Chương 228: Hồi sinh và thay đổi
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2... Sau khi Kamimai Ne thay thuốc cho vết thương của Ha Yeon xong, Ha Yeon liền trở về lầu trên, phòng khách bấy giờ chỉ còn lại mỗi Kotori và Kamimai Ne.
"Chị Ne, chị vừa đi bên ngoài về, ăn chút trái cây cho mát đi."
Kotori nhìn cô vừa rửa sạch đám thuốc dính trên tay, bèn bưng dĩa nho đã được rửa sạch mang tới.
"Chỗ này là do Kotori chuẩn bị sao?"
"Dạ."
Kotori gật đầu, trên môi điểm nét cười nhàn nhạt: "Bây giờ mọi người đều đang rất căng thẳng. Lúc này ăn một ít trái cây, biết đâu có thể giúp tinh thần thư giãn hơn."
"Em chu đáo thật đấy."
Nuốt xuống một trái nho, hương vị ngọt ngào thanh khiết tưới tẩm từng nụ vị giác, quả thực khiến tâm trạng con người ta vui vẻ hẳn lên.
Kamimai Ne bất giác trút một tiếng thở hắt ra, mãi đến khi lơi lỏng đầu óc, cô mới nhận ra sắc mặt ban nãy của mình căng thẳng hơn bình thường rất nhiều.
"Cảm ơn em, Kotori lúc nào cũng chu đáo như vậy."
"Không có gì đâu chị, chỉ là tiện tay thôi mà."
Nghe vậy, Kotori ngượng ngùng cười khẽ.
"Chị nói sự thật mà."
Kamimai Ne đặt tay lên vai cô, nhỏ nhẹ tâm tình:
"Tâm tư tinh tế, lúc nào cũng dốc hết lòng chăm sóc cho tất thảy mọi người. Đây chính là ưu điểm của Kotori. Nhưng khuyết điểm của em cũng nằm ở ngay điểm này —— hễ có ai gặp rắc rối, em sẽ càng nóng nảy bất an hơn bất cứ người nào, vô hình trung tự khoác lên mình tầng tầng lớp lớp áp lực, thậm chí còn ôm hết mọi lỗi lầm về phần mình."
"Chị Ne..."
"Chúng ta đều đang vô cùng lo lắng cho những người ngoài kia. Trên chiếc du thuyền đó không chỉ có cha mẹ em, mà còn có em gái chị, và cả anh Tanboku nữa... Chúng ta đều mong ngóng được cứu vớt họ, một khi tìm được thời cơ chín muồi, chúng ta sẽ lập tức tung đòn hành động. Đâu chỉ riêng mình em ôm ấp cái suy nghĩ đó. Thế nên, đừng tự gom nhặt đống trách nhiệm khổng lồ ấy rồi vác lên lưng mình nữa, được không?"
"... Dạ." Kotori hít một hơi thật sâu, mỉm cười nhìn cô: "Cảm ơn chị Ne, em sẽ cố gắng kiểm soát tốt cảm xúc của mình."
Cả hai đều tự hiểu, mớ bòng bong cảm xúc chất chứa trong lòng chẳng đời nào bốc hơi bay đi chỉ vì một câu nói, nhưng ít ra nó có thể xoa dịu đôi chút bất an xáo động, như vậy là đủ lắm rồi.
Còn những chuyện khác... Kamimai Ne tin rằng một khi giải cứu thành công Tanboku Baku, mọi chuyện sẽ dần đi vào quỹ đạo của nó.
Vỗ vỗ vai cô, Kamimai Ne cũng xoay người vào phòng nghỉ ngơi.
...
Leng keng —— Một tiếng kim loại sắc nhọn chát chúa xé toạc bầu không khí trong căn nhà kho tàn tạ. Akabuto chán chường mài giũa lưỡi đao trên cánh tay, thỉnh thoảng lại vung vẩy chém sượt qua thùng sắt trước mặt để kiểm tra độ sắc bén.
"Thật sự bực bội quá đi mất..." Vuốt ve lưỡi đao vung vẩy trên tay, tận hưởng độ bén ngót của nó, Akabuto khàn giọng làu bàu: "Từ lúc mở cổng đến giờ, ta thậm chí còn chưa nếm lấy một giọt máu. Bao giờ ta mới được phép mặc kệ cái mớ sắp xếp lố lăng lộn xộn đó hả!"
"Akabuto, ta đã nói là không được làm hại đám dân thường cơ mà." Giọng nói của Ông Lão Quạ Đen cất lên. Lão đứng từ trên cao, phóng tầm mắt quét qua xung quanh, nhìn thẳng vào gương mặt cáu bẳn của Akabuto và Obsidian câm nín chẳng nói chẳng rằng.
"Bọn chúng rồi cũng sẽ biến thành Quái Nhân giống như cậu thôi."
"Xì." Akabuto hừ lạnh khinh khỉnh, trợn ngược đôi mắt khó ở liếc nhìn Ông Lão Quạ Đen: "Ta chẳng thèm đoái hoài đến chuyện con người hay quái vật, ta chỉ biết một điều duy nhất là ta rất khao khát được chiêm ngưỡng dáng vẻ kinh hoàng tột độ của bọn con người. Chuyện biến thành Quái Nhân gì đó, liên quan rắm gì tới ta!"
"..." Nhìn Akabuto bộc bạch toạc móng heo chẳng buồn che đậy dã tâm, Ông Lão Quạ Đen im bặt một hồi.
Tên Akabuto trước kia mặc dù bản tính vốn đã gai góc bốc đồng, nhưng ít nhiều vẫn biết cách kìm nén. Còn bây giờ, Ông Lão Quạ Đen không chút nghi ngờ việc gã sẽ bất thình lình tấn công mình vào một lúc nào đó.
Cớ sự dẫn đến nông nỗi này Ông Lão Quạ Đen hiểu tường tận hơn ai hết. Tình thế hiện tại của Akabuto tuy khoác lớp áo vỏ "chết đi sống lại", nhưng bản chất lại được lão nhào nặn ra từ những tàn tích sót lại trên cơ thể của Akabuto tiền nhiệm.
Mặc dù thể xác và ký ức đều đúc ra từ một khuôn, nhưng gã đích thị là một cá thể biệt lập, khác hẳn với Akabuto lúc trước.
Tên của hiện tại tuy vẫn cất giữ những hồi ức thời còn làm người, nhưng gã đã đường hoàng gia nhập hàng ngũ những tên Quái Nhân bẩm sinh.
Bản tính càng kiêu căng ngạo mạn, tư duy méo mó vặn vẹo hơn xưa, thậm chí còn khó dạy bảo quản giáo hơn gấp bội.
Nhưng giờ có chửi bới cũng vô ích, lúc khôi phục gã, Ông Lão Quạ Đen đã lén lút cấy vào trong người gã một vài ngón đòn. Chỉ cần lão dùng đến mệnh lệnh cưỡng chế, Akabuto có muốn kháng cự cũng đành khoanh tay chịu trói.
Còn về phần Obsidian —— bởi lẽ gã là Quái Nhân bằng đá, lại bảo lưu được một bộ phận cơ thể khá to, thế nên chẳng có điểm gì bất đồng so với Obsidian thuở trước.
Lắc lắc cái đầu, Ông Lão Quạ Đen thu lại ánh nhìn: "Nếu cậu ngứa ngáy quá mức, thì cứ đi tìm đám Quái Nhân kia mà trút giận. Dù gì cậu cũng từng nói, thành phố này mèo hoang chạy đầy đường mà."
"Mấy cái giống nòi đó băm vằm ra chẳng làm ta hứng thú tẹo nào, ta vẫn thích loài người hơn, sự biến hóa cảm xúc của bọn chúng dạt dào phong phú, đến cả những tiếng gào thét thảm thiết cũng đa dạng muôn hình vạn trạng."
Bộ hàm của Akabuto há ngoác ra, dường như chỉ cần mường tượng lại khung cảnh đó thôi cũng đủ khiến gã phát ra những âm thanh đê mê say đắm.
Bỗng nhiên, gã nghẹn giọng, dời tầm mắt liếc xéo Obsidian bên cạnh.
Ngay khoảnh khắc vừa rồi, gã cảm nhận được một luồng ánh nhìn đạm bạc nhưng nồng đậm sự thương xót. Tia sáng trắng trợn không thèm che giấu ấy phóng ra từ Obsidian đang đứng chầu chực cách đó không xa.
"Sao? Khó chịu à? Khó chịu thì bước ra đây đánh một trận." Akabuto giơ tay lên, kéo giãn lưỡi đao sắc bén nhô ra từ cánh tay, giọng điệu pha lẫn một tia uy hiếp tột cùng.
"Akabuto lúc trước còn chả đánh lại ta, chúng ta đánh nhau kiểu gì cũng bất phân thắng bại, thôi tiết kiệm chút sức lực đi."
Obsidian thờ ơ cất tiếng: "Nếu ngươi không thích đi chung đường với bọn ta thì tự lết xác rời đi, nhưng lỡ như đám Ma Pháp Thiếu Nữ muốn đối phó với ngươi, bọn ta tuyệt đối sẽ không nhúng tay đâu."
"Ngươi đang uy hiếp ta đấy à?" Nghe thấy vậy, Akabuto không những không co rúm sợ sệt, ngược lại giọng điệu lại càng thêm phần nguy hiểm.
"Kẻ uy hiếp ngươi chẳng phải ta, mà là đám Ma Pháp Thiếu Nữ cũng nhận được lợi lộc nâng tầm thực lực đó kìa, còn có cả Nevil nữa."
Obsidian lia ánh mắt sâu thẳm nhìn Akabuto: "Hắn ta không màng việc nhét thêm một tấm thẻ bài vào túi đâu."
"Hừ!" Akabuto hừ lạnh một tiếng, ngồi phịch xuống cái thùng, xoi mói quan sát lưỡi đao trên tay: "Ta chẳng thèm sợ dăm ba cái thể loại ranh con vắt mũi chưa sạch đó. Giờ tốc độ của ta đố ai sánh kịp!"
Vừa dứt lời, gã thoắt cái bốc hơi tại chỗ. Obsidian chỉ cảm thấy trên bả vai nằng nặng, ngoảnh mặt qua đã thấy Akabuto chễm chệ ngồi vắt vẻo bên trên.
Đối với màn khoe mẽ này, Obsidian vẫn dửng dưng không chớp mắt, hệt như một khối đá tảng câm nín vô tri vô giác.
"Lũ ranh Ma Pháp Thiếu Nữ đó ấy hả? Hah, nếu không có cái khiên gió khốn kiếp của con nhãi Reine chống lưng, tao đã cắt cổ tụi nó trước khi tụi nó kịp mở miệng thở rồi. Dù cho là cái đứa có tốc độ bàn thờ nhất đám như Koyoku, hiện tại cũng chỉ biết xách dép chạy theo hít khói của tao thôi."
"Còn Nevil hả?" Akabuto xòe rộng bàn tay, thả ra tràng cười nhạo báng: "Đòi dùng sức mạnh của ta khi xưa để phân cao thấp với ta của hiện tại á? Buồn cười chết đi được!"
"..." Chẳng một bóng người thốt lên lời. Ngay cả Ông Lão Quạ Đen cũng lười phí miệng lưỡi đôi co với gã. Dòng không khí đặc quánh sự chết chóc bủa vây bao trùm không gian một hồi lâu, đoạn Ông Lão Quạ Đen mới lạnh nhạt mở lời:
"Tóm lại, lo chuẩn bị kỹ càng đi. Trong vài ngày tới, đợi Cường Kích phiên bản Cuối cùng hoàn thiện, chúng ta có thể bắt đầu biến người dân thành Quái Nhân trên diện rộng rồi."
"Cái đống sắt vụn ve chai đó hả?" Akabuto vẫn giữ bộ dạng phách lối ngông cuồng: "Ta cóc tin cái thứ vô dụng đó có thể làm nên trò trống gì."
"... Tóm lại, chống mắt lên mà chờ xem." Ông Lão Quạ Đen nói xong, cơ thể tức khắc phân rã thành đàn quạ bủa ra bốn phương tám hướng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn