Chương 203: Cột sáng tái hiện
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2...
"Obsidian vỡ nát, Akabuto cũng bị Nevil đánh tan."
Mấy ngày sau, sâu trong khu rừng, một con quạ đáp xuống cành cây, cuối cùng hóa thành bóng dáng của Ông Lão Quạ Đen.
"Cả hai đều biến thành sức mạnh của Nevil, còn ta, hiện tại rõ ràng đang rơi vào thế hạ phong."
Nhiều con quạ khác lục tục bay đến hội tụ, mang theo vài kẻ đang ngất xỉu thả phịch xuống trước mặt ông ta.
Nhưng giọng điệu của Ông Lão Quạ Đen vẫn điềm tĩnh như không:
"Vì vậy, để kế hoạch được tiếp tục, ta cần những trợ thủ mới."
Lẩm bẩm xong, ông ta mới liếc nhìn đám người nằm la liệt dưới đất.
Có nam có nữ, nhưng tất cả đều mặc đồng phục sàn sàn nhau, thoạt trông hệt như được xách ra từ trại giam.
Ông Lão Quạ Đen cảm nhận sức mạnh của chúng một phen, liền chầm chậm lắc đầu:
"... Tiếc thay, dẫu có sống sót thì cũng chẳng thể hóa thành Quái Nhân mạnh mẽ gì lắm."
Tà áo choàng của ông ta không gió mà bay, chiếc vòng cổ có đính Chìa Khóa Minh Giới lơ lửng trên không trung.
"Có điều, xét trên phương diện vật chứa thì cũng đủ xài rồi."
Nói đoạn, Ông Lão Quạ Đen đưa tay ra, để lộ viên Chìa Khóa Minh Giới thứ hai.
Muốn mở ra cánh cổng, cần phải có ít nhất ba viên. Thế nên Ông Lão Quạ Đen mới khao khát đoạt lấy viên trong tay Nevil đến vậy.
Nhưng hiện giờ, vẫn còn một việc quan trọng hơn cần phải giải quyết.
Hai viên Chìa Khóa Minh Giới tương tác lẫn nhau, năng lượng màu đỏ hóa thành một cột sáng, kết nối với cả bầu trời.
Hệt như lúc Aradokuman gọi hồn về ở thành phố Kamishiro. Dù lúc này thời cơ chưa thật sự chín muồi, nhưng dưới tác động của hai chiếc Chìa Khóa Minh Giới, cũng miễn cưỡng coi như đã đủ.
Tiếp đó, ông ta giơ tay còn lại lên, lấy ra một hạt giống ném vào người đám tù nhân kia.
Cùng với sự thao túng năng lượng từ Chìa Khóa Minh Giới, hạt giống lập tức nảy mầm bám rễ, đâm xuyên qua thân thể bọn chúng.
Đoàng!
Chẳng biết qua bao lâu, một tiếng nổ chói tai vang lên, chấn động khắp thành phố Kazekawa.
...
"Tình hình đêm qua tệ thật đấy."
Tanboku Baku và mọi người đứng trước màn hình tivi, nhìn vầng sáng đỏ rực khuếch tán trên bầu trời đêm qua, giọng bình thản:
"Giống y chang thứ tôi từng thấy ở thành phố Kamishiro."
Vừa nói, ánh mắt Tanboku Baku lướt qua Ha Yeon ở bên cạnh.
Chỉ thấy lông mày cô đang chau chặt, trên mặt không đọng lấy nửa nét cười.
Cứ nhìn vào cột sáng này, cô lại bất chợt nhớ đến Dokuman. Cái trải nghiệm đó thật sự khiến người ta phát bực.
Hơn thế nữa, bây giờ Kazekawa gần như đã biến thành đống gạch vụn, dù có lạc quan đến mấy cũng chẳng thể nào cười cho nổi.
"Hôm qua ngay lúc xảy ra chuyện em đã chạy qua xem thử, nhưng chẳng phát hiện ra thứ gì."
Kotori đưa mắt nhìn mọi người, rầu rĩ thông báo.
Trừ vầng sáng đỏ đập vào mắt kia ra, còn có khí tức của Quái Nhân nổi bần bật tựa như giọt mực đen vấy lên tờ giấy trắng tinh, đã đánh thức cả ba Ma Pháp Thiếu Nữ giữa đêm hôm khuya khoắt.
"Vất vả cho em rồi Kotori."
Kamimai Ne thở dài, bất an hướng mắt về phía đó:
"Rốt cuộc thứ đó tượng trưng cho điều gì?"
"Chỉ có thể chắc chắn một điều, đó là có một con Quái Nhân gai góc đã xuất hiện."
Tanboku Baku cầm lấy áo gió, nói: "Nếu đã thế, tôi đi điều tra một phen nhé?"
"Làm vậy liệu có quá nguy hiểm không?" Ha Yeon nhăn mặt nhìn anh.
"Nếu gặp nguy hiểm, tôi sẽ báo cho các cô." Tanboku Baku nhoẻn cười, quay lưng rời đi.
Biết tính Tanboku Baku không ai cản nổi, dù Ha Yeon có lo lắng cho anh đến mấy thì cô cũng chỉ có thể đuổi theo bóng lưng ấy: "Tôi đi cùng anh."
"Được thôi, vết thương sao rồi?"
"Gần như đã khỏi hẳn rồi, đừng bận tâm."
Tiếng chuyện trò mờ dần, cuối cùng tiếng nổ máy của chiếc mô tô gầm lên, hai bóng người khuất dạng.
Trong nhà chỉ còn lại Kotori và chị em nhà Kamimai. Cả ba im lặng một chốc, cuối cùng đành tắt tivi.
"À này, chị Ne... em có chuyện muốn nói riêng với chị, được không?"
Kotori do dự hồi lâu, nhớ lại những lời Tanboku Baku nói với cô về cha mẹ mấy ngày trước, bèn ngỏ lời với Kamimai Ne.
"À, được..."
Kamimai Ne gật đầu. Sau khi đẩy xe lăn đưa em gái về phòng, cô quay lại phòng của Kotori, cả hai ngồi đối diện nhau.
"Có chuyện gì sao Kotori?"
"Vâng... Thực ra em muốn hỏi thăm tình hình của chị."
Kotori hít một hơi, nghiêm túc nhìn thẳng vào Kamimai Ne: "Em muốn biết, chị Ne có suy nghĩ gì về cha mẹ mình không?"
Nghe vậy, người Kamimai Ne cứng đờ, trầm mặc chốc lát: "Chuyện này quan trọng lắm sao?"
"Cũng cỡ đó." Kotori ừ một tiếng: "Nếu phán đoán của anh Tanboku là đúng, thì sớm muộn gì cũng có một ngày, chúng ta phải bắt giữ cha mẹ chị. Tệ hơn nữa là sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung với họ... Cho nên, em mới tò mò cách nhìn nhận của chị."
"..."
"Nếu câu hỏi này làm chị khó chịu thì em xin lỗi. Nhưng chính vì như vậy, em mới lo chị sẽ cảm thấy nặng nề."
Kotori chân thành lên tiếng: "Vậy nên, coi như là lời an ủi từ một người bạn, chị có thể nói cho em biết không?"
"..."
Kamimai Ne cụp mắt, thật lâu sau mới từ từ gật đầu: "Vốn dĩ nhà chị cũng rất êm ấm, dẫu không giàu nứt vách nhưng cũng được coi là bình an khỏe mạnh... Thế nhưng khi bệnh tình của Rin trở nặng, công ty lại mấp mé bờ vực phá sản, thì cái không khí gia đình thuở xưa đã không tài nào vớt vát lại được nữa."
Kamimai Ne buông một tiếng thở dài, nhìn chằm chằm vào viên đá quý xỉn màu trên cổ tay: "Chị nhớ cái không khí ấy lắm, chị luôn khao khát được thấy mọi người lại cùng nhau quây quần bên bàn ăn, vui vẻ rộn rã tận hưởng bữa cơm gia đình... Nên sau khi đánh thức được sức mạnh, chị đã chọn cách nói cho cha mẹ biết."
Nói đến đây, giọng điệu cô pha chút bi thương: "Mọi chuyện sau đó em cũng rõ rồi đấy, chị trở thành hòn đá lót đường cho cha mẹ tiến xa hơn, lòng tham của họ là vô đáy... Còn chị thì lại ôm mộng tưởng rằng chỉ cần thỏa mãn dục vọng ấy, họ sẽ thôi chạy theo thứ quyền lực viển vông, sẽ quay đầu đem tâm tư về vun vén cho mái ấm này."
"Nhưng người ta vẫn hay nói, dục vọng là thứ không bao giờ có thể lấp đầy." Kotori khẽ nói.
"Có lẽ trong mắt em, những chuyện chị làm đều là công dã tràng. Nhưng chị vẫn ôm ấp hy vọng như thế đấy... Cho dù xác suất chỉ là một phần mười ngàn, chị cũng cam tâm tình nguyện làm vậy."
"Thế còn bây giờ thì sao?" Kotori gặng hỏi: "Bây giờ chị Ne tính sao?"
"Chị chỉ làm một việc thôi." Kamimai Ne cực kỳ cương quyết, song lại chẳng giấu nổi sự giằng xé lấp ló trong ánh mắt: "Chị sẽ truy tìm chân tướng. Nếu cha thực sự cá mè một lứa với bọn Quái Nhân, chị nhất định sẽ không chần chừ mà ra tay."
"Em tin chị sẽ làm được." Kotori gật đầu, sự tín nhiệm in hằn trong đáy mắt.
Bíp...
Điện thoại của Kamimai Ne bỗng đổ chuông, cô lôi ra liếc nhìn màn hình, sắc mặt tức thì biến đổi.
"... Cha ư?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn