Chương 206: Kamimai Rin
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2...
Trong nhà Kotori, Kamimai Rin đang phóng mắt ngắm nghía ngoài khung cửa sổ. Đột nhiên đôi tai cô bé khẽ động đậy, vẳng nghe thấy tiếng lạch cạch mở cửa.
Có ai về rồi sao?
Ý nghĩ ấy vừa xẹt qua đầu, liền bị chính cô phũ phàng gạt đi.
Không phải...
Kamimai Rin ngoái đầu dán mắt ra cửa, dỏng tai nghe tiếng bước chân lịch kịch đang xấn lại gần phòng mình, rồi khựng lại.
Kẽo kẹt...
Cánh cửa hé mở, Kamimai Rin sửng sốt trợn tròn hai mắt:
"Mẹ..."
Ngay trước mặt Kamimai Rin, mẹ của cô bé đang lù lù đứng đó.
"Lâu rồi không gặp, Rin." Người phụ nữ cất giọng.
"... Mẹ, sao mẹ lại tìm được đến đây?"
Kamimai Rin ngồi bẹp trên xe lăn, cau mày lườm bà ta.
"Cha mẹ đã cấy thiết bị định vị vào xe lăn y tế của con."
Bà ta dửng dưng đáp, đồng thời đưa tay về phía Kamimai Rin: "Rin, đi cùng cha mẹ nào."
"... Nghĩa là sao."
Ngó chừng mẹ mình, Kamimai Rin lẳng lặng lăn bánh xe nhích ra sau.
"Rời khỏi chỗ này cùng cha mẹ, con sẽ có một cuộc sống mới."
"Chị Ne đâu? Chị ấy sao rồi? Chị ấy bị cha gọi đi rốt cuộc là để làm trò trống gì?"
Kamimai Rin ghim chặt ánh nhìn vào bà ta, không dám khinh suất nửa giây.
"Con khỏi phải lo, ít nhất thì cha con cũng chẳng dại gì mà làm hại nó."
"... Nói như vậy, tất cả mọi chuyện đều là thật sao?"
Kamimai Rin hạ giọng: "Mẹ và cha cấu kết với Quái Nhân, lại còn lợi dụng Cường Kích để xới tung cái thành phố này lên?"
"Lúc nào con cũng lanh lợi hơn chị." Mẹ cô bé cười xòa, lộ vẻ tiếc nuối: "Nếu con chị không thức tỉnh sức mạnh, còn con thì không bị bệnh tật hành hạ, mẹ nghĩ thành tựu con đạt được ắt hẳn sẽ vọt xa con chị đấy."
"..."
Kamimai Rin câm nín một chốc, tiếp tục thu mình trên chiếc xe lăn.
"Rin..."
"Bớt dài dòng lại, rốt cuộc mục đích của mẹ là gì."
"Mẹ nói rồi, mẹ muốn đưa con đi."
"Không." Kamimai Rin đăm đăm nhìn mẹ: "Mẹ ơi, xin đừng múa rìu qua mắt thợ dắt mũi con như dắt mũi chị. Mẹ lôi con theo thì có lợi lộc gì cho hai người."
Nghe vậy, người phụ nữ bỗng trừng trừng mắt nhìn Rin, thở hắt ra:
"Con đúng là chẳng chừa cho người ta chút đường lùi nào... Con có muốn sở hữu sức mạnh không? Cha mẹ có thể phù phép con biến thành một sự tồn tại tựa như Ma Pháp Thiếu Nữ vậy."
"... Cái gì?"
Kamimai Rin nhíu mày, đăm đăm nhìn bà ta đầy khó hiểu.
"Một khi có được sức mạnh, con sẽ hồi phục lại sức khỏe, vĩnh viễn vứt bỏ cái xe lăn rách này."
Giọng người phụ nữ dần mềm mỏng hơn: "Con ngoan, cái cơ thể ốm yếu èo uột này đã lẽo đẽo theo con từ thuở bé. Đi với cha mẹ đi, con sẽ có được một thể phách tráng kiện hơn bất cứ con ranh Ma Pháp Thiếu Nữ nào ngoài kia."
Thấy mẹ xấn tới, Kamimai Rin vòng tay ôm khư khư lấy xe lăn, dập tắt mọi ý định giãy giụa vô ích:
"Tại sao... Mẹ thừa hiểu là con ghét hai người mà. Dù có ném cho con cái sức mạnh đó, con cũng cấm tiệt hai người cái quyền coi con như con rối để mà tùy ý xúi giục."
"Mẹ biết chứ, con oán hờn cha mẹ cũng chỉ bởi những gì cha mẹ đã nhào nặn lên người con chị suốt ba năm qua mà thôi."
Mẹ cô bé giọng điệu thủ thỉ: "Con ghen tị với nó, thậm chí còn ngưỡng mộ nó. Nhưng song song với đó, con cũng gai mắt trước cái cách nó cắm đầu cắm cổ phục tùng yêu cầu của cha mẹ... Thế nên, con đâm ra đố kỵ với chính ruột thịt của mình."
"Đã vậy, thì tại sao..."
"Bởi vì con đã bao giờ chịu đặt mình vào vị trí của nó đâu, con chẳng mường tượng được rốt cuộc thứ mà nó đang đối mặt là cái quái gì, và lý tưởng nó đang gồng gánh là thứ vĩ đại tới cỡ nào."
"Mẹ nói vậy là sao."
Vừa thỏ thẻ, mẹ cô bé đã sấn sổ tới trước mặt Rin, nửa quỳ nửa ngồi vuốt ve bắp đùi cô bé, trong ánh mắt toát lên sự xót xa muôn vàn:
"Dù sao thì Tập đoàn Kamimai cũng là một công ty y tế. Trước giờ, cha mẹ đều tận dụng tất cả những gì chị con mang lại để cưu mang vô vàn bệnh nhân thập tử nhất sinh... Nhưng dù có xoay xở thế nào thì thế giới này vẫn luôn tồn tại những căn bệnh vô phương cứu chữa hệt như bệnh của con."
"..."
"Vì lẽ đó, để cứu mạng con, cũng là để cứu mạng hàng vạn kẻ cùng chung số phận với con, Tập đoàn Kamimai cực kỳ khát khao cái loại năng lực siêu phàm đó, bất chấp nó là của Ma Pháp Thiếu Nữ hay là của Quái Nhân."
Bà ta tuy nhỏ nhẹ nhưng sự quyết đoán thì không hề sứt mẻ, cứ như thể đang nỗ lực truyền tải mọi tâm tư nguyện vọng vào đầu con gái mình:
"Chỉ cần nắm gọn thứ sức mạnh ấy trong lòng bàn tay, chúng ta sẽ có thể giúp tất thảy người bệnh hồi sinh khỏe mạnh, kiến tạo nên một thế giới hoàn mỹ hơn —— con không thấy thế sao?"
Khỏe mạnh...
Trái tim Kamimai Rin đập loạn nhịp, mặc dù rõ mười mươi sự khả nghi của đấng sinh thành, nhưng câu nói ấy như gãi trúng chỗ ngứa khiến cô bé chẳng thể nào kiềm chế nổi tâm trạng.
"Con..."
Cô bé ngước ánh nhìn ngổn ngang lên người mẹ mình. Đối phương cũng trả lại một ánh mắt chân tình tha thiết, làm cõi lòng Kamimai Rin dậy sóng.
Kamimai Rin hít thật sâu, đang toan nhả chữ, thì một chất giọng bất thình lình từ cửa sổ dội vào:
"Tiếc quá nhỉ, dù bà có tô vẽ cái cớ nghe lọt tai đến đâu đi chăng nữa, thì cũng không tài nào che lấp được cái thứ tội trạng thông đồng với Quái Nhân nghiền nát thành phố Kazekawa này đâu."
Cả hai mẹ con đều ngẩn người, lập tức phóng mắt ra khung cửa sổ.
Tại đó, Tanboku Baku hung hăng đu người lộn một vòng vào nhà, vung cước đạp văng bà ta ra, rồi chễm chệ đứng sừng sững trước mặt Rin.
"Cam thối thì muôn đời vẫn là cam thối. Cái phường bị quyền lực làm cho tha hóa thế này làm gì có sự uy tín mà tin, em đừng để bà ta dắt mũi."
"Anh Tanboku..."
Kamimai Rin trợn mắt há hốc mồm, dán mắt vào tấm lưng của Tanboku Baku, con ngươi rung động kịch liệt: "Chẳng phải anh..."
"Em ở nhà một mình, tôi lo em gặp chuyện bất tiện nên tức tốc quay lại."
Tanboku Baku ngoảnh mặt phân bua, kế đó mới đoái hoài tới người phụ nữ trước mặt.
"Hự..."
Chỉ thấy bà ta ôm bụng lảo đảo đứng lên đầy nhếch nhác.
Kể cả khi Tanboku Baku đã nương chân, thì bà ta chung quy cũng chỉ là người bình thường, ăn trọn cú đá này cũng đủ đau điếng người.
"Là mày? Mày thì... hiểu cái thá gì. Rin, đừng có nghe hắn sủa bậy!"
Bà ta lườm nguýt Tanboku Baku, chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt phút chốc đằng đằng sát khí:
"Cái sự lụi tàn của Kazekawa hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tao, hơn nữa, bọn tao cũng sẽ cứu sống được vô khối nhân mạng cơ mà!"
"Dẫu có là vô tình thì hai người vẫn đã hùa theo bọn Quái Nhân giật dây lũ Cường Kích đạp đổ cái thành phố Kazekawa này. Còn cứu người cái nỗi gì?"
Tanboku Baku chắn ngang tầm mắt bà ta phóng tới Rin, buông một tiếng cười nhạo báng:
"Chỉ vì một phút huy hoàng theo đuổi cái thứ gọi là lý tưởng mà bà sẵn sàng vứt bỏ sinh mạng của một số ít người, thì cả đời này bà cũng sẽ ngựa quen đường cũ, đâm đầu vào làm cái việc đó vô số lần mà thôi."
"Thằng khốn này..."
Mặt người phụ nữ biến sắc, toan móc thứ gì đó trong túi ra.
Tuy nhiên Tanboku Baku còn nhanh tay hơn, vớ lấy cuốn từ điển dày cộp bên cạnh phang thẳng vào bà ta, vỗ trúng ngay cánh tay vừa lôi từ túi quần ra.
Một khẩu súng lục tức khắc văng lơ lửng trên không trung, trực chờ rơi xuống đất.
Ngay tắp lự, Tanboku Baku chộp gọn nó, chĩa thẳng nòng súng vào bà ta:
"Jackpot."
Chạm mặt với nòng súng đen ngòm, toàn thân bà ta bỗng chốc cứng đờ, không dám cựa quậy.
"Tiếp theo, dẫu chẳng biết gã chồng yêu quý của bà đã bày binh bố trận ra sao, nhưng tôi cũng chẳng hẹp hòi gì cái chức vị con tin để nhường lại cho bà đâu."
Tanboku Baku toét miệng cười, giọng điệu vẫn ung dung tự tại.
Thế nhưng, bầu không khí ấy thoắt cái đã bị dập tắt.
Những chiếc lông vũ đen tuyền bay lơ lửng trong phòng, lướt ngang qua mặt Tanboku Baku.
"Phu nhân, bà không bị dọa sợ chứ?"
Lông vũ kết tụ lại, Ông Lão Quạ Đen hiện hình ngay giữa phòng.
Trông thấy ông ta, nét mặt hoảng hốt của mẹ Rin tức thì giãn ra: "Sao ông lại tới đây?"
"Arami bên kia không cần ta phải mó tay vào, ta cũng không thể lượn lờ chầu chực quanh quẩn chỗ chồng bà kẻo con nhãi Reine nó đánh hơi được, nên đành phải lếch xác tới đây vậy."
Ông Lão Quạ Đen vừa cất lời, vừa phóng nhãn quan tới hai con người còn lại trong phòng.
Kamimai Rin thoáng chốc trở nên căng thẳng.
Chỉ là, Tanboku Baku lại chỉ tỏ vẻ ngạc nhiên đôi chút, rồi ngay lập tức quay ra:
"Rin, lần này thì em tận mắt chứng kiến rồi chứ? Bộ mặt thật của gia đình em đấy."
"Ồ? Cậu không e sợ ta sao?"
Thấy Tanboku Baku ngó lơ mình, Ông Lão Quạ Đen lườm anh tra hỏi.
"Ông Lão Quạ Đen bị Nevil đánh cho tơi bời hoa lá ôm đầu chuột rút phải không, hân hạnh được gặp mặt."
Giọng điệu của Tanboku Baku vẫn sắc lẹm như dao:
"Sao lại đi cấu kết với loài người thế này? Lẽ nào là do Nevil đã tiễn hai thằng con cưng của ông về chầu trời rồi, cạn người hương hỏa nên ông mới vác cái thây già này tới Tập đoàn Kamimai ăn bám hòng bòn rút tiền dưỡng lão à?"
"Đúng là những lời lẽ cay nghiệt, nếu là Akabuto thì cậu đã bỏ mạng từ tám hoảnh rồi... Cơ mà cái lòng can đảm của cậu cũng đủ làm ta phải trố mắt thán phục đấy." Ông Lão Quạ Đen ghim mắt vào Tanboku Baku: "Này chàng thanh niên, hình như ta từng gặp cậu ở đâu rồi thì phải?"
"Đừng có lắm mồm nữa, kết liễu hắn đi!"
Mẹ Rin hầm hầm quát. Đáp lại thái độ đó, Ông Lão Quạ Đen chỉ nhún vai cái nhẹ:
"Này phu nhân, chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác thôi, ta đâu có nghĩa vụ phải cun cút nghe theo mệnh lệnh của bà."
Nói đoạn, ông ta đánh giá Tanboku Baku đang chĩa súng, chậm chạp gật gù:
"Cậu cũng khá đấy, tiếc là mang danh người phàm nên hơi uổng phí. Có nhã hứng trở thành tay sai dưới trướng của ta không?"
"Cái..."
"Được thôi, tôi phải làm gì đây?"
Trái với sức tưởng tượng của mọi người, Tanboku Baku lại gật đầu cái rụp.
"Ồ..." Ông Lão Quạ Đen khựng lại một nhịp, ánh nhìn khuất sau chiếc áo choàng đen đúa vẫn săm soi Tanboku Baku: "Tiếc là, ta chả cảm nhận được nửa chữ thành tâm thành ý từ cậu."
"Thành tâm thành ý ấy hả."
Tanboku Baku cười tủm tỉm gật đầu, vờn mắt sang Kamimai Rin sau lưng:
"Em cũng nghe thấy rồi đấy? Rin này, mẹ em cũng vậy, bà ta chẳng hề dùng vũ lực bắt cóc em đi, mà lại nhẫn nại bơm vào tai em mớ đạo lý sáo rỗng. Tôi đoán chừng, dẫu cho bọn họ định giở trò gì với em, thì cũng đều cần đến sự ưng thuận từ sâu thẳm tâm can em..."
"Đủ rồi."
Giọng điệu của Ông Lão Quạ Đen nhuốm màu bực dọc. Ông ta chỉ khẽ phẩy tay một cái, ánh mắt Tanboku Baku phút chốc dại ra, cơ thể rã rời ngã phịch xuống đất.
"Chẳng thể ngờ, ta lại bị một thằng như cậu gài bẫy lôi chữ từ miệng..."
Khẩu súng văng xuống đất thêm một lần nữa, mẹ Rin lượm nó lên, chĩa thẳng vào Tanboku Baku.
"Đủ rồi đấy mẹ!"
Nhìn thấy cảnh này, giọng Rin bỗng vút lên chua chát: "Dừng tay lại ngay! Bằng không con tuyệt đối không để hai người toại nguyện đâu!"
"Rin..."
Mẹ cô bé ngoái nhìn Kamimai Rin với vẻ ngổ ngáo khác hẳn lúc nãy, ánh mắt lộ vẻ thẹn quá hóa giận, ngón tay đặt trên cò súng cũng run rẩy kịch liệt.
Song, Kamimai Rin chẳng hề ngừng buông lời khiêu khích:
"Nếu mẹ dám làm anh Tanboku rụng lấy một cọng tóc, thì dẫu cho mẹ và cha có giở thủ đoạn gì với con, con cũng sẽ không bao giờ thỏa hiệp!"
"..."
Cả hai mẹ con giằng co hồi lâu. Cuối cùng, mẹ cô bé hít mạnh một hơi, quay sang Ông Lão Quạ Đen: "Phiền ông... mang cả hai đứa nó đi giùm tôi."
"... Đơn giản thôi phu nhân."
Ông Lão Quạ Đen đăm đăm nhìn Tanboku Baku nằm đo ván dưới đất. Ông ta nhấc tay, từng đám lông vũ lướt thướt tuôn ra từ tấm áo choàng đen ngòm, trào dâng lấp đầy căn phòng chật hẹp.
Ngay khoảnh khắc mẹ Rin thả một chiếc vali cộp trên mặt bàn, những chiếc lông vũ vây kín mọi người. Loáng một cái, cả bốn nhân ảnh đã tan biến tăm hơi khỏi nơi ấy.
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn