Chương 147: Chương cuối: Thiệp mời và Đám cưới
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~40 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương
"Này..."
"Suỵt!! Ngài Berry không được mở miệng đâu! Phấn sẽ bị lem đấy ạ!"
"Ư bư..."
Tôi rất tò mò về dáng vẻ của Lily.
Thật bất công khi chỉ mình tôi không được thấy. Dù sao tôi cũng là chú rể mà.
Mấy cô thị nữ phụ trách trang điểm này không hiểu sao lại nhiệt tình đến thế, họ chẳng cho phép tôi cử động dù chỉ một chút.
Không chỉ lúc trang điểm, mà ngay cả bước chân định tiến về phía Lily cũng bị họ chặn đứng.
"Nếu ngài bỏ chạy, chúng tôi sẽ hét toáng tên ngài lên cho cả thiên hạ biết đấy ạ."
Nhìn xem.
Họ đe dọa thế này thì làm sao mà chạy được chứ.
Dẫu biết chú rể không được thấy dáng vẻ cô dâu trước, nhưng... thú thực là tôi có chút ghen tị.
Cái cảm giác đố kỵ khi nghĩ rằng tất cả những gã đàn ông khác ngoài tôi đều đã được thấy và chào hỏi em.
"Phì. Đúng như lời Hoàng nữ điện hạ nói luôn."
"...?"
Một thị nữ nhìn thấy vẻ mặt hậm hực của tôi liền bật cười.
Sau đó, những thị nữ xung quanh cũng cười theo nắc nẻ.
Tại sao chứ?
"Đây là lời nhắn mà Hoàng nữ điện hạ để lại ạ: "Đặc biệt vì người chồng hay ghen của em, em đã không cho bất kỳ người đàn ông nào ngoài phụ hoàng được thấy em trong bộ váy cưới đâu, nên anh đừng lo nhé"!"
"Ờ...."
"Đã bảo ngài đừng có cử động miệng rồi mà!"
"Ư bập!"
Em đã nắm thóp được đến mức đó sao.
Dù là vợ tôi, nhưng việc em dự đoán được mọi hành động của chồng mình... thật đáng nể.
An tâm trước lời nhắn của Lily, tôi phó mặc cơ thể cho các thị nữ.
Cứ thế, không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
"Oa...."
"Khi được trang điểm tử tế thế này, trông ngài Berry cũng ra dáng lắm đấy chứ?"
"Hừm, tất cả là nhờ công sức của chúng ta mà! Phải tầm này mới xứng đáng đứng cạnh Hoàng nữ điện hạ chứ!"
Trước những lời khẳng định hùng hồn của các thị nữ, tôi chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo.
Chắc chắn dáng vẻ phản chiếu trong gương của tôi lúc này là một mỹ nam vượt xa cả Ian Cedric.
Vậy thì Lily sẽ thế nào đây.
Chẳng cần nói cũng biết, chắc chắn em sẽ xinh đẹp hơn bất kỳ Lily nào trong ký ức của tôi.
"Cuối cùng thì khoảng cách vốn có chắc chắn sẽ còn nới rộng thêm nữa thôi."
Váy cưới vốn là một "vật phẩm gian lận".
Đó là loại trang phục khiến ngay cả những người phụ nữ bình thường cũng trông như tuyệt thế giai nhân.
Đem cái đó khoác lên người một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành... thì tôi chỉ còn biết hy vọng mình không trông như một con bạch tuộc khi đứng cạnh em thôi.
"Nào, tôi xin giải thích lại một lần nữa ạ."
Một thị nữ đeo kính với thái độ nghiêm túc đưa cho tôi một tờ giấy.
Đó là bản giải thích về trình tự lễ cưới.
Tôi không nhớ mình đã từng nghe qua chưa, nhưng vì lúc đó quá bận rộn nên có lẽ tôi đã nghe tai này lọt tai kia.
"Đầu tiên, ngài Berry sẽ tiến vào trước và đứng trước mặt Thánh nữ. Sau đó, Hoàng nữ điện hạ sẽ cùng Hoàng đế bệ hạ tiến vào, hai người sẽ hôn nhau sau lời chúc phúc của Thánh nữ. Tiếp theo là nghe ca đoàn hát thánh ca và các tiết mục khác, sau đó hai người sẽ cùng bước đi trên con đường hoa (Virgin Road), và cuối cùng hãy hôn nhau một lần nữa ở điểm kết thúc ạ."
"... Chờ chút."
"Có vấn đề gì sao ạ...?"
"Không... không phải vậy."
Cái đó rõ ràng là kiểu đám cưới Hàn Quốc mà.
Rốt cuộc em lấy cái kiến thức đó ở đâu ra vậy...
"À, nhân tiện thì kế hoạch và lộ trình này đều do Hoàng nữ điện hạ đề ra ạ. Cả bữa tiệc sau đó cũng là ý tưởng của điện hạ nên ngài cứ yên tâm ạ."
"... Biết ngay mà."
Em định sử dụng kiến thức của tôi để tổ chức một đám cưới phá cách chưa từng có trong lịch sử Đế Quốc.
Nếu bảo đáng yêu thì cũng đáng yêu.
Mà bảo thâm hiểm thì cũng thâm hiểm thật.
Những lúc thế này, hưởng ứng theo mới là đạo làm chồng.
"Vậy thì cứ làm theo thế đi."
"Ngài không cần xem lại sao ạ?"
"Thì... chắc là chẳng có ai hiểu rõ phương thức này hơn tôi đâu."
Huống hồ Lily cũng chỉ là nhìn lén qua ký ức của tôi thôi.
Làm sao mà thắng nổi một người Hàn Quốc chính hiệu chứ.
Đối với một người không nhớ là đã được nghe giải thích như tôi, đây quả là một tin mừng.
"Chẳng phải ca đoàn chỉ hát từ giữa buổi lễ thôi sao."
Tại sao ngay cả khi đang chờ chú rể tiến vào mà tôi vẫn nghe thấy tiếng hát của ca đoàn nhỉ.
Cũng may đó là những giọng ca thanh thót.
Nên nghe mãi chắc cũng không chán.
"Sống đến từng này tuổi, tôi không ngờ mình lại được dự đám cưới của Hoàng nữ đấy."
"Tại sao cô lại ở đây?"
Bỏ mặc người chồng và đứa con tử tế ở nhà.
Trước câu hỏi bằng ánh mắt của tôi, đôi vai của Celina khẽ nhún nhảy.
"Thì sao chứ? Tôi nghĩ đây là cơ hội duy nhất để trêu chọc Kiếm Thánh mà."
Xem chừng cô ta đã dùng ma pháp để lẻn vào đây.
Mất công giúp cô ta không bị phát hiện, vậy mà cô ta lại dùng vào việc này.
"... Nếu hôm nay không phải ngày cưới của tôi thì cô thực sự... phù, thôi bỏ đi."
Đầu óc tôi không còn đủ tỉnh táo để mà đôi co với Celina nữa.
"Tôi đến để chúc mừng đấy."
Giọng điệu thản nhiên.
Trong đôi mắt thoáng hiện lên một tia vui mừng mờ nhạt.
"... Cô á?"
"Thì cũng có thể mà. Dù sao thì nhờ có anh mà tôi đã có được thứ mình muốn. Cả bà mẹ khốn khiếp đó tôi cũng đã giết rồi."
"Tự mình chửi mẹ luôn cơ đấy. Đúng là ác nữ đời đầu có khác."
Vì dù sao cô ta cũng chẳng hiểu được nên tôi cứ mặc sức mà nói.
Làm sao Celina có thể hiểu được tiếng lóng của tôi chứ.
Nhưng suy nghĩ đó của tôi đã nhanh chóng bị phủ nhận, và tôi một lần nữa nhận ra rằng thế giới này có rất nhiều thiên tài.
"Nếu anh cứ tiếp tục lạm dụng ngôn ngữ của thế giới mình như vậy, có khi tôi sẽ tự ý phân tích nó luôn đấy."
"...... Cái gì?"
Cô ta phát hiện ra rồi sao?
Tôi thậm chí còn không kịp nghi ngờ.
Vẻ mặt của Celina bình thản như thể đang nói một điều hiển nhiên.
"Dĩ nhiên rồi."
Celina nói.
Một tương lai bị thay đổi vốn không thể xảy ra.
Một sự tồn tại vốn không nên có.
Sự xuất hiện của một kẻ bất thường (Irregular).
"Một sự tồn tại vốn không nên có đã xuất hiện. Vậy mà sự tồn tại đó lại sử dụng một ngôn ngữ mà tôi không hề biết?"
Thế nên cô ta đã đưa ra kết luận chắc chắn rằng tôi là người thế giới khác.
"Anh đã cứu Ian khỏi vực thẳm tuyệt vọng, cứu tôi khỏi cái chết và xiềng xích của mẹ, và cứu cả Hoàng nữ, người thậm chí còn không được nhắc đến ở cuối cuốn sách tiên tri."
Hiếm khi Celina khen ngợi công trạng của tôi.
Nhưng.
"Tất cả là nhờ các người đã làm tốt vai trò của mình thôi."
Tôi lắc đầu.
Vẻ mặt Celina thay đổi một cách kỳ lạ.
"Khiêm tốn cũng phải có mức độ thôi chứ. Anh coi tôi là cái loại sâu bọ ven đường chắc?"
"...."
"Ian là Dũng giả, còn tôi là con gái của Ma thần. Dù chúng tôi có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa cũng không thể thoát khỏi thảm cảnh nếu không nhờ có anh. Nhờ vào sự lựa chọn của duy nhất một người."
Celina bắt đầu chỉnh đốn lại trang phục.
"Vitamin, cái đó là anh thử tôi đúng không?"
"... Cô muốn nói gì đây."
"Đúng rồi. Là thử tôi."
Nụ cười đầy ẩn ý của cô ta thật đúng chất ác nữ.
Đến giờ này rồi cô ta còn định giở trò gì nữa đây.
Chẳng phải Celina cũng đã đạt được kết cục mình mong muốn rồi sao.
"Không cần nhìn tôi bằng ánh mắt đó đâu. Đã bảo là tôi đến để chúc mừng mà."
Sau đó cô ta bồi thêm một câu chuyện.
"Có lẽ dẫu không phải vì mẹ, tôi cũng đã giết Hoàng nữ rồi."
"Cái gì?"
"Nếu không có anh ở đó."
Dù có nghiến răng nghiến lợi đi chăng nữa thì tôi cũng phải công nhận Hoàng nữ là một mỹ nhân tuyệt vời.
Cô ta, người không muốn ánh mắt của Ian bị mê hoặc bởi nhan sắc của Lily, đã nói.
"Thế nên, chúc mừng và cảm ơn anh."
Lần đầu tiên Celina trịnh trọng cúi chào tôi.
Đó là lễ nghi của một quý cô khi nâng tà váy lên, một điều tôi chưa từng thấy trước đây.
Nghĩa là thế này.
"Chúc mừng anh đã cứu thế giới và có được mỹ nhân số một thế gian. Hỡi vị anh hùng."
Nói ra những lời chẳng hề hợp với lời thoại cuối cùng của một kẻ phản diện hạng ba, dáng vẻ của Celina biến mất.
Như thể ác nữ đời đầu đã hoàn thành xong trọng trách của mình.
Nụ cười rạng rỡ của Celina để lại một ấn tượng sâu sắc.
"... Đúng là không hổ danh là nữ chính mà."
Tôi nở một nụ cười chua chát khi nghe tiếng kèn hiệu vang lên.
Giờ đây, khoảnh khắc chú rể tiến vào đã đến.
Cứ ngỡ là sẽ lo lắng lắm, nhưng khi thực sự đối mặt thì lại không hẳn như vậy.
Cảm giác này giống như đoàn diễu hành khi tôi cùng Lily đến thăm Đế Quốc ngày nào.
Tiếng hò reo vang dội đến khản cả giọng.
Vô số những cánh hoa trang trí trên con đường hoa.
Như một màn biểu diễn, tôi nhặt một bông hoa Cát Tường (Lisianthus) lên và mỉm cười, tiếng hò reo của dân chúng lại càng thêm dữ dội.
"Trông ngài có vẻ rất hạnh phúc."
"Dĩ nhiên rồi, tôi đang hạnh phúc mà."
Tôi cùng Grace chờ đợi Lily.
Đã bao lâu rồi tôi mới lại ngước nhìn Grace như thế này nhỉ.
Dẫu là Hoàng đế tương lai đi chăng nữa, tôi cũng không thể nhìn xuống người đang đứng ở vị trí chủ hôn, nên đành chịu thôi.
Kế hoạch đã được lập ra cực kỳ tỉ mỉ.
Tuổi thọ còn lại của tôi chỉ còn vài năm ngắn ngủi.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tôi sẽ khiến không ai có thể đe dọa được Lily.
"Lẽ ra phải là một ngày cực kỳ vui sướng, nhưng không hiểu sao trông ngài lại có vẻ bất an."
Ánh mắt của Grace đang hướng về phía ngực tôi.
"... Tôi chỉ lo mình sẽ bị đánh giá là người đàn ông không xứng với Lily thôi."
"Đó là lời nói dối đấy ạ."
"...."
"Có vẻ như ngài không có ý định cho tôi biết."
Làm sao tôi có thể cho ai biết chuyện tuổi thọ của mình chẳng còn bao lâu chứ.
Chỉ là lần này, tôi muốn đảm bảo rằng dẫu tôi có chết, Lily cũng sẽ không rơi vào tuyệt vọng.
Để Lily vẫn còn rất nhiều người ở bên cạnh hỗ trợ.
Tôi chỉ đang nỗ lực hết mình cho kết cục sắp tới mà thôi.
"Cô dâu! Tiến vào!"
May quá.
Đúng lúc tôi có thể thoát khỏi sự truy hỏi của Grace.
Grace như không còn cách nào khác đành quay mặt đi.
Tôi cũng chờ đợi sự xuất hiện của Lily.
Một cỗ xe ngựa lộng lẫy đứng trên con đường hoa.
Evangeline, người tham gia với tư cách là phù dâu nhí, đã triệu hồi các tinh linh để thêu dệt bầu trời bằng những đóa hoa.
Bầu trời xanh thẳm dần được trang trí bởi những hình thù hoa lá rực rỡ sắc màu.
Làn gió xuân mát rượi.
Ngay sau đó, cửa xe ngựa mở ra và Lily cùng Hoàng đế xuất hiện.
"...."
Một sự im lặng hoàn toàn khác so với lúc chú rể tiến vào.
Mọi người đều bị mê hoặc bởi nhan sắc của Lily đến mức không thốt nên lời.
Từ đằng xa, Lily nhìn tôi mỉm cười.
Những đóa hoa mà Evangeline dốc hết tâm sức rải ra như có ý chí riêng, chúng cứ lượn lờ xung quanh Lily.
Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
Làm sao có thể không mê đắm cho được chứ.
Kỵ Sĩ Đoàn của Đế Quốc canh giữ đoàn diễu hành.
Ca đoàn của Thánh Quốc chúc phúc cho chúng tôi.
Thánh nữ với tư cách là chủ hôn sẽ là minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu của chúng tôi.
Và tộc Elf, những người bảo hộ thiên nhiên, cùng với thiên nhiên kỷ niệm ngày vui của chúng tôi.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
"Ta giao Lily lại cho cậu đấy."
"Vâng, dẫu có phải hy sinh mạng sống, thần cũng sẽ bảo vệ điện hạ."
Lúc này.
Chỉ lúc này thôi thì không sao.
Ngoại trừ Grace ra thì không ai có thể đọc được lòng tôi.
Vì lễ cưới nên tôi cũng đã tháo Operati Anulus ra rồi.
Đó là khoảnh khắc tôi an tâm nhận lấy bàn tay của Lily.
Xè xè — xè xè — Bất chợt, một đoạn video nào đó bắt đầu được phát ra giữa không trung.
Là ma pháp sao?
Sự thắc mắc chưa dứt, vẻ kinh ngạc đã chiếm trọn khuôn mặt tôi.
- Không phải là tôi đang trầm trồ đâu. Anh có biết việc này nguy hiểm đến mức nào không mà lại làm vậy?
- Nếu còn tỉnh táo thì tôi đã vứt nó ở đâu đó từ lâu rồi.
- Với tình trạng đó, anh sẽ không sống được lâu đâu.
Đoạn video vẫn tiếp tục được phát.
Đó là cảnh tôi trò chuyện với Luyện kim thuật sĩ cầu vồng Iris ngày nào.
Quan khách im lặng.
Lily thì run rẩy cả người.
"Chuyện đó... là sao chứ...?"
Lily nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.
Những giọt nước mắt dâng đầy trong đôi mắt đang dao động đã nói lên cảm xúc đó.
"À, chuyện đó là."
"Không sống được lâu là có ý gì hả!!!"
Cuối cùng Lily cũng không kìm nén được mà hét lên đầy đau đớn.
Bị lộ rồi.
Không, dẫu có bị lộ thì tôi cũng không muốn bị lộ theo cách này vào một ngày như thế này chút nào.
"Trả lời em đi."
Sự tuyệt vọng bất lực bắt đầu bao trùm lấy đôi mắt Lily.
Bàn tay em nắm chặt lấy tay tôi như muốn vỡ vụn, khiến máu không thể lưu thông được nữa.
"Chuyện đó là..."
Tôi khó khăn lắm mới thốt ra được một lời.
Nhưng lời nói đó cũng không thể kết thúc trọn vẹn.
Một lá thư từ trên trời rơi xuống và đậu ngay trên đầu tôi.
Đó là thiệp mời mà tôi đã gửi cho Iris trước đám cưới.
Nhưng nội dung thì hoàn toàn khác với những gì tôi đã gửi.
[Ta đã bảo là hãy gọi tên ta rồi mà, đúng không?] Vì quá nực cười nên tôi bất giác bật cười thành tiếng.
"... Iris."
Thánh nữ Grace kinh ngạc ngước nhìn lên bầu trời.
Tôi chỉ vừa mới gọi tên cô ấy thôi mà.
Ca đoàn.
Và tất cả những người của Thánh Quốc có mặt tại đây đều bắt đầu ngước nhìn lên bầu trời.
Sau đó, từng người một cũng theo ánh mắt của họ mà hướng lên không trung.
Đoạn video lại tiếp tục được phát.
Đó là giọng nói của Iris.
- Có một người cần đến ân sủng của Nữ thần.
- Hành động của cậu ta dẫu có vẻ thực dụng vô cùng, nhưng tâm can thì hoàn toàn khác biệt. Giống như một đứa trẻ đang dùng lớp vỏ hồ đào cứng cáp để bảo vệ sự yếu đuối của chính mình vậy. Đó là một người mà dẫu Ngài có dành trọn sự sủng ái cũng không hề lãng phí.
- Chẳng phải đó là một giấc mơ quá đỗi lớn lao và vĩ đại đối với một kẻ phàm trần sao. Chẳng phải cậu ta đã tạo ra một thế giới tràn đầy sự ấm áp hơn cả kế hoạch của chúng ta sao.
- Nếu một người như vậy không được hưởng trọn vẹn hạnh phúc và tuổi thọ mà phải ra đi, thì còn ai muốn trở thành anh hùng nữa chứ.
- Vì vậy, xin Ngài hãy xem xét lại. Hỡi Aesir.
Đoạn video kết thúc.
Và rồi bầu trời mở ra.
Đây không phải là một cách nói ẩn dụ.
Bầu trời thực sự mở ra và từ đó một người phụ nữ bước xuống.
Với đôi cánh thiên thần.
Với đôi mắt và mái tóc rực rỡ sắc cầu vồng.
Cùng với những quầng sáng mà bất cứ ai nhìn vào cũng thấy đó chính là phúc lành của thiên thượng.
Thiên thần.
Iris từ trên trời giáng xuống trước mặt chúng tôi.
[Ta hỏi đây.]
"Thần xin tuân theo ý chỉ của thiên thượng."
Thánh nữ Grace quỳ xuống.
Tiếp theo, từng người một của Thánh Quốc cũng bày tỏ sự kính ngưỡng.
Đó là một áp lực mà tôi chưa từng cảm nhận được trước đây.
Như thể đang chứng minh rằng một vị thần thực sự chính là như thế này.
[Phàm nhân, Lilysiana Yekaterina có thể thề trước thiên thượng rằng sẽ mãi mãi không bao giờ rời bỏ chồng mình không.] Ngay cả giọng nói cũng khác biệt.
Có lẫn một chút tạp âm thần thánh, thể hiện hoàn hảo phong thái của một vị thần.
"... Thần xin thề."
Iris gật đầu rồi hướng về phía tôi.
[Anh hùng, Berry Yekaterina có thể thề trước thiên thượng rằng sẽ dâng hiến tất cả vì vợ mình không.]
"... Thần xin thề."
Tôi thấy Iris nở một nụ cười hài lòng.
Đó là nụ cười mà chỉ mình tôi có mặt tại đây mới có thể nhìn thấy.
[Các ngươi đã thay mặt thiên thượng bảo vệ trật tự thế giới và mưu cầu sự bình an. Vì vậy.] [Hôm nay, tại nơi này, ta trịnh trọng tuyên bố ý chỉ của Aesir.] Tay Iris hướng lên bầu trời.
Quầng sáng bao quanh cô ấy bắt đầu bao phủ lấy tôi và Lily.
Cảm giác hưng phấn và tràn đầy sức sống dâng trào.
[Thiên thượng công nhận tình yêu và nhân duyên của hai ngươi. Công nhận phép màu mà tình yêu của hai ngươi đã tạo ra.] [Dẫu ngày sinh có khác nhau, nhưng hai ngươi sẽ cùng hưởng trọn vẹn tuổi thọ được ban cho và cùng đón nhận giây phút cuối cùng vào cùng một ngày, cùng một giờ.] Iris vừa cười rạng rỡ vừa nói.
[Giây phút cuối cùng của hai ngươi sẽ tràn ngập cảm giác hạnh phúc viên mãn.] Và còn nữa.
[Nhân duyên của hai ngươi dẫu là cái chết cũng không thể chia lìa.] [Thiên thượng xin bảo chứng cho cuộc hôn nhân của Berry Yekaterina và Lilysiana Yekaterina.] Bầu trời mở ra và ánh sáng thiên đường bao phủ lấy chúng tôi.
Nói cách khác.
Tóm tắt những gì Iris muốn nói là thế này.
Hai người đã được công nhận là thiên duyên tiền định thực sự.
Vì vậy, đừng có nghĩ đến chuyện chết cho đến khi hưởng hết tuổi thọ được ban cho.
Minh chứng cho điều đó chính là cơ thể tôi lúc này.
Một sức sống chưa từng có từ trước đến nay.
Cảm giác vạn năng như có thể làm được bất cứ điều gì.
Một sự tĩnh lặng bao trùm.
Tôi nhìn quanh.
Ngay cả Grace, người đứng ở vị trí chủ hôn, cũng đã bước xuống khỏi bục như những người khác, quỳ gối trước chúng tôi và bày tỏ sự kính ngưỡng.
Ngay cả Thánh nữ cũng chưa từng trực tiếp nhận được sự lựa chọn của thiên thượng như thế này.
Điều này đã trở thành lý do khiến Thánh Quốc tuyệt đối không thể bày tỏ sự thù địch với Đế Quốc.
Ánh mắt Iris hướng về tôi.
Như muốn hỏi tôi đang làm gì vậy.
Bất chợt, tôi bật cười khi thấy hộp nhẫn quen thuộc đang cầm trên tay.
"Không ngờ mình lại được chúc mừng một cách long trọng thế này."
Nhìn vẻ mặt của Lily, có vẻ em cũng đã nhận ra rằng mọi vấn đề của tôi đã được giải quyết hoàn toàn.
Dẫu đang nhận được sự chúc phúc và kính ngưỡng của tất cả những người có mặt tại đây, đôi mắt em vẫn chỉ hướng về phía tôi.
Tôi từ từ quỳ một chân xuống và mở hộp nhẫn ra.
"Hoàng nữ điện hạ."
Tôi sinh ra là thị tùng của em và được phép ở bên cạnh em.
Tôi đã nhận được mạng sống.
Và nhận được tình yêu.
Tôi đã có được ý nghĩa để sống tiếp.
"Anh biết... anh vẫn còn nhiều thiếu sót. Dẫu vậy."
Tôi đã trở thành đồng đội của em và bảo vệ em.
Em đã cho anh cảm nhận được hy vọng rằng anh có thể bảo vệ một ai đó.
"Em sẽ yêu anh chứ?"
Tôi đã trở thành người yêu của em.
Tôi đã nhận được tình yêu của em.
Và tôi đã trao tình yêu cho em.
"Anh thừa biết em sẽ trả lời thế nào mà."
Lily vừa khóc vừa đưa bàn tay trái ra.
Dáng vẻ em vừa nở nụ cười rạng rỡ vừa rơi nước mắt.
Thật may vì tôi đã giữ được lời hứa sẽ chỉ khiến em rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.
Tôi từ từ lồng chiếc nhẫn Operati Anulus vào ngón áp út bàn tay trái của Lily.
Con bướm lúc này không còn mang màu sắc vốn có mà tỏa ra ánh trăng dịu nhẹ.
Chiếc nhẫn tôi đang đeo thì tỏa ra màu sắc rực rỡ như ánh mặt trời.
Vút.
Lily kéo đầu tôi lại gần.
Cảm nhận được hơi ấm ngọt ngào của đôi môi.
Nụ hôn thề nguyện vẫn mang theo vị mặn của nước mắt như mọi khi.
"Em yêu anh. Thật lòng đấy."
<Nhân vật phụ cứu sống Hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn> HOÀN

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn