Chương 162: Lưỡi đao gai góc
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2
"Sao có thể chứ..."
Dõi theo màn hình camera truyền về từ mũ bảo hiểm của lính Cường Kích, toàn bộ người trong phòng chỉ huy thi nhau bộc lộ vẻ hoảng hốt tột độ.
Nevil nhắm nghiền hai mắt, dang rộng tứ chi sõng soài trên mặt đất.
Khắp người anh chằng chịt những vết thương to nhỏ, trông vô cùng hung tàn.
Tuy nhiên, trên sọ của anh hoàn toàn chẳng tìm thấy nổi dấu vết thương tích nào do hai viên đạn súng bắn tỉa để lại.
"Vết thương đâu? Làm quái nào mà hai viên đạn kia lại chẳng mảy may để lại vết thương nào chứ!?"
Tiếng kêu gào khó tin vang lên từ phòng chỉ huy, trong khi đám lính Cường Kích đứng chôn chân lóng ngóng.
"Chắc là có nhầm lẫn ở đâu đó, chúng tôi sẽ xác nhận ngay..."
"Không, mau lùi lại, Nevil cử động rồi!"
Dưới con mắt săm soi của bọn chúng, Nevil với thân hình tàn tạ bỗng buông tiếng thở dài thườn thượt. Ngay sau đó, anh mở mắt ra, cơ thể gượng gạo ngồi thẳng dậy.
"Thành thật mà nói, các cậu làm tôi bất ngờ đấy, xem ra phần lớn lũ Quái Nhân phẩm chất trắng chẳng làm gì nổi các cậu nữa rồi."
Tanboku Baku lầm bầm, giọng điệu ngọng nghịu không rõ chữ, hệt như đang nhai vật gì đó trong miệng.
"Phốc."
Hành động tiếp theo của anh lập tức giải đáp sự tò mò của chúng.
Một cục kim loại méo mó văng ra khỏi miệng anh... Nói chính xác hơn, đó là hai viên đạn súng bắn tỉa đã bị nhai cho nát bét, bóp méo dính chặt lấy nhau.
"Sao có thể chứ? Làm sao hắn ta có thể dùng răng để..." Trong mũ bảo hiểm vang lên tiếng hét thất thanh từ phòng chỉ huy.
Ngồi trong phòng chỉ huy đa phần đều là những người vững vàng, dày dặn kinh nghiệm tác chiến nhất, sự mất kiểm soát cảm xúc lẽ ra không nên xảy ra.
Nhưng chứng kiến cảnh tượng này, ngay cả họ cũng không kiềm chế nổi sự kinh hoàng, cảm giác những định lý thường thức bản thân tin tưởng cả đời đến nay đều sụp đổ tan tành.
"Chẳng có gì là không thể. Nếu phải nói đến vấn đề của các người, thì có lẽ là các người đã chạy nhầm kịch bản rồi."
Tanboku Baku đứng dậy, vươn vai thư giãn gân cốt.
Lộp độp lộp độp...
Những vết thương trên người anh bắt đầu co bóp, ép tống hàng đống đầu đạn ra ngoài, rơi rụng lả tả xuống chân như một cơn mưa nhỏ.
"Nếu đây không phải là kịch bản của các Ma Pháp Thiếu Nữ, có lẽ các cậu đã bắt đầu càn quét bốn phương tám hướng rồi."
Nói đoạn, Tanboku Baku xòe tay, ngoắc ngoắc ngón trỏ khiêu khích chúng.
"Khởi động thế đủ rồi, nhào vô đi."
"Hây a!"
Anh vừa dứt lời, một tên lính Cường Kích lăm lăm thanh đao rung cao tần lao đến chém về phía Tanboku Baku.
Tuy nhiên, anh chỉ hờ hững giơ tay lên, dùng mu bàn tay cản đứng nhát chém.
Lưỡi đao sắc lẹm xé rách lớp da của anh, nhưng lại chẳng thể cứa sâu thêm chút nào nữa. Xuyên qua lớp mũ bảo hiểm, Tanboku Baku vẫn dư sức cảm nhận được vẻ hốt hoảng toát ra từ tên lính kia.
"Phát hiện người mặc xuất hiện dao động cảm xúc mãnh liệt, không phù hợp để chiến đấu, bắt đầu kích thích dây thần kinh."
"Hự!"
Tanboku Baku định ra đòn thì nghe tiếng máy móc vô cảm vang lên từ bên trong bộ áo giáp. Ngay sau đó, cơ thể tên lính Cường Kích vừa bị anh cản đao nẩy lên bần bật, rồi gã vung chân đá về phía anh.
"Làm vậy thì có nguy cơ bị bạo tẩu đấy nhé." Động tác của Tanboku Baku vẫn uyển chuyển nhẹ nhàng, anh lách người né đòn, đồng thời vỗ lên vai gã, đẩy gã trút đòn tấn công sang người gã đồng đội kế bên.
"Cái gì!"
Sự hoang mang dâng trào, toàn bộ lính Cường Kích căng thẳng tột độ, phòng ngự như đối mặt với đại địch, chòng chọc nhìn Nevil trước mắt.
Cơ mà, Tanboku Baku lại thở dài.
"Chán ngắt... Bắt nạt mấy người như các cậu làm tôi cũng thấy mất mặt lây. Thôi bỏ đi, đằng nào lát nữa tôi cũng phải một chấp bốn, đành biểu diễn trước cho các cậu xem một chút vậy."
Không rõ Tanboku Baku đã manh nha tính toán quyết định gì, anh chợt lôi ra một tấm thẻ ngay trước mắt bao người.
Cùng lúc đó, một chiếc thắt lưng mới toanh hiện ra ngang hông, che khuất luôn chiếc thắt lưng nanh nhọn ban đầu của anh.
"Biến thân."
Hững hờ nhét tấm thẻ vào khe cắm, anh kéo ngang nó ra.
Màn sương đen cuồn cuộn ập tới, vây kín cơ thể anh, dáng vẻ của Kamen Rider Nevil uy phong lẫm liệt hiện ra trước mặt bọn chúng.
"Đã lâu không gặp."
Tanboku Baku tự nhìn ngắm hình dáng này của mình, vỗ nhẹ lên tà áo tựa như muốn phủi đi lớp bụi không tồn tại.
Sau khi thức tỉnh, độ tăng cường sức mạnh từ Driver lên bản thân đã chạm mức giới hạn, do đó thỉnh thoảng Tanboku Baku thích dùng hình thái Quái Nhân của mình hơn, cũng mang tâm lý tiết kiệm không tiêu phí thẻ năng lượng để biến thân.
Tuy nhiên hiện tại, dẫu chẳng đối mặt với mối đe dọa nào to tát, Tanboku Baku vẫn cảm thấy cần thiết phải phô trương hình thái mới này một chút.
Vươn tay ra, một tấm thẻ bài mới xuất hiện nơi đầu ngón tay anh.
Nổi bật trên nền thẻ màu tím là hai thanh Tachi vắt chéo nhau, quấn quanh bởi những sợi dây gai sắc nhọn, đến cả lưỡi đao cũng nhan nhản đám gai nhọn lởm chởm hệt như răng cưa.
Anh lần nữa quăng tấm thẻ vào khe cắm một cách tùy ý. Bằng thao tác gạt tay chớp nhoáng, nguồn sức mạnh chất chứa trong thẻ bùng nổ.
Xẹt...
Âm thanh rùng rợn như thể xương thịt đang bị một thứ gì đó bóp nghẹt, vắt kiệt từng giọt máu vang lên. Cơ thể Tanboku Baku bị những sợi dây gai màu máu trỗi dậy từ trong bóng tối quấn kín bưng.
Sau đó, lúc đám dây gai phát nổ nát vụn tung tóe, hàng loạt mũi gai sắc nhọn văng tứ phía khiến đám lính Cường Kích xung quanh vội vã đưa tay lên che chắn theo bản năng.
Cùng lúc đó, hình thái hoàn toàn mới của anh cũng phơi bày trước mắt chúng. Tà áo rách rưới thảm hại hơn, như bị thứ gì đó cào xé dã man.
Lớp vân gai góc in hằn trên cơ thể anh, gai nhọn lởm chởm tua tủa mọc ra từ bắp tay và cẳng chân. Còn ở hai bên hông anh, mỗi bên giắt một thanh Tachi không chuôi, lưỡi đao bện đặc những sợi gai chằng chịt.
"Đó là..."
Tiếng rên rỉ bất an vọng ra từ phòng chỉ huy. Dưới ánh mắt soi mói của bọn chúng, Nevil rút một thanh đao ra, cắm phập xuống mặt đất.
Xoẹt xoẹt!
Dây gai bung nở lan tràn trên mặt đất, nghiệt ngã siết chặt lấy đám lính Cường Kích xung quanh. Chúng sinh trưởng nhanh thoăn thoắt, lanh lợi khôn ngoan như thể có sinh mệnh, nhắm thẳng phá hủy vào các điểm yếu trên bộ áo giáp, tàn nhẫn xé toạc chúng ra.
Loáng một cái, mười hai bộ giáp Cường Kích đều lần lượt bị tháo tung ra. Đám lính bên trong mặc bộ đồ cơ bản nhất quỳ sụp dưới đất, kinh hoàng trố mắt nhìn Nevil tay lăm lăm thanh Tachi.
"Trò chơi kết thúc rồi."
Tanboku Baku nhìn chúng, chầm chậm nâng lưỡi đao lên.
Ngay khi Tachi của anh chực chờ bổ xuống, một luồng cuồng phong thình lình ập tới, bọc kín lấy đám lính Cường Kích đã bị tước giáp, cuốn văng chúng đi trong chớp mắt.
Anh ngẩng đầu lên, dời mắt về hướng phát ra cuộc chiến.
"Ma Pháp Thiếu Nữ Reine... Cứ suốt ngày phải dọn rác cho đám người bình thường vô tích sự này, cô không thấy phiền phức sao?"
Dù không nhìn thấy bóng dáng đối phương, nhưng Tanboku Baku biết rõ, ba Ma Pháp Thiếu Nữ kia vẫn luôn để mắt tới nơi này, với thính lực của họ thì chắc chắn sẽ nghe được âm thanh ở đây.
... Không có tiếng hồi đáp, Tanboku Baku cũng chẳng mong đợi cô sẽ trả lời, liền nhảy lên, đứng trên nóc một tòa nhà cao tầng.
Phóng tầm mắt vượt qua vài con phố, ở đầu bên kia, ba Ma Pháp Thiếu Nữ đang đụng độ kịch liệt với tên Quái Nhân.
Lấy một địch ba, hình dáng của Quái Nhân Obsidian tuy có chút nhếch nhác nhưng động tác vẫn vững vàng. Cả ba Ma Pháp Thiếu Nữ cũng vậy, nhất thời cục diện trận chiến rơi vào thế giằng co.
"Vậy thì, để tôi nhập hội chung nhé."
Tanboku Baku vác thanh Tachi lên vai, nhảy vọt về phía bọn họ.
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn