Chương 136: Ngoại truyện. Tôi là thầy, em là trò (3)
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên.
Mọi người đều tạo nên một bầu không khí ồn ào náo nhiệt.
Lớp 10-3 do thầy toán chủ nhiệm chắc chắn sẽ còn náo loạn hơn cả các lớp khác.
"... Haizz."
Đầu óc tôi trở nên mông lung.
Mới hôm qua tôi còn đinh ninh cô ấy là người lớn, vậy mà giờ lại là học sinh cấp ba sao.
"Lại còn đen đủi thế nào mà lại vào đúng trường mình nữa chứ..."
Đúng là không còn gì để nói.
"Thường thì mấy cái sự kiện kiểu này chỉ xảy ra khi là học sinh cùng trường thôi chứ."
Tôi gõ cọc cọc xuống bàn với vẻ hơi bực bội.
Việc tình cờ tái ngộ với một học sinh mới chuyển trường xinh đẹp là một trong những sự kiện rập khuôn thường thấy.
Ngoại trừ trường hợp đối tượng tái ngộ lại là giáo viên.
Ngay cả với một kẻ đã tiêu hóa không biết bao nhiêu bộ Ropan như tôi, đây cũng là một tình huống hoàn toàn xa lạ.
Cũng phải thôi.
Ở cái đất nước Hàn Quốc này, làm gì có chuyện tình yêu giữa thầy và trò lại có thể được xuất bản công khai cơ chứ.
Nếu có tồn tại thì chắc cũng chỉ có ở mấy trang web gắn mác 18+ thôi.
Ở những nơi đó thì làm gì có lấy một chút lãng mạn nào như trong mấy bộ tiểu thuyết mạng hạng ba, nên tôi lại càng không thể biết được.
"... Từ giờ trở đi hãy giữ khoảng cách thôi."
Dù sao thì cũng mới biết nhau được mấy ngày.
Nếu tính thời gian thực tế thì chỉ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ.
Mối quan hệ ngắn ngủi đó thì có gì đặc biệt chứ.
....
....
- Đã nhận thì không được quên. Nếu đó là ơn huệ thì lại càng không.
Tôi đã nhận 500 nghìn won từ một học sinh cùng trường.
- Anh mua tận ba cuốn cơ ạ?
Tôi đã bị một học sinh cùng trường bắt gặp cảnh đang mua tiểu thuyết Ropan.
"... Chết tiệt."
"Ơ...? Kìa thầy Kim! Sao trông thầy ủ rũ thế! Có chuyện gì vậy, chuyện gì vậy!"
Thầy Shim, trưởng ban học sinh, vỗ mạnh vào vai tôi.
Dù là một ông chú hơn 50 tuổi và hay bao đồng, nhưng qua thời gian tiếp xúc, tôi biết ông ấy không phải người xấu.
Chắc hẳn thấy tôi đang trầm ngâm một cách hiếm hoi nên ông ấy mới tiến lại gần.
"... Thưa trưởng ban."
"Ờ, nói đi thầy Kim. Tôi tuy chẳng có gì nhưng được cái hay lắng nghe tâm sự của người khác..."
"Người nước ngoài có thuộc đối tượng điều chỉnh của luật phòng chống tham nhũng không ạ?"
"...."
Một khoảnh khắc im lặng.
Trưởng ban học sinh liếc nhìn thái độ của tôi rồi huýt sáo, lẳng lặng lùi bước.
Có vẻ như cái trực giác cảm nhận nguy hiểm tích lũy suốt hơn 50 năm cuộc đời đã phát huy tác dụng.
"A, ái chà... cái đầu óc tôi này. Đã bảo là hôm nay phải kiểm tra bài tập thu về mà lại quên mất... Vậy nhé thầy Kim, có gì để lần sau tôi nghe tâm sự nhé?"
Trưởng ban học sinh biến mất trong nháy mắt.
Tôi thở dài, ôm đầu suy nghĩ.
"Mình phải làm sao bây giờ."
"... Thầy phải làm sao cái gì cơ ạ?"
"Oái!!"
Rầm!
Vì quá giật mình nên tôi đã ngã nhào cả người lẫn ghế xuống sàn.
Không chỉ vì giọng nói đột ngột vang lên sau lưng.
"Thầy đang mải suy nghĩ gì mà lại giật mình đến thế ạ?"
Mà còn vì giọng nói của người mà tôi không muốn gặp nhất lúc này vừa vang lên.
"Em Lilysiana."
"Vâng. Thầy Kim Bin."
"Không được tự ý vào phòng giáo vụ đâu đấy."
Để che giấu sự bối rối, tôi cố tỏ ra bình tĩnh và dựng lại chiếc ghế.
Liệu cô bé có nghe thấy việc tôi đang trăn trở về chuyện của cô bé không?
Tôi liếc nhìn Lilysiana, thấy cô bé đang nghiêng đầu.
Ngón tay cô bé chỉ về phía cửa phòng giáo vụ đang mở.
"Em có gõ cửa rồi mới vào mà thầy?"
"À... vậy sao?"
"Vâng. Và thầy ơi."
"Hửm?"
"Vì em là học sinh nên thầy cứ nói trống không cũng được ạ."
Chết tiệt.
Có vẻ như nhận thức từ hôm qua vẫn chưa thoát khỏi đầu tôi.
"Thầy, thầy thấy thế này thoải mái hơn..."
"Sáng nay em thấy thầy vẫn nói trống không với các bạn cùng lớp mà."
"...."
"Hay là."
Sột soạt.
Lilysiana tiến lại gần tôi một bước.
Một mùi hương ngọt ngào xộc thẳng vào mũi.
"Đối với thầy, em là một học sinh đặc biệt lắm sao ạ?"
Giọng nói thì thầm nũng nịu.
Tôi vô thức nuốt nước bọt một cái.
Không biết cô bé có nhìn thấy không.
Sự chuyển động của yết hầu tôi.
Tôi thầm trách cái đầu óc vẫn chưa thoát khỏi nhận thức của mấy ngày trước.
Việc không thể coi cô bé này là học sinh cũng chính là vì lý do đó.
Sự bối rối bao trùm lấy tâm trí tôi.
"Mà, chắc chắn là vậy rồi."
Lilysiana lùi xa khỏi tôi với một nụ cười tinh nghịch.
Khóe miệng cô bé trông vừa như đang trêu chọc, vừa như đang vui sướng, không biết có phải do tôi tưởng tượng không.
"Vì em là học sinh nước ngoài duy nhất, nên nếu nói là đặc biệt thì cũng đúng thôi nhỉ?"
"Ờ, ờ... đúng vậy."
"Thấy thầy có vẻ bận nên lần sau em lại ghé ạ. Xin lỗi vì đã làm thầy giật mình nhé. Thầy "Kim Bin"?"
"...."
Lilysiana đến như một cơn gió rồi lại biến mất như một làn khói.
Cảm giác như vừa bị ma đưa lối quỷ dẫn đường vậy.
Vị thế của chúng tôi đã bị đảo ngược so với mấy ngày trước.
Sự thản nhiên của cô bé vẫn y nguyên, nhưng nguyên nhân là do thái độ của tôi đối với cô bé đã thay đổi.
"Ngay từ đầu năm học đã rối tung rối mù thế này rồi."
- Không có ạ. Ở nhà một mình chán quá nên tôi mới ra ngoài chơi, và rồi... tèn ten.
Bất chợt, nụ cười sâu sắc của Lilysiana hiện lên trong tâm trí.
Có lẽ nụ cười đó của Lilysiana là biểu hiện của niềm vui khi tìm thấy một con mồi tươi mới chăng.
Mười ngày đã trôi qua kể từ khi Lilysiana chuyển trường đến.
Mười ngày là một khoảng thời gian ngắn nếu nói là ngắn, nhưng cũng đủ dài nếu nói là dài.
Trong khoảng thời gian này, Lilysiana đã thành công trong việc chiếm được cảm tình của bạn bè cùng lớp cũng như các thầy cô giáo.
Tất nhiên, ngoại hình của cô bé cũng đóng góp một phần không nhỏ vào thành quả đó, nhưng.
"Ơ? Chào Ha-yeon!"
"Chào Lily! Hôm qua cảm ơn cậu nhé, hôm nay để tớ bao cậu ở căng tin coi như đền đáp!"
"Ơ? Cứ thế này thì tớ không biết ví của cậu có trụ nổi không đâu đấy?"
"Ờ, ờ..."
"Tớ đùa thôi- cậu biết tớ đâu có ăn được nhiều thế."
Có vẻ như sự thản nhiên đặc trưng đó đã phát huy tác dụng.
Ánh mắt của Lilysiana, người đang trò chuyện vui vẻ với bạn bè, hướng về phía tôi.
"Ơ! Thầy ơi!!"
Lilysiana phớt lờ đám bạn và chạy thẳng về phía tôi.
Các bạn cùng lớp giờ đây coi đó là chuyện đương nhiên và mỉm cười.
"Nhìn kìa, cứ thấy thầy ngữ văn là Lily lại chạy tót đến, đúng là Lily cũng biết nhìn người thật, thầy ngữ văn đẹp trai thế cơ mà."
"Cũng may đấy chứ. Từ khi biết Lily nhắm thầy ngữ văn, đám con trai im hơi lặng tiếng hẳn đi còn gì."
"Dạo này tai mình thính quá mức rồi đấy."
Dù không gần lắm nhưng những câu chuyện ở khoảng cách mà bình thường sẽ không nghe thấy được cứ thế lọt vào tai tôi.
Tôi trở nên nhạy cảm với những ánh mắt mà lẽ ra không nên cảm nhận được.
"Thầy ơi?"
"À, ừ... Lily. Có chuyện gì vậy em?"
Tôi cũng nhận ra rằng trong ánh mắt của Lily chứa đựng một thiện ý không rõ nguyên do.
Nói là không rõ nguyên do theo đúng nghĩa đen của nó.
So với đám học sinh ở ngôi trường bình thường này, tôi chắc chắn là thuộc diện đẹp trai.
Nhưng đó cũng chỉ là chuyện trong trường học. Nếu so sánh một thiếu niên với một người đàn ông trưởng thành, tâm lý của con gái lứa tuổi này đương nhiên sẽ thích những người đàn ông trưởng thành và chín chắn hơn một chút.
Xét đến điều đó, ngoại hình của tôi thậm chí còn không xứng tầm với đẳng cấp của Lilysiana.
Lilysiana so với tôi thì phải...
- Tại sao anh lại tránh ánh mắt của em? Anh vị hôn phu không tên tuổi kia.
"... Hửm?"
"Dạ?"
"Vừa rồi, em nói gì cơ?"
"Em có nói gì đâu ạ..."
Là do tôi tưởng tượng sao.
Kể từ khi gặp Lilysiana, đầu óc tôi cứ thấy rối bời một cách kỳ lạ.
Lấy đó làm cớ để đẩy cô bé ra, nhưng cảm giác cứ thấy lấn cấn thế nào ấy, nên tôi vô thức nhận hết mọi thiện ý của Lilysiana.
Tôi cũng đã bị trưởng ban học sinh nhắc nhở vài lần về việc phải chú ý giữ khoảng cách.
"Này, Lily."
"Vâng thưa thầy."
"Dù gì đi nữa, thầy là giáo viên. Vì vậy em cũng nên giữ lễ nghĩa cơ bản và duy trì một khoảng cách nhất định chứ."
"Em đã làm gì thất lễ sao ạ?"
"Không, không phải vậy, nhưng mà..."
"50."
Cơ thể tôi run lên khi nghe thấy con số quen thuộc.
Đó là chuyện của cuối tuần trước.
Thứ Bảy hôm đó, khi tôi ghé thăm để trả lại 500 nghìn won cho Lilysiana, câu trả lời của cô bé đã khiến tôi vô cùng bối rối.
- Nếu anh cứ tự ý trả lại, em sẽ báo cáo anh theo cái luật phòng chống tham nhũng gì đó đấy.
Cái đó mà cũng nói được sao.
Tôi hỏi chẳng phải cô bảo ơn huệ nhất định phải trả sao, làm thế này thì đâu phải là trả ơn, và câu trả lời nhận được còn kinh khủng hơn.
- Vậy thì, dùng 500 nghìn won đó đi ăn món gì ngon với em đi. Coi như chúng ta huề nhau chuyện đó.
"Tại sao em lại cứ cố chấp với thầy như vậy."
Tôi hỏi lại câu hỏi mà tôi đã hỏi vào cuối tuần trước.
Lilysiana nhìn tôi chăm chú rồi im lặng, lộ vẻ mặt đang suy nghĩ mông lung.
"Em cũng không biết nữa ạ. Chỉ là... không hiểu sao em lại thích thầy."
"... Thầy không nghĩ mình đã làm gì để khiến em có cảm tình đến thế."
"Chẳng phải vì thế nên mới càng là định mệnh sao ạ?"
"Em mà nói thế ở đâu là thầy bị đuổi việc đấy."
"Vậy thì để em thuê thầy nhé."
"... Đừng có nói mấy câu như nữ chính tiểu thuyết mạng nữa đi."
Tôi thở dài và lắc đầu.
Đó là vì tôi không biết lý do tại sao cô bé này lại ám ảnh với mình đến vậy.
Trông cô bé không giống như đang có một tình yêu bệnh hoạn.
Chỉ là một cách thuần khiết.
Khi thấy tôi thực sự bối rối, cô bé lại lộ vẻ mặt đắng chát rồi quay đi.
"Một tiểu thư tài phiệt xinh đẹp thế này lại đột nhiên yêu một người đàn ông gặp trên đường ngay từ cái nhìn đầu tiên sao?"
Làm gì có chuyện tiện lợi như vậy ở ngoài đời thực chứ.
Hiện thực không phải là tiểu thuyết mạng.
Có lẽ Lilysiana đang hiểu lầm điều gì đó thôi.
Một cô gái tuổi dậy thì lần đầu tiên tạo được mối nhân duyên ở nơi đất khách quê người.
Có lẽ nhiều yếu tố phức tạp khác trộn lẫn đã khiến Lilysiana lầm tưởng cảm xúc dành cho tôi là tình yêu.
- Vì đây là hiện thực mà anh và em sẽ cùng chung sống.
Nhói-.
Lại nữa rồi. Cơn đau kỳ lạ này.
"Sắp đến giờ vào lớp rồi nên thầy đi đây. Lily, em cũng mau về lớp chuẩn bị tiết học đi."
"Vậy, hẹn gặp thầy vào giờ nghỉ tiếp theo ạ."
Lilysiana bước đi thoăn thoắt rồi biến mất.
Dù khoảng cách khá xa, nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cô bé.
"... Mình cũng thật là, tại sao lại thế này chứ. Biết rõ làm vậy cũng chẳng khá hơn được chút nào mà."
Có vẻ như Lilysiana cũng đang khốn khổ vì cảm xúc của chính mình.
Phải chăng vì cuộc gặp gỡ đầu tiên quá kỳ lạ nên mới không còn cách nào khác.
"Là giáo viên, mình phải cư xử cho đúng mực."
Việc không tạo khoảng cách cho Lilysiana sẽ là lựa chọn tốt nhất cho cô bé đó.
Với tư cách là một người lớn.
Và với tư cách là một giáo viên.
Không thể vì học sinh làm vậy mà ngay cả tôi cũng nảy sinh những cảm xúc xao động được.
Chắc chắn tất cả chỉ là một sự cố bắt nguồn từ sự hiểu lầm thôi.
Tôi trấn tĩnh lại tâm trí và bước đi để chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn