Chương 93: Gia đình (4)
Biến hình hay là chết · Calibus · 321 chương · ~28 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Cô ấy là người đã bảo vệ tôi trong Dark Matter.
Để giải thích lý do tại sao mối quan hệ quái đản này lại hình thành, tôi phải quay ngược thời gian về lần đầu tiên chúng tôi chạm mặt.
Khi mới nhìn thấy Virgo, tôi hoàn toàn không nghĩ cô ấy là một quái nhân.
Điểm duy nhất có thể coi là quái nhân chính là đôi mắt chỉ toàn một màu đen tuyền không có lòng trắng, cùng đôi cánh cũng đen thẫm như màu đồng tử ấy. Ngoại trừ hai điểm đó, cô ấy trông chẳng khác gì con người.
Tôi chỉ đơn giản nghĩ đó là một ma pháp thiếu nữ đặc biệt.
Việc ma pháp thiếu nữ sử dụng ma pháp rồi biến đổi ngoại hình đôi chút vốn chẳng phải chuyện hiếm gặp.
Thậm chí, tôi còn thấy cô ấy thật thần bí.
Vẻ ngoài phi nhân tính chỉ điểm xuyết một chút ấy không hề gây cảm giác khó chịu, mà trái lại, nó mang đến một sự thê lương thoát tục.
Hơn nữa, việc người đó vốn là một ma pháp thiếu nữ được cho là đã chết, lại còn xuất hiện ở nơi như Dark Matter, càng khiến sự thần bí đó tăng lên gấp bội.
Vào thời điểm đó, đối với tôi, cô ấy không phải là Virgo, mà là Red Spica.
Xét về ngoại hình, cô ấy không thay đổi quá nhiều so với hình ảnh cuối cùng được ghi lại. Màu mắt hay đôi cánh không nằm trong phạm vi gọi là "thay đổi nhiều". Những thứ đó hoàn toàn có thể được gắn thêm bằng cách hóa trang nhân tạo.
Thứ thay đổi nhiều nhất chính là tính cách.
Dù tôi không có bất kỳ mối giao thiệp cá nhân nào với cô ấy nên không rõ tính cách riêng tư ra sao.
Nhưng chắc chắn cô ấy không phải kiểu người vừa thấy dân thường là đã bóp cổ rồi ấn xuống đất như thế này. Nếu đúng là vậy, hẳn đã nổ ra một cuộc tranh cãi về thái độ còn lớn hơn cả trường hợp của Seol-hwa rồi.
Kỹ năng khống chế cực kỳ gọn gàng.
Mới chạm mặt được vài giây mà đã chẳng chút do dự quật ngã người ta xuống đất. Tính cách này cũng ấn tượng y hệt vẻ ngoài thần bí kia vậy.
"Ngươi là ai...."
"Khặc... hả?"
"Ta hỏi ngươi là ai. Ngươi... đến đây để giết ta sao? Hay là định đến để hưởng sái chút gì đó? Mục đích của ngươi là gì. Mục đích của ngươi là gì mà lại dám...."
Cô ấy cực kỳ kích động. Giọng nói lắp bắp, răng đánh vào nhau lập cập, và bàn tay đang bóp cổ tôi cũng run rẩy, yếu ớt. Tuy nhiên, cái gọi là yếu ớt theo tiêu chuẩn của ma pháp thiếu nữ vẫn đủ sức mạnh để vặn gãy cổ tôi một cách dễ dàng.
"Tự tin thái quá rồi đấy...."
Dù sao cũng đã đến đây với ý định tìm cái chết, tôi chẳng ngại ngần gì mà buông lời mỉa mai. Chẳng có gì phải sợ cả. Chết dưới tay quái nhân hay chết dưới tay một ma pháp thiếu nữ mất tích bị rối loạn tâm thần thì cũng như nhau thôi.
Khoảnh khắc tôi bỏ mạng tại Dark Matter, sẽ chẳng ai biết đến cái chết của tôi cả. Nguyên nhân cái chết chẳng còn quan trọng nữa.
"Ai thèm... đến đây... để gặp cô chứ...! Cô là người đã được thông báo là đã qua đời rồi mà... Tôi không đến đây để gặp cô đâu...."
"V-Vậy thì! Vậy thì là vì cái gì!"
"Vì tôi ghét con người...."
Nói ra rồi mới thấy cái lý do này thật đáng xấu hổ. Những lý do căn bản thường luôn khiến người ta ngượng ngùng. Khi sự yêu ghét được phơi bày một cách trần trụi, thể diện chẳng còn tồn tại, nên những kẻ thích giữ kẽ hay coi trọng hình thức chắc chắn sẽ thấy hổ thẹn.
Tôi cũng vậy. Ngay cả trong hoàn cảnh này mà tôi vẫn còn bận tâm đến thể diện, nên vừa thốt ra xong là cảm thấy nhục nhã ngay lập tức. Đó là phát ngôn điển hình của một kẻ thiếu kỹ năng xã hội và có xu hướng phản xã hội. Nhưng lời đã nói ra thì không thể thu lại được. Tôi tiếp tục câu chuyện của mình.
"Gặp phải vài chuyện khốn nạn ngoài xã hội nên tôi đâm ra ghét con người... Thế nên mới đến đây...."
"Cái... chuyện khốn... Ái chà. Dù sao thì cái chuyện khốn khiếp đó... là gì."
Bóp cổ người ta thì được mà lại ngại nói từ chửi thề sao? Đúng là một người thú vị.
"Bị bạo lực mạng, bị bám đuôi, bị tấn công bằng hung khí."
"... Ồ."
"Không chỉ tôi, mà người yêu tôi cũng gặp phải đủ thứ chuyện oan ức...."
"Người yêu...? Ư... ư... Ngươi... ngươi... đến đây để trêu ngươi ta đấy à...?!"
"Chia tay rồi."
"A ha."
Có vẻ như cơn giận đã nguôi ngoai đôi chút, lực tay của Red Spica đang bóp cổ tôi yếu dần đi.
"Vì bị bạn gái đá nên mới bi quan đến đây tự tử sao? Hì hì, còn non và xanh lắm. Thế giới này tươi đẹp biết bao! Không được bốc đồng mà tự kết liễu mạng sống như thế! Hư nhé!"
Cô ấy cốc vào trán tôi như đang giáo huấn. Chỉ là một cái búng tay nhẹ nhưng một tiếng "Bốp!" chói tai vang lên. Cô ấy không có ý thức về sức mạnh của mình sao? Tôi lăn lộn trên mặt đất, cảm giác như hộp sọ vừa bị nứt ra vì đau đớn.
"Ôi, ôi trời... phải làm sao đây? X-Xin lỗi! Đau lắm hả? Phải làm sao đây... A, a! Chờ chút.... Khụ khụ, tay mẹ là tay thuốc, tay mẹ là tay tiên" Cô ấy khẽ đặt tay lên trán tôi và bắt đầu hát một bài đồng dao chữa bệnh đã được truyền miệng từ xa xưa.
Nên gọi là thuần khiết hay là ngây ngô đây. Trong tình huống này, có lẽ vế sau chính xác hơn.
"Thôi đi! Tôi có phải trẻ con đâu mà làm thế!"
"Tr-Trẻ con? Mẹ ta thường xuyên làm thế này cho ta mà... Kh-Không phải! Thấy sao! Chẳng lẽ ký ức về mẹ không trỗi dậy sao? Thế nào? Giờ đã muốn quay về nhà chưa?"
"Đột ngột vậy sao?"
Không chỉ đơn thuần là ngây ngô, mà là cực kỳ ngây ngô.
"Ừ! Ta đang nhắm đến điều đó đấy! Tuyệt đối! Tuyệt đối không phải vì ta hoảng hốt mà làm mấy trò sơ cứu kỳ quặc đâu nhé!"
"Hóa ra đó là sơ cứu sao... Tôi hiểu rồi."
"Ơ? Ngươi định quay về à?"
"Không? Tôi vẫn sẽ tiếp tục đi sâu vào trong."
"Tại saooooo! Ở đây nguy hiểm lắm! Mau quay về đi! Ngươi không nhớ khuôn mặt của mẹ mình sao?"
Red Spica có vẻ rất không hài lòng với việc tôi ở lại đây. Đó là vì tinh thần trách nhiệm của một anh hùng sao? Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thấy cô ấy có rất nhiều điểm khó hiểu.
"Dù có quay về cũng chẳng gặp được đâu, bà ấy mất vì quái nhân rồi."
Tôi vẫn chưa có ký ức về cha mẹ mình. Những ký ức tôi có thể tìm lại được đều là những chuyện gần đây. Ký ức thời thơ ấu hầu như đã bị thất lạc hoàn toàn. Dù vậy, tôi vẫn có thể cảm nhận được.
Rằng tôi trong quá khứ đã mang trong mình sự khó chịu và phẫn nộ tột cùng trước sự thật rằng cha mẹ mình đã mất mạng dưới tay quái nhân.
Đó là cảm xúc tự nhiên của một con người, nên cũng là lẽ thường tình. Ai lại đi yêu kẻ thù giết cha mẹ mình chứ.
"A... ra là vậy."
Red Spica bỗng trở nên trầm mặc hẳn đi.
"Thế nên tôi mới đến đây thay vì tự tử. Ở đây chẳng ai biết tôi là ai, tôi có chết cũng chẳng ai quan tâm. Hơn nữa ở đây còn có rất nhiều quái nhân...."
Tôi nhặt lại thanh ống sắt đã rơi xuống đất khi bị Red Spica tấn công.
"Trước khi chết, tôi muốn giết được ít nhất một con quái nhân."
Bây giờ nghĩ lại, đúng là chẳng có lời nào điên rồ hơn thế. Phát ngôn của một thằng nhóc bốc đồng. Một người bình thường với năng lực thể chất tầm thường mà đòi giết quái nhân sao. Đối với một người đã tiêu diệt không biết bao nhiêu quái nhân với tư cách ma pháp thiếu nữ như cô ấy, hẳn điều đó nghe thật nực cười.
Chắc hẳn cô ấy thấy nực cười, thấy thảm hại, và có lẽ là cả ghê tởm nữa.
Bản thân tôi lúc đó cũng rất hoài nghi. Tôi chưa từng thực sự nghĩ rằng mình có thể giết được quái nhân.
Tôi đến đây với ý định tìm cái chết. Tôi muốn chết ở một nơi không ai biết đến. Tôi đến đây để không ai nhớ rằng tôi đã từng tồn tại. Nhưng vì ít nhất chính tôi sẽ nhớ về bản thân mình, nên tôi nghĩ làm được điều gì đó trước khi chết sẽ thấy thanh thản hơn.
Vì vậy, tôi mới thốt ra những lời viển vông như việc giết quái nhân.
"Thú vị đấy."
Vút.
Red Spica giơ ngón tay lên. Một tia sáng màu tím bắn ra từ đầu ngón tay cô ấy, và thanh ống sắt trong tay tôi dễ dàng tan chảy như kem gặp lửa.
"Ư...!"
"Bằng cách nào?"
Cô ấy mỉm cười rạng rỡ và hỏi.
"Ngươi định giết chúng bằng cách nào?"
"Bằng sự nỗ lực."
Tôi trả lời một cách nghiêm túc. Và đó chính là câu trả lời nghiêm túc nhất của tôi.
"Vậy thì phải nỗ lực thật nhiều vào. Chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi là ngươi sẽ mất mạng đấy."
Cộp. Cô ấy tiến lại gần tôi. Chỉ một bước chân thôi cũng đủ để chúng tôi đứng sát đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
"Này, ngươi không tò mò sao? Tại sao ta lại ở đây, tại sao ta lại trở nên thế này. Ta... là cái gì."
"Tôi không rõ lắm, nhưng tôi biết chắc cô là một kẻ tâm thần."
Có vẻ như câu trả lời của tôi rất hợp ý Red Spica, cô ấy bật cười sảng khoái.
"A ha ha! Hì hì! A ha ha ha ha!"
"Gì chứ, chuyện đó buồn cười đến thế sao?"
"Ta cười vì thấy cạn lời đấy... Ngươi đúng là đến đây để chết thật rồi nhỉ? Trong hoàn cảnh này mà vẫn chẳng thèm nhìn sắc mặt người khác sao?"
Cô ấy vừa ngoáy ngoáy ngón tay đang tích tụ tia sáng, vừa nhắc nhở tôi đừng có suy nghĩ vẩn vơ.
"Ngươi có biết việc một người bình thường đòi giết quái nhân là chuyện hoang đường đến mức nào không? Nó cũng giống như việc đòi hái sao trên trời vậy. Thật hão huyền!"
Red Spica thở dài thườn thượt rồi nhìn tôi từ đầu đến chân. Trước cái nhìn như đang đánh giá món hàng đó, tôi lộ rõ vẻ khó chịu, nhưng cô ấy cũng chẳng thèm để tâm mà tiếp tục việc mình đang làm.
"Khuôn mặt thì cũng sáng sủa đấy mà đầu óc lại hỏng hóc hết rồi... Ngươi cũng thật đáng thương!"
"Cô trông cũng xinh đẹp đấy thôi, sao lại ở cái nơi này làm gì."
"Ta? Chuyện đó tất nhiên là... A. Ta chỉ mải nghe chuyện của ngươi mà chưa kể gì về mình nhỉ? Xin lỗi, xin lỗi nhé."
Cô ấy cười hì hì rồi dùng ngón tay đẩy nhẹ vào vùng tim tôi.
"Cũng giống ngươi thôi. Ta đến đây để nghỉ ngơi. Ta cũng ghét con người."
Đó là một phát ngôn không phù hợp với một ma pháp thiếu nữ. Nhưng giờ nghĩ lại, lúc đó cô ấy đã không còn là ma pháp thiếu nữ nữa rồi, nên cũng chẳng có gì là không phù hợp cả.
"Khác với ngươi, ta không tự nguyện đến đây. Ta cũng chẳng nhớ mình đã ở đây từ bao giờ. Hay tại sao lại trở nên thế này."
Có lẽ từ lúc đó, cô ấy đã mắc phải lời nguyền của sự lãng quên.
"Ta cũng nhớ mẹ, cũng có những thứ muốn ăn... nhưng ta không muốn rời khỏi đây chỉ vì những chuyện đó. Chẳng hiểu sao ta lại không muốn rời đi. Chỉ là ta cảm thấy ở đây là thoải mái nhất."
Lời nói của cô ấy rõ ràng là mâu thuẫn. Nếu thực sự thấy thoải mái, cô ấy đã không ngồi bó gối khóc lóc gọi mẹ thảm thiết như thế.
"Có lẽ là vì ta ghét con người chăng?"
Đó là một câu nói nhẹ tênh như không có gì to tát, nhưng lại mang sức nặng hơn bất cứ thứ gì. Một ma pháp thiếu nữ có được tinh quang để bảo vệ con người mà lại nảy sinh lòng căm ghét đối với họ, thì chắc chắn đó không phải là sự căm ghét tầm thường.
Đó hẳn là một sự căm ghét cực kỳ mãnh liệt, đủ để thay đổi hoàn toàn cả một cuộc đời.
"Thế nên việc ngươi ở đây thật sự rất phiền phức... Dù hoàn cảnh của ngươi cũng đáng thương thật, nhưng thực tế ta cũng chẳng biết đó có phải sự thật hay không. Đa số những kẻ đến đây đều là lũ tội phạm rác rưởi, những kẻ có cuộc đời nát bét... Khả năng gây rắc rối là rất cao!"
Hơi nóng dần bốc lên từ vùng tim tôi. Không phải vì hưng phấn. Mà chỉ có nỗi sợ hãi. Hơi nóng bắt đầu tích tụ nơi đầu ngón tay cô ấy đang chạm vào người tôi.
"Cô định giết tôi sao?"
"Ờ ừm... Có nên vậy không nhỉ? Nhưng mà, ta đổi ý rồi."
Red Spica nhìn tôi và nở một nụ cười ranh mãnh.
"Kiểu người như ngươi không phải hạng người mà ta ghét. Trong số những kẻ ghét con người, chẳng có ai là người xấu cả!"
Kẻ thù của kẻ thù là bạn.
Kẻ ghét con người khi nhìn thấy một kẻ cùng loại sẽ nảy sinh thiện cảm. Cô ấy là vậy, và tôi cũng thế.
Nhưng phát ngôn này của cô ấy cũng đầy mâu thuẫn.
"Vừa nãy cô còn bảo không tin tôi mà."
"Ta nói thế à? Xin lỗi nhé! Dù sao thì, ý ta là...."
Tia sáng tích tụ nơi tim tôi được bắn ngược lên trời.
"Ta sẽ dạy kèm một - một cho ngươi cho đến khi ngươi giết được quái nhân. Thấy sao?"
Lũ quái nhân xung quanh bắt đầu tụ tập về phía này. Đó chính là khởi đầu của một mối quan hệ kỳ lạ.
Dưới danh nghĩa dạy dỗ, cô ấy liên tục lùa quái nhân về phía tôi, rồi lại bảo vệ tôi.
Và bây giờ, cô ấy vẫn không thay đổi, vẫn đang bảo vệ tôi.
Cảm giác được một kẻ sát nhân bảo vệ thật sự rất ấm áp.
Hà, chết tiệt, hạnh phúc quá đi mất.
Ánh mắt của Virgo vẫn khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
"Chào buổi sáng! Ngủ ngon chứ?"
"Nhờ cô mà tôi ngủ rất ngon."
Bị bóp cổ đến ngất đi thì làm sao mà ngủ ngon cho nổi. Tôi nhìn quanh một lượt.
Đây là căn cứ của Virgo sao? Tuy là một đống đổ nát nhưng lại được sắp xếp gọn gàng một cách kỳ lạ.
"Vậy sao? Thế thì ngủ thêm lần nữa đi!"
Cái đéo gì thế này.
"Chúng ta cần nói chuyện...."
Vừa định bước tới gần cô ấy.
Cộp. Có thứ gì đó vướng vào chân tôi.
Tôi cúi xuống nhìn xem đó là vật gì.
Là một khối máy móc.
Một khối máy móc trông cực kỳ tinh vi, hoàn toàn không phù hợp với nơi này.
Bản năng mách bảo tôi rằng đó là một món phụ kiện gắn vào thắt lưng biến hình.
Và tôi cũng đã hiểu tại sao hệ thống lại bảo tôi phải để Virgo sống.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn