Chương 120: Biểu tượng của hòa bình (17)
Biến hình hay là chết · Calibus · 321 chương · ~53 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương
"Cái ý tưởng điên khùng gì thế này. Sao lại cứ phải là mặt trời chứ. Chỉ cần bay quá tầng đối lưu là hắn tự khắc bị đóng băng rồi."
"Hử, lý do đơn giản thôi."
Watcher chỉ tay lên trời.
"Đã mất công bắt đầu rồi thì phải nhắm tới nơi cao nhất trông nó mới ngầu chứ, không phải sao?"
"... Đồ dở hơi."
"Cái "ngầu" quan trọng lắm đấy. Cực kỳ quan trọng luôn. Dù chỉ là vẻ bề ngoài nhưng nó sẽ trở thành một động lực rõ ràng."
Ván bài đã được dọn sẵn.
Một ván bài dành cho cô gái thích ra vẻ ta đây.
Đồng thời cũng là một ván bài để dồn ép cô gái luôn sợ hãi và đánh giá thấp bản thân mình.
Watcher khẽ cười, liếc nhìn Orange Altair đang cứng đờ người. Một thái độ tiểu nhân chẳng thấy chút khí thế nào.
"Sợ à?"
"...."
Orange Altair im lặng nhìn Watcher một hồi rồi nặng nề gật đầu.
"Phải, chắc chắn là sợ rồi. Chuyện đương nhiên thôi. Nghĩ đến việc đánh cược bằng mạng sống của người khác chứ không phải của mình thì đương nhiên là phải sợ. Trách nhiệm và áp lực đó sẽ khiến người ta không thể giữ nổi sự tỉnh táo. Nó sẽ làm mờ mắt và cướp đi sự điềm tĩnh của đôi bàn tay."
Dựa trên năng lực của Jo A-yun, về mặt lý thuyết thì điều này là khả thi. Cô đã thấy những người chạm vào cánh bướm trong tòa nhà đang sụp đổ biến mất không dấu vết. Đó chắc chắn không phải là sự tiêu diệt mà là dịch chuyển họ đi đâu đó. Dựa trên những lời họ trao đổi, có thể đoán rằng năng lực chính xác của cô ấy là dịch chuyển vật chất chạm vào cánh bướm đến nơi có cánh bướm khác.
Nếu bắn mũi tên lên tận mặt trời đồng thời cho cánh bướm tiếp xúc với gã quái vật kia thì hoàn toàn có thể thực hiện được.
Vấn đề là, đó chỉ là câu chuyện trên lý thuyết mà thôi.
Bắn mũi tên lên tận mặt trời á, chuyện đó là không thể. Chính Orange Altair là người hiểu rõ điều đó nhất. Cô không có sức mạnh đó.
Cô không thể dùng mạng sống của mọi người làm tiền cược cho một đòn tấn công mang tính tự sát như thế này.
"Nhưng đó là câu chuyện khi nó là một canh bạc. Tôi không coi những gì mình nói là một canh bạc."
Thế nhưng Watcher vẫn không từ bỏ.
"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Tôi sẽ cho cô thấy những ngôi sao. Ngay từ đầu tôi không thể cho cô thấy thứ không tồn tại được. Orange Altair, cô làm được. Đây không phải là lời cổ vũ. Cũng không phải lời khuyên. Mà là một lời khẳng định. Tôi biết cô có thể làm được."
Anh khẳng định cô một cách đầy gượng ép. Ngay cả khi chính bản thân cô đã từ bỏ, thì chỉ có mình anh là không từ bỏ cô.
"D, Dựa vào đâu chứ?!"
"Tôi có thể nhìn thấy tương lai. Thế nên, tôi biết cô làm được."
Không hề có lời nói dối nào ở đây cả.
Sự thật là anh có thể nhìn thấy tương lai dù chỉ trong 3 giây, và sự thật là anh đã thấy cô bắn mũi tên lên tận mặt trời.
Anh chỉ tạo ra sự hiểu lầm chứ không hề nói dối.
Anh nhớ lại khung cảnh trong nguyên tác. Uy thế của mũi tên bắn hạ cả những vì sao.
Đó là kẻ có thể phô diễn kỳ tích kết nối những đường thẳng tới tận các vì sao bằng cơ thể con người.
Dù sau này có chết đi chăng nữa thì đó vẫn là một thành tựu vĩ đại. Mà thực ra trong nguyên tác, người không chết mới là hiếm, nên từ "dù" cũng chẳng cần thiết.
Nhưng lần này sẽ không như vậy.
Orange Altair có thể trở nên mạnh mẽ hơn. Đó là sự thật đã được quan sát. Hơn nữa, uy thế đó sẽ không bị phai mờ bởi cái chết.
"Vì tôi sẽ làm như vậy."
Bất chấp lời tuyên bố của Watcher, Orange Altair vẫn giữ thái độ thụ động.
"D, Dù vậy...."
Nhưng biểu cảm thì không phải vậy. Có vẻ như lời khen ngợi sau bao lâu mới nhận được ngọt ngào đến mức thấm tận xương tủy, khóe miệng cô cứ giật giật liên hồi. Chắc chắn chỉ cần đẩy thêm một chút nữa thôi là cô sẽ xuôi lòng.
"Nh, Nhưng tôi không thể bắn tới tận mặt trời đâu... ạ! Để bắn tỉa thì phải có khả năng quan sát chuẩn xác, nhưng mặt trời thì ánh sáng quá mạnh và quá xa nên không thể nhìn thẳng vào được...."
"Altair."
Cô ấy đang khao khát sự công nhận.
Khao khát giá trị của mình được ai đó khẳng định.
Khao khát được ở bên cạnh ai đó.
"Đừng có hở ra là nói lời không thể. Phải, chắc chắn là có những điều không thể. Nhưng dù vậy, cô cũng không được từ bỏ việc nhìn nhận nó."
Một cô gái đầy rẫy sự đố kỵ, nghi ngờ, hay suy diễn và luôn tạo ra kẻ thù bằng đống mặc cảm của mình. Đối tượng mà cô gái đó căm ghét nhất, luôn là chính bản thân mình. Cơ hội mà Watcher trao cho cô giống như một cơ hội để đối diện với chính mình hơn là cơ hội để trở thành anh hùng.
"Cô không nghĩ mình là người có đủ tư cách để đối diện với mặt trời sao?"
Cô cần phải gạt bỏ lăng kính màu sắc đó đi và nhìn nhận xem bản thân mình thực sự là người như thế nào.
"... Nhưng lỡ vì tôi mà mọi chuyện hỏng bét hết thì sao."
"Đừng có nhầm lẫn. Thử thách này không phải mình cô thực hiện. Ngạo mạn quá đấy. Cô tưởng mọi chuyện trên thế giới này đều là lỗi của cô chắc? Tưởng là nhút nhát hóa ra lại tự tin gớm nhỉ. Tốt lắm."
Đôi mắt màu cam nhuốm màu nghi ngờ nhìn anh.
"Bên cạnh cô sẽ có tôi và Odette đồng hành. Hành động của cô là do tôi xúi giục. Trách nhiệm của cô cũng chính là trách nhiệm của tôi. Nếu thất bại, cô cứ việc oán hận tôi. Tiện thể tôi là quái nhân nên càng dễ để cô đổ tội hơn đấy."
"Tại sao ngài lại làm đến mức này vì tôi...."
"Hỏi thừa. Đơn giản là vì hiện tại ở đây, cô là người sở hữu ma pháp dễ lợi dụng nhất thôi."
"Ngài định bảo tôi tin vào lời nói dối không đâu đó sao?"
"Dù đây có là lời nói dối hay không, thì cô cũng chẳng có quyền lựa chọn đâu nhỉ? Có câu nói rằng nếu không thể tránh khỏi thì hãy tận hưởng nó đi."
"Vì không thể tận hưởng nên mới phải tránh chứ."
"Hừ. Không chịu thua một câu nào nhỉ. Dù sao thì, điều tôi muốn nói là như vậy đấy."
Gió vẫn đang thổi một cách không thương tiếc. Do sự rung động của bầu không khí, bầu trời chảy xuống như nhựa nóng chảy, còn mặt đất thì nhẹ nhàng tụ lại và bị nhấc bổng lên như kẹo bông. Các ma pháp thiếu nữ vừa tỉnh lại sau khi ngất xỉu đã đồng loạt dội ma pháp vào kẻ chủ mưu tạo ra cơn gió đó. Tuy nhiên, hầu hết các ma pháp đều không thể chạm tới mà bị thổi bay tán loạn.
Anh nhấc chiếc rìu vừa tạm đặt xuống lên.
"Dù sợ hãi cũng đừng ngừng thử thách."
Từ chiếc rìu của anh, những tia sét lóe lên, và trong ánh mắt của Orange Altair đang nhìn vào đó cũng lóe lên những tia lửa.
"Vì con đường, tôi sẽ tạo ra."
Phì. Những tấm giáp vai gắn trên vai rơi ra, phát ra âm thanh như tiếng hơi nước.
[speed form.] Những món đồ trang trí trông có vẻ nặng nề rơi rụng, và những tia sét bao quanh cơ thể anh. Rồi anh cứ thế lao thẳng về phía trước. Đúng nghĩa là điện quang thạch hỏa. Giữa những cơn gió, một tia sét trắng mãnh liệt thai nghén.
Ngay sau đó, những đường chỉ bạc đồng loạt được vạch ra tại vài điểm trên không trung. Thực ra không phải là đồng thời, nhưng vì tốc độ vạch ra quá nhanh nên trong mắt hầu hết mọi người, nó trông như thể diễn ra cùng một lúc. Những đường chỉ đó xé toạc cơn gió, và sự rung động ồn ào của bầu không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng này cũng chỉ là nhất thời, gió lại ùa vào lấp đầy những khoảng trống nơi bầu không khí bị xé toạc. Cảm thấy khó chịu với luồng thủy triều này, hàng chục đường chỉ bạc lại được vạch ra.
"Chà, chiến đấu giỏi đấy chứ."
"...."
"Cô thấy chiến đấu với cái thứ đó so với chiến đấu với kẻ bất tử thì cái nào tốt hơn?"
Orange Altair lặng lẽ quan sát gã quái nhân. Chẳng lẽ hắn không biết mình đang mang hình dáng như thế nào sao. Một quái nhân lại trò chuyện thân mật với ma pháp thiếu nữ như vậy.
"Anh không phải là quái nhân sao?"
Cô hỏi vặn lại như muốn chất vấn trong khi vẫn giả vờ không biết danh tính của cô ấy.
"Tôi và phe các người là kẻ thù mà. Nhưng sao cô lại xen vào chuyện của người khác thế? Tại sao lại đối xử như vậy với tôi, người đang ở vị thế phải giết cô...."
Bình thường thì tuôn ra toàn những lời chửi rủa, coi như kẻ không mời mà đến, đối xử như một người có cũng như không. Khinh miệt, chế giễu, bới móc và bắt nạt.
"Tại sao lại...."
Orange Altair nuốt lại những lời định nói. Thực ra cô cũng biết rõ. Lý do cô ấy không thân thiện khi gặp gỡ với tư cách con người nằm ở chính bản thân cô.
Vì cô là người tỏ thái độ gay gắt trước nên mới nhận lại điều tương tự mà thôi.
Cô gái tên Jo A-yun đó chỉ là ăn nói không được tốt, chứ không phải là người xấu.
"Hình dáng của tôi thì có gì quan trọng."
"Dạ?"
"Tôi hỏi là hình dáng của tôi thì có gì quan trọng. Quan trọng là tôi đang làm gì chứ."
"Đó là... ngụy biện. Ngoại hình và nguồn gốc cũng là một phần của bản chất. Tuyệt đối không thể tách rời được. Con người và quái nhân tuyệt đối không thể kết hợp...."
"Hà, cái con nhỏ này nói lắm thế nhỉ. Đồ lập dị à?"
"Cái, cái gì?!"
Bất ngờ bị chửi, cô giật mình kinh hãi. Biểu cảm của Orange Altair nhuốm màu bàng hoàng.
"Khốn kiếp, cái thứ ngôn lù gì thế này. Thế ý cô là bảo tôi cứ mặc kệ các người rồi chuồn lẹ đi à? Vì tôi là quái nhân á? Thật là bế tắc mà."
"À, không, ý tôi không phải thế...."
"Rõ ràng là ý đó còn gì nữa mà giờ còn chối. Thật là thảm hại."
"Không phải!"
"Không phải cái gì mà không phải. Thật hèn hạ."
"Cô thật là...."
"À mà đúng rồi, nghĩ lại thấy hèn hạ thật sự luôn đấy khốn kiếp?!"
Cơn giận bất ngờ bùng phát khiến cô hét toáng lên. Orange Altair, đối tượng của sự mắng nhiếc đó, bỗng trở nên rụt rè.
"Có việc mà chỉ mình cô mới có thể làm được, vậy mà cứ hết cớ này đến cớ nọ để thoái thác, không hèn hạ thì là cái gì?"
Cô không còn lời nào để phản bác. Dù có biến thành quái nhân thì cô ấy vẫn vậy.
Cô ngẩng đầu nhìn thế giới đang lộng gió. Đủ loại anh hùng hào kiệt đang tụ hội, nỗ lực giết kẻ không thể chết. Người duy nhất không cử động chính là Orange Altair cô. Một kẻ sống sót nhờ sự giúp đỡ của đồng đội và được trao cơ hội nhờ sự giúp đỡ của quái nhân. Một kẻ duy nhất đang nắm giữ chìa khóa chiến thắng.
"... Thảm hại sao?"
Cơn giận bất ngờ trào dâng, cô trợn tròn mắt lườm gã quái nhân trơ trẽn kia.
"Người thảm hại không phải tôi mà là cô mới đúng! Cái hình dạng đó là sao hả? Với cái cơ thể đó mà cứu người thì cũng chỉ tổ bị chửi thôi!"
Đồ ngốc nghếch.
Bị khinh miệt, chế giễu, bới móc và bắt nạt đến thế rồi, vậy mà còn làm cái trò gì thế này.
Đã biến thành quái nhân rồi mà cái bản tính ngốc nghếch đó vẫn không biến mất sao?
Thật thảm hại. Thật sự thảm hại.
"... Làm gì đấy? Mau gắn cái thứ phi tiêu kỳ quái đó vào đây đi!"
Cô tụ ma lực trong lòng bàn tay, nặn ra một mũi tên rồi chìa ra trước mặt cô ấy. Cô ấy khựng lại một chút rồi khẽ cười, gắn cánh bướm vào đầu mũi tên.
"Làm cho tốt vào."
"Cô lo mà làm cho tốt đi!"
Sau khi buông lời sắc mỏng, cả hai tách ra.
Một người tiến về phía trước, một người bay lên cao.
Orange Altair không ngừng đưa cơ thể lên cao. Để tăng thêm cao độ, để tiến lại gần mục tiêu hơn. Dù nghĩ đến khoảng cách với mục tiêu đó thì việc này có lẽ chẳng mang lại ý nghĩa gì, nhưng cô gạt bỏ những suy nghĩ bi quan đó và bắt đầu cử động cơ thể.
Hãy thử thách đi.
Bây giờ cô đã vứt bỏ mọi lo âu và bất an. Cả sự bi quan, mặc cảm và đố kỵ thường ngày cô cũng vứt bỏ hết. Vứt bỏ càng nhiều, cơ thể càng nhẹ nhàng và càng tiến gần đến bầu trời hơn.
Xung quanh cô không có gió thổi. Mọi luồng gió hướng về phía cô đều bị những tia sét chặn đứng và biến mất.
Cô nhìn thấy sự tồn tại đã công nhận mình.
Cô nhìn thấy sự tồn tại mà mình muốn được công nhận. Cô nhìn thấy Jo A-yun.
Đồ ngốc nghếch.
Có gì tốt đẹp mà cứ tiếp tục cái trò ngu ngốc đó chứ. Đã mất công bỏ làm ma pháp thiếu nữ rồi thì lo mà sống hạnh phúc đi. Sao cứ phải dấn thân vào con đường khổ cực này làm gì không biết.
Đã biến thành quái nhân rồi thì cứ theo dục vọng mà làm những trò điên rồ đi, sao lại còn đi cứu người làm cái quái gì. Thật sự thảm.....
"Không, người thảm hại là mình cơ mà!"
Có người dù đã biến thành quái nhân vẫn không ngừng thử thách, vậy mà mình có gì luyến tiếc mà lại dừng bước chứ.
Thà rằng cô ấy phát điên lên thì mình còn có thể ghét bỏ được, đằng này giờ mình còn chẳng làm được điều đó nữa.
"Cậu vẫn tuyệt vời như vậy sao, cậu...!"
Thừa nhận rồi thấy thật nhẹ lòng.
Cô đã muốn được Jo A-yun công nhận. Bởi vì cô ngưỡng mộ cô ấy. Cô ngưỡng mộ cô ấy, người tuy giống mình nhưng lại bước đi trên một con đường hoàn toàn khác.
"Hy vọng cậu cứ tiếp tục tuyệt vời như thế nhé!"
Hơi nóng của mặt trời đang đến gần. Khuôn mặt cô nóng bừng. Cơ thể tràn đầy nhiệt lượng. Giờ đây con người gần như không còn thấy rõ nữa. Họ trông nhỏ bé như những dấu chấm. Bầu trời rộng lớn và trong xanh. Cảm giác như đang gột rửa tâm trí vẩn đục.
Cô nâng cung lên. Chếch lên phía trên. Cô kéo căng dây cung. Kéo mạnh hơn bao giờ hết. Cô giữ chặt đến mức gân tay như muốn đứt đoạn và các mạch máu trong mắt như muốn vỡ tung.
Cô không nghĩ rằng mình sẽ thất bại.
"Vì khi nào tớ trở nên tuyệt vời hơn cậu, tớ sẽ là người nổi bật hơn mà!"
Thứ được tạo ra sau khi vượt qua nỗi sợ hãi và mặc cảm chính là ý chí cầu tiến.
Không phải là tâm địa muốn dìm hàng người khác bằng sự đố kỵ hay muốn cùng rơi xuống vực thẳm bằng sự đồng cảm, mà là một khao khát vươn lên thuần túy.
Cô đã thấy cậu, người dù đã rơi xuống vực thẳm sâu nhất mà một con người có thể rơi xuống là trở thành quái nhân, vẫn tiếp tục muốn làm người.
Cô đã thấy cậu, người trong hoàn cảnh tồi tệ hơn mình rất nhiều vẫn trở thành một người tuyệt vời hơn mình rất nhiều. Một người bất kể năng lực hay sự thất bại, vẫn luôn hiên ngang như vậy.
Một người luôn có thể cứu giúp người khác như một lẽ đương nhiên.
Có một người như cậu ở đó, tớ không thể ngã xuống ở đây được.
Giờ đây không còn sự mê muội. Không còn sự nghi ngờ. Chỉ còn lại sự xác tín.
Có thể tin tưởng. Có thể làm được.
Orange Altair nhớ lại ngày đầu tiên gặp gỡ ma pháp. Chính xác là, cô nhớ lại tâm nguyện khẩn thiết đã cầu xin các vì sao trong ngày đầu tiên đó.
Mình cũng muốn trở thành một người như vậy. Và nếu là mình, mình có thể làm được. Mình có thể làm tốt hơn. Mình có thể được tất cả mọi người công nhận.
Một tâm nguyện xuất phát từ sự ngưỡng mộ và niềm tin đó.
Chính vì thế, ma pháp của Orange Altair là cây cung.
Mũi tên một khi đã bắn đi là chắc chắn sẽ rời khỏi. Không thể điều khiển theo ý muốn của mình được. Chính vì thế, cây cung cần có niềm tin.
Niềm tin rằng tâm nguyện của mình chắc chắn sẽ trúng đích.
Một sự xác tín vượt trên cả niềm tin.
Đó là sự phô trương và xác tín vào năng lực của bản thân.
Niềm tin rằng dù có nhiều biến số không thể kiểm soát bằng đôi tay này, thì một ngày nào đó chắc chắn sẽ chạm tới sự ngưỡng mộ.
Vì xuất phát từ khởi nguồn này nên kỳ tích mà Orange Altair tạo ra mang hình dáng của cây cung.
"Thế nên, tôi phải bắn từ đây."
Như thể nếu thất bại ở đây thì mọi chuyện sẽ kết thúc, cô dồn toàn bộ sức mạnh của toàn thân, tập trung vào đầu cánh tay. Dây cung được kéo căng hết mức mang hình dáng giống như tất cả các sợi cơ của cô. Cảm giác như nó sẽ bị phá hủy ngay sau khi bắn đi một lần.
Rắc rắc. Những âm thanh kinh khủng vang lên từ giữa các khớp xương. Dùng từ nghiền nát cơ thể để miêu tả là chính xác nhất. Các mạch máu toàn thân bị kéo căng đến mức vài chỗ bị rách ra và máu chảy ra từ thất khiếu.
Thế nhưng không hề có sự dao động.
Nhưng đây không phải là màn hạ màn của tôi.
Hoạt động ngày hôm nay không phải là lần cuối cùng của tôi.
Như ai đó đã nói với tôi, từ giờ trở đi tôi sẽ còn trở nên tuyệt vời hơn nữa.
"Vì tôi là người bắn ra mũi tên chạm tới tận cùng bầu trời mà."
Cô buông tay khỏi dây cung.
Oàng! Một tiếng nổ kinh hoàng mà khó có thể tin được là âm thanh phát ra từ việc bắn cung đã làm rung động bầu không khí.
Âm thanh dùng bầu không khí làm vật dẫn, chảy đi như những con sóng và chạm tới cả những người ở phía dưới.
Những người nghe thấy âm thanh đó đều nhìn lên trời. Một đường thẳng băng qua bầu trời với tốc độ kinh hồn hiện rõ trong mắt họ. Ngay khi đường thẳng đó lên cao đến mức biến mất khỏi tầm mắt.
"Ngay bây giờ!"
"Biết rồi!"
Watcher cắt đứt cơn gió đang bao quanh October, và Odette gửi cánh bướm vào chính giữa đó. Đó là con bướm cuối cùng còn sót lại.
Cánh bướm lao thẳng tới và chạm vào tim của October.
Ngay lập tức, gió ngừng thổi.
Bắt đầu từ trung tâm nơi hắn biến mất, không khí dần dần lấy lại sự bình yên vốn có.
Cảnh sắc hòn đảo cũng dần dần biến mất. Vùng Goldilocks, nơi tất cả những chủ nhân duy trì nó đã biến mất, đã sụp đổ.
Thế giới ồn ào đã tìm lại được sự hòa bình, và ở chính giữa đó, một người đang rơi xuống. Không có mái tóc rực rỡ, cũng không có bộ váy lộng lẫy, nhưng đó chắc chắn là một người tao nhã.
Ngay khi nhìn thấy cảnh đó, Watcher lập tức lao mình đi. Cơ thể cô mà anh bắt gọn giữa không trung, nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những gì cô đang gánh vác.
Ara, cô mở mắt ra khi đã nằm trong vòng tay của Watcher và chạm đất. Mở mắt ra, Ara từ từ nhìn quanh. Khung cảnh thành phố bình yên không có gì bất thường. Những người sống sót đang thở phào nhẹ nhõm trong không gian của hòa bình.
Rồi cô cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo ở đầu ngón tay, cô dời tầm mắt về phía đó. Có lẽ do ảnh hưởng của nơi lúc nãy, một vũng nước nhỏ vẫn còn sót lại. Nó đang phản chiếu thế giới như một tấm gương.
"Cô đã thấy những ngôi sao chưa?"
Watcher hỏi. Ara nhìn vào vũng nước nhỏ bé quá đỗi tầm thường để có thể gọi là biển cả. Cô nhìn vào thứ đang phản chiếu trong đó và gật đầu.
"Nó ở ngay đây rồi...."
Một tấm biển đã được treo lên tại quán cà phê của Jo A-yun. Điều đó có nghĩa là quán đã chính thức bắt đầu khai trương.
Cái tên đó là "Bạch Hồ".
Không phải là con hổ trắng, mà là Bạch Hồ với ý nghĩa là đầm sen trắng.
Ngoài Bạch Hồ ra còn có nhiều ứng cử viên khác cho tên quán. Họ đã cãi nhau suốt mấy ngày đêm xem nên quyết định cái tên nào, cuối cùng đã quyết định chọn ngẫu nhiên, và cái tên được chọn chính là Bạch Hồ.
Jo A-yun đã càm ràm rằng cái tên đó nghe cổ lỗ sĩ quá và đòi đổi, nhưng luật là luật, nên cuối cùng tấm biển Bạch Hồ vẫn được treo lên.
Trong khi đó, Jo A-yun vì muốn gọi tên quán sao cho thật sành điệu nên đã bỏ qua cái tên Bạch Hồ đã được quyết định mà gọi quán là "White Lake" bằng tiếng Anh. Tôi khẽ cười khổ trước lối suy nghĩ nông cạn rằng cứ dùng tiếng Anh là trông sẽ thật "hip".
Hôm nay là ngày đầu tiên khai trương chính thức. Đương nhiên là không có khách.
Một vụ việc điên rồ như vậy vừa xảy ra trong thành phố này thì ai mà rảnh rỗi đến đây chứ. Ngay cả những người từng ở đây cũng hầu hết đã chuyển đi nơi khác rồi.
"Anh ơi...."
"Gì."
"Hay là mình khai trương chi nhánh 2 đi...?"
"Chi nhánh 2 cái gì mà chi nhánh 2. Đừng có nói nhảm nữa mà lo nghĩ phương án marketing đi. Nghe này. Quả nhiên là phương thức marketing bằng việc ma pháp thiếu nữ vận hành cửa hàng...."
"Thế nên em mới bảo là tạo ra chi nhánh 2 để khiến mọi người nghĩ rằng có chi nhánh 1 ấy. Cái White Lake này này."
"Phát âm kiểu gì thế."
"Sao lại là phát âm kiểu Anh thế kia."
"Đó mà là phát âm kiểu Anh á. À, xin chào quý khách. Đây là Bạch Hồ."
"White Lake!"
Kính coong. Tiếng chuông vang lên, và cuối cùng vị khách đầu tiên của ngày hôm nay cũng đã đến.
"À... dạ, xin chào...."
"Xì, cái gì đây."
"Người ta rõ ràng là khách hàng mà không tiếp đón cho tử tế à?!"
Orange Altair. Là Ara. Nghe nói cô ấy phải nhập viện do ảnh hưởng của việc bắn mũi tên lúc đó, chắc là giờ đã xuất viện rồi. Trên tay cô ấy là một bó hoa và một chiếc túi giấy cao cấp.
"C, Cái này là quà khai trương! Và... ờ, hừm! H, Han Jae-jung?"
Cô ấy đặt bó hoa lên bàn một cách dứt khoát. Ánh mắt cô ấy nheo lại sắc lẹm.
"T, Tôi có thể gặp anh một lát được không...?"
"Cái gì đây... lại định giở trò gì nữa? Anh cứ lờ cô ta đi."
"... Có chuyện gì vậy ạ."
"Chuyện, chuyện tôi muốn nói riêng với anh...."
"Đúng là nói nhảm mà. Tôi không cho phép đâu. Có gì thì nói ở đây đi."
Jo A-yun lộ rõ vẻ cảnh giác, nắm chặt lấy cánh tay tôi không cho tôi lại gần Ara. Ánh mắt Ara nhìn chúng tôi đầy bối rối, đôi mắt khẽ dao động. Cô ấy mím môi một hồi rồi cuối cùng cũng mở lời.
"... Phù, được rồi. Vậy thì nghe nhé?"
Hừm, Ara hắng giọng một cách lộ liễu rồi nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt rực cháy. Ngay khi tôi định tránh ánh mắt vì thấy áp lực.
"Tôi xin lỗiiii!!!!!"
Ara cúi gập người 90 độ. Cảm giác như đầu cô ấy sắp chạm xuống sàn đến nơi rồi.
"Vì cái nhìn sai lệch của mình mà tôi đã nghi ngờ và gây ra những thiệt hại không thể cứu vãn cho anh! Đ, Đây là chút tấm lòng thành mọn của tôi để bày tỏ sự hối lỗi...."
"À, không, sao tự nhiên cô lại làm thế này hả Altair. Ngẩng đầu lên đi. Đó là sự nghi ngờ hoàn toàn có cơ sở mà...."
"Không đâuuuu!!!!! Hoàn toàn là lỗi của tôi! Anh cũng không cần phải dùng kính ngữ với tôi đâu! Nào, mau mắng nhiếc tôi đi!"
"Ha ha ha ha ha! Cái con điên này! Này mau biến đi cho khuất mắt. Hay là để tôi rắc muối đuổi khách nhé anh?"
"Em cũng im lặng chút đi. M, Mau ngẩng đầu lên đi ạ. Quà thì tôi xin nhận."
Vì cảm thấy nếu từ chối món quà thì cô ấy sẽ còn làm loạn hơn nữa nên tôi đã đưa tay ra nhận. Ngay lập tức, hai bàn tay cô ấy nắm chặt lấy tay tôi.
"Anh thật là tử tế quá đi....!"
Đôi mắt long lanh nhìn tôi.
"Tôi đã nhìn lầm anh rồi! Anh không phải là quái nhân, mà là một người trợ giúp âm thầm bảo vệ người quen đã biến thành quái nhân từ phía sau... À, tôi thất lễ quá."
"... Dạ?"
"À, cái này là đồng hồ ạ. Tôi không biết rõ kích cỡ nên cứ để nguyên hộp như vậy, anh cứ tự điều chỉnh rồi đeo nhé."
"À không phải chuyện đó, lúc nãy cô vừa nói cái gì...."
"Chết rồi, có liên lạc từ tổng bộ. Chúc quán làm ăn phát đạt và chúc anh một ngày tốt lành nhé!"
Ara nói xong rồi biến mất như một cơn gió.
"... Cái con nhỏ đó vừa nói cái gì cơ?"
Có vẻ như sự nghi ngờ đã được giải tỏa theo một hướng kỳ quặc.
Cô ta nhìn tôi và cho rằng tôi là người trợ giúp âm thầm bảo vệ A-yun, người đã biến thành quái nhân, để cô ấy không bị lộ diện với thế giới.
Sự nghi ngờ đã tan biến, nhưng hiểu lầm thì vẫn còn đó.
"Điên mất thôi."
Bị lộ từ bao giờ thế không biết.
Libra mỉm cười đậm ý vị, nhìn chằm chằm vào ống tiêm trong tay.
Năng lực của hắn, sự giao dịch.
Một năng lực gần như vạn năng, có thể hiện thực hóa kỳ tích bằng cách dâng hiến một cái giá tương ứng.
Đó là loại ma túy được tạo ra bằng cách tận dụng tối đa năng lực đó.
Hiệu quả của nó là.
"Cưỡng chế Thần tính."
Tiêm vào quái nhân để cưỡng chế đưa họ vào trạng thái Giả Thần tính.
Dù vật phẩm hiện tại vẫn còn nhược điểm là khiến đối tượng mất trí và nổi điên, nhưng đó là điều có thể dần dần chỉnh sửa sau.
"Phải cảm ơn October rồi. Hắn đã trở thành một vật thí nghiệm tốt."
Hắn đã tiêm vào October bị bắt cóc và quan sát hắn. Vì hắn đã nổi điên trong một thời gian khá dài nên đã thu thập được rất nhiều dữ liệu thí nghiệm quý giá.
"Nếu có thể kiểm soát được cả những quái nhân Giả Thần tính này thì...."
Libra sẽ sở hữu một đội quân hùng mạnh mà chưa ai từng có.
Hắn cười khà khà nhìn ống tiêm.
"Nào, ngươi định ngăn chặn đội quân đó như thế nào đây?"
Hắn đặt câu hỏi cho một ai đó không có mặt ở đây.
Người có khả năng cao nhất sẽ đưa ra câu trả lời cho Libra lúc này. Thủ hộ giả của các thủ hộ giả. Han Jae-jung.
Để ngăn chặn đội quân Thần tính, chắc chắn anh ta sẽ vứt bỏ cả mạng sống của mình.
Chỉ mình anh ta biến mất, và những người khác sẽ có được hòa bình....
Một sự giao dịch tuyệt đẹp.
"Phải tìm ra tỷ lệ vàng mới được."
Libra đắm chìm trong sự ngây ngất, lục lọi khắp phòng thí nghiệm.
Chắc chắn loại ma túy này sẽ trở thành biểu tượng của hòa bình.
"Khà khà... Ha ha ha ha!!!"
Quái nhân chòm Nhân Mã nhìn Libra bằng ánh mắt đầy khinh bỉ. Dạo gần đây vì hắn mải mê nghiên cứu loại ma túy đó nên nguồn cung cấp ma túy cho mình đã bị cắt đứt.
"Đồ dở hơi...."
Rốt cuộc cái gã đó là ai mà lại khiến hắn phải tạm dừng cả việc sản xuất ma túy của mình để tìm kiếm một sức mạnh mới chứ?
"Han Jae-jung, đúng không?"
Quái nhân chòm Nhân Mã bắt đầu cảm thấy hứng thú với anh ta.
"Phải tìm hiểu thử xem sao."
Liệu anh ta có xứng đáng với cái giá là làm mất đi nguồn ma túy của mình hay không.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn