Chương 221: Tội ác tiếp diễn
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2 Xoẹt!
Xé dải băng gạc, Kamimai Ne lặng lẽ sơ cứu vết thương cho Ha Yeon, nẹp cố định cánh tay cho cô ấy, trong khi Kotori đang ngồi trên ghế sofa khẽ thở dốc.
Hiện tại cả hai đều thương tích đầy mình, thế nhưng họ lại không hề hóa thành Ma Pháp Thiếu Nữ để chữa lành nhanh chóng.
Bởi lẽ ngày mai sẽ là một trận tử chiến cam go nhất, hai người họ buộc phải dưỡng sức cho thời khắc ấy.
Về mấy vết thương lặt vặt này, thôi thì ráng chịu đựng vậy.
"Xong rồi. Khoảng thời gian này cô đừng cử động mạnh. Nhỡ làm tổn thương thêm thì rách việc lắm đấy."
Do công ty gia đình có kinh doanh mảng y tế nên Kamimai Ne ít nhiều cũng học lỏm được chút kiến thức chuyên môn về cứu thương.
Cơ mà dẫu có vậy, đống thương tích này chẳng thể nào lành lặn lại trong một sớm một chiều.
Trụ xương tay phải và xương quay của Ha Yeon đã bị gãy gập trong nỗ lực đỡ đòn của Arami, xương chày chân phải cũng bị nứt toác trong quá trình giao chiến.
Koyoku tuy không gãy xương, nhưng cánh tay vì xông ra cứu một Ma Pháp Thiếu Nữ đã quẹt trúng bánh xe đang xoay tít thò lò. Mớ gai nhọn xé toạc lớp da thịt, làm cánh tay cô tứa máu đầm đìa, đến lúc băng bó vẫn còn một mảng nhầy nhụa thịt vụn.
Nhẹ nhàng mơn trớn cánh tay đã được băng kín, chỉ hơi chạm khẽ thôi mà Kotori đã đau nhói tận tâm can.
"Ưm!"
"Kotori..."
Mím chặt môi, Kotori siết chặt nắm đấm: "Em nhất định sẽ cứu mọi người ra."
Trong lúc xử lý vết thương, Kotori, Ha Yeon và Kamimai Ne đã trao đổi đôi chút thông tin.
Kamimai Ne tường thuật lại ngọn ngành cuộc trò chuyện giữa cô và Nevil. Tâm trạng cô trông có phần ủ dột, trong mắt thỉnh thoảng xẹt qua nét mông lung như đang ngẫm ngợi điều gì.
Về phía Ma Pháp Thiếu Nữ, sau khi kết thúc trận chiến, Koyoku, Yuuhi cùng những người khác đã ngồi lại họp bàn. Yuuhi thẳng thừng tuyên bố sẽ cấm tiệt những Ma Pháp Thiếu Nữ yếu kém tham chiến với Arami. Nhiệm vụ của họ là ở lại thành phố, túc trực bảo vệ thường dân và hộ tống họ sơ tán.
... Tuy nhiên dẫu có sắp xếp như vậy, muốn sơ tán toàn bộ cư dân thành phố Kazekawa đâu phải chuyện đùa. Ngay lúc này đây, những tuyến đường nối Kazekawa với các thành phố lân cận đều đang ùn tắc thành một đống hỗn độn.
"Kotori, chị..."
Sắc mặt Ha Yeon chùng xuống, cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên quyết: "Ngày mai, có thể chị sẽ phải dùng đến sức mạnh hắc diễm. Em đừng cản chị."
"Tiền bối Ha Yeon?!"
Kotori cau mày nhìn cô: "Nhưng cái giá phải trả khi sử dụng sức mạnh đó là bòn rút sinh mạng của chị đấy!"
"Nếu không làm thế, mạng sống của nhiều người sẽ bị đe dọa. Chẳng phải vậy sao."
Ha Yeon trầm giọng đáp. Cô khó nhọc đứng lên, vịn tay vào vách tường nhích từng bước lên lầu: "Chị đi nghỉ đây. Hy vọng em sẽ không cản chị. Cho dù chúng ta là bạn bè, chị cũng bắt buộc phải làm như vậy."
"Tiền bối Ha Yeon..."
Kotori đứng chôn chân tại chỗ, vẻ mặt lộ rõ sự bất lực.
"... Xin lỗi."
Thấy cảnh đó, Kamimai Ne cụp mắt xuống: "Tất cả là tại chị..."
"Đừng tự dằn vặt mình nữa, chị Ne."
Kotori lắc đầu quầy quậy. Cô nâng cánh tay vẫn còn lành lặn lên đặt lên vai Kamimai Ne: "Chuyện này không liên quan gì đến chị. Là cha chị đã lợi dụng chị mà."
"Không..."
Đứng trước sự kiên cường của Kotori, Kamimai Ne định nói thêm gì đó, nhưng khi ngước mắt lên lại bắt gặp vẻ mệt mỏi thoáng lướt qua ánh nhìn quả quyết của cô bé, Kamimai Ne chợt im bặt.
Dù gì đi nữa, Kotori cũng chỉ là một đứa nhóc nhỏ tuổi hơn cô. Người thân, những người cô bé trân quý đều bị bắt cóc. Dẫu bề ngoài có tỏ ra mạnh mẽ đến đâu, chẳng có nghĩa là sự yếu đuối bên trong không hề tồn tại.
Trút áp lực của bản thân lên một người như vậy, Kamimai Ne không sao làm được.
Không nói thêm gì nữa, Kamimai Ne thở dài, chầm chậm gật đầu: "Vậy trận chiến ngày mai đành nhờ cả vào mọi người..."
"Vâng."
Kotori dõi theo bóng lưng Kamimai Ne rời đi, phòng khách phút chốc chỉ còn lại mỗi mình cô.
"..."
Sự kiên cường trong mắt phai nhạt dần. Kotori trút một tiếng thở dài, ngả người ra ghế sofa: "Anh Tanboku..."
Kotori cảm nhận sâu sắc rằng, trong hoàn cảnh ngặt nghèo thế này, có một người lớn vững chãi làm chỗ dựa quan trọng đến nhường nào.
Nếu không, giữa cuộc chiến vô tình này, trái tim cô rồi sẽ dần trở nên chai sạn.
"Thế nhưng... em tuyệt đối sẽ không để anh thất vọng."
So với khao khát bảo vệ mãnh liệt của Ha Yeon dành cho Tanboku Baku, Kotori lại thiên về sự tin tưởng anh hơn. Một khi Tanboku Baku đã dặn dò các cô không cần lo lắng, Kotori tin chắc anh sẽ có cách tự bảo vệ mình an toàn trên chiếc du thuyền ấy.
Vì vậy, Kotori nhất định phải lo liệu đâu ra đấy trước khi Tanboku Baku trở về. Bất kể có cô đơn trống trải đến mấy, cô cũng phải bảo vệ những người xung quanh cho bằng được, sau đó đến giải cứu những người đang mắc kẹt trên du thuyền.
"Tuyệt đối..."
Kotori thì thầm quả quyết. Cô nắm chặt viên đá quý trên dây chuyền, mặc cho máu tươi từ cánh tay bị thương ứa ra nhuộm đỏ cả miếng băng gạc.
...
Cạch...
Ngày hôm sau tính từ thời điểm Arami buông lời hăm dọa, một thứ gì đó nom như két sắt trên du thuyền mở toang. Cường Kích vươn tay chộp lấy một cánh tay, lôi tuột một người từ không gian chật hẹp kia ra.
"Ư..."
Tanboku Baku lảo đảo đi vài bước trên mặt đất, dường như vẫn chưa quen với việc cơ bắp được giãn ra. Anh nheo mắt nhìn những ngọn đèn xung quanh, rồi dừng mắt ở một khuôn mặt.
"Yo, ông Kamimai."
Tanboku Baku nhếch mép cười. Trông sắc mặt anh tiều tụy thấy rõ, song nụ cười ấy vẫn đủ sức khiến người ta chướng mắt.
"..."
Kamimai Ken cau mày nhìn Tanboku Baku trước mắt.
Lão những tưởng tống Tanboku Baku vào chốn ngục tù này sẽ được chiêm ngưỡng dáng vẻ suy sụp của anh, nào ngờ ý chí của kẻ này lại sắt đá đến vậy, cớ sự đến nước này mà vẫn cười cho nổi.
Nhưng biết đâu cũng chỉ là cố đấm ăn xôi. Thiếu gì những kẻ luôn huyễn hoặc Ma Pháp Thiếu Nữ sẽ đến giải cứu họ.
Vậy nên, lão đã chuẩn bị sẵn một bất ngờ cho Tanboku Baku.
"Đi theo tôi, cậu Tanboku. Cậu sẽ không muốn bỏ lỡ buổi phát sóng trực tiếp quý giá này đâu."
Kamimai Ken dửng dưng nói, khẽ vẫy tay ra hiệu cho Cường Kích. Hắn lập tức khóa trái tay Tanboku Baku, lôi theo lão sải bước về phía trước.
"Truyền hình trực tiếp gì thế, bóng đá hay đua ngựa? Thường thì tôi không khoái dính vào mấy trò cá cược đỏ đen đâu."
"Một trận chiến không còn tia hy vọng."
Đang đi tít đằng trước, khuôn mặt Kamimai Ken vẫn lạnh tanh: "Hy vọng sau khi xem xong tiết mục này, cậu sẽ nhìn nhận rõ cục diện hiện tại."
Băng qua dãy hành lang dài dằng dặc, cả bọn cuối cùng cũng dừng chân tại phòng làm việc của lão.
Tại đây, ngoài phu nhân Kamimai Ken và cô con gái Kamimai Rin, còn có thêm vài Cường Kích khác.
Kamimai Ken chỉnh lại cổ áo, ung dung ngồi xuống bàn làm việc, chộp lấy chiếc điều khiển nhấn nút mở tivi dán trên tường.
Trên màn hình lập tức xuất hiện một bóng người cao lớn đứng sừng sững giữa rừng sâu. Toàn thân gã sáng bóng ánh kim loại. Chẳng cần động đậy chút nào, gã vẫn tỏa ra thứ sát khí nguy hiểm khiến người ta lạnh sống lưng.
"Chương trình vẫn chưa chính thức bắt đầu đâu, không sao, mọi người cứ nán lại đợi thêm chút nữa."
Kamimai Ken xoay ghế đối diện tivi, kẹp điếu xì gà trên tay, Cường Kích lẳng lặng tiến lên châm lửa.
Khói thuốc lượn lờ giăng mắc, sắc mặt Tanboku Baku chẳng hề biến đổi, anh chỉ đảo mắt về phía Kamimai Rin bên cạnh.
Tình trạng tinh thần của em ấy vô cùng tồi tệ. Lúc Tanboku Baku bị lôi vào đây, Rin chỉ liếc anh một cái rồi gục mặt xuống, lặng lẽ nhìn chằm chằm xuống sàn đầy xa xăm. Cái điệu bộ ấy hệt như dáng vẻ thường ngày của Rin.
Chỉ trong chớp mắt chạm mắt ngắn ngủi, anh nhận ra quầng thâm in hằn trên đôi mắt cô bé.
"Rin bị sao vậy?"
Tanboku Baku liếc nhìn Kamimai Rin, cất lời hỏi.
"Ảnh hưởng từ đợt cải tạo lần trước đấy. Mặc dù kết quả thất bại nhưng năng lượng cải tạo đã xâm nhập vào cơ thể, tiêm nhiễm những suy nghĩ tiêu cực vào tâm trí con bé."
Kamimai Ken bật cười nắc nẻ: "Cho dù con bé ấp ủ bao nhiêu hy vọng đi chăng nữa, thời gian trôi qua, tất cả sẽ dần bị ăn mòn."
Vì lẽ đó mà lão lại tự tin đến thế sao? Chỉ cần kéo dài đủ thời gian, tia sáng hy vọng trong lòng Kamimai Rin sẽ lụi tắt. Đồng thời, sự thành công của cuộc phẫu thuật lần hai cũng sẽ nắm chắc mười mươi.
"Tầm hiểu biết của tôi về cái gọi là tình cha con của ông lại vừa bước sang một trang mới đấy."
"Là một người cha, chăm lo cho con cái khỏe mạnh là điều hiển nhiên."
Nhìn đứa con gái ngoan ngoãn trầm mặc, đôi mắt vẩn đục, Kamimai Ken cười mãn nguyện.
...
"Đến giờ rồi."
Cùng lúc đó, ở một đầu bên kia, Ông Lão Quạ Đen và Tiến sĩ Suzuki cũng đang tinh chỉnh máy móc, hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng.
"Cha..."
Dẫu chẳng còn một lỗ hổng nào, nhưng để chắc ăn, Tiến sĩ Suzuki vẫn nhăn nhó lo âu nhìn màn hình máy tính, khẽ cất lời gọi.
"Chuyện gì?"
Ông Lão Quạ Đen nắm chặt ba viên Chìa Khóa Minh Giới, lần lượt đặt chúng xếp xung quanh một cỗ máy.
Thiết bị mở cánh cửa được thiết kế hệt như một ngọn tháp thu nhỏ. Ba viên Chìa Khóa Minh Giới yên vị gọn gàng trong các khe rãnh dưới chân tháp.
Bên dưới tháp và Chìa Khóa Minh Giới kết nối trực tiếp với một AI tổng hợp. Nó thu thập toàn bộ dữ liệu ghi nhận lại từ vụ bạo động của Cường Kích thuở trước, gom góp mớ cảm xúc tiêu cực ấy lại thành một khối rồi chờ thời khắc bùng phát.
Trải qua quá trình đó, AI này cũng sẽ tiến hóa, trở thành bộ não của Cường Kích dạng cuối.
"Mục tiêu của chúng ta đâu chỉ dừng lại ở việc mở cánh cửa kia, mà là cải tạo tất cả nhân loại thành Quái Nhân."
Tiến sĩ Suzuki ngẩng đầu lên khỏi màn hình vi tính, mặt đầy rẫy sự ưu phiền: "Lỡ như trong quá trình này, cánh cửa phong ấn bật tung, đám Quái Nhân túa ra ngoài hết thì sao?"
"Con không cần phải bận tâm."
Ông Lão Quạ Đen quay người lại, gõ gõ ngón tay lên đầu:
"Ngày xửa ngày xưa, lúc Ma Pháp Thiếu Nữ cổ đại dùng toàn lực phong ấn đám Quái Nhân này, chắc chắn họ không rảnh tạo ra một không gian tiện nghi để bọn chúng sống phây phây trong đó. Bởi vậy trải qua đằng đẵng tháng năm, đám Quái Nhân này chỉ còn vương lại chút tinh thần méo mó. Muốn hồi sinh cũng phải vay mượn thân xác y hệt như Arami."
"Nhưng mà..."
"Hơn thế nữa, Ma Pháp Thiếu Nữ cổ đại đã cắm thêm một lớp chốt an toàn phòng ngừa trường hợp mấy linh thể biến dạng đó theo đường nứt phong ấn thoát ra ngoài."
Giọng Ông Lão Quạ Đen vẫn vô cùng đều đều:
"Ngay cả ta cũng chẳng tỏ tường lớp chốt an toàn đó là cái thá gì, nhưng dám chắc một điều, nó dư sức thiêu rụi bất kỳ sinh linh nào ngấp nghé trốn khỏi Minh Giới."
Trực tiếp hứng trọn ánh mắt hoài nghi của Tiến sĩ Suzuki, Ông Lão Quạ Đen gõ lộc cộc vào một trong ba viên Chìa Khóa Minh Giới:
"Viên Chìa Khóa Minh Giới này được làm từ năng lượng của Arami. Nếu thiếu đi nó, Arami sẽ vĩnh viễn lang thang vô định ở đó cho đến chết. Chính vì vậy, hắn mới bằng lòng hợp tác với Nevil."
"Hóa ra là thế."
"Thứ chúng ta nhắm tới là khí tức ngập ngụa bên trong đó, chứ không phải đám Quái Nhân bị phong ấn. Giả sử thật sự có con nào mò qua được cánh cửa đặt chân đến thế giới thực thì cũng chẳng đáng để chúng ta lo."
Ông ta đả thông tư tưởng bất an của Tiến sĩ Suzuki, khiến lão gật đầu lia lịa: "Nếu đã thế, con an tâm rồi."
"Việc thiết lập cỗ máy xong xuôi chưa?"
Nỗi hoài nghi đã bị xua tan, cũng là lúc xắn tay vào làm việc chính.
Ông Lão Quạ Đen sầm mặt, nghiêm nghị cất tiếng hỏi.
"Có thể khởi động bất cứ lúc nào."
Tiến sĩ Suzuki nặng nề gật đầu đáp lời.
"Vậy thì triển thôi! Khai mở cánh cửa ra!"
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn