Chương 137: Chương 144: Rời Đi
Biến hình hay là chết · Calibus · 321 chương · ~36 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương
"Một vị khách thấp kém thế này lại có việc gì ở nơi quý giá của ta sao?"
Gã thủ lĩnh ngồi ở chính giữa, September, cười khẩy một tiếng rồi nhấp một ngụm whisky. Nhìn nhãn hiệu trên chai thì có vẻ không phải loại đắt tiền gì, và chiếc ghế gã đang ngồi cũng chỉ là loại ghế nhựa rẻ tiền.
Libra không đáp lời, chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh một lượt.
"Có vẻ quân số hơi thiếu hụt nhỉ."
Số lượng thuộc hạ bao quanh September cũng tương đương với số người đứng sau lưng Libra, chừng mười người đổ lại. Nếu xét đến quy mô của Argo Family thì đây chỉ là một nhóm nhỏ trong số những nhóm nhỏ nhất.
Khác với Libra thường sử dụng thầu phụ nếu gặp việc phiền phức, tính cách của gã này là cứ bắt cóc trước rồi mới tiến hành thu phục sau.
Gã này là kẻ duy nhất trong số các quái nhân đặc biệt thích làm việc cùng con người.
Đám thuộc hạ đang dàn hàng ngay trước ghế của September cũng toàn bộ là con người.
Có lẽ đó là những kẻ có lòng trung thành khác biệt đến mức gã cho phép đứng ngay cạnh chỗ mình ngồi.
Từng kẻ một đều đang trợn mắt đầy sát khí, nhìn Libra như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Này ông chú. Chén rượu và tiếng cười càng chia sẻ thì càng hạnh phúc, nhưng bí mật và tiền bạc càng chia sẻ thì càng bất hạnh đấy. Đừng có tham lam, hãy kết thúc mọi chuyện ngay tại chỗ này thôi."
September đặc biệt nhấn mạnh vào từ bí mật. Ngữ điệu của gã như muốn nói rằng gã đã biết thừa lời đề nghị lần này là một thứ gì đó đầy mờ ám.
"Ngươi đang hiểu lầm một chuyện rồi."
Libra tiến về phía chiếc ghế gã đang ngồi. Không có thuộc hạ nào đi theo, chỉ có một mình ông ta.
"Thứ ta muốn chia sẻ không phải bí mật, cũng chẳng phải tiền bạc. Mà là một câu chuyện."
Một trong những thành viên tổ chức đang bao quanh thủ lĩnh định bước ra ngăn cản bước chân của Libra. Nhưng trước đó, September đã giơ tay ra hiệu cho hắn không được cử động.
"Thử diễn trò xem nào." Gã chậm rãi quét mắt nhìn Libra với ánh nhìn như vậy.
Libra cầm lấy chai whisky đặt trước mặt September rồi dốc ngược vào họng. Chỉ trong nháy mắt, Libra đã nốc cạn cả chai rượu, sau đó trịnh trọng đặt vỏ chai không xuống bàn, rút từ trong túi ra vài tờ tiền giấy đặt thêm vào.
"Dở tệ. Hãy dùng chỗ này mà mua loại rượu tốt hơn đi."
"Cảm ơn cái sự bao đồng của mày vãi cả lìn nhé con chó này. Chắc tao phải mua hẳn một thùng gỗ sồi mà mang theo bên mình quá."
September vò nát mấy tờ tiền rồi nhét vào túi. Coi hành động đó là biểu hiện đồng ý cho phép nói tiếp, Libra lại mở lời.
"Ngươi biết không? Thương nhân là sự tồn tại mà hạnh phúc càng lớn khi càng được chia sẻ câu chuyện. Họ là những người kể chuyện bẩm sinh, khao khát tìm kiếm một đối tượng lắng nghe câu chuyện của mình hơn bất cứ ai. Và với những người kể chuyện, thính giả càng đông thì càng tốt. Ta sẽ kể cho các ngươi nghe một câu chuyện tuyệt đẹp đến mức có thể mê hoặc tất cả những người có mặt ở đây."
September khẽ cười rồi gật đầu.
"À rồi rồi, tao biết rõ cái đó mà. Là quảng cáo chứ gì cái thằng chết tiệt này. Đừng có hòng định quảng cáo miễn phí trước mặt tao. Cái loại vòng tay ion âm tăng cường sức mạnh thì đi mà bán cho ông nội Park Chun-bae nhà bên cạnh ấy."
"Chắc chắn không phải miễn phí đâu nhỉ?"
Libra dùng ngón tay chỉ vào xấp tiền giấy đã nằm gọn trong túi gã.
"Cái này là mày quyên góp cho tao mà. Tao đã nhận được tiền quảng cáo của mày đâu?"
September nhún vai như thể chẳng biết gì cả.
"Phù... Không còn cách nào khác nhỉ."
Libra thở dài một hơi, sau đó búng tay một cái. Ngay lập tức, một trong những quái nhân đứng phía sau lao ra, đưa cho ông ta một chiếc vali sắt.
Libra đặt chiếc vali lên bàn và cho xem nội dung bên trong. Cảnh tượng những xấp tiền dày cộm lấp đầy bên trong hiện ra ngay tức khắc.
"Đây là biểu hiện của sự hữu nghị mà chúng ta gửi đến."
"Phải thế này từ đầu chứ."
September cười đầy mãn nguyện. Gã hất hàm một cái, tên thuộc hạ vừa rồi còn đang nghiến răng nhìn Libra liền lao ra cầm lấy chiếc vali.
"Vậy thì giao dịch đã thành lập rồi chứ? Giờ thì hãy gọi thêm người đến...."
"Ê, không phải thế đâu."
Ngay khi Libra vừa mở lời, September đã lắc đầu.
"Chúng tao đã mất đi một người anh em vì mày. Mày nghĩ nỗi đau đó có thể bị che lấp bởi mấy mảnh giấy vụn này sao? Dám dùng tiền để xoay chuyển trái tim của chúng tao, cái tư tưởng sùng bái đồng tiền đó khiến tao thấy cực kỳ khó chịu đấy. Quả nhiên mày là kẻ mang tư tưởng quá đỗi thấp hèn để có thể ở lại nơi này. Cút xéo đi."
Đó là thái độ muốn phớt lờ sạch sành sanh bối cảnh vừa diễn ra.
"... Quả nhiên."
Libra mỉm cười nhìn thẳng vào mắt gã. Ánh mắt ông ta cực kỳ bình thản, như thể nhất quyết không chịu thua kém phân nào. Đối với một kẻ đang phẫn nộ vì mối thù của anh em, ánh mắt đó lại quá đỗi tĩnh lặng.
"Ngươi đang hiểu lầm một chuyện rồi. Kẻ thù thực sự không phải là ta. Dù trong quá khứ, việc lãnh thổ chồng lấn dẫn đến tranh chấp rõ ràng là chuyện đáng để phẫn nộ. Tuy nhiên, kẻ giáng đòn quyết định vào ngươi không phải là ta, mà là một kẻ khác chứ? Dù là chuyện rất đáng tiếc, nhưng kẻ khiến ngươi mất đi anh em cũng là...."
"Hừm."
September tinh quái quát lên cắt ngang lời ông ta.
"Phải cẩn thận lời nói chứ ông chú. Câu đó nghe như thể mày không có nguyên nhân gì trong chuyện này vậy."
Gã cầm vỏ chai rượu rỗng quơ quơ trước cổ Libra. Chẳng mấy chốc, bàn tay cầm chai rượu đó đã biến thành một khẩu đại bác, và vỏ chai rượu bị kẹt ngay vào họng pháo.
"Ông chú, không chỉ muốn uống rượu mà còn muốn ăn luôn cả vỏ chai à?"
Dù là thái độ đùa cợt nhưng tuyệt đối không phải lời nói suông. Chỉ cần Libra lỡ lời một chút, chắc chắn từ khẩu đại bác đó sẽ vang lên tiếng sấm nổ giận dữ.
"Đại ca! Chuyện này là sao!"
"Kìa, khoan đã, người anh em. Hãy bình tĩnh...."
"Kẻ phản bội câm miệng!"
Đúng lúc đó, có kẻ đạp cửa xông vào. Đó là November, kẻ diện nguyên một cây đồ đen từ đầu đến chân. Dù xếp hạng thứ ba nhưng kẻ này lại không có mặt ở đây, khiến Libra từng cảm thấy rất đáng tiếc.
Khác với quái nhân thông thường, kẻ này mặc trang phục khá chỉnh tề, tạo ấn tượng rất mạnh.
November trừng mắt nhìn Libra với ánh mắt rực lửa như muốn nhai đầu ông ta.
"Thằng khốn nhà ngươi lấy mặt mũi nào mà dám đến đây hả?!"
Nhìn gã đang thở hồng hộc, Libra khẽ mỉm cười.
"Ái chà em trai. Lâu rồi không gặp. Nghe bảo ngươi đang để tang ba năm, giờ đã kết thúc rồi sao?"
"Nỗi đau tiễn đưa đại ca quá lớn khiến những năm tháng qua dài tựa ba năm. Tao đã hoài niệm như thể ba năm đã trôi qua! Thế nên lễ tang ba năm cũng kết thúc rồi!"
"Chà, em trai chúng ta thông minh thật đấy. Đúng là chuyên gia thuyết tương đối có khác."
Trái ngược với việc September thong thả vỗ tay bôm bốp, November lại càng trở nên nôn nóng hơn. Cơn giận của gã bốc lên ngùn ngụt như muốn chạm tới trời xanh.
"Kẻ thù giết chết đại ca, chết đi!"
Gã lập tức vung vũ khí lao vào Libra. Libra nhẹ nhàng né tránh đòn tấn công của gã. Chỉ bằng cách di chuyển chân một chút và xoay người, những nhát chém của November chỉ còn biết chém vào không khí. September vừa cười khà khà vừa đứng xem cảnh tượng đó.
"Này, này người anh em! Bây giờ không phải lúc để đánh nhau...."
"Câm miệng! Anh định bảo tôi bỏ lỡ cơ hội trả thù này sao?!"
"Ôi giời ồn ào quá."
September giơ cao cánh tay. Bàn tay gã đã biến hình thành đại bác từ lâu. Gã không chút do dự khai hỏa.
Đoàng! Tiếng nổ lớn không chỉ làm rung chuyển mặt đất mà còn làm chấn động cả tinh thần, cực kỳ hiệu quả trong việc thu hút sự chú ý của tất cả những người có mặt ở đó.
"Thằng út, tiễn khách đi."
"Rõ, rõ thưa đại ca."
Ngay khi Jason vội vã khua khoắng phần giống như mái chèo gắn trên thắt lưng, không gian xung quanh Libra và đám quái nhân ông ta mang theo bắt đầu vặn vẹo.
"Khoan đã. Khoan, khoan đã! Thằng khốn này khoan đã!"
"Ê kìa, làm trò gì mà nhếch nhác thế. Cứ tiễn họ đi thôi."
November vội vã hét lên nhưng năng lượng đã khởi động thì không thể dừng lại. Không gian không chỉ vặn vẹo mà còn bị bóp méo, trọng lực không thể giữ chân họ trên không gian méo mó này nữa.
Chỉ trong nháy mắt, mười một người có mặt ở đó đã biến mất.
Cho đến tận khoảnh khắc biến mất, Libra cũng không hề lộ ra chút tiếc nuối hay hối hận nào. Ông ta không hề hoảng hốt mà cứ thế để mình bị cuốn vào năng lực, như thể đã biết trước cuộc gặp gỡ này sẽ tan rã như vậy.
Thực tế, mục đích của ông ta đã đạt được.
Vì ông ta đã biết được trong số này, kẻ nào đang phát điên vì muốn tiêu diệt kẻ thù.
Ông ta đã thành công trong việc xác nhận nhân vật dễ bị lung lay bởi lời đề nghị nhất.
Nếu là một thương nhân, không chỉ cần cái miệng biết tạo ra câu chuyện, mà còn phải có đôi mắt tìm ra kẻ dễ bị câu chuyện đó mê hoặc. Libra chính là người sở hữu cả hai điều đó.
Cho đến tận giây phút cuối cùng khi biến mất, ông ta vẫn không rời mắt khỏi gã quái nhân đã tấn công mình.
"... Cái, cái gì thế này."
November ngơ ngác nhìn cảnh tượng Libra và thuộc hạ của lão biến mất hoàn toàn, sau đó dời ánh mắt thẫn thờ đó sang Jason. November giận dữ lao tới.
"Cái thằng phản bội chết tiệt nàyyyy!!!"
Bốp! Gã tung một cú đấm thẳng vào má Jason, kẻ đang kiệt sức vì sử dụng năng lực. Năng lực khiến người ta lạc lối tuy rất chí mạng, nhưng với một kẻ không có nhiều Tinh quang như Jason, đó là sức mạnh không thể lạm dụng. Cú đấm không hề lạc đường mà lao thẳng chính xác vào nơi nó nhắm tới.
"Dừng lại."
Nếu September không ngăn cản, Jason chắc chắn đã trúng cú đấm đó và rơi vào tình trạng nguy kịch. Gã là một quái nhân yếu ớt đến mức đó.
"Nhưng đại ca!"
"Tao bảo dừng thì dừng đi thằng ranh này. Mày còn định tự tay cắt giảm số nhân sự vốn đã biến mất của chúng ta à?"
"... Xì."
Lúc này November mới hạ nắm đấm xuống.
"Trả thù cái con khỉ, tang lễ cái con khỉ, dành thời gian đó mà đi luyện tập thêm đi thằng ranh. Lúc nãy tao nhìn mà thấy thảm hại vãi lìn. Một đòn cũng không trúng thì còn ra thể thống gì nữa?"
"Nhưng, nhưng mà đại ca...."
"Nhưng nhị cái gì. Không làm thế này thì mày không chịu chú ý đến tao chứ gì? Thôi đi. Dù sao tất cả cũng chỉ là vô ích thôi."
September vừa đắc ý nắm chặt xấp tiền vừa tiếp lời.
"Dù sao một khi chúng ta đã kết nghĩa anh em thì tuyệt đối sẽ không chết. Chuyện đó mày cũng biết mà. Hiện tại October, anh hai của mày, cũng chỉ là đi đến một nơi hơi xa một chút thôi chứ không phải đã chết."
Thành viên của Argo Family về cơ bản là bất tử. Một khi đã lập lời thề, toàn bộ anh em vừa là cá nhân, đồng thời cũng là một cá thể duy nhất.
Dự đoán trước đây của Han Jae-jung là hoàn toàn chính xác.
Trừ khi tước đi mạng sống của tất cả anh em cùng một lúc, nếu không Argo Family là bất diệt.
"Thế nên dẹp mấy chuyện trả thù hay tang lễ đi. Lúc nghe thấy cái trò để tang ba năm, tao còn nghi ngờ không biết mày có đúng là xuất thân từ Mỹ không đấy. Tao cứ ngỡ trong người mày không phải chảy dòng máu tương cà mà là máu kim chi cơ. Vừa vô nghĩa vừa lãng phí thời gian. Dành thời gian đó mà luyện tập chiến đấu hoặc đi thu phục thêm người đi."
"... Em biết rồi."
"Mày không quên tâm nguyện của chúng ta chứ?"
"Thách thức."
"Phải."
September lại gật đầu một lần nữa.
"Thách thức những tồn tại mạnh nhất, những Quái thú. Đó là mục tiêu của chúng ta. Đừng quên điều quan trọng nhất."
Như thể câu chuyện đã kết thúc, September đưa xấp tiền lại gần họng pháo. Đoàng! Một tiếng nổ lại vang lên, lửa phun ra từ đại bác. Một nửa xấp tiền biến mất, nửa còn lại cũng trở thành mồi lửa cháy rực.
September dùng nó để châm thuốc lá.
"Đi đi."
"Vâng."
Coi lời đó là tín hiệu, vô số người trong phòng tản ra.
November cũng là một trong số đó.
Trong lòng gã vẫn còn đọng lại một cảm giác khó chịu không thể xóa nhòa.
Tại sao đại ca lại nghe câu chuyện của kẻ thù như Libra, tại sao không chuẩn bị trả thù, và cuộc thách thức đó bao giờ mới bắt đầu.
Gã trở thành anh em chỉ vì thích đánh nhau. Gã cứ ngỡ vào Family này thì sẽ được đánh nhau đến chết.
Nhưng khi vào rồi mới thấy, thứ gã cảm nhận được chỉ là bức tường hiện thực to lớn.
Đánh nhau muốn vui thì phải có sự qua lại, nhưng trên đời này có quá nhiều kẻ mạnh. Không chết thì được gì chứ. Khi mà bản thân cũng chẳng thể giết được đối phương.
November muốn tiếp tục trả thù, thách thức và chiến đấu.
Để làm được điều đó, chỉ có một thứ duy nhất.
"Mình cần sức mạnh...!"
Sức mạnh để không bao giờ phải chịu nhục nhã trước bên ngoài nữa.
Sức mạnh để đưa Argo Family của chúng ta lên tầm cao hơn nữa.
"Thằng phản bội kia! Đặc huấn thôi!"
November hét lên với Jason đang lủi thủi đi phía sau rồi lao thẳng ra sân. Tất nhiên, một quái nhân đã hoàn thành chòm sao thì không thể tăng trưởng về thể chất, nhưng ít nhất gã vẫn có thể rèn luyện kỹ thuật.
Jason lặng lẽ nhìn theo bóng lưng gã đang xa dần rồi thầm nghĩ.
"Thật ghen tị vì anh có thể tiến bước như vậy."
Gã vẫn chưa biết bản thân mình thực sự muốn gì.
Han Jae-jung mở mắt.
"Trần nhà quen thuộc quá...."
Trần nhà bệnh viện mà anh đã quá đỗi quen thuộc đang chào đón anh.
"Cuối cùng cũng tỉnh rồi à."
"... À."
"Cái đồ anh trai chết tiệt này."
Han Jae-jung quay đầu lại xác nhận nơi phát ra giọng nói. Một cô gái với vóc dáng nhỏ nhắn đang ngồi trên chiếc ghế ngay cạnh giường, tha thiết nắm chặt lấy tay anh.
Có lẽ cô ấy đã luôn ở đây, chờ đợi để được trò chuyện với anh từ trước khi anh mất ý thức.
Đồng đội gần như là duy nhất của anh, Jo A-yun.
"Cái danh xưng đi kèm trước chữ anh trai của em nghe hơi rợn người đấy. Nói năng đáng yêu hơn chút đi nào."
"Anh trai chết tiệt♥ Đồ khốn kiếp♥"
"Giọng nói đáng yêu không có nghĩa là lời nói sẽ trở nên đáng yêu đâu."
Dù nói bằng giọng nũng nịu nhưng nội dung lại cực kỳ hung bạo.
"Tỉnh lại làm gì? Sao không chết quách đi cho rồi. Hả?"
"Nói vậy mà bàn tay nắm tay anh lại ấm áp thế này sao."
"Cá, cái này chỉ là... em đang chờ xem bao giờ nó mới lạnh ngắt đi thôi."
"Uầy đáng sợ thế. Em thực sự muốn anh trở thành xác chết đến vậy à?"
"... Đừng có mỉa mai như thế nữa."
Anh đáp lại một cách đùa cợt theo nhịp điệu đó, nhưng câu trả lời nhận được lại lạnh lùng hơn dự đoán. Đó là một sự biến động cảm xúc cực kỳ mãnh liệt.
Thực tế, tinh thần của Jo A-yun không hề ổn định.
"Anh thực sự đã có thể, hức, thực sự đã có thể chết rồi mà..."
Giọng nói của Jo A-yun bắt đầu nghẹn ngào. Cô càng siết chặt tay Han Jae-jung hơn. Đến mức dấu móng tay hằn sâu trên mu bàn tay anh.
Nỗi uất ức kìm nén bấy lâu nay vừa thấy Han Jae-jung đã tuôn trào như vỡ đê.
"Em đã... đã... thực sự đã lo lắng đến nhường nào chứ... hức, liên lạc cũng chẳng thèm nói lời nào... bơ hết, hức, phớt lờ hết... cái đồ tồi tệ này...."
"À, không, chuyện đó là...."
"Tại sao lại bơ em... tại sao chứ... ngày nào em cũng lo lắng chăm sóc cho anh, vậy mà tại sao lúc nào anh cũng phớt lờ... cứ như thể em là đứa vô dụng rồi vứt bỏ em vậy.... Cá cắn câu rồi thì không thèm cho ăn nữa hả... đồ rác rưởi...."
Han Jae-jung hốt hoảng định ngồi dậy ngay lập tức nhưng cơ thể không bình thường nên không thể làm được. Vì vậy, anh đành phải quan sát những giọt nước mắt của Jo A-yun thêm một lúc nữa.
"Em vô dụng đến thế sao...? Hả? Em đã định dâng hiến cả gan cả mật cho anh rồi, vậy mà chuyện đó lại phiền phức đến thế à...!"
"Chuyện, chuyện đó là sao chứ A-yun."
Anh thử ngồi dậy một lần nữa, và lần này đã thành công. Han Jae-jung không buông bàn tay đang đan chặt với Jo A-yun ra, mà dùng cánh tay còn lại ôm cô vào lòng.
"Sao em lại vô dụng chứ. Hả? Tất cả là lỗi của anh, sao em lại nói thế."
"Hức... oa oa...."
"Anh là thằng tồi. Anh xin lỗi."
"Biết thế là tốt đồ chết tiệt... anh không biết à đồ khốn kiếp...."
"Ờ, ừ, phải rồi...."
"Lúc nào cũng chỉ phớt lờ mỗi em thôi...."
"Kìa, sao anh lại phớt lờ A-yun của chúng ta chứ."
"Thế thì là gì... là cái gì chứ...! Tại sao lại không trả lời...!"
"Ừm... chuyện đó."
Trong lúc anh đang lặng lẽ xoa đầu Jo A-yun như vậy, có ai đó lặng lẽ tiến lại gần.
"A-yun à."
Cô ấy không chào hỏi chủ nhân của phòng bệnh là Han Jae-jung trước, mà bắt chuyện với vị khách khác trước.
"Em có thể tránh ra một lát không? Chị có chuyện muốn nói với Jae-jung."
"... Seol-hwa?"
Han Jae-jung thoáng chốc ngỡ mình nghe nhầm. Cô không thấy con bé đang khóc lóc kể lể nỗi uất ức sao? Mang theo sự nghi hoặc đó, anh gọi tên cô, và Seol-hwa nhìn anh.
"Ừ sao thế? Jae-jung?"
Cô ấy hỏi ngược lại như thể thực sự không biết mình đã làm sai điều gì.
Han Jae-jung vừa ôm Jo A-yun trong lòng, vừa nhìn chằm chằm vào Yoon Seol-hwa và thầm nghĩ.
"Hỏng bét rồi."
Dù không thông qua thắt lưng, anh cũng biết được một tương lai duy nhất.
Nếu chuyện anh bị giới hạn thời gian sống bị lộ ra, chắc chắn anh sẽ chết dưới tay những người này trước khi tuổi thọ thực sự cạn kiệt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn