Chương 128: Cuộc đời sụp đổ (1)
Biến hình hay là chết · Calibus · 321 chương · ~31 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Rầm!
Cánh cửa sắt rỉ sét bị mở tung một cách thô bạo, phát ra một tiếng nổ lớn. Tiếng ồn mang tính bạo lực đó là thứ không cần thiết cho một công việc đòi hỏi sự thao tác tỉ mỉ. Libra bày tỏ sự bất mãn đối với kẻ không mời mà đến đã mang thứ không cần thiết vào căn phòng này.
"Cút ra ngoài."
"Ơ... hộc... hộc...."
Kẻ không mời mà đến chính là Sagittarius. Cũng chẳng phải chuyện gì đáng ngạc nhiên. Vì kẻ bước vào công xưởng này một cách thô thiển như vậy chỉ có thể là Sagittarius mà thôi.
Tuy nhiên, Libra có chút ngạc nhiên trước bộ dạng của Sagittarius. Phần lớn bộ giáp tạo nên cơ thể hắn đã bị móp méo và vỡ nát. Đến mức này thì gọi là giẻ rách có lẽ sẽ phù hợp hơn là bộ giáp.
Khuôn mặt hắn cũng trong tình trạng tương tự. Chiếc mũ bảo hiểm, vốn tương đương với lớp da ngoài của con người, đã bị nứt vỡ để lộ một phần khuôn mặt bên trong. Đối với con người, điều này chẳng khác gì việc bị lộ cơ bắp hay xương cốt ra ngoài.
May mắn hay bất hạnh thay, bên trong chiếc mũ bảo hiểm vỡ nát đó đầy rẫy máu tươi, che khuất tầm nhìn khiến người ta không thể nhìn thấy bên trong.
Libra im lặng quan sát bộ dạng của hắn rồi lẩm bẩm.
"Thật kinh tởm."
"Chết tiệt... ống tiêm... đưa đây...!"
Phớt lờ lời nói của Sagittarius, Libra dời tầm mắt về phía ống nghiệm trên tay. Đương nhiên đó không phải là thuốc dành cho Sagittarius.
Hắn chỉ đơn giản là tiếp tục cuộc thí nghiệm đang làm dở mà thôi.
"Hả chết tiệt... cái đồ vô tình."
Sagittarius thở dài một tiếng rồi gieo mình xuống chiếc ghế sofa ở góc phòng.
"Đừng lo. Ta sẽ trị thương cho ngươi."
"Chết tiệt, đừng có đưa mấy thứ đó... cho ta một ống tiêm thôi...! Cho ta chút thuốc đi!"
Libra không nói gì, chỉ đổ chất lỏng trong ống nghiệm vào bình tam giác.
Hình ảnh đôi bàn tay to như cái nắp nồi có thể cầm được hai ba quả dưa hấu cùng lúc lại đang cẩn thận thao tác với những dụng cụ thí nghiệm nhỏ xíu trông thật nực cười, nhưng chẳng ai cười nổi.
"Bị tên đó đánh cho ra nông nỗi này sao?"
"Tên đó là ai... À, cái con gấu đó á? Ừ, bị đánh rồi. Sao ngươi biết chuyện này thế. Ai đồn đại à...."
"Ngươi nói chuyện đó như thể mới lần đầu ấy nhỉ. Ngươi nghĩ ta có bao nhiêu tai mắt trong thành phố này chứ."
"Gì chứ, ngươi còn có cả năng lực sao chép cơ thể vô hạn nữa à?"
"... Đúng là đồ ngốc, ta chẳng buồn nói chuyện với ngươi nữa."
Sagittarius ngơ ngác. Hắn chưa từng nghe nói Libra có năng lực tăng thêm tai mắt. Mà thôi, với năng lực giao dịch đó thì hắn muốn tạo ra thứ gì chẳng được.
Sau khi hắn tự mình lý giải theo cách của riêng mình, lời chế giễu của Libra lại tiếp tục.
"Tên phá gia chi tử vốn dĩ chỉ có ích trong việc chiến đấu nay cũng trở nên đần độn rồi sao. Tại sao một cung thủ lại đi đánh cận chiến chứ?"
"Hercules, người được bảo là đã chiến đấu ngang ngửa với sư phụ, cũng là một cung thủ mà. Chẳng có lý do gì mà ta lại không thể đánh cận chiến...."
"Hắn là một chiến binh kiêm cung thủ. Đồ đần, đừng có so sánh mình với một kẻ vạn năng cả cận chiến lẫn tầm xa như vậy. Biết xấu hổ một chút đi chứ."
Chậc chậc. Libra tặc lưỡi đầy thất vọng rồi nhìn về phía Sagittarius.
"Vậy, kết quả thế nào?"
Khác với lúc nãy, trong lời nói đó ẩn chứa một sự kỳ vọng kỳ lạ. Sagittarius có thể nhận ra ngay đối tượng của sự kỳ vọng đó. Dù là một kẻ thiếu tinh tế như hắn thì cũng không thể không biết người mà Libra đang kỳ vọng đến mức đó là ai.
Han Jae-jung.
Kẻ dù là con người nhưng lại sử dụng sức mạnh của quái nhân một cách kỳ lạ.
Kẻ đã đánh đổi thọ mệnh vì tác dụng phụ của thứ đó.
"À thì cũng chẳng có gì đặc biệ...."
Sagittarius định khoác lác như mọi khi, nhưng rồi hắn chợt thay đổi ý định khi định kể về kết cục của Han Jae-jung.
"Cứ thế này mà mình kể chuyện hắn sắp chết thì chẳng còn gì thú vị nữa. Quan trọng hơn là... mình ghét việc thấy tên khốn này được hời!"
Nếu cứ để Libra không biết về thọ mệnh của Han Jae-jung, hắn sẽ càng đắm chìm vào việc phát triển ma túy mới hơn nữa.
Và sau đó, hắn sẽ phải hối hận về thời gian và nguồn lực đã đầu tư vào việc phát triển khi chứng kiến Han Jae-jung chết một cách lãng xẹt.
Đối với một kẻ luôn rêu rao về sự hợp lý như hắn, việc đầu tư trở nên vô nghĩa chắc chắn sẽ là một nỗi đau thấu xương.
"... Không hề, hắn mạnh kinh khủng luôn! Ta hoàn toàn không làm gì được luôn ấy chứ?! Nếu ta là kiến thì hắn là gấu. Gấu đấy! Oa thật là vĩ đại. Ừ! Thật sự! Hả? Đỉnh của chóp luôn ấy!"
Nếm mùi đau khổ đi. Sagittarius nén một nụ cười nham hiểm trong lòng.
Nếu hắn tiết lộ sự thật, có lẽ Libra sẽ ngừng phát triển và quay lại sản xuất ma túy như cũ, nhưng Sagittarius đã không nghĩ đến chuyện đó.
"Hừm... Chắc không đến mức đó đâu. Mà thôi, có lẽ vì bấy lâu nay ngươi quá kiêu ngạo nên mới bị sốc nặng như vậy...."
Libra bán tín bán nghi trước lời khen ngợi thái quá của Sagittarius rồi đặt bình tam giác xuống bàn.
"Giờ thì ngươi chắc cũng đã hiểu lờ mờ lý do tại sao ta lại chú ý đến hắn rồi chứ. Ta sẽ thu thập dữ liệu CCTV của trận chiến hôm nay để làm tài liệu tham khảo quý giá. Ta sẽ không quên sự hy sinh của ngươi đâu."
"Ta vẫn chưa chết mà?! Hơn nữa nếu thấy biết ơn thì hãy cho ta ống tiêm đi. Tiêm ấy."
Lần này Libra cũng phớt lờ lời nói của Sagittarius, hắn lặng lẽ nhìn những xấp tài liệu rải rác trên bàn.
Trong những xấp tài liệu đó là ảnh chụp của nhiều nhân vật khác nhau cùng với thông tin cá nhân của họ. Những xấp tài liệu có hình thức giống như hồ sơ phỏng vấn đó chính là danh sách các đối tượng thí nghiệm chính mà Libra đã tổng hợp bằng mạng lưới thông tin của mình.
"Nếu ngay cả tên đó cũng bị đánh bại thì đối tượng thí nghiệm tiếp theo phải thận trọng hơn nữa...."
Nhìn Libra đang xem xét đống tài liệu như vậy, Sagittarius đập tay lên trán.
Hắn thấy mình thật sai lầm khi trốn chạy đến đây. Biết thế này, thà đến chỗ Bootes còn hơn là đến cái nơi mà chỉ nhìn thôi đã thấy bốc hỏa thế này....
"À không, không phải vậy."
Sagittarius lập tức sửa lại suy nghĩ của mình.
"Với Libra, chỉ cần đưa bao nhiêu nhận bấy nhiêu là được. Hắn không nói nhiều nên rất gọn gàng. Chi phí trị thương chắc chắn không rẻ nhưng vẫn tốt hơn là không được nhận. Nhưng con mụ Bootes đó thì không."
Chỉ cần nhìn thấy nụ cười và ánh mắt từ bi đó thôi là hắn đã thấy rợn tóc gáy rồi. Dù từ trước đến nay cô ta chưa từng gây hại gì cho hắn, nhưng không hiểu sao Sagittarius vẫn thấy khó chịu với Bootes.
Có lẽ vì cô ta là quái nhân đầu tiên hắn gặp khi bị mất ký ức chăng. Hắn không thể xua tan ý nghĩ rằng chính cô ta là kẻ đã xóa sạch ký ức của mình.
"Tại sao sư phụ lại làm bạn với cái loại đàn bà đó chứ...."
Một lần nữa nhớ về sư phụ, Sagittarius chìm vào hồi ức.
"Lần đầu tiên mình gặp sư phụ là khi nào nhỉ...."
Dù chẳng nhớ nổi một chút gì nhưng chắc chắn đó là một kỷ niệm đẹp. Chắc hẳn đó là một cuộc gặp gỡ định mệnh kiểu như sư phụ định giết mình, hay mình đứng từ phía sau nhìn sư phụ đồ sát quái nhân chẳng hạn.
Nghĩ đến cái chết, Sagittarius chợt nhớ ra hôm nay mình cũng suýt chết. Đã bao lâu rồi hắn mới bị đe dọa tính mạng như vậy chứ.
Dù đối phương là kẻ đã gây ra trọng thương khiến hắn khó lòng cử động nổi, nhưng Sagittarius không hề cảm thấy sợ hãi hay oán hận Han Jae-jung.
Hắn chỉ thấy tiếc nuối mà thôi.
"Tiếc quá, tiếc thật đấy...."
Một người phụ nữ sẽ phản ứng thế nào khi nghe tin về vận mệnh bi thảm của người mình yêu. Sự gặp gỡ giữa tình yêu và bi kịch mới chính là lãng mạn chứ.
"Tiếc thật đấy...."
Sagittarius cứ lặp đi lặp lại sự tiếc nuối như thể vẫn còn vương vấn điều gì đó.
"Jae-jung à, anh không sao chứ?"
Buổi tối của ngày gặp gỡ Sagittarius. Yoon Seol-hwa đã tìm đến Han Jae-jung. Có vẻ như cô đã biến hình để tìm đến đây vì bộ dạng của cô không phải là thường phục mà là trang phục ma pháp thiếu nữ.
"Ơ? Ơ ừ...."
Đột nhiên cô ấy liên lạc hỏi tôi đang ở đâu, tôi vừa nói thật xong thì điện thoại bị ngắt. Trong lúc tôi còn đang thắc mắc thì chỉ vài phút sau cô ấy đã tìm đến nơi. Hôm nay là ngày Trụ sở Hiệp hội Ma pháp thiếu nữ bị quái nhân tấn công nên chắc hẳn cô ấy phải bận rộn lắm chứ.
Trong lúc đầu óc Han Jae-jung đang đầy rẫy những dấu hỏi chấm thì Yoon Seol-hwa đã nắm chặt lấy hai cánh tay anh.
"Anh thực sự không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Có chỗ nào trên cơ thể thấy khác lạ không, hơ, hay là anh bị đe dọa gì không? Hắn có cài bom vào người anh không? Hôm nay anh có thấy bị ai theo dõi nhiều không? Có chuyện gì như vậy không?"
Đôi bàn tay cô ấy vội vã sờ nắn khắp cơ thể Han Jae-jung. Trước bộ dạng kỳ lạ này, Han Jae-jung cảm thấy lo lắng nhiều hơn là thấy cô ấy giống kẻ biến thái. Han Jae-jung nắm lấy cổ tay Yoon Seol-hwa khi cô ấy đang mơn trớn vùng ngực và eo mình, đẩy ra khỏi cơ thể rồi hỏi.
"... Có chuyện gì xảy ra à?"
"À, cái đó, là thế này...."
Ngón tay của Yoon Seol-hwa bị nắm cổ tay khẽ co lại. Vừa nãy còn nhiệt tình sờ nắn cơ thể người ta, vậy mà giờ lại tỏ vẻ xấu hổ, tránh ánh mắt và bồn chồn không yên.
"... Ánh mắt của Jae-jung ngầu quá... À, không được nghĩ thế."
Yoon Seol-hwa, người vừa tạm thời ngẩn ngơ trước ánh mắt sâu thẳm của anh, đã nén sự thẹn thùng và ngước nhìn lên một lần nữa. Đó là một thái độ đầy quyết tâm như thể đang đối diện với ánh mặt trời.
"Chuyện là...."
Nhìn thẳng vào mắt Han Jae-jung với ánh mắt căng thẳng, Yoon Seol-hwa nhận ra một điều. Trong ánh mắt của anh ẩn chứa sự thắc mắc và bối rối.
"... Chẳng lẽ mình lại làm quá lên rồi sao?"
Yoon Seol-hwa tự kiểm điểm hành động của mình. Đồng thời, cô nói dối để anh không quá lo lắng.
"Chuyện, thật sự chẳng có gì to tát đâu! Chỉ là hôm nay tên quái nhân đó có nhắc đến tên anh thôi. Em chỉ chợt nhớ ra nên ghé qua một chút... Ừ, thật sự chỉ có vậy thôi!"
"Chẳng có gì to tát cái gì chứ."
Jo A-yun nheo mắt đầy ngán ngẩm rồi nhấp một ngụm cà phê. Vì lúc Yoon Seol-hwa gọi điện cho Han Jae-jung thì anh đang ở nhà Jo A-yun nên đương nhiên cô ấy cũng có mặt ở đó.
"Lũ quái nhân chết tiệt lại giở trò rồi... À, nhưng mà trước mắt chị đừng lo quá. Em và anh ấy đã ở nhà lười biếng suốt cả ngày hôm nay rồi. Cho đến tận bây giờ vẫn chưa có chuyện gì xấu xảy ra cả."
Jo A-yun vừa giải thích như vậy vừa gửi cho Han Jae-jung một ánh mắt đầy ẩn ý.
Đó là ánh mắt mang ý nghĩa "Rõ ràng hôm nay đã có chuyện gì đó xảy ra mà chết tiệt." Han Jae-jung giả vờ như không thấy ánh mắt đó và nhìn lại Yoon Seol-hwa.
"Thật, thật chứ...? Hôm nay không có chuyện gì xảy ra thật chứ?"
Cô ấy đang ngước nhìn anh với đôi mắt giống như một chú chó lớn đang nhìn người chủ đang bị thương. Một ánh mắt vừa lo lắng cho chủ nhân, vừa lộ rõ quyết tâm trả thù cho đối tượng đó.
"Thật mà. Hôm nay không có vấn đề gì cả."
Han Jae-jung cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ trong lời nói mình vừa thốt ra. Đúng như lời anh nói. Hôm nay không có vấn đề gì cả. Anh chỉ hành động như mọi khi mà thôi.
Theo nhiệm vụ, biến hình, xuất kích, chiến đấu với quái nhân. Đó đã trở thành một thói quen cố định trong dòng chảy của một ngày.
Bản thân lời nói đó không hề có sự dối trá.
Chỉ là, ngày hôm nay này có lẽ là một ngày quý giá hơn những người khác mà thôi.
Đối với một tỷ phú có 1 tỷ won thì 100 won có lẽ là giá trị có thể vứt bỏ cũng không sao, nhưng đối với một người nghèo chỉ có 1000 won thì 100 won sẽ mang lại cảm giác nặng nề hơn.
Han Jae-jung vẫn chưa thực sự cảm nhận được cuộc đời mình chẳng còn lại bao nhiêu. Nhưng anh chỉ dự đoán mà thôi. Rằng giá trị của một ngày này từ nay về sau sẽ trở nên nặng nề hơn.
"... May quá rồi...."
Yoon Seol-hwa thở phào nhẹ nhõm. Trong tiếng thở dài đó thậm chí còn lẫn lộn một chút nghẹn ngào. Anh có thể đoán được cô ấy đã lo lắng cho sự an nguy của mình đến mức nào.
Nhưng ý nghĩa của tiếng thở dài đó không phải là cô đã hoàn toàn yên tâm.
Yoon Seol-hwa nhìn chằm chằm vào mắt anh một lúc lâu rồi gật đầu như đã quyết định điều gì đó. Anh cảm nhận được một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn hẳn lúc nãy. Một ngọn lửa bùng lên trong đôi mắt trong suốt như băng giá.
"Dù vậy thì cũng không biết chừng.... Ư, chuyện là... Jae-jung à. Hãy đến sống ở nhà em đi. Hãy ở cùng em một thời gian nhé. Nhé? Khi nào em thấy ổn hơn thì em sẽ để anh về... Nhé? Nhé? Không được sao Jae-jung?"
"Chị đang nói cái gì thế tiền bối... Nói trắng ra thì đó chẳng khác gì giam cầm còn gì."
"Gia, giam cầm?! Em đang nói chuyện gì đáng sợ thế A-yun. Chị không phải là người xấu như vậy đâu... À đúng rồi A-yun, em cũng đến nhà chị đi. Biết đâu được đấy. Nhắc mới nhớ, quái nhân sử dụng sức mạnh giống với tinh quang của em cũng đã xuất hiện, không biết chừng em cũng sẽ gặp nguy hiểm...."
"Thôi đi thôi đi. Chị làm quá rồi đấy. Đó là phản ứng thái quá."
Yoon Seol-hwa không chịu thua.
"Phản ứng thái quá cũng được, làm quá cũng được. Vốn dĩ chị nghĩ không nên làm vậy nhưng giờ thì không. Chị thà làm một người nhạy cảm và vô tâm còn hơn."
Yoon Seol-hwa nắm lấy tay Han Jae-jung và run rẩy.
"Nếu nghĩ đến việc Jae-jung bị thương vì chị không bảo vệ được, chị thực sự... chắc là không chịu nổi mất....."
Han Jae-jung cảm nhận được sự run rẩy của cô qua làn da và suy nghĩ.
Mình nên truyền đạt chuyện này như thế nào đây. Nên nói thế nào đây. Liệu có thể nói ra được không. Trái tim anh cứ thế cháy đen như lửa lan rộng.
Đêm hôm đó. Anh đã thành công trong việc thuyết phục Yoon Seol-hwa, người đang cố cưỡng ép đưa Han Jae-jung và Jo A-yun về nhà mình. Tuy nhiên, không thể xóa bỏ hoàn toàn sự bất an của cô, nên cuối cùng anh đã thuyết phục cô bằng cách để cả ba cùng ở lại nhà Jo A-yun.
"Jae, Jae-jung à. Chuyện là... tắm... đến lượt anh... rồi đấy...."
Yoon Seol-hwa thẹn thùng dùng khăn che mặt, rụt rè bước ra từ cạnh tường, chỉ truyền đạt xong việc cần nói rồi nhanh chóng biến mất. Han Jae-jung mỉm cười nhìn theo bóng dáng đó.
Cộc cộc.
Vừa định đứng dậy thì tiếng gõ cửa sổ vang lên. Han Jae-jung thắc mắc quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
Một chú chim kỳ lạ có đầu dê đang húc đầu vào cửa sổ. Trong mỏ chú chim đó đang ngậm một mảnh giấy nhỏ.
Han Jae-jung xem xét nội dung của mảnh giấy đó.
"Có vẻ như lời giải thích vẫn chưa đủ. Ta sẽ cho ngươi biết tất cả những gì ngươi thắc mắc. Hãy hỏi đi. -Bootes."
Một lần nữa, lòng anh lại trĩu nặng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn