Chương 232: Thế giới tĩnh lặng
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2
"Tia sét này..."
Về phía Reine, mặc dù bị gió hất văng ra xa một quãng, nhưng Tanboku Baku vẫn đáp đất bình an vô sự. Anh quay đầu nhìn về hướng có tia sét.
"Là hơi thở của Soyoku sao? Không ngờ lại xuất hiện vào lúc này."
Anh trầm giọng nói, sau đó đột ngột bật nhảy lên, né tránh đòn tấn công của Reine.
"Sao vậy Nevil! Sức mạnh của ngươi bay đâu hết rồi?! Mau nghiêm túc chiến đấu đi!"
Những lưỡi đao gió chằng chịt chém tới tấp. Tanboku Baku vừa lách mình né tránh, vừa giơ khẩu súng Sương Mù Đen lên. Ở chế độ súng bắn đạn, anh nhả đạn liên tục, bắn rụng một phần lưỡi đao gió.
Đương nhiên anh không thể rảnh rỗi mà đi kể với Reine rằng: Anh không phải Quái Nhân, sức mạnh của anh không hề tăng lên vì cánh cửa kia mở ra.
Nếu thực sự nói ra, chắc chắn sẽ bị Cường Kích Dạng Cuối và lão chim già kia nghe thấy, nên giờ anh vẫn phải duy trì vỏ bọc Quái Nhân để đánh đấm.
Nhưng mà, giờ cũng là lúc kết thúc rồi.
"Thật ngại quá, tôi giờ còn chút chuyện khác phải làm, nên xin phép không tiếp đãi cô nữa."
Lấy đai lưng biến thân ra, rút tấm thẻ của Soyoku, một tiếng sấm rền y chang tiếng sấm tít đằng xa vang lên xé toạc không gian. Tanboku Baku chớp nhoáng xuất hiện ngay trước mặt Reine, tay lăm lăm thanh Tachi, tung ra một nhát đâm giả.
Tốc độ của Tanboku Baku quá nhanh. Nhanh đến mức Reine chưa kịp hiểu đây có phải là cái bẫy hay không, thì bản năng đã khiến cô vội vàng né sang một bên.
"Jackpot!"
Ngay khoảnh khắc Reine né đòn, Tanboku Baku giơ khẩu súng lục lên, dồn toàn bộ sức mạnh của tia sét vào đó.
Bóp cò súng. Viên đạn mang theo luồng sét đánh trúng người Reine, khiến toàn thân cô cứng đờ trong tích tắc.
Tanboku Baku xoay người trên không trung, giẫm một chân lên vai cô: "Vậy thì, tạm biệt nhé, Ma Pháp Thiếu Nữ Reine!"
Dùng lực đá mạnh một cú, Tanboku Baku chẳng những hất văng cô ra xa, mà bản thân anh còn mượn phản lực đó để phóng đi theo hướng ngược lại.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Cùng lúc tung cước, Tanboku Baku vẫy vẫy ngón tay về phía Reine. Một tấm thẻ bỗng từ cơ thể đang cứng ngắc của cô bay vút ra, rơi gọn vào lòng bàn tay anh.
Tràng cảnh này xảy ra quá mức chớp nhoáng. Reine vừa lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể trước khi kịp chạm đất, cô vội điều chỉnh tư thế bay vút lên giữa không trung, thì đã thấy Nevil chui tọt vào cái bóng trên mặt đất, nhanh chóng lủi mất dạng.
"..."
Lửa giận bùng lên trong mắt, nhưng giờ có tức mấy cũng chẳng làm được gì. Reine đành quay sang nhìn chằm chằm vào Ông Lão Quạ Đen và Cường Kích Dạng Cuối, đưa hai tay lên bắt đầu ngưng tụ bão táp.
....
Ở phía bên kia, Koyoku đang chém giết kịch liệt với Akabuto. Lúc trước cô vẫn còn đuối hơn gã rất nhiều, mà giờ đây lại có thể đánh ngang ngửa, thậm chí còn chiếm luôn thế thượng phong.
"Không thể nào, sao tao có thể yếu hơn mày được chứ!"
Akabuto điên cuồng gào rống, nhưng lại chẳng làm cách nào để đả thương Koyoku được nữa.
Koyoku vẫn tiếp tục vung thanh Tachi, thế nhưng đúng lúc này, hàng loạt tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Độc tố trong người các Ma Pháp Thiếu Nữ phía sau cô rốt cuộc đã bắt đầu phát tác.
"Ưm... Khụ khụ..."
Chỉ vì lơ đễnh một chút, Akabuto đã nắm thóp được sơ hở. Gã tung lưỡi kiếm sắc lẻm đâm thẳng vào cổ cô thật tàn độc.
May mắn thay Koyoku đã phản ứng kịp thời. Cô giơ đao lên chặn lại, đỡ được đòn chí mạng này và lùi ra xa.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Koyoku cũng lờ mờ nhận thấy những ảnh hưởng của độc tố đang ngấm dần vào thân thể mình. Cô hít sâu một hơi, hạ quyết tâm phải đánh nhanh thắng nhanh.
"Koyoku, hãy bình tĩnh lại."
Giọng nói của Soyoku vang vọng trong đầu. Koyoku sửng sốt một giây, sau đó quyết định làm theo lời cô ấy.
"Bây giờ hãy nhắm mắt lại, kết nối cảm giác với tôi, đừng chống cự lại chúng."
"Ngay... Ngay bây giờ sao?"
Nhìn Akabuto hất tung lưỡi kiếm lao tới, Koyoku hơi do dự.
"Đúng, chính là bây giờ."
"... Được."
Sự tin tưởng dành cho Soyoku đã khiến cô gạt phăng đi nỗi chần chừ. Cô nhắm nghiền hai mắt lại, đồng thời cảm nhận thấy một luồng cảm xúc vừa lạ lẫm lại vừa đỗi quen thuộc đang dâng trào từ tận sâu trong đáy lòng.
Bi thương, phẫn nộ, cô độc... Koyoku cảm nhận được rồi, cô cảm nhận được mọi cảm xúc từ Soyoku.
Cùng với sợi dây liên kết cảm giác, phần cổ tay bắt đầu nóng ran lên. Dòng cảm xúc kia hóa thành những gợn sóng có thể nhìn thấy được bằng mắt thường tỏa ra bốn phía, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể Koyoku.
... Về phần Akabuto, gã nhìn Koyoku đang nhắm tịt mắt, chẳng hiểu cô nàng định giở trò gì. Thế nhưng đã lộ ra sơ hở rành rành thế này rồi, gã tất nhiên sẽ chẳng bỏ lỡ.
"Cái đồ làm bộ làm tịch —— Chết đi!"
Nghe tiếng xé gió lao tới, vẻ mặt Koyoku chẳng những không chút hoảng loạn, mà ngược lại còn tĩnh lặng dị thường.
Mái tóc cô tung bay dù chẳng hề có gió, dường như đã xảy ra sự biến đổi nào đó.
Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm của Akabuto sắp sửa đâm toạc đầu cô, Koyoku lại vươn tay ra với tốc độ còn nhanh hơn gã gấp bội, tóm gọn lấy cánh tay gã.
Lách mình sang một bên để hóa giải hoàn toàn đà tấn công của Akabuto, rồi sau đó ném ngược gã về đúng vị trí cũ —— Đòn này thể hiện sự kiểm soát lực hoàn hảo đến mức cực hạn, kỹ xảo gần như đạt tới đỉnh cao.
Mà đây hoàn toàn không phải là trình độ Koyoku có thể làm được trong ấn tượng của Akabuto. Gã lăn lóc trên đất đầy chật vật, trố mắt ra nhìn cô.
Trong những tia sét trắng bệch chớp giật liên hồi, cơ thể Koyoku bắt đầu biến đổi. Mái tóc màu xám nhạt dài dần ra, rồi nhuộm thành một màu trắng tinh khôi; Cơ thể bị bao phủ bởi sấm sét, vóc dáng cũng cao lớn hơn đôi chút. Đồng thời, một bộ trang phục Ma Pháp Thiếu Nữ hoàn toàn mới được dệt nên từ những tia sét lấp loáng; Bộ áo liền quần ôm sát cơ thể màu xám sậm cùng những miếng kim loại có hình dáng sắc sảo trước ngực đồng loạt hiện ra.
Kế đó, toàn bộ cánh tay cũng được che chắn bởi lớp áo giáp tối màu; Đôi chân thon dài được bọc kín trong đôi bốt cao ráo, đi kèm với đó là những mảnh kim loại nhọn hoắt ốp dọc theo phần thân dưới, nối liền với vạt váy rủ xuống hai bên đùi; Cuối cùng, một luồng năng lượng trào dâng, che khuất nửa trên khuôn mặt, tạo thành một chiếc mặt nạ nửa mặt che đi cả đôi mắt cô.
Cuối cùng, sau khi hình thái cơ thể của Koyoku đã thay đổi hoàn tất, luồng sấm chớp trắng bao bọc xung quanh cô cũng dần tắt lịm.
Ầm ầm!
Như thể để đáp lại sự tồn tại của cô, do sự cộng hưởng sức mạnh, bầu trời bỗng chốc vang lên một tiếng sấm rền rĩ.
Trận chiến trước đó của Reine đã phá vỡ cấu trúc của những tầng mây, nay lại cộng thêm sức mạnh của "Koyoku", từng hạt mưa bắt đầu lác đác tuôn rơi từ không trung, làm ướt đẫm mặt đất.
"Tình hình gì thế này..."
Nhìn thấy một Koyoku như thể đã lột xác thành người khác, cả Akabuto lẫn Obsidian đang chiến đấu cách đó không xa đều không giấu nổi vẻ bất ngờ, còn Yuuhi thì kinh ngạc lẩm bẩm:
"Soyoku..."
Koyoku... hay nói đúng hơn là Soyoku vừa tiếp quản cơ thể cô —— vươn tay lên nắm hờ thành quyền. Cảm nhận bầu không khí mà đã lâu lắm rồi chưa từng được hít thở, cô khẽ thở hắt ra một hơi.
"Bớt tỏ vẻ thần thần bí bí ở đây đi!"
Akabuto cố gắng thăm dò hơi thở của đối phương, lại phát hiện luồng khí tức của "Koyoku" trước mặt được giấu kín đến mức không tưởng. Nếu không phải cô đang sờ sờ đứng ngay trước mắt, thì có lẽ chính gã cũng sẽ vô tình bỏ qua cô.
Gã không tin vào tà môn, vung tay phóng ra mấy phi tiêu bọ sừng nhọn. Liền đó gã lặn mất tăm, chớp nhoáng xuất hiện phía sau lưng rồi điên cuồng lao vào tấn công cô.
Trong mắt Akabuto, thời gian một lần nữa chậm lại. Gã có thể nhìn thấu mọi chuyển động: từ những phi tiêu bọ sừng tẩm độc đang nhắm thẳng vào Soyoku, cho đến từng hạt mưa đang rơi xuống một cách nhàn nhã. Trông khi đó, hành động nắm lấy chuôi đao của cô lại vẫn chậm chạp y hệt như người bình thường.
Nụ cười dữ tợn nở rộ trên môi. Ngay lúc Akabuto ngỡ rằng mình sắp đắc thủ tới nơi, thì Soyoku đã nắm trọn vẹn chuôi đao trong tay.
Keng!
Một tiếng kiếm rít xé gió vang lên. Lưỡi đao lấp loáng luồng điện trắng bổ đôi con bọ sừng. Soyoku xoay người đỡ trọn đòn đánh lén của Akabuto.
"Quá chậm."
Chất giọng điềm nhiên của cô cất lên, càng khiến Akabuto thêm phần kinh hãi.
Tự tin vỗ ngực với tốc độ thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị, Akabuto thậm chí còn chưa kịp định thần xem hai chữ "quá chậm" mà Soyoku nói nghĩa là gì.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, Akabuto đã hiểu ra.
"A..."
Một cơn rùng mình lạnh sống lưng chạy dọc toàn thân. Akabuto đột nhiên cảm giác cơ thể mình đang vỡ vụn ra một cách từ từ.
So với tư duy của gã, thân thể gã lại hiểu rõ tình trạng hiện tại hơn một bậc: Rằng gã sắp chết đến nơi rồi.
Nhưng... rốt cuộc là chết như thế nào? Rõ ràng cô ta mới chỉ chém có một nhát đao thôi mà?!
Vì vậy trong giây tiếp theo, dưới sự giày vò của nỗi sợ hãi cái chết, ý thức của gã đã chạm đến một ranh giới sâu thẳm hơn.
Vốn dĩ cơ chế sinh học của cơ thể muốn làm chậm quá trình cái chết đến, nhưng ở trong cái trạng thái này, Akabuto đã nhìn thấy rõ mồn một từng hành động của "Koyoku", điều đó lại càng làm gã khiếp đảm hơn vạn phần.
Đây là một thế giới mà ngay cả mưa rơi cũng phải tạm dừng lại, tất thảy vạn vật đều tĩnh lặng chẳng một thanh âm, từng giọt nước mưa như thể bị đóng băng giữa không trung.
Thứ duy nhất có thể cử động, chỉ có sự tồn tại đang đứng sừng sững trước mặt gã.
Cô vung đao chém liên hoàn vào cơ thể Akabuto. Dưới đòn tấn công vừa sắc bén vừa chuẩn xác ấy, cơ thể Akabuto đang bị chia năm xẻ bảy thành từng khối thịt đều đặn.
Tốc độ vung đao thậm chí còn nhanh hơn cả cái không gian ngưng trệ này, đến mức Akabuto cảm giác lờ mờ rằng lưỡi đao trong tay cô đã chém qua đầu mình vô số lần rồi, mà dòng suy nghĩ của gã vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc —— Rõ ràng, ngay cả thân thể gã còn chẳng hề phản ứng lại được trước hàng vạn nhát chém ấy.
Trong dòng thời gian tĩnh lặng như tờ, Akabuto trơ mắt đứng nhìn cơ thể mình bị cắt thành trăm mảnh nhỏ mà chẳng có sức nhúc nhích. Vẻ mặt phản chiếu trong đôi mắt kép đã chuyển từ trạng thái khiếp sợ sang sự đờ đẫn, tê liệt.
Cuối cùng gã cũng thấu hiểu được cảm giác của những kẻ bị gã cợt nhả bằng tốc độ trước khi chết là như thế nào... Không, thậm chí cảm giác này còn mãnh liệt hơn thế gấp ngàn lần!
Đau đớn vùng vẫy nhưng vô vọng, để rồi cuối cùng, Akabuto chỉ còn biết cầu mong sao mình chóng được siêu thoát.
....
Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, khi một khoảnh khắc tưởng chừng như vĩnh hằng, khi việc sống thoi thóp cũng trở thành một loại cực hình, Akabuto cảm thấy bộ não của mình rốt cuộc không thể chống đỡ nổi tầng ý thức sâu thẳm kia nữa. Thế rồi, gã lại quay về với dòng thời gian hiện tại.
Rào rào...
Thanh âm dần lấy lại được cảm giác trong cơ thể gã. Có tiếng mưa tuôn rơi, có tiếng gió rít gào vút qua và cả tiếng sóng vỗ. Akabuto thẫn thờ chôn chân tại chỗ, ngơ ngác nhìn bóng lưng trước mặt.
Soyoku đã quay lưng lại với Akabuto, vung tay rũ sạch vết máu vốn không tồn tại trên thân đao, rồi tra lại vào vỏ.
Keng...
Tiếng cọ xát giữa lưỡi đao và vỏ đao vang lên. Akabuto chăm chú nhìn thanh đao ấy. Quá trình tra đao vào vỏ diễn ra rất chậm, nhưng gã lại chẳng hề có lấy một hành động phản kháng nào.
Cạch...
Rốt cuộc, ngay khi toàn bộ thân đao nằm trọn vẹn trong vỏ, máu tươi ồ ạt túa ra từ người Akabuto, thân thể gã trong nháy mắt rã thành từng mảnh thịt vụn văng tung tóe trên mặt đất.
Không một ai phản ứng kịp. Chẳng ngờ Akabuto lại bị giết chết chỉ trong chớp mắt như vậy. Mọi người đều há hốc miệng kinh ngạc trước cảnh tượng này, đăm đăm nhìn vào Soyoku - người bị chiếc mặt nạ che khuất mất nửa khuôn mặt nên chẳng thể nhìn rõ đôi mắt cô đang mang cảm xúc gì.
Còn Soyoku từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ dáng vẻ bình thản ấy, chẳng ai lường được cô đang nghĩ gì.
Cô gõ chuôi đao xuống đất. Một luồng điện tản ra. Những Ma Pháp Thiếu Nữ đang trúng độc của Akabuto chỉ thấy tim mình nảy lên một nhịp hỗn loạn, ngay sau đó đám máu độc liền bị ép văng ra khỏi vết thương.
Lượng máu chảy ra nhiều đến mức đối với người bình thường đã là vết thương chí mạng, nhưng nhờ thể chất của Ma Pháp Thiếu Nữ, coi như họ đã nhặt lại được một cái mạng.
Sau đó, cô giơ tay lên. Những tia sét trắng phóng ra từ năm đầu ngón tay cô, lao thẳng tới trói chặt lấy Obsidian.
"Hả?!"
Obsidian cứng đờ người, ngơ ngác nhìn cơ thể mình bị luồng điện trắng thiêu đốt ở nhiệt độ cực cao, lưu lại chằng chịt những vết nứt toác thấy rõ.
Soyoku chỉ tóm nhẹ một cái, cả cơ thể Obsidian đã bị phủ kín bởi những vết cháy đen sì.
"Koyoku vẫn cần phải giữ lại thể lực để cứu người. Yuuhi, tôi chỉ có thể làm giúp cô được đến đây thôi, tạm biệt."
"Tôi... biết rồi."
Yuuhi đáp lời theo bản năng. Nhìn Soyoku biến mất hệt như một tia sét xẹt qua, cô lại đưa mắt nhìn chằm chằm Obsidian với cơ thể chằng chịt vết nứt, bàn tay bất giác siết chặt thành quyền.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn