Chương 135: Ngoại truyện. Tôi là thầy, em là trò (2)
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Sau khi về nhà, tôi tắm rửa sạch sẽ rồi thay quần áo.
Dù không đổ mồ hôi mấy nhưng cảm giác dính dớp vẫn rất khó chịu.
"Cơm nước thì đại khái một quả chuối với sữa chua không đường là xong, giờ chuẩn bị đi ra ngoài tiếp thôi."
Lý do tôi đặt báo thức hôm nay không phải vì chuyện gì khác.
Đó là vì bộ tiểu thuyết mạng thể loại Ropan (Lãng mạn kỳ ảo) mà tôi yêu thích cuối cùng cũng đã được xuất bản thành sách.
Là một con mọt truyện Ropan chính hiệu, làm sao tôi có thể bỏ lỡ cơ hội này chứ.
Với những tác giả hợp gu, tôi sẽ không tiếc tiền mua sạch từ sách đến xu để ủng hộ họ đến cùng.
Tôi sẽ khiến họ chìm đắm trong hương vị ngọt ngào của chủ nghĩa tư bản để họ không bao giờ có ý định ngừng viết lách nữa.
"Hê hê, tuần này cũng đã nạp xong 500 xu để gửi cho các tác giả truyện tâm đắc. Hôm nay chỉ gửi 100 xu cho những tác giả nào làm lay động trái tim mình thôi."
Nhờ cô tiểu thư nhà giàu phương Tây nào đó mà tôi lại có thêm một khoản tiền từ trên trời rơi xuống.
Với số tiền này, chắc tôi có thể gắn máy trợ thở cho hai ba bộ truyện tâm đắc đang thoi thóp của mình rồi.
"Để xem nào... có tác phẩm nào lượt theo dõi tầm 490 không nhỉ? Mình muốn là người thứ 500 để tạo nên một cột mốc đáng nhớ quá."
Vừa đi đến hiệu sách vừa nghịch điện thoại thì đúng lúc đó.
"Ơ...? Lại gặp nhau rồi."
"...?"
Một giọng nói nghe rất quen.
Giọng nói dịu dàng, trong trẻo như tiếng chim họa mi.
"A."
Tôi ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại để xác nhận chủ nhân của giọng nói.
Cô ấy nhìn tôi và nở một nụ cười rạng rỡ.
Sự trùng hợp đến mức này thì đúng là hiếm thấy. Nếu nói đây là định mệnh thì cũng chẳng sai chút nào.
"Anh đang xem cái gì mà chăm chú thế?"
Cảm giác như ngửi thấy hương thơm của một nụ hoa vừa chớm nở giữa mùa đông giá rét.
Nghịch lý thay, tôi lại có ảo giác như đang ngửi thấy hương vị của mùa xuân.
Lilysiana, người tôi vừa gặp sáng nay, đang đứng trước hiệu sách.
....
....
Mấy gã đàn ông đang định tiến lại bắt chuyện với Lilysiana thấy tôi thì lần lượt tặc lưỡi rồi quay bước đi.
Có vẻ như họ hiểu lầm tôi là bạn trai của cô ấy.
"... Cô cố ý làm vậy sao?"
"Một chút ạ? Hơn nữa gặp được người quen hiếm hoi ở Hàn Quốc thế này thì không thể không chào hỏi được đúng không?"
Cô ấy thản nhiên nhún vai.
Đúng là cái miệng không ai bằng.
"Vậy, anh đang xem cái gì mà thú vị thế?"
Lilysiana nghiêng đầu nhìn về phía tôi.
"Tôi không có sở thích khoe khoang gu của mình cho người khác biết đâu."
Tôi nhanh chóng tắt màn hình điện thoại rồi bước vào trong hiệu sách.
Không biết là không có việc gì làm, hay là vì tôi mà thay đổi kế hoạch.
Lilysiana cũng đi theo tôi vào hiệu sách và tiếp tục câu chuyện.
"Thôi mà- trông tôi thế này thôi chứ cũng biết tôn trọng sở thích của người khác lắm đấy! Tôi không phải kiểu người thấy ai xem anime là coi thường đâu!"
"... Tại sao cô lại khẳng định là tôi đang xem anime chứ?"
"Không phải sao?"
"Không phải."
Dù có chút tương đồng, nhưng cái gì không phải là không phải.
... Thậm chí, có lẽ tiểu thuyết mạng còn là một thể loại mang tính cá nhân hơn nhiều.
"Thường thì những người hay giấu giếm như vậy là đang xem anime hoặc truyện tranh mà. Chẳng lẽ giữa thanh thiên bạch nhật thế này anh lại đi xem phim người lớn khi đang đi ngoài đường sao."
"... Khụ! Mọi, mọi người nghe thấy hết bây giờ!"
Trời đất ơi.
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi từ "phim người lớn" lại có thể thốt ra từ miệng một mỹ nhân thế này giữa thanh thiên bạch nhật.
Hơn nữa, cô bé người nước ngoài này sao lại biết cả cụm từ "thanh thiên bạch nhật" cơ chứ.
Đám học sinh ở trường tôi nếu hỏi chắc cũng phải có năm sáu đứa mỗi lớp không biết nghĩa chính xác của từ này đâu.
"Xì, có sao đâu chứ. Ai muốn nghe thì cứ nghe."
"... Haizz."
"Vậy, anh đến hiệu sách để mua gì thế?"
"Lilysiana, cô không có lịch trình gì sao? Sao cứ lẽo đẽo theo tôi từ nãy đến giờ vậy."
"Không có ạ. Ở nhà một mình chán quá nên tôi mới ra ngoài chơi, và rồi... tèn ten."
Cô ấy dang tay về phía tôi với vẻ mặt đầy hào hứng.
Cái kiểu không thèm giấu giếm ý đồ này mới thật là đáng sợ.
"Đừng có coi người khác như một sự kiện giải trí chứ."
"Thôi mà, được đi cùng một mỹ nhân thế này chẳng phải là chuyện tốt sao? Tôi có bắt anh mua gì cho đâu, cứ đi cùng nhau một lát đi."
"...."
Phải, thú thật thì cảm giác cũng không tệ chút nào.
Được hẹn hò với một người phụ nữ có ngoại hình khiến bất cứ người đàn ông nào, thậm chí là cả phụ nữ cũng phải ngoái nhìn ít nhất một lần.
Không chỉ không tệ, mà phải nói là rất tuyệt.
Nếu như hôm nay tôi không phải đi mua sách tiểu thuyết Ropan.
"Thế này thì chẳng phải những gì mình vừa nói không xem anime lại nghe như lời nói dối sao."
Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ coi đó là Light Novel hoặc truyện tranh thiếu nữ thôi.
Một kẻ mua những thứ đó về xem mà lại bảo không xem anime? Trong nhận thức thông thường thì đó là một định kiến không thể tồn tại.
Dù vậy, là một con mọt truyện Ropan, tôi không thể để lỡ việc mua bản in vào đúng ngày phát hành đầu tiên được.
Đã là nam nhi thì phải quyết đoán.
Tôi phớt lờ Lilysiana và đi thẳng đến khu vực tiểu thuyết mạng/Light Novel.
Cảm giác như Lilysiana đang mỉm cười, nhưng chắc là do tôi tưởng tượng thôi.
Đến nơi, điều đầu tiên tôi kiểm tra là khu vực quảng cáo.
Vì là sách mới phát hành hôm nay nên hoàn toàn có khả năng chứ.
Nhưng đáng tiếc là khu vực quảng cáo chỉ toàn những bộ Light Novel đang hot dạo này.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải ngồi xổm xuống ở một góc khuất của quầy tiểu thuyết mạng để tìm kiếm tác phẩm.
"Để xem nào, Nhân vật phụ... Nhân vật phụ... A, đây rồi."
Trong số 10 cuốn đang được bày trên kệ, tôi cầm lấy 3 cuốn.
Tất nhiên rồi.
Một cuốn để đọc.
Một cuốn để sưu tầm.
Và một cuốn để đi truyền bá.
"... Anh mua tận ba cuốn cơ ạ?"
Lilysiana, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát tôi, nghiêng đầu hỏi.
Khác với dự đoán của tôi, trong ánh mắt của Lilysiana không hề có sự khinh bỉ hay ghê tởm kiểu "hóa ra là vậy".
Cô ấy dường như chỉ hỏi vì sự tò mò thuần túy.
"Vâng, tôi đều có việc cần dùng đến cả."
"Ra là vậy."
Cô ấy gật đầu trước câu trả lời có phần khô khan của tôi.
Cô gái này rốt cuộc là người thế nào vậy.
Nhìn tính cách và thái độ thì có vẻ như cô ấy sẽ xâm phạm ranh giới của tôi, nhưng thực tế những gì cô ấy làm lại chẳng hề gây khó chịu chút nào.
Không chỉ có vậy.
Dù là vì ngoại hình, nhưng cảm giác rung động kỳ lạ cứ thế không ngừng trào dâng.
Tít-. Nhân viên thu ngân quét mã vạch của 3 cuốn sách rồi cho vào túi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi và Lilysiana.
Cảm giác như tôi có thể đọc được suy nghĩ qua ánh mắt đó vậy.
Kiểu như... hóa ra những người thế này cũng thích mấy thứ này sao...
"Của anh hết 36. 000 won ạ. Anh có muốn tích điểm không?"
"Có ạ. 010........."
....
....
"Bây giờ tôi sẽ về, còn cô định thế nào?"
"Ờ... tôi thì."
Rột rột-.
Đồng hồ sinh học trong bụng đánh chuông inh ỏi.
Nhìn đồng hồ thì đã là 12 giờ 30 phút trưa. Đến giờ ăn rồi.
"A, ừm... chuyện đó. Từ sáng đến giờ tôi chưa ăn gì cả..."
Lilysiana đỏ mặt xua tay.
Vẻ tự tin lúc nãy biến đâu mất tiêu rồi.
"Cô có muốn đi ăn trưa cùng không? Gần đây có một tiệm burger thủ công, nghe nói burger phô mai ở đó ngon lắm."
"Ơ...? Sao anh biết tôi thích phô mai vậy?"
"Dạ? Thì chỉ là......."
Nghĩ lại thì, tại sao tôi lại nghĩ cô ấy sẽ thích phô mai nhỉ.
Chẳng biết nữa. Chắc là do cái gọi là nhìn người đoán tính cách chăng.
"Thì cứ vậy thôi. Vì là người nước ngoài nên tôi nghĩ chắc cô sẽ thích phô mai."
"Oa... anh đúng là một người đầy định kiến đấy. Nhưng vì anh đoán đúng nên tôi chẳng biết nói gì hơn."
"Dù sao cũng đã nhận tiền của cô rồi. Tôi sẽ mời, dù không biết dùng số tiền này để mời cô có ổn không."
"Hi hi, tôi sẽ ăn thật ngon ạ―."
Ngày hôm đó, tôi đã cùng Lilysiana ăn trưa và trò chuyện về những chuyện không đâu như thế.
Tít- tít- tít-.
Sáng thứ Hai đã đến.
Cái ngày mà tôi ước gì nó đừng bao giờ tới đã cưỡng ép mở mắt tôi ra và chiếu thẳng ánh nắng mặt trời vào.
"Hà... chết tiệt. Không muốn đi học chút nào..."
Có lẽ do cả đêm không uống nước nên giọng nói như thây ma vang lên khắp phòng.
Tôi thức dậy với mái tóc bù xù, uống nước rồi vội vàng chuẩn bị đến trường.
"... Sáng nay đại khái ăn 5 quả trứng ốp la là được rồi."
Trứng là chân ái.
Tôi nghĩ trong tất cả các loại thực phẩm trên đời này, không có thứ gì hoàn hảo hơn trứng.
Nếu không vì cholesterol hay những tác động xấu khác, tôi nghĩ mình có thể ăn hết cả khay trứng trong một ngày.
Tôi ăn 5 quả trứng ốp la lần lượt với.
Muối.
Sốt Mayonnaise.
Tương cà.
Nước tương.
Và sốt mù tạt rồi rời khỏi nhà.
....
....
"Vì vậy, cụm từ "Yalli yalli yalla-seong yallari yalla" ở đây không có ý nghĩa gì đặc biệt cả. Đó là một đặc trưng riêng của dân ca thời Goryeo. Nó là một cấu trúc điệp khúc lặp đi lặp lại đơn giản được đưa vào để tạo cảm giác nhịp nhàng và thống nhất cho mỗi đoạn thơ."
"Thầy ơi! Vậy là dân ca Goryeo bài nào cũng "Yalli yalli"... cái kiểu đó hả thầy?"
"Không, đặc trưng của nó không phải như vậy."
"Haha điên mất thôi, cả lũ mà làm thế thì chắc là phê thuốc tập thể rồi chứ gì? Đi đâu cũng thấy yalli yalli"
"Mấy đứa con trai im hết đi được không? Đừng có làm phiền thầy dạy học."
"Mấy đúa con tzai im hết đi đượcc khôngg Đừng có làm phiền thầy dạy họcc."
"A, cái bọn này."
Một tiết học ngữ văn bình thường ở trường cấp ba.
Vì là học sinh lớp 10 mới nhập học nên trông đứa nào đứa nấy vẫn còn tràn đầy sức sống.
Một nửa số học sinh ngồi bàn cuối đang gục xuống bàn ngủ.
Một nửa trong số đó thì mải mê thì thầm to nhỏ với nhau.
Không phải cứ ngồi bàn đầu là học sinh ưu tú đâu.
Vì đa số là những đứa hay bày trò kỳ quặc để phá đám tiết học như vừa rồi.
Ngược lại, những học sinh có thành tích tốt thường ngồi ở những vị trí tầm trung như hàng thứ 2 hoặc thứ 3.
Trong số đó, các học sinh nữ thường có thái độ học tập tốt nhất.
"... Chính vì cái kiểu nghe giảng như thế nên dạo này tin tức về việc vi phạm quyền giáo viên mới tràn lan trên báo đài đấy."
"Không đâu thầy ơi! Bọn em thế này là học sinh gương mẫu lắm rồi đấy ạ!"
"Đúng rồi ạ! Trên tivi còn có mấy đứa điên đánh cả thầy giáo cơ mà."
"... Ít nhất nếu muốn so sánh thì hãy so sánh với con người đi. So sánh với mấy đứa không bằng cầm thú đó làm gì."
Ngay lúc thầy và trò đang tán gẫu về những chuyện không đâu.
Cộc cộc.
Ai đó gõ cửa lớp.
Việc gõ cửa trước lớp trong giờ học nghĩa là người đó ít nhất không phải là học sinh.
Có vẻ như một giáo viên khác có việc cần gặp tôi.
"...? Vâng-."
Cùng với câu trả lời, cửa trước lớp mở ra, giáo viên chủ nhiệm lớp 10-3 nơi tôi đang dạy bước vào với vẻ mặt gãi đầu bối rối.
"A ha ha, xin lỗi vì đã làm phiền tiết học của thầy Kim..."
"À, không có gì đâu ạ... nhưng thầy Lee. Học sinh phía sau thầy là..."
Phía sau lưng thầy giáo dạy toán, chủ nhiệm lớp 10-3, thấp thoáng một bóng hình quen thuộc.
"À, đây là học sinh mới chuyển trường đến gấp ấy mà. Từ nước ngoài về trường mình..."
"... Từ nước ngoài."
"""Trời ơi! Người nước ngoài kìa, người nước ngoài!!!"""
"Cái lũ này, sao dám ngắt lời thầy..."
Lời mắng mỏ của tôi đã không thể kết thúc.
Trước từ "người nước ngoài", ánh mắt của lũ trẻ đều hướng về phía sau lưng thầy toán.
Và vì sau khi xác nhận ngoại hình của học sinh mới, lũ trẻ đều há hốc mồm kinh ngạc và thốt lên những lời cảm thán.
Cùng lúc với những lời cảm thán đó, học sinh mới ló mặt ra, và ngoại hình đó chính là của người phụ nữ... không, của cô bé mà tôi đã quá quen thuộc.
"Ơ, em, em..."
"Ô kìa, chào thầy ạ. Không ngờ lại được gặp thầy ở đây."
Cô ấy lại nở một nụ cười rạng rỡ như lần trước.
Đôi mắt màu thạch anh tím và mái tóc trắng bạc nổi bật của người phụ nữ... à không, cô bé.
Có vẻ như Lilysiana chính là học sinh mới chuyển đến ngôi trường nơi tôi đang công tác với tư cách là giáo viên ngữ văn.
Một ký ức chợt xẹt qua.
- Lilysiana tiểu thư.
...... A chết tiệt, gian lận tuổi tác của người phương Tây đúng là quá đáng mà.
Tôi đã hoàn toàn quên mất rằng người phương Tây thường giữ được vẻ thanh xuân mơn mởn cho đến tận cuối những năm 30 tuổi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn