Chương 106: Cái Chết Của Kim Bin (3)
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~30 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Cộc cộc.
Tiếng gõ cửa lịch sự vang lên cùng với một giọng nói.
Luôn vào cùng một thời điểm, theo cùng một cách thức, tôi cử động cơ thể theo thói quen và thoa lớp kem trắng cuối cùng lên vùng quanh mắt.
"Hoàng nữ điện hạ, đã đến giờ dùng bữa sáng rồi ạ."
"… Ừ! Ta ra ngay đây!"
Mở cửa ra, Marianne vẫn cúi người chào tôi như mọi khi.
"Thực đơn bữa sáng hôm nay gồm có bít tết cá hồi kèm húng tây và sả, cùng với các món phụ, và…."
Một lời giải thích dài đến mức có thể gọi là rườm rà.
Thế nhưng tôi không hề thốt ra một lời phàn nàn nào, chỉ lặng lẽ đợi Marianne giải thích xong.
Với tư thế của một Hoàng nữ, và nụ cười của một Hoàng nữ trên môi.
"… Xin hết ạ."
"Trông ngon quá nhỉ! Nếu Marianne cũng có thể ăn cùng thì tốt biết mấy. Lúc nào ta cũng thấy tiếc vì chuyện đó."
"Người quá khen rồi ạ. Hơn nữa…."
"Hửm?"
"Đêm qua, người ngủ có ngon không ạ?"
….
….
"Ừ! Tất nhiên rồi! Marianne chẳng phải đã nói giấc ngủ đủ là quan trọng nhất sao?"
"…… Nếu Hoàng nữ điện hạ đã nói vậy thì tôi hiểu rồi ạ."
"Ừ ừ, vậy ta đi đây nhé?"
Khi tôi bước đi trước, Marianne lại một lần nữa cúi đầu sâu và nói.
"Tôi sẽ chuẩn bị trà và hương liệu tốt cho giấc ngủ sâu. Mong người hãy sử dụng… hỡi ánh sáng duy nhất của Đế quốc."
"… Ta biết rồi! Cảm ơn nhé. Sau khi dùng xong ta sẽ cho ngươi biết cảm nhận" Đã bảo là ngủ ngon rồi mà, sao cứ dai dẳng thế nhỉ.
Việc cô ấy lo lắng cho tôi thì tôi rất cảm kích, nhưng thế này thì hơi quá rồi.
Thế nhưng, việc trả lời qua loa cũng không phải là phong thái của một Hoàng nữ.
Tôi giữ vững khí chất trong từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, không hề lơ là mà đáp lại Marianne bằng một câu trả lời dịu dàng rồi rời đi.
"Hoàng nữ điện hạ, người đã dậy rồi sao."
Ian Cedric cung kính cúi đầu chào tôi.
Tôi đã bảo không cần phải làm thế rồi, vậy mà chẳng biết từ bao giờ, ngày nào cậu ta cũng đợi tôi trước nhà ăn sinh viên.
Thỉnh thoảng vào những ngày đầy bụng, tôi cũng muốn bỏ bữa, nhưng cậu ta có vẻ quá khắt khe rồi.
"Ta đã bảo không cần phải chào hỏi như thế rồi mà."
"… Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể làm khác được."
Hà.
Cái tính cứng đầu này cậu ta học từ đâu không biết.
Trước đây tôi cứ ngỡ cậu ta chỉ là một tên ngốc tốt bụng, giờ nhìn lại mới thấy đúng là một khối đá bướng bỉnh.
Tôi khẽ xua tay rồi bước vào trong nhà ăn, Ian Cedric cũng lẳng lặng bước theo sau tôi.
"Tôi mong hôm nay người sẽ dùng hết phần ăn đã được chuẩn bị."
Lại là câu đó.
Đã là lần thứ bao nhiêu rồi không biết.
"Vì dạ dày ta nhỏ nên không ăn hết được thôi. Chuyện bất khả kháng như vậy sao cậu cứ nhắc mãi thế?"
"Nhưng lần trước khi chúng ta cùng ăn cơm hộp…."
….
….
Ánh mắt Ian nhìn tôi run rẩy dữ dội.
Cả tay. Cả chân.
Cứ như thể cậu ta vừa nghe tin mình phải bước đi trên một lớp băng sắp vỡ vậy.
"À, không có gì đâu. Xin hãy quên chuyện đó đi."
"… Thật là nhạt nhẽo."
Đang nói dở lại thôi, cảm giác tâm trạng tôi có chút chùng xuống.
Cộp cộp.
Mỗi khi tiếng giày đồng phục vang lên, ánh mắt của mọi người lại đổ dồn về phía tôi rồi nhanh chóng thu lại.
Cứ như thể họ vừa nhìn thấy thứ gì đó không nên nhìn vậy.
Đó không phải là ánh mắt ghê tởm, sợ hãi hay né tránh.
Mà là… thương hại?
Dám mang lòng thương hại đối với Hoàng nữ của Đế quốc, nếu đây không phải là Học Viện mà là ở Đế quốc, thì dù có bị trừng phạt nặng nề cũng chẳng có gì để bào chữa.
"Không đâu, đã là một Hoàng nữ chân chính thì phải có lòng bao dung chứ."
Phải rồi.
Có lẽ họ có thứ mà tôi không có chăng.
Chẳng hạn như, một mối nhân duyên….
"À xem này, ta quên mất. Thực đơn bữa sáng… hãy cho ta ít hơn định lượng một chút và không cần món tráng miệng đâu."
"À, tôi… hiểu rồi ạ."
Tôi đáng sợ lắm sao?
Những khuôn mặt không mấy quen thuộc, ai nấy đều run cầm cập khi đứng trước mặt tôi. Chẳng hiểu tại sao nữa.
Tôi lại bước đi và hiên ngang chiếm lấy vị trí chính giữa, thay vì chỗ ngồi trong góc khuất tầm mắt mọi người như mọi khi.
Vì từ lúc nào đó, vị trí trung tâm này đã trở thành chỗ ngồi cố định của các thành viên trong đội chúng tôi.
… Tại sao cái chỗ trong góc kia lại bị bỏ trống nhỉ.
Dù cho chỗ ngồi có chật kín đi chăng nữa, cũng chẳng có ai muốn ngồi vào chỗ đó.
Hay là có tin đồn nơi đó bị nguyền rủa rồi chăng.
"Xin chào Hoàng nữ điện hạ."
"Chào Grace."
"À, xin chào… Hoàng nữ điện hạ."
"Ừ chào Anna."
"Chào."
"Chào Bianca, hôm nay cậu không đi cùng Lipre sao?"
"Lipre bảo có thư từ Viridia gửi tới nên sẽ đến muộn một chút."
"Ra vậy."
Khi tôi ngồi xuống, mọi người bắt đầu liếc nhìn tôi.
… Tôi đâu phải là vật trưng bày đâu chứ.
Người đầu tiên lên tiếng bắt chuyện sau khi khẽ quan sát sắc mặt tôi là Grace.
"Hoàng nữ điện hạ, hôm nay tôi cũng sẽ… ban phước và phục hồi sinh lực cho người."
"Lúc nào cũng cảm ơn cậu, nhưng mà… dù sao cậu cũng là Thánh nữ, cứ dành đặc quyền cho cá nhân thế này có ổn không?"
Ánh mắt của Grace hướng về phía ngực tôi.
Cùng là phụ nữ với nhau thì có gì mà nhìn chứ, ngược lại nếu so về kích cỡ thì bên kia lớn hơn nhiều, chẳng hiểu sao cứ nhìn của tôi làm gì.
"… Chắc là sẽ ổn thôi. Hơn nữa, tôi mong người hiểu rằng phục hồi sinh lực và ban phước không phải là vạn năng."
"Ta cũng biết chừng đó mà."
"Người đã biết vậy mà còn…!!!"
Đứng phắt dậy.
Grace hét lên và rời khỏi chỗ ngồi.
"Sao thế…? Có vấn đề gì sao?"
Vì không hiểu lý do nên tôi nghiêng đầu hỏi.
Trong mắt cô ấy thoáng hiện lên một chút hơi nước.
Ngay sau đó cô ấy lắc đầu và ngồi xuống lại.
"Không có gì đâu ạ."
Tiếp theo là Anna.
"H-Hoàng nữ điện hạ… đây là những loại thuốc tốt cho sức khỏe ạ."
Hôm nay Anna cũng mang theo một ôm đầy các loại thuốc nước.
Cô ấy bày đủ loại thuốc đủ màu sắc lên bàn rồi bắt đầu giải thích từng loại cho tôi như mọi khi.
"Đây là thuốc phục hồi sinh lực. Đây là thuốc ổn định tâm thần. Còn đây là các loại thuốc bổ sung dinh dưỡng ạ."
"… Hôm nay không có thuốc hỗ trợ giấc ngủ sao?"
"À. Loại đó nếu cứ tiếp tục sử dụng sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe nên…."
"Ra vậy."
Tôi tặc lưỡi đầy tiếc nuối.
Vì có lẽ đêm nay tôi lại phải thức trắng.
Để có thể thấy anh dù chỉ là trong mơ….
Đêm nay nên đọc cuốn sách nào để giết thời gian đây.
Lúc nào tôi cũng chỉ biết đêm đã qua khi ánh mặt trời buổi sáng ló diện.
Vì rèm cửa dày trong phòng tôi luôn được kéo kín mỗi đêm mà.
Chắc Marianne đã kéo rèm để ngăn tôi ngắm nhìn bầu trời đêm chăng. Đúng là một thị nữ có quá nhiều nỗi lo.
"Th-Thức ăn đã có rồi ạ."
Cuối cùng thì bữa tiệc thịnh soạn mà tôi hằng mong đợi cũng đã được dọn ra.
Không quên nở một nụ cười để bày tỏ sự ngon miệng, tôi cẩn thận cắt miếng cá hồi và nhai.
Nhai nhai… nuốt.
"Ngon thật đấy."
Mọi người chỉ bắt đầu dùng bữa sau khi đã quan sát hết chuỗi hành động này của tôi.
Nghe nói ở phương Đông xa xôi có lễ nghi là người lớn tuổi hoặc người có địa vị cao phải bắt đầu dùng bữa trước thì những người khác mới được ăn… dạo này ở Học Viện đang thịnh hành phong cách phương Đông sao?
"Mà này Ian, từ giờ đừng đứng gác đêm trước ký túc xá khoa Ma pháp nữa. Cậu làm ồn ào đủ chuyện rồi đấy."
"… Tôi hiểu rồi ạ."
"Đứng từ xa cũng cấm luôn. Cứ về ký túc xá của cậu mà ngủ đi."
"…."
Ian Cedric giữ im lặng.
Nếu cậu ta không nghe lời thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
Ian không phải là người của Đế quốc, và lại càng không phải là thuộc hạ của tôi.
"Haiz, tùy cậu vậy."
"… Tôi vô cùng xin lỗi."
Măm,
"A, no quá."
"""Dạ?"""
Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn chằm chằm vào những món ăn đặt trước mặt tôi.
Một mẩu bánh mì buổi sáng mới chỉ bị cắn một miếng.
Súp kem chỉ mới có dấu vết được động vào.
Bít tết cá hồi mới được cắt hai nhát.
Món phụ thì… đã ăn được một miếng.
"Đúng là rất ngon, nhưng ta no quá không ăn nổi nữa. Có ai thấy thiếu không? Nếu không ngại đồ ta đã ăn dở thì cứ lấy đi."
"""…."""
Những đứa trẻ đang nhìn tôi đồng loạt buông nĩa và thìa xuống như thể đã mất hết cảm giác ngon miệng.
Bầu không khí u ám và tĩnh lặng đột ngột bao trùm.
Vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên tôi khẽ nghiêng đầu, đúng lúc đó giọng của Lipre vang lên từ xa.
"L-Lily sinh đồ…!! Có thư từ tiểu thư Evangeline này!!"
"Ờ… cảm ơn nhé, nhưng tại sao thư của ta cậu lại cầm…?"
"Đó là vì cậu chẳng bao giờ có ý định kiểm tra hòm thư… À. Không có gì đâu, cứ mở ra xem đi. Tiểu thư Evangeline bảo rất nhớ cậu đấy. Và còn…."
"Lipre!!!!"
Rầm!
Ian Cedric đập bàn hét lớn.
Sau đó cậu ta nhắm mắt lại và lắc đầu với Lipre.
"À, ha ha… không có gì đâu. Cứ mở ra xem đi. Đọc cái này rồi lấy lại tinh thần nhé."
Nói rồi cậu ta vỗ vai tôi vài cái rồi rời đi.
Mở thư ra, bên trong có một mẩu giấy nhỏ cùng với một bông hoa.
[Bông hoa này là hoa Cát Tường bạc mà ngài …… đã nói là rất thích. Em cũng đã định tặng hoa Hướng Dương hay hoa Bách Hợp, nhưng em nghĩ cái này sẽ tốt hơn….] Ngay sau đó, một cảm giác buồn nôn khó cưỡng ập đến.
"Oẹ!"
"""Hoàng nữ điện hạ!"""
Tôi xua tay với những đứa trẻ đang hớt hải lo lắng cho mình.
"Kh-Không sao đâu. Ta đi vệ sinh một chút…."
Khi tôi vội vàng bước đi, những tiếng trò chuyện loáng thoáng lọt vào tai.
"Rốt cuộc phải làm sao đây…."
"Hay là, thử dùng thuốc lãng quên ký ức xem sao…?"
"… Tôi cũng biết về loại thuốc đó, nhưng nếu lỡ giữa chừng ký ức quay lại thì lúc đó sẽ không thể cứu vãn được nữa. Hiện tại việc cô ấy tự mình kìm nén thế này có lẽ vẫn là tốt nhất."
"V-Vậy thì phải làm sao…."
"…… Xin lỗi, mọi người có thể để tôi yên tĩnh một lát được không?"
"Hả? Cô Grace định đi đâu vậy…."
"Tôi cũng có chuyện cần phải suy nghĩ ạ."
Rầm!
Ngay khi bước vào nhà vệ sinh, tôi khóa cửa lại và nôn ra tất cả những gì vừa ăn.
"Oẹ oẹ oẹ!!"
Tôi đã làm một việc mà một Hoàng nữ không bao giờ nên làm.
… Không sao đâu. Chuyện này không có ai nhìn thấy cả.
Sẽ không có vấn đề gì hết.
Mình vẫn đang sinh hoạt… bình thường.
Và vẫn đang sống tốt.
Phải rồi.
Đúng như những gì "anh" mong muốn….
Vì nếu đây là hình phạt thì mình nhất định phải chịu đựng cho bằng được.
Dù có mệt mỏi đến đâu, dù có thấy thà chết đi còn hơn thì mình cũng sẽ kiên trì đến cùng.
Em nhớ anh.
Đến bao giờ, phải chịu đựng thêm bao lâu nữa… em mới có thể gặp lại anh đây.
… Em yêu anh.
"Nghe đồn 30 kỵ sĩ đó… tất cả đều là những kẻ đã đạt tới cảnh giới sao?"
"Phải đạt đến mức đó thì mới có thể ghi danh vào hàng ngũ Thánh Kiếm chứ. Chứ cậu tưởng ta một mình hạ gục 30 tên tôm tép nào đó sao?"
"Cũng không hẳn là vậy nhưng…."
Nói cách khác, ý của Finn là thế này.
Dù có 30 người như tôi xông vào cũng không thể thắng nổi anh ta.
Chẳng trách Celina lại đánh giá tôi yếu đi thảm hại như vậy.
"Hà… thế này thì đi đâu cũng chẳng dám xưng là đệ tử của Thánh Kiếm nữa rồi."
Tôi nằm vật ra đất và phàn nàn như vậy.
Ngay lập tức, phía bên kia dòng sông u ám, tôi thấy những kẻ đang nhìn chúng tôi với ánh mắt rực lửa.
"Nói cái gì vậy chứ. Với một kẻ có tài năng xuất chúng đến mức ta muốn tự mình đi rêu rao là đệ tử của mình như cậu thì sao."
… Cái tên này, lại đi nói mấy lời khách sáo không hợp với mình chút nào.
"Này. Tôi đã dùng cả kinh nghiệm của anh, rồi trải qua bao nhiêu khổ cực mới lên được cảnh giới đó đấy. Vậy mà còn…."
"Với cái cơ thể không thể dùng để ám sát của ta mà cậu làm được những kỳ tích đó thì đúng là tài năng xuất chúng rồi còn gì."
Finn nhướng mày mỉm cười.
Vì hoàn toàn không hiểu nên tôi nghiêng đầu hỏi lại.
"Ý anh là sao? Cơ thể của anh ngay từ đầu đã không thể dùng để ám sát sao?"
Thật là vớ vẩn. Vậy tôi là cái gì chứ.
Thấy tôi nhìn bằng ánh mắt đó, Finn thở dài và bắt đầu giải thích chi tiết.
"Nói đúng hơn, cơ thể của ta gần như hoàn hảo để trở thành một kỵ sĩ. Dù cậu có thể hiện kỹ năng của một sát thủ đến đâu đi chăng nữa, việc không thể phát huy được dù chỉ là một phần nhỏ thực lực vốn có của mình cũng là điều hiển nhiên."
"… Giải thích kỹ hơn chút nữa xem nào."
"Mọi sinh vật đều có giới hạn của riêng mình. Ví dụ như con người không thể mọc ra đôi cánh vậy."
"Nghĩa là, ngay từ khoảnh khắc nhập vào cơ thể anh, tôi đã không thể nở rộ với tư cách là một sát thủ… ý anh là vậy sao?"
Finn khẽ gật đầu.
"Cậu nghĩ ta có thể chạm tới đỉnh cao của kỵ sĩ chỉ bằng tinh thần thôi sao? Nếu không có nền tảng cơ bản là cơ thể thì đó là điều không thể."
"Nếu chỉ bằng tinh thần mà có thể chạm tới đỉnh cao, thì chẳng lẽ cứ đem một cung thủ Elf tới giáo dục tinh thần là có thể đưa họ lên đỉnh cao của kỵ sĩ sao."
Tôi không còn lời nào để nói.
Bởi vì nếu vậy thì tôi….
"Vậy thì tôi…."
"Cậu, về phương diện đó, có thể coi là một thực thể thuộc hàng đỉnh cao không kém gì ta đâu. Ngược lại, chính cơ thể của ta đã trở thành vật cản đấy. Hãy nhìn cơ thể của cậu bây giờ đi."
Nơi này là cõi âm. Nơi linh hồn trú ngụ.
Vì vậy cơ thể tôi ở đây mang hình dáng của linh hồn.
Chiều cao lý tưởng.
Làn da không tì vết.
Đôi bàn tay thon dài, nhưng dài hơn nhiều so với những ngón tay mà tôi thường cảm nhận.
"Cấu trúc xương của cậu hoàn toàn khác với ta."
"Và, với đôi mắt của cậu, chắc hẳn cậu có thể nhìn thấy lũ khốn phía bên kia dòng sông trong bóng tối này chứ."
Nghe vậy, tôi quay đầu nhìn lũ khốn đang hằm hè nhìn chúng tôi.
"… À, lũ ác quỷ đó sao?"
"Sao, giờ mới thấy thực tế là mình đang ở địa ngục à?"
Phì. Một tiếng cười khẩy thoát ra.
"Tôi vốn đã biết mình không thể lên thiên đàng rồi mà? Và còn…."
Tôi nhìn lũ đó và mỉm cười.
"Lũ ác quỷ tầm thường đó định làm gì chúng ta chứ."
Xác của lũ ác quỷ đã nằm la liệt khắp nơi.
Thanh kiếm của Finn đã nhuốm đen bởi dòng máu nhớp nháp của chúng.
"Nếu muốn kéo chúng ta xuống địa ngục thì cứ thử xem."
"Phải, với những kẻ không biết lượng sức mình mà dám xông tới, chúng ta phải biến nơi này thành địa ngục của chính chúng mới đúng."
Tôi và Finn nhìn nhau cười.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn