỏ au như máu.
Ầm ầm ầm...
Giữa những tầng mây như có sấm sét chớp giật. Ở chính giữa vòng xoáy xuất hiện một lỗ thủng to đùng.
Những đám mây xám xịt pha sắc đỏ sậm dần loang lổ. Khoảnh khắc chạng vạng tối nay, người ta thấy mồn một mây đen đang phủ kín bầu trời, lan tràn miên man nuốt trọn cả thành phố Kazekawa.
Nỗi sợ hãi chưa kịp lắng đọng thì một thứ âm thanh đinh tai nhức óc xẹt qua tâm trí mọi người. Giống như tiếng khóc than, tựa như tràng cười man dại, lại hệt như tiếng gầm gào thảm thiết... Tập hợp đủ mọi loại thanh âm điên loạn thoáng lướt qua trái tim con người.
Phạm vi ảnh hưởng của tiếng động này rộng lớn không tưởng. Dù là người dân thành phố Kamishiro cách xa xôi vạn dặm cũng có thể nghe rành mạch.
"Cái gì... chuyện gì thế này?"
"Âm thanh khi nãy là gì vậy?"
"Đáng sợ quá... Mẹ ơi..."
...
Vài Ma Pháp Thiếu Nữ đang hớt hải phóng về phía Arami vội phanh lại, nhớn nhác dòm ngó tứ bề.
Cơ mà so với mớ âm thanh ầm ĩ kia, điều khiến họ rùng mình khiếp đảm hơn cả chính là thứ cảm giác xâm chiếm tâm trí.
"Quái Nhân... Sao lại thế này?"
Đám Ma Pháp Thiếu Nữ đưa mắt nhìn nhau, rồi lại quay ra săm soi quang cảnh xung quanh.
Vừa chớp mắt, họ chợt nhận ra luồng sát khí nồng nặc của Quái Nhân ùn ùn đổ xuống từ vòng xoáy trên cao, sau đó cấp tốc lan tỏa. Thậm chí toàn bộ thành phố đã ngập ngụa trong bầu không khí ngột ngạt này mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
"Cánh cửa phong ấn... mở toang rồi sao?"
Yuuhi cau chặt đôi mày, siết chặt nắm đấm: "Khốn khiếp... từ lúc nào!"
Chuyển hướng sang một diễn biến khác, Arami cũng ngửa mặt dòm ngó bầu trời. Gã ngẫm ngợi một chốc, chất giọng vang lên chất chứa đôi phần hoang mang:
"Chìa Khóa Minh Giới chẳng phải đang nằm trong tay Nevil hay sao? Cớ gì hắn lại giao nộp cho lão quạ già kia? Thằng ôn đó rốt cuộc định giở trò gì..."
Im bặt một hồi, gã chầm chậm lắc lư cái đầu: "Kệ đi, kể từ lúc vết nứt phong ấn mở ra, sức mạnh của ta - kẻ vừa hồi sinh toàn vẹn - sẽ dần phục hồi về trạng thái tốt nhất! Đến lúc đó, dẫu là Nevil cũng chẳng phải là đối thủ của ta!"
Chẳng biết tỏng Nevil đang mưu toan cái thá gì, nhưng Arami chắc mẩm một điều, một khi sự tồn tại của gã cản trở đại kế của Nevil, thằng chả sẽ không chút do dự mà diệt khẩu mình.
Đợi đấy, để coi mi có bản lĩnh đó không.
Gã nhe nanh múa vuốt. Hệ thống tản nhiệt trên cơ thể giúp gã hít một hơi căng tràn buồng phổi luồng không khí toát ra từ cánh cửa vừa mở hé, khiến gã ngất ngây say đắm.
Sức mạnh đang dần nhích lên. Dù tốc độ cực kỳ chậm chạp, như thể hạt nước rỏ tong tong xuống ao hồ, nhưng sự thật là nó vẫn đang thăng hạng.
Về phần đám Ma Pháp Thiếu Nữ kia...
Arami cũng chẳng thể hiểu nổi vì sao Ma Pháp Thiếu Nữ thời nay lại mọc ra như nấm, mà đứa nào đứa nấy yếu rớt mồng tơi —— giống như thể Ma Pháp Thiếu Nữ cổ đại đã xé lẻ sức mạnh của mình rải rác khắp nơi vậy.
Chẳng biết bọn Ma Pháp Thiếu Nữ cổ đại và lớp hậu bối hiện giờ khác nhau về mặt bản chất thế nào, nhưng có một điều Arami dám vỗ ngực tự hào, ấy là dẫu thực lực đám loi choi kia có khá khẩm lên chút đỉnh thì chót lọt vẫn chẳng thể bì kịp mình.
Nói trắng ra là Arami đang trên đà lấy lại phong độ, còn đám ranh con kia đã sớm chạm nóc giới hạn rồi.
Tuy vậy, điều đó cũng chẳng mảy may thay đổi được dã tâm hiện tại của Arami.
Đảo mắt quanh những chiếc máy quay lượn lờ trên bầu trời, chứng kiến đám Ma Pháp Thiếu Nữ rầm rập chạy đến, gã dang rộng hai tay: "Ma Pháp Thiếu Nữ kia! Ta đợi bọn mi mòn mỏi lắm rồi!"
Âm thanh truyền theo luồng sóng sức mạnh vang vọng khắp nơi, đám Ma Pháp Thiếu Nữ tức thì bịt chặt lỗ tai, lộ rõ vẻ nhăn nhó.
Yuuhi là người trấn tĩnh nhanh nhất. Sóng âm vừa lướt qua, cô liền buông thõng tay, phóng như bay về phía Arami.
"Arami, nhận lấy cái chết đi!"
Ngọn lửa đỏ rực rỡ vút về phía Arami, ngay sau đó, tia chớp tím cũng giáng xuống từ góc bên kia.
"Ngu xuẩn!"
Arami vung tay. Hai bánh xe trên cánh tay tức khắc tua tủa gai nhọn, quăng sầm sập về phía Yuuhi.
"Hự!"
Mớ gai kim loại sắc lẹm cứa qua găng tay của Yuuhi, để lại những vết cào sâu hoắm trên bộ giáp đỏ rực.
"Vết thương của mi vẫn chưa lành lặn hẳn đâu nhỉ!"
Đẩy lùi Yuuhi chỉ bằng một đòn, Arami chẳng buồn truy sát. Gã đưa cánh tay còn lại lên chặn đứng đường kiếm của Koyoku, sau đó tung cú đấm trời giáng về phía cô.
Đồng tử Koyoku co rút, toàn thân cô tức khắc lóe lên vệt sét, hóa thành tia chớp lách mình thoát hiểm ngoạn mục.
"Ha ha ha! Lũ Ma Pháp Thiếu Nữ thời nay chỉ có thế này thôi sao!?"
Vừa cười cợt nhạo báng, Arami vừa giang tay vươn vai. Lớp giáp trên bờ vai mở toang, hàng vạt tên lửa bay vút ra, nã xối xả vào những Ma Pháp Thiếu Nữ khác.
"Dùng sức mạnh của cái thân xác này tiếp đãi bọn mi thì sao nào? Đám ranh con sinh trưởng ở thời đại này chắc rành mấy thứ này lắm nhỉ!"
Tên lửa dội xối xả vào người họ. Nhờ có sức mạnh Quái Nhân phù trợ, dẫu bọn họ có ra sức chống đỡ cũng đổ sông đổ biển.
Chưa kịp giáp lá cà, hàng ngũ của họ đã rệu rã tơi bời.
"À đúng rồi! Còn cái này nữa!"
Phơi mình dưới ánh nhìn chòng chọc của hằng hà sa số ống kính, Arami lên cơn cuồng loạn.
Lớp giáp bờ vai gập lại, phần lưng sột soạt mở ra. Hai họng pháo khủng bố chễm chệ ngay trên vai gã.
"Cái thân xác này đúng chuẩn một cỗ máy sát lục! Mà ở trong thân xác này, chúng chính là thứ sở hữu uy lực mạnh nhất!"
Lửa điện xẹt xẹt trên miệng pháo. Gã chống nạnh nghênh ngang hai nòng súng vào đám Ma Pháp Thiếu Nữ, khuôn mặt gớm ghiếc xé ra một nụ cười sặc mùi ma quỷ.
"Nguy to!"
Trông thấy cảnh đó, Yuuhi và Koyoku lập tức lấy thân mình làm mộc che chắn cho đồng đội.
Đoàng!
Trái đạn khổng lồ tức thì vọt ra. Đồng tử Yuuhi co rụt, ngọn lửa đen thẫm bùng lên quanh cô, xoắn ốc thành bức tường hỏa diễm kiên cố dựng sừng sững trước mặt.
Còn Koyoku thì siết chặt thanh Tachi bày thế phòng thủ. Dòng điện chớp giật tuôn trào phía trước, vất vả chặn đứng đòn công phá bạo tàn.
"Hức á!"
Hắc diễm nóng ran bén vào viên đạn, trong nháy mắt đã nung biến dạng thứ vũ khí chết chóc ấy đôi chút.
Ngặt nỗi uy lực của nó chẳng hề thuyên giảm. Nó xé toạc màn sương lửa, đâm xuyên bờ vai Yuuhi trong tích tắc, cuối cùng sượt qua đám Ma Pháp Thiếu Nữ phía sau, rớt bịch xuống phương xa.
Yuuhi gào thét vì đau đớn tột cùng. Ngay bờ vai trái cô khoét một hố sâu to cỡ cái bát úp. Cơn đau thấu xương buốt tủy bóp nghẹt dây thần kinh, ép cô oằn mình ngã quỵ xuống mặt đất, lay lắt mãi chẳng gượng dậy nổi.
Còn trên người Koyoku sấm chớp ùng oàng, chống trả kịch liệt với viên đạn điện xẹt xẹt kia.
May mà cả hai phe đều mang thuộc tính lôi điện, nên nỗ lực kháng cự của Koyoku không hẳn là vô ích.
Viên đạn mắc kẹt trước tấm khiên kết bằng lưới điện, nhưng sức ép cuộn trào đổ ập tới khiến Koyoku phải nghiến răng gồng mình chống đỡ.
Thương tích từ trận chiến hôm qua lại nứt toác, ứa máu. Máu tuôn đầm đìa từ bắp tay, thậm chí để lộ cả phần xương trắng hếu lẫn trong mớ da thịt.
Cơn đau kịch liệt khiến cơ thể Koyoku run rẩy. Lấy đà tung giọng hét long trời lở đất, cô vẩy mạnh tay một nhát, nắn lệch quỹ đạo tấn công, khiến viên đạn sượt sát sạt qua người văng ngược về phía sau.
Tachi rớt keng xuống đất. Koyoku khuỵu gối, chật vật ôm lấy cánh tay bầm dập của mình.
"Có bấy nhiêu thôi hả Ma Pháp Thiếu Nữ!"
Arami ngửa mặt cuồng tiếu. Hí hửng chiêm ngưỡng bộ dạng thảm não của hai vị Ma Pháp Thiếu Nữ, gã đánh mắt vòng quanh mớ máy quay: "Nhìn rõ chưa hả lũ nhãi ranh? Đây chính là sức mạnh của ta!"
"Tiền bối Yuuhi..."
Phía sau lưng, một Ma Pháp Thiếu Nữ muốn đỡ cô lên nhưng liền bị cô gắt lùi: "Mặc tôi! Các cô mau đối phó với Arami đi! Chút vết thương nhỏ này ăn nhằm gì..."
Ma Pháp Thiếu Nữ nọ phân vân đôi chút, xong rồi vẫn liều mạng cắm đầu lao vào Arami.
Bầy Ma Pháp Thiếu Nữ xúm xít quấy rối Arami, kìm hãm hắn chẳng rảnh tay làm ăn. Tất nhiên, gã cũng nhởn nhơ tận hưởng cái màn trình diễn này.
"Ha ha ha!"
Vừa dứt điệu cười mỉa, hai bánh xe lập tức rớt khỏi vai Arami. Tinh ý sẽ thấy bộ bánh và tay gã ràng rịt sợi cáp thép. Gã cứ thế vung vẩy sợi cáp, dùng sức quật hai vành bánh lởm chởm gai góc xoay vùn vụt, quăng đập điên cuồng, biến lũ ranh con kia không tài nào mon men đến gần.
"Nevil nói không sai một li. So với lũ người thường, việc chứng kiến sự tuyệt vọng và khiếp hãi của lũ Ma Pháp Thiếu Nữ các ngươi mới làm ta phấn khích hơn hẳn!"
"Hự..."
Yuuhi nghiến răng ken két. Màn lửa đen cháy bập bùng quanh người cô, cô lết lết gượng dậy: "Đừng có, xem thường tôi!"
Ngọn lửa đen phừng phực bốc cao, lớp giáp trụ cũng nhuộm một màu đen thăm thẳm. Yuuhi chính thức kích hoạt tầng sức mạnh tột cùng.
"Cho đến lúc cứu được anh ấy, bất kỳ kẻ địch nào dám cản đường, ta đều sẽ... đốt thành tro!"
Bốn vòi hắc hỏa rít gào thoát khỏi bộ đẩy cơ năng, vẽ ra hai đôi cánh lửa hoành tráng chói lòa. Yuuhi chống người đứng dậy, dùng bàn tay khét lẹt ấn chặt vào lỗ hổng ngay bả vai.
Khuôn mặt nhăn nhúm đau đớn. Cô rút tay ra, miệng vết thương giờ đã cháy thui, tịt ngòi rỉ máu.
Gầm rống một tiếng, Yuuhi mang theo luồng sức mạnh ấy lao thẳng về phía Arami.
Một tay nắm chặt dây cáp, một tay giáng một phát búa tạ vào sọ Arami. Dưới thế công hung hãn đó, Arami tạm thời chẳng tìm ra khe hở nào để trả đòn.
"Tiền bối Yuuhi..."
Thấy thế, Koyoku cắn chặt răng, đáy mắt dâng lên muôn vàn cảm xúc dằn vặt: "Nếu tiếp tục sử dụng sức mạnh này, sinh mệnh của chị cũng sẽ..."
Giờ đây, Koyoku chỉ còn nước cầu mong trận ác chiến chóng lụi tàn, để cô có thể sớm thoát ly khỏi luồng sức mạnh cấm kỵ này.
"Vậy thì mình cũng phải..."
Koyoku lẩy bẩy đứng thẳng lưng. Cơn đau như xé thịt xé da cuồn cuộn truyền lên cánh tay, xui khiến cơ thể mềm oặt của cô gục ngã trên đất ráo.
"Mình... Á!"
Chợt, đầu óc Koyoku buốt rát, cảm giác có thứ gì đó đang rực cháy nóng hôi hổi quanh ngực.
"Giác ngộ, đồng điệu... Sắp xong rồi!"
Lại là cái thanh âm ấy, dư âm dội vang mồn một hơn vạn lần trước kia.
Cùng lúc đó, một tia ảo ảnh lướt nhanh qua tầm mắt Koyoku... Nói chuẩn xác thì đó là một đoạn ký ức lạc loài.
Giữa đô thị hoang tàn, một dáng người còm cõi với mái tóc bạc phơ quỳ rạp trên mặt đường. Cánh tay trái đứt lìa như bị xé toạc, máu phun ra xối xả.
Kinh ngạc thay, cô gái ấy vẫn trơ người ra không hề chớp mắt. Cô chống thanh Tachi xuống mặt đất, dồn sức ở cánh tay lành lặn ấn chặt vào vết thương. Một luồng chớp chói lòa xoẹt ngang, dòng máu đang rỉ ra từ bên tay áo đứt lìa cũng lập tức ngừng chảy.
"Hự..."
Koyoku trợn trừng mắt, chật vật thoát thân khỏi ngục tù ký ức oái oăm kia.
Cô nhìn chòng chọc vào cánh tay của chính mình, bấm bụng cắn răng, mô phỏng trò điều khiển lôi điện như trong trí nhớ để làm tê liệt vết thương.
Nháy mắt, cơn buốt rát không cánh mà bay, huyết dịch cũng ngừng tuôn trào ra ngoài.
Nhưng Koyoku lại hiểu rõ, năng lực này chung quy cũng chỉ xoa dịu đi sự đau đớn, vết thương thì vẫn cứ là vết thương.
Thế nhưng lúc này đâu dư dả thời gian để cô nâng lên đặt xuống. Cô hít sâu một hơi, túm lấy thanh Tachi cắm trên mặt đất, cùng lúc đó Arami lại tiếp tục đánh tới.
Mặc cho khắp chốn đứt gãy sứt sẹo, bọn họ cũng phải xóa sổ sự tồn tại độc ác kia, để giải cứu người hằng trân quý —— dẫu cho cái giá phải đền bằng chính sinh mạng mình.
Ý chí của Ma Pháp Thiếu Nữ xuyên thấu máy quay lan truyền đi khắp nơi trên thế giới. Người thì vỗ tay tán thưởng cảm động, kẻ lại run rẩy vì bóng dáng khủng bố của Arami...
Và lại có người, vì sự chiến đấu quên mình của các cô mà đau khổ tột cùng.
"Tôi rốt cuộc vì điều gì mà biến thành Ma Pháp Thiếu Nữ..."
Kamimai Ne khư khư giữ chặt cổ tay, bước đi trong đống hoang tàn, thả tầm mắt nhìn cái thành phố đã bị Quái Nhân, bị Cường Kích phá hoại không còn ra hình thù gì nữa, rồi lại đưa mắt nhìn trận chiến ác liệt ở phía xa xa.
Cô bước ra khỏi hiên nhà, đón lấy những cơn gió thổi qua.
Thành phố bị bao quanh bởi những tòa nhà chọc trời vốn dĩ rất khó đón gió, thế nhưng giờ đây làn gió ấy cuối cùng cũng không còn bị che khuất, thổi thẳng xuống mặt đất, có điều trong gió lại nồng nặc mùi khói súng và bụi bặm.
Quá nhiều chuyện tồi tệ đã giáng xuống thành phố này. Phố xá tráng lệ ngày nào nay chia năm xẻ bảy, vô số người nhà tan cửa nát.
"Tất cả những thứ này, đều là vì nguyên nhân do mình..."
Mặc cho những Ma Pháp Thiếu Nữ kia kiên cường đến đâu, thì thương tích vẫn cứ trầm trọng thêm theo thời gian.
Những vết thương trên cơ thể họ dường như đang than thở rằng, dẫu có vật lộn cách mấy cũng chả xoay vần được kết cục của trận chiến này.
Bầu không khí tuyệt vọng quẩn quanh trong tim Kamimai Ne, đè nén lấy tâm hồn cô.
Cuối cùng, hiện thực nặng nề đè ép khiến cô không thở nổi, chới với quỳ sập xuống mặt đất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn