Chương 215: Tiếp nhận cải tạo
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2...
"Anh Tanboku."
Nửa đêm ngày thứ hai, Kamimai Rin dường như đã đưa ra một quyết định nào đó, cô khẽ khàng thì thầm với Tanboku Baku:
"Anh có thể tiếp tục ở lại căn phòng này được không?"
"Hả?"
Tanboku Baku đang tính hỏi cô có quen với hoàn cảnh nơi này không để đem nệm ngủ trở về phòng mình, nào ngờ lại nghe cô buông ra lời thỉnh cầu này.
"Được thôi, nếu em sợ."
"Em vẫn luôn sợ hãi." Kamimai Rin rầu rĩ đáp.
"Được rồi..."
Tanboku Baku cũng chiều theo ý cô. Đỡ cô lên giường xong xuôi, anh tắt đèn rồi nằm xuống sàn nhà.
Hai tay lót dưới đầu, Tanboku Baku nằm gác chân trên tấm nệm mỏng, dán mắt vào trần nhà mờ tối.
Bên trong căn phòng nhỏ bé này, ánh trăng vằng vặc hắt qua khung cửa sổ hòa quyện cùng tiếng sóng biển vỗ về mơn man, càng khắc sâu bầu không khí tĩnh mịch.
"Anh Tanboku..."
Giữa căn phòng tĩnh mịch khôn tả, chất giọng của Kamimai Rin chợt cất lên, phảng phất nỗi vô vọng cùng chút phiền muộn khó giãi bày:
"Anh có thể kể cho em nghe chuyện quá khứ của anh được không? Em tò mò quá."
"Quá khứ của tôi ư? Chẳng có gì đáng nói đâu."
Nếu kể về cái trải nghiệm chết tiệt khi bị bọn Quái Nhân khoa học điên rồ kia mang cơ thể mình ra để phẫu thuật cải tạo, chẳng nói đến chuyện Kamimai Rin có tin hay không, e là chỉ cần nghe qua mấy chi tiết ớn lạnh ấy, đêm nay cô nhóc cũng đủ gặp ác mộng rồi.
"Anh kể em nghe đi, anh Tanboku. Cứ coi như kể chuyện ru em ngủ."
Kamimai Rin nhất quyết không chịu bỏ cuộc. Thấy vậy, Tanboku Baku đành thở dài, bắt đầu kể lể về dĩ vãng của mình: Nào là anh đã cò kè bớt một thêm hai với chủ nhà thế nào để mua lại căn nhà đó, rồi lại dùng đủ kiểu ý tưởng kỳ quái để biến nó thành văn phòng ra sao. Nào là nhận mấy cái ủy thác dở hơi biết bơi thế nào, rồi lại hỉ hả đứng nhìn khách hàng đùng đùng mang những bức ảnh bằng chứng ngoại tình mà anh chụp được chạy đến làm ầm ĩ một trận với đối phương.
Thời gian lặng lẽ trôi, Tanboku Baku ngừng kể chuyện.
Anh ngồi dậy nhìn sang Kamimai Rin. Cô nhóc đã chìm vào giấc mộng từ đời nào. Nét mặt cô giãn ra, song vẫn đọng lại vẻ kiên cường, dường như đã hạ quyết tâm cho một điều gì đó.
Tanboku Baku xoa xoa cằm, bỗng phì cười vì nhớ ra chuyện gì đó, sau đó lại thong thả ngả lưng xuống giường.
... Ngày hôm sau, cũng là ngày thứ ba Tanboku Baku đặt chân đến nơi này.
Sau khi được anh giúp đỡ rửa mặt súc miệng xong xuôi, Kamimai Rin ngồi trên xe lăn đột nhiên mở miệng:
"Anh Tanboku, em muốn nghe theo sự sắp xếp của bố."
"Tiếp nhận cải tạo sao?" Tanboku Baku khựng lại hỏi.
"Dạ..."
"Em thực sự quyết định xong rồi chứ?" Tanboku Baku nghiêm túc dán mắt vào Kamimai Rin, lặp lại câu hỏi.
"Vì anh Tanboku từng nói, nếu muốn nắm giữ tự do đích thực, cách duy nhất là tự mình giành lấy nó."
Kamimai Rin đưa tay lên, nhìn ngắm thân xác gầy gò ốm yếu của mình, rồi hít một hơi thật sâu:
"Chỉ là, em không biết kết cục của sự lựa chọn này sẽ ra sao. Em sợ nếu em thật sự có được sức mạnh dưới bàn tay sắp xếp của bố mẹ, em sẽ đánh mất đi chính mình của hiện tại."
Dưới ánh nhìn chăm chú của Tanboku Baku, Kamimai Rin mỉm cười nhìn lại anh: "Nhưng mà, nếu cứ tiếp tục do dự mãi cũng không phải cách hay. Cho nên em quyết định sẽ tiến về phía trước, mặc kệ những thứ đang chờ đón mình là gì đi nữa."
Có thể cô chẳng hiểu tí gì về cái năng lượng Quái Nhân khỉ khô hay kế hoạch Mẫu Zero gì sất, thế nhưng chính những lời bộc bạch của Tanboku Baku đã thắp lên ngọn đuốc niềm tin trong cô, và cô bằng lòng tin tưởng vào ngọn lửa ấy.
"Rất tốt."
Thấy vậy, Tanboku Baku liền mỉm cười, vỗ nhẹ vai cô: "Hãy nhớ kỹ suy nghĩ hiện giờ của em."
Một khi đã biết bản thân muốn gì, vậy bước tiếp theo chỉ cần đợi người đưa cơm đến rồi báo lại cho bọn họ là xong.
"Đúng rồi Rin."
Tanboku Baku nhớ ra chuyện gì bèn nói với cô: "Nếu em thực sự đã sẵn sàng, tôi mong em có thể giúp tôi một việc, đó là xin bố em đồng ý một chuyện."
"Chuyện gì vậy anh?"
"Tôi hy vọng trong quá trình em tiếp nhận sức mạnh, tôi có thể đứng cạnh theo dõi, và hai người kia cũng phải có mặt ở đó."
"... Em sẽ làm."
"Tốt, vậy tôi xin phép đi trước." Tanboku Baku gật đầu ưng thuận, sải bước ra khỏi cửa: "Thế thì tôi chờ tin vui của em. À đúng rồi."
Vừa quay lưng về phía Kamimai Rin, vẻ mặt Tanboku Baku chợt trở nên hiểm ác, nhưng khi ngoảnh mặt lại, nét mặt anh đã khôi phục lại vẻ thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra:
"Trong lúc tiếp nhận sức mạnh, tôi hy vọng em có thể ghi nhớ kỹ một điều."
"Điều gì cơ?"
Tanboku Baku tiến lại gần Kamimai Rin, xoa đầu cô bé:
"Tuyệt đối đừng bao giờ từ bỏ hy vọng."
...
Lâu lắm rồi mới khoác lại bộ âu phục, Aonari Taku và Aonari Shizuka vừa cảm thấy hoài niệm lại vừa xen lẫn hồ nghi.
Đứng giữa căn phòng thí nghiệm, dẫu chẳng hiểu mô tê gì nhưng lại bị gọi đến đây, hai người hoàn toàn không quen với kiểu đãi ngộ này, quả thực quá đỗi kỳ quặc.
"Dô, chào hai vị."
Giọng nói quen thuộc vang lên. Cả hai hướng mắt về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Tanboku Baku đang nở nụ cười, khoác chiếc áo gió anh thường mặc đi về phía họ.
"... Là cậu."
Nhìn Tanboku Baku - kẻ vẫn luôn hiện diện trong trí nhớ của họ với bộ đồng phục tù nhân, cả hai im lặng một hồi lâu.
Aonari Taku chủ động bước lên trước mặt Tanboku Baku:
"Tất cả đều do cậu sắp xếp sao? Cậu rốt cuộc có mối quan hệ gì với Kamimai Ken! Còn cả con gái tôi nữa, nó có quan hệ gì với cậu?"
"Đừng nôn nóng thế chứ." Tanboku Baku nở nụ cười, ngó nghiêng quanh phòng thí nghiệm.
"Dù gì chúng ta cũng coi như là bạn bè, đúng không?"
"..."
"Nào, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé, các bạn của tôi."
Tanboku Baku đút tay vào túi quần, dẫn hai người dạo bước:
"Còn về mối quan hệ giữa tôi và Kotori, thực ra cũng chẳng có gì đâu. Chẳng qua tôi tiện tay giúp đỡ cô bé một chút thôi, chỉ thế mà thôi."
"Chỉ thế thôi sao? Vậy ở thành phố Kamishiro, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây?"
"Chuyện này ấy à... Đại tiểu thư của tập đoàn Kamimai là Kamimai Ne, mấy năm trước cô ấy cũng từng nếm trải thảm kịch hệt như con gái hai người vậy, và người cứu cô ấy ra cũng chính là tôi, vô cùng đơn giản."
Trên chiếc du thuyền này, phạm vi của phòng thí nghiệm không hề nhỏ. Nó được chia thành vô số khu vực riêng biệt, trên suốt dọc hành lang luôn có những Cường Kích đứng canh gác.
Tanboku Baku cứ dắt mũi hai người họ vừa đi vừa kể chuyện, chẳng thèm để ý xem họ có nghe lọt tai hay không.
Có lẽ họ sẽ lầm tưởng rằng Kamimai Ne là người cử Tanboku Baku tới đây. Mặc kệ sự thật ra sao, việc này vốn không cần giải thích quá mức cặn kẽ làm gì.
"Thế nơi này thì sao? Lại có ý nghĩa gì?" Mẹ của Kotori, bà Aonari Shizuka nhíu mày hỏi.
Dứt lời, Tanboku Baku bỗng khựng lại, đôi mắt dán chặt vào cảnh vật bên trong lăng kính thủy tinh nơi hành lang.
Trong một căn phòng chẳng biết có công dụng gì, không gian vô cùng thoáng đãng, bày la liệt những thứ trông giống như bàn mổ.
"Chà, không ngờ lại có thứ này... Mong sao căn phòng này sẽ không cần đụng tới."
Tanboku Baku giữ vẻ mặt bình tĩnh liếc qua căn phòng, lầm bầm một câu rồi tiếp tục thản nhiên cất bước:
"Nói toạc ra nội dung công việc của tôi khi đến đây nhé —— Nhờ có chị gái cô bé, tôi và Kamimai Rin cũng coi như có quan hệ khá tốt. Lúc cô bé bị... đưa lên chiếc du thuyền này, tôi cũng bị bắt theo tiện thể luôn, mục đích là để thuyết phục cô bé chấp nhận cuộc cải tạo của tập đoàn Kamimai."
"... Quả nhiên, cậu chính là kẻ đứng về phe Kamimai Ken đúng không?" Cau chặt hai hàng chân mày, Aonari Taku hầm hầm nhìn chằm chằm Tanboku Baku.
"Ai biết được? Rất có thể tôi cũng là một tù nhân giống như hai người thôi, chỉ có điều đặc biệt hơn một chút xíu."
Những gì Tanboku Baku nói quả thực không sai, nhưng vấn đề là hai người họ có tin hay không thôi.
Bởi với thái độ cợt nhả như đi dạo của anh ở đây, cứ như thể anh muốn dán thẳng bốn chữ "có chỗ chống lưng" lên mặt mình vậy.
"Nhưng mà nói gì thì nói, đây cũng chẳng phải chuyện quan trọng nhất."
Tanboku Baku bình chân như vại đáp:
"Kamimai Rin đã bị tôi thuyết phục rồi, và như một phần thưởng, Kamimai Ken sẽ cho phép tôi theo dõi cô bé trong suốt quá trình cải tạo. Đồng thời, tôi cũng yêu cầu có thêm sự chứng kiến của hai người, thế là ông ta cũng gật đầu đồng ý luôn."
Nói rồi, anh chỉ chỉ vào bộ trang phục trên người mình: "Vào giây phút trọng đại như thế này, tất nhiên chúng ta phải ăn vận chỉn chu một chút chứ."
"Tại sao?"
"Chúng ta là bạn bè cơ mà, không phải sao?"
Nụ cười khó đoán vẫn luôn thường trực trên gương mặt Tanboku Baku, giọng điệu nghe thì có vẻ rất chân thành, nhưng lại luôn mang đến cảm giác chẳng đáng tin cậy chút nào.
Chẳng màng bận tâm đến sự im lặng của hai người, Tanboku Baku dẫn họ đi sâu vào bên trong:
"Bây giờ đừng nghĩ ngợi nhiều, cứ chuyển sự chú ý sang Kamimai Ken đi đã —— Vì sức khỏe của con gái, ông ta cũng tốn không ít công sức đâu."
"..."
"Cải tạo cơ thể con bé bằng một nguồn sức mạnh chẳng rõ an toàn hay không, biến nó thành rường cột vững chắc của công ty nhà mình. Bất cứ cha mẹ nào khi nhìn thấy đứa con của mình đạt được thành tựu nhường ấy, chắc hẳn cũng đều sẽ cảm động đến rơi nước mắt phải không?"
"Chuyện này..."
Aonari Taku há miệng, vừa tính hó hé gì đó, Tanboku Baku đã tiến đến chỗ sâu nhất của dãy hành lang:
"Được rồi, chúng ta tới nơi rồi."
Tanboku Baku đẩy cửa ra. Chỉ thấy bên trong phòng thí nghiệm nằm ở vị trí trong cùng, Kamimai Rin, bố mẹ Kamimai Rin và Tiến sĩ Suzuki đều đang hối hả chuẩn bị, xung quanh còn có đám Cường Kích đứng trực.
Giữa căn phòng thí nghiệm này còn có một không gian được thiết kế thấp hơn đôi chút. Qua lớp chụp kính có thể thấy, nơi đó đặt một chiếc giường đủ cho một người nằm bẹp lên, xung quanh xếp la liệt đủ loại máy móc chẳng rõ công dụng.
Các đường ống dây nhợ ngổn ngang dưới mặt đất. Vài cái nối thẳng vào chiếc giường, chỗ khác thì nối với một thiết bị trên tủ, bên trên đặt các bình chứa dòng năng lượng màu đen xám đang cuộn trào bên trong.
Đám người Tanboku Baku và Tiến sĩ Suzuki đang đứng ở một vị trí cao hơn hẳn, từ đây có thể thu trọn vào tầm mắt toàn bộ cảnh tượng bên trong lớp chụp kính.
Trước sự xuất hiện của hai người, ánh mắt Kamimai Rin đỗ lại trên người Tanboku Baku. Cô bé thậm chí còn phớt lờ cả bố mẹ mình để tiến về phía anh.
Tuy nhiên, cô chưa kịp lại gần thì đã bị bố mình ngáng đường. Giọng nói ông ta lạnh tanh và cứng nhắc: "Được rồi, có thể bắt đầu rồi."
Mẹ Kamimai Rin bế cô lên rồi đặt cô xuống giường. Trên giường tự động dựng lên mấy vòng sắt, cùm chặt cả hai tay và hai chân của cô.
Lúc này, Kamimai Rin đã thay một bộ đồ bó sát màu xám đen, trông giống như bộ đồng phục mà người mặc phải tròng vào trước khi trang bị bộ giáp Cường Kích, song lại chẳng hề cồng kềnh bằng.
Kamimai Rin hít một hơi sâu, nhắm chặt hai mắt.
Sau khi xác nhận cơ thể Kamimai Rin đã được cố định chắc chắn trên giường, Kamimai Ken mới ngoảnh đầu nhìn về phía Tiến sĩ Suzuki.
Lão gật đầu, lao vào điều khiển dàn máy tính bên cạnh.
Bố mẹ Kamimai Rin lập tức lui ra khỏi lớp chụp kính, bước vào không gian của bộ tứ Tanboku Baku, từ trên cao quan sát mọi động tĩnh.
Nhìn thấy máy móc quanh mình chợt lóe sáng, thứ năng lượng đen xám trong bình cũng cuộn sóng. Dưới sự dõi theo của mọi người, chiếc giường sắt chầm chậm dựng đứng lên. Sau một hồi khởi động, cấu trúc của nó cũng bắt đầu thay đổi.
Lấy tứ chi bị trói chặt của Kamimai Rin làm điểm tựa, chiếc giường sắt bắt đầu phân tách thành vô số linh kiện, ốp sát vào người cô.
Sau cùng, cơ thể Kamimai Rin được khoác lên một bộ giáp hệt như Cường Kích, vô cùng cồng kềnh và nặng nề. Nó bọc kín lấy cơ thể cô tựa như một kén tằm dầy cộm, chỉ chừa lại cái đầu lấp lửng bên ngoài.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn