Chương 229: Cường Kích phiên bản cuối
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2
"Rốt cuộc... cũng hoàn thành rồi!" Đêm khuya, Kamimai Ken và Tiến sĩ Suzuki đứng trên boong tàu, ngắm nhìn cỗ người máy khổng lồ sừng sững trước mặt.
Sau khi bị Quái Nhân hóa, dường như nhu cầu ngủ nghỉ của Tiến sĩ Suzuki đã suy giảm đáng kể. Suốt năm ngày ròng rã cày cuốc không chợp mắt lấy một giây, lão vẫn có thể hoàn tất công trình vĩ đại này một cách chuẩn xác không tì vết.
Hiện tại, Cường Kích phiên bản cuối đang sừng sững tọa lạc dưới boong du thuyền. Trên đỉnh đầu nó treo lơ lửng ánh trăng vằng vặc sáng trong.
Toàn thân phủ kín lớp vỏ hợp kim màu sắt đen, một vài bộ phận còn được trám bằng chính cơ thể của Obsidian. Dưới ánh trăng tỏ, khối thiết giáp phơi bày một lớp sáng kim loại lạnh lẽo rợn người.
Ngoại hình chẳng mấy cuồng dã hay dị dạng, Tiến sĩ Suzuki khi chế tạo nó đã chọn phong cách cân xứng, khiến tỷ lệ cơ thể nó hài hòa tột độ.
Tứ chi rắn chắc vững chãi nhưng không hề béo ịch, từ trong ra ngoài được đúc thành nhiều lớp hợp kim cường hóa, kiên cố che chở cho đống dây nhợ ống dẫn đan xen chi chít bên trong. Các khớp nối trên tứ chi còn được lắp thêm động cơ mini cùng bộ giảm xóc, hòng duy trì độ chính xác và trơn tru cho từng chuyển động.
Phần đầu gắn thêm vô vàn hệ thống phân tích và thiết bị rà soát... Sâu thẳm trong bộ não chính là lõi AI của cánh cửa lớn. Sau khi thụ nhận lễ rửa tội từ ba chiếc Chìa Khóa Minh Giới, nó đã tiến hóa sang một giai tầng thần bí khó lường. Chỉ cần được bơm đủ nhiên liệu, nó dư sức điều khiển toàn bộ thân xác bề thế uy lực này.
Bất luận là hình dáng bên ngoài hay cấu trúc bên trong, cỗ máy cũng ngập tràn một vẻ đẹp cơ khí khiến lòng người không khỏi thổn thức, đồng thời phải cảm thán trước kỳ tài ngút trời của kẻ đã sáng tạo ra nó.
Đứng trên du thuyền, Tanboku Baku vắt vẻo trên lan can, hứng thú bừng bừng ngắm nghía tên người máy khổng lồ nọ.
Mấy ngày này anh vẫn luôn nhởn nhơ dạo bước khắp thành phố Kazekawa, quan sát các Ma Pháp Thiếu Nữ khác, rà soát xem có ai mang tố chất xuất chúng hay không.
Nhưng lại khiến anh ngập tràn thất vọng. Xới tung cả thành phố lên mà kiếm mỏi mắt cũng chẳng bói ra được một ai xuất sắc như Kotori, Ha Yeon và Kamimai Ne.
Thay vì gọi bọn họ là đám lâu la, chi bằng miêu tả là tấm bình phong mờ nhạt thì đúng hơn. Dẫu điều này tàn nhẫn đến thấu xương, nhưng thực tế đắng cay là vậy.
Kéo dòng suy nghĩ quay về, anh đi tới: "Vậy bước tiếp theo, đến lúc khởi động rồi nhỉ."
"Về mặt lý thuyết thì là vậy." Tiến sĩ Suzuki liếc xéo Tanboku Baku, lại nhanh chóng lảng mắt đi, nhìn về phía chiếc vali đang yên vị trong tay Kamimai Ken: "Nhưng hiện tại, năng lượng cho Cường Kích phiên bản cuối vẫn chưa được xác định, ông Kamimai Ken vẫn chưa cho tôi biết."
"Lỗ cắm năng lượng nằm ở đâu?" Kamimai Ken tủm tỉm cười, đưa mắt soi xét khắp cơ thể của Cường Kích phiên bản cuối.
Tiến sĩ Suzuki lôi ra một chiếc thang, trèo lên ngay giữa lồng ngực của nó. Loay hoay thao tác một hồi, khoang ngực hé mở, để lộ ra một lỗ hổng đen ngòm.
"Theo đúng yêu cầu của ông, tôi không chừa lại quá nhiều diện tích cho bình năng lượng, chỉ vừa khít để nhét vào đó một hũ dung dịch năng lượng lúc trước. Nhưng mà..." Trèo xuống thang, lão trừng trừng mắt nhìn Kamimai Ken lên tiếng.
"Không sao đâu." Ngay trước mặt Tanboku Baku và Tiến sĩ Suzuki, Kamimai Ken mở bật vali ra.
Bên trong bình năng lượng, là một tấm thẻ bài bị phong ấn im lìm.
Ngó thấy bóng dáng được in trên tấm thẻ, đồng tử Tiến sĩ Suzuki co rút lại kịch liệt: "Đây là... Obsidian?"
"Tôi đưa cho lão ta đấy." Tanboku Baku tùy tiện lên tiếng.
"..." Câm nín một chốc, Tiến sĩ Suzuki chẳng hé răng nặn ra được nửa chữ, lẳng lặng quan sát Kamimai Ken bê bình năng lượng đặt vào lỗ hổng kia. Kín kẽ không một kẽ hở.
Sải bước nhanh lùi xuống khỏi cầu thang, Kamimai Ken liếc nhẹ Tiến sĩ Suzuki: "Có thể bắt đầu rồi đấy, Tiến sĩ Suzuki."
"... Được." Obsidian vốn dĩ là tay sai của cha mình, mặc dù lão chẳng mảy may quen biết gã, thế nhưng phải trơ mắt đứng nhìn sức mạnh khi gã chết đi còn bị lôi ra bào mòn lợi dụng như vậy, lão không khỏi nảy sinh chút lòng thương hại.
Tiến sĩ Suzuki đi tới bàn điều khiển bên cạnh, gõ phím lạch cạch trên màn hình.
Lớp giáp trên khoang ngực khép lại, cặp mắt của Cường Kích bản cuối cũng tức tốc đỏ rực lên.
"Tiếp nhận mệnh lệnh. Ngắt cáp nguồn. Khởi động năng... lượng... tự chủ ——" Âm thanh giá buốt vang lên. Thế nhưng ngay lúc hút cạn năng lượng để dung hòa vào cơ thể, giọng nói của Cường Kích bỗng khựng lại cái rụp, rồi phát ra muôn vàn tiếng ồn chát tai:
"Lỗi... Lỗi dữ liệu cơ thể. Đang tiến hành tự kiểm tra... Đang tiến hành tự kiểm tra..."
Đèn báo hiệu khắp thân mình chớp nháy liên hồi, các lỗ xả khí bủa giăng chi chít từ đầu đến chân đồng loạt phun phì phì luồng khí xám. Chứng kiến khung cảnh đó, Tiến sĩ Suzuki hốt hoảng túm cổ Kamimai Ken lôi tuột ra xa, cấm tiệt lão bước đến gần.
Nối gót sau đó, cơ thể Cường Kích rung lên bần bật, từng mẩu linh kiện trên người vặn vẹo điên cuồng, cơ thể cũng từ từ bốc ra luồng khí năng lượng đen ngòm vần vũ.
Đồng thời, chất liệu của bộ giáp cũng đang chậm rãi biến đổi. Lớp vỏ hợp kim cùng những vật liệu làm từ Quái Nhân dần dần bị nhuốm thứ khí tức tương tự, khiến lớp ngoài bằng kim loại đen tuyền lại càng thêm sâu thẳm.
Đi kèm với đó là cảm giác ớn lạnh mà Cường Kích phiên bản cuối cùng truyền thẳng tới người nhìn. Mặc dù nó vẫn đứng sừng sững ở đó, nhưng luồng sinh khí tỏa ra lại bừng bừng sức sống hơn bao giờ hết, như thể nó chẳng còn là một cỗ máy đơn thuần, mà là một sinh mệnh vừa thức tỉnh.
"Đang tự kiểm tra... Đã hoàn tất. Đang cập nhật hệ thống ——" Đốm sáng đỏ âu trong hốc mắt Cường Kích rực rỡ hơn bao giờ hết, nó nâng hai tay lên: "Cường Kích phiên bản cuối, khởi động thành công!"
Nét mừng rỡ dâng ngập bờ môi, Kamimai Ken nhìn về phía Tiến sĩ Suzuki: "Triển thôi. Hãy cho cả thế giới này nếm thử sự vĩ đại của Tập đoàn Kamimai chúng ta!"
"Giờ đâu cần tôi điều khiển nữa." Tiến sĩ Suzuki rời tay khỏi máy chủ kiểm soát, ngẩng mặt lên nhìn nó: "Bằng trí thông minh của nó thì dư sức hiểu được —— Ngươi biết mình phải làm gì rồi chứ?"
"Tiếp nhận mệnh lệnh —— Bắt đầu thực thi!"
Vù —— Hàng loạt đèn báo hiệu khắp chốn trên thân nó chớp lên quầng sáng nhũ bạc, một luồng sóng khí lấy nó làm trung tâm tỏa ra xung quanh.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên tột độ của Tanboku Baku, khối cơ thể Cường Kích chậm rãi bay lơ lửng, cảnh tượng này gợi anh nhớ về chiếc mô tô bay từng trưng bày trong khu triển lãm thuở nào.
Dưới cái nhìn chăm chú của ba người, con robot đồ sộ cao ngất ngưởng hơn mười mét cứ thế rẽ mây xuyên gió vút đi về phía thành phố phía xa.
Dựng thẳng cái màn hình bên cạnh lên, Tiến sĩ Suzuki kết nối kênh liên lạc với con robot đó, quan sát kỹ lưỡng những gì nó thấy.
Rè rè rè... Chẳng mấy chốc, màn hình xẹt lên hột mè nhiễu loạn, rồi nửa thân trên của Cường Kích hiện rõ ngay trước khung hình.
"Xin chào cư dân trên toàn thế giới, cùng người dân thành phố Kazekawa."
Thanh âm băng giá sực mùi máy móc vang lên. Bối cảnh phía sau nó lúc này chỉ là một mảng đen ngòm tăm tối.
"Nó đang hack vào cột thu phát sóng toàn cầu đấy, cốt để bêu rếu mục đích của chúng ta cho toàn nhân loại rửa tai mà nghe." Tiến sĩ Suzuki từ tốn giải thích. Kamimai Ken gật đầu lịa lịa, hau háu ngắm nghía dáng vẻ bệ vệ của nó.
"Tôi là người máy do Tập đoàn Kamimai dày công nghiên cứu chế tạo, và cũng là chương trình hồi sinh cho loài người các người. Nhiệm vụ duy nhất tôi phải thực thi, đó là lột xác toàn bộ nhân loại thành Quái Nhân, mang đến một cuộc đời không đau ốm bệnh tật... Và quá trình này, sẽ lấy thành phố Kazekawa làm tâm điểm tỏa đi muôn phương."
Khung ảnh lập lòe chớp tắt, rồi hiển thị cảnh lưng chừng thành phố Kazekawa: "Nếu kẻ nào dám cản đường, tôi sẽ tiêu diệt không chừa một mảnh giáp, cho dù đó là các Ma Pháp Thiếu Nữ cũng không ngoại lệ —— Lời muốn nói chỉ có vậy."
Vừa dứt câu, màn hình trước mắt liền tối đen như mực.
Trên du thuyền, Tanboku Baku dời mắt sang Tiến sĩ Suzuki: "Nó bảo biến nhân loại thành Quái Nhân, phương pháp cụ thể là gì?"
"Lúc nhào nặn ra phiên bản cuối này, tôi đã giấu giếm gài một chiếc Chìa Khóa Minh Giới vào bên trong... Để nó có thể tận dụng một phần công lực của chìa khóa đó, hơn nữa vì nó là máy móc, công hiệu sẽ phát huy trơn tru mạnh mẽ hơn."
Tiến sĩ Suzuki bộc bạch toạc móng heo. Vốn dĩ ba chiếc Chìa Khóa Minh Giới nằm chễm chệ trong tay Ông Lão Quạ Đen, nhưng vì bị Nevil và Arami cấu kết đâm sau lưng nên lão chả buồn chường mặt ra cho Nevil xỉa xói nữa. Thế nên, chiếc Chìa Khóa đó là do đích thân Tiến sĩ Suzuki dùng cơ thể Quái Nhân bay đi gom về.
Dẫu sao hiện giờ, Cường Kích phiên bản cuối đã nghênh chiến, Tiến sĩ Suzuki cũng hết chuyện để che giấu.
"Hóa ra là thế." Tanboku Baku mỉm cười, nhìn chòng chọc vào Tiến sĩ Suzuki: "Thú vị đấy —— Nhưng đừng xoắn lên thế chứ, tôi hiện tại chả màng tới dăm ba cái Chìa Khóa đó đâu, nhét nó vào đây xài cũng ra dáng phết."
Có điều, Tanboku Baku đúng là mù tịt không nhận ra con chim già đó lại rộng rãi hào phóng đến thế, điểm này quả thực đánh trượt khỏi sự phỏng đoán của anh.
Nghe vậy, Tiến sĩ Suzuki thở phào nhẹ nhõm: "Đa tạ sự hợp tác của cậu —— Cậu muốn vào phòng nghỉ ngơi chợp mắt, hay ở đây chiêm ngưỡng tiết mục của phiên bản cuối?"
"Thôi khỏi, tôi bám theo hóng hớt một xíu." Tanboku Baku phóng qua lan can rồi gieo mình xuống mặt biển, lẩn khuất vào bóng đêm mịt mù.
"..." Đăm đăm dán mắt vào bóng lưng khuất bóng của Tanboku Baku, Tiến sĩ Suzuki bèn dời tầm mắt đi.
Trong lúc đó, ở một nơi khác, Ông Lão Quạ Đen cũng nhẩn nha thưởng thức thước phim tuyên chiến của Cường Kích, nhìn về phía hai kẻ nọ:
"Nào các vị, sửa soạn chu đáo đi, đêm nay hứa hẹn sẽ là một đêm ròng không ngủ đấy."
Obsidian trầm mặc vác lấy thanh đại kiếm trong tay, lưỡi đao trên cánh tay Akabuto cũng bật nẩy ra ngoài, bao bọc bởi một lớp dịch độc trong suốt bóng loáng rịn trên bề mặt.
"Nếu ta ra tay với đám ranh Ma Pháp Thiếu Nữ đó, chắc lão sẽ không cản chứ hả?"
Mắt kép của Akabuto lóe lên ánh hào quang hưng phấn cuồng nộ, chòng chọc ngó Ông Lão Quạ Đen cất lời không kiêng dè nể nang.
"Sao cũng được, nhưng cậu cũng liệu hồn mà cẩn thận vào." Rống lên tràng cười, Akabuto bốc hơi khỏi tầm mắt.
... Giữa lòng thành phố Kazekawa, ba Ma Pháp Thiếu Nữ xem xong nội dung chiếu trên tivi, sắc mặt ủ dột tựa như mây đen vần vũ.
"Quả nhiên, dã tâm của chúng là muốn biến mọi người thành Quái Nhân sao."
Kotori rùng mình chứng kiến viễn cảnh này, nắm tay siết chặt, nét căm hờn bừng bừng bốc hỏa vương nơi đáy mắt.
Lõi tâm can cô gợi lại từng khung cảnh đẫm máu nhuốm trong giấc chiêm bao. Những người dân trần tục bị luồng khí mờ sương bọc trọn rồi vặn vẹo cơ thể, chẳng khác nào đang chà đạp lên tôn nghiêm của một con người chính chuyên.
"Cường Kích phiên bản cuối... Muốn hoàn thành cỗ máy tối tân cỡ này, cha tôi và bọn họ nhất định đã mượn nhờ sức lực của Người Mở Cửa và Nevil. Lỡ đâu trong lúc chúng ta dốc sức cản đường cỗ máy, bọn họ cũng sẽ kéo bầy kéo cánh ra uy hiếp."
Kamimai Ne trầm giọng gằn từng chữ, đuôi mắt chập chờn tia xót xa cùng cực nhắm vào chính gia đình ruột thịt của cô.
"Chẳng phải góc quay ban nãy, Cường Kích đang lơ lửng trên mây sao? Nếu vậy thì đành bấu víu vào sức lực của Kamimai Ne rồi."
Ha Yeon ngoảnh cổ nhìn sang Kamimai Ne, người kia lập tức gật đầu lia lịa.
Kamimai Ne toan đứng dậy chồm ra, chợt hẫng nhịp:
"Chờ đã... Nếu đám Quái Nhân này đồng loạt đổ bộ nơi đây, chẳng phải du thuyền bên đó đang lỏng lẻo canh gác sao?"
Ngụ ý trong câu của cô làm hai người kia vỡ mộng bừng tỉnh, song Kotori lại phô ra dáng vẻ đắn đo:
"Cơ mà nếu tính vậy, rốt cuộc chúng ta có tới năm tên đầu sỏ cần phải phân giải cao thấp luôn."
"... Dẫu cho tôi mù mờ về sức mạnh của nó, nhưng chỉ cần tôi dốc toàn lực công kích, Ông Lão Quạ Đen chắc chắn không đời nào đứng ngoài xem kịch hay để mặc nó vỡ vụn. Như vậy thì lôi kéo được một tên địch về phe mình rồi."
Gương mặt Kamimai Ne bừng bừng nét quả quyết: "Hoặc tôi sẽ dìm Cường Kích nằm bẹp dí xuống sàn, tung đòn vờn tới bến ba tên Quái Nhân đó. Có thêm mấy Ma Pháp Thiếu Nữ khác ra tay yểm trợ, phi vụ lẻn lên du thuyền giải cứu bà con xin phó mặc cả vào các cô."
"Được, chốt thế đi!" Ha Yeon vội vã gật gù, trịnh trọng đồng tình.
"Cũng được. Nhưng chị Ne, bản thân chị phải cẩn trọng đấy." Kotori hốt hoảng liếc nhẹ Kamimai Ne, cô tức khắc cười rạng rỡ, gật đầu trấn an:
"Đừng lo cho tôi —— Quyết định vậy nhé, nào các vị, khởi hành thôi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn