Chương 143: IF. Tôi là thầy, em là trò (10)
Nhân vật phụ cứu sống hoàng nữ sắp chết rồi bỏ trốn · Glodia · 147 chương · ~29 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Tích tắc, tích tắc, tích tắc...
Tiếng máy ảnh thúc giục phải tạo dáng trong vòng 10 giây.
"Thầy, thầy chưa làm cái này bao giờ nên không biết đâu!"
"Không sao đâu ạ! Em có xem qua trước khi đến Hàn Quốc rồi nên để em chỉ cho! Thầy cứ tạo dáng theo em là được!"
Tôi không ngờ ngay cả trong không gian kín thế này mà em vẫn giữ nguyên cái "concept" đó.
Lily chẳng màng đến sự bối rối của tôi, em sà vào lòng tôi và nháy mắt trước ống kính.
Tách!
Cùng với tiếng chụp ảnh, một thông báo chuẩn bị cho lần chụp tiếp theo hiện ra, và tiếng thúc giục mang đậm phong cách Hàn Quốc lại vang lên.
"Lần này là cái này!"
Lily dùng tay phải tạo thành một nửa trái tim và lại nháy mắt lần nữa.
Lần này là mắt phải, cho đồng bộ với tay phải.
Nghĩ rằng tầm này mình cũng có thể theo kịp, tôi đưa tay trái ra để hoàn thiện nửa trái tim còn lại và nháy mắt trái.
Tách!
Vừa chụp xong, cảm giác tự ti bủa vây lấy tôi.
Từng này tuổi đầu rồi mà tôi còn phải đứng nháy mắt trước ống kính máy ảnh sao... tôi tự hỏi.
Nhưng thời gian không chờ đợi ai, và bà chủ nhà tôi còn thúc giục tôi nhanh hơn cả cái máy.
"Nhanh lên nào! Dáng tiếp theo ạ!"
"Ờ, ờ..."
Lần này, từ tư thế vừa rồi, chúng tôi chỉ thay đổi kiểu tay thành trái tim kiểu Hàn Quốc.
Và sau đó là kiểu bế kiểu công chúa.
Rồi hôn lên má.
Và cuối cùng là...
"... Giờ thì thầy cũng đại khái biết phải tạo dáng gì rồi chứ ạ?"
"Thì cũng không phải là không đoán được... nhưng chẳng phải chỉ chụp bốn tấm thôi sao?"
"Chỉ in ra được bốn tấm thôi, nhưng nghe nói là được chụp sáu tấm ạ."
"Ra là vậy..."
Đúng là một dịch vụ hào phóng hiếm thấy ở Hàn Quốc.
Tích tắc, tích tắc...
Khi tiếng đếm ngược vang lên, Lily đứng đối diện với tôi.
Một nụ cười rạng rỡ.
Sau đó, hàng mi khép lại che đi đôi mắt thạch anh, và đôi môi cùng khuôn mặt khẽ hướng lên trên.
Khác với mọi khi, lần này có một... cái máy đang thúc giục và quan sát chúng tôi.
Dù trong hoàn cảnh tưởng chừng chẳng có chút lãng mạn nào thế này, tim tôi vẫn đập thình thịch.
Có lẽ vì không gian chật hẹp đến mức chẳng còn chỗ đặt chân.
Hay có lẽ vì chúng tôi có thể lưu giữ khoảnh khắc hạnh phúc này thành ký ức vĩnh cửu.
Dù là lý do nào, nụ hôn để "lên hình" này cũng không hề tệ chút nào.
Không, trái lại còn rất tuyệt.
Nếu phải xếp hạng... chắc là hạng ba nhỉ.
Nụ hôn đầu tiên.
Lúc đám cưới.
Và lần này.
Dù đây sẽ là những tấm ảnh mà chúng tôi chẳng thể cho ai khác xem, nhưng chính điều đó lại hay.
Nó sẽ trở thành kỷ niệm vĩnh cửu của riêng hai người.
Dẫu cho không thể mang về thế giới kia, nó vẫn sẽ tồn tại như một minh chứng cho sự hiện diện của hai chúng tôi tại Trái Đất này.
"... Thầy chọn bốn tấm đi ạ."
"Ừ."
Nụ hôn kết thúc, Lily vội vàng ngoảnh mặt đi.
Có lẽ vì cảm nhận được đôi gò má đang nóng bừng lên, em cứ liên tục vỗ nhẹ vào hai má trong khi tôi chọn ảnh.
"Thầy quyết định thế này."
Tấm đầu tiên là ôm.
Tấm hai người cùng tạo hình trái tim.
Tấm bế kiểu công chúa.
Và cuối cùng là... nụ hôn.
"Thầy đúng là đồ tinh quái."
"Em cũng chẳng kém gì đâu."
Khi nhận ảnh bước ra ngoài, một biển người đang đứng xếp hàng chờ chụp ảnh đã lấp đầy con hẻm.
"Ơ, sao tự nhiên lại đông thế này...?"
Thắc mắc chưa dứt, tôi chợt nhận ra những ánh mắt hướng về phía chúng tôi đều chứa đựng sự ngưỡng mộ, ghen tị và cả sự ngạc nhiên.
Cũng phải thôi, ngoại hình của chúng tôi vốn dĩ đã rất thu hút rồi.
Ý tôi là Lily, chứ không phải tôi.
Dù nhìn bề ngoài thì có vẻ Lily hơi "lỗ", nhưng dù sao trông chúng tôi vẫn giống một cặp trai tài gái sắc.
Thấy một cặp đôi như chúng tôi chụp ảnh xong rồi cười hớn hở, các cặp đôi khác cũng bị kích thích mà kéo đến chụp ảnh theo.
"Kiểu này chắc đi đến đâu hôm nay cũng sẽ đông nghịt người mất thôi."
"Đừng lo ạ...! Em đã lường trước chuyện này nên đã chọn những địa điểm mà dù có đông người cũng không sao rồi!"
Và nơi em dẫn tôi đến chính là.
"... Xem bói sao?"
"Em thực sự rất muốn thử cái này một lần đấy ạ!"
Có vẻ như Lily nhà tôi là một tín đồ của mê tín dị đoan Hàn Quốc.
Mặc dù ở thế giới của mình, em sở hữu một sức mạnh kinh khủng gọi là thánh lực thực thụ.
"Nếu thế này thì thà gọi Grace đến cho rồi..."
Cô ấy còn có thể thực sự trừ tà được nữa kia mà.
Vừa bước vào trong, một người phụ nữ trung niên mặc bộ Hanbok kỳ quái đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi với đôi mắt sắc lẹm.
"Hừm, chậc chậc..."
Vừa gặp mặt đã tặc lưỡi không lý do.
"Ngồi xuống mau!"
"À, vâng..."
"Vâng ạ!"
Lily dõng dạc đáp lời rồi ngồi xuống, sau đó thì thầm vào tai tôi.
"Oa... đúng y hệt những gì em thấy trên YouTube luôn!"
"... Dĩ nhiên là phải vậy rồi."
Về cơ bản, tôi không tin vào mê tín dị đoan.
Dù đã từng trải nghiệm thánh lực ở thế giới kia, nhưng quy luật của thế giới đó và thế giới này hoàn toàn khác nhau.
Một thế giới có thể trực tiếp mượn sức mạnh của thần linh.
Ngay cả Thánh nữ của thế giới đó còn chẳng thể hoàn toàn điều khiển được người yêu của mình, huống chi là cuộc đời.
Vậy mà một người lạ hoắc lần đầu gặp mặt lại dám nhìn thấu và khẳng định về cuộc đời tôi.
Vận mệnh sẽ ra sao, lá số tử vi thế nào.
Tôi vốn không thích cái chiêu trò tự tạo ra những vấn đề không tồn tại rồi giả vờ giải quyết bằng những lời lẽ đường mật để lừa gạt người khác kiểu: "Để giải quyết thì phải làm thế này thế nọ".
"Cuối cùng thì cũng chỉ là tâm lý học đơn thuần thôi mà."
Nếu không phải vì Lily muốn đi, tôi đã chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.
"Cậu trai này trông có vẻ sẽ làm khổ cô gái này đây."
Vừa ngồi xuống, câu đầu tiên tôi nghe được là thế này.
Đúng là một kịch bản không nằm ngoài dự đoán, chẳng bao giờ làm tôi thất vọng.
"Thật sao ạ? Làm khổ như thế nào ạ?"
Lily hào hứng đến mức vỗ tay hưởng ứng.
"Cô bé này vốn không có chính kiến nên cứ bị cậu trai này dắt mũi, nhưng cậu trai này dù nắm giữ khung sườn lớn nhưng lại là kẻ hớ hênh đủ đường, nếu cô bé không đứng sau hỗ trợ chỗ này chỗ kia thì không xong đâu."
"Điển hình là loại đàn ông nếu có vợ hiền nội trợ tốt thì sẽ sống vẻ vang, còn không thì chỉ có nước ngồi trong xưởng rách mà ăn mì tôm thôi. Biết ơn thì còn may đấy."
....
... Cái bà cô này.
Xem chừng bà ta nhìn vào ngoại hình của Lily rồi đoán rằng quyền chủ động trong cặp đôi này thuộc về Lily.
Bà ta tuôn ra một tràng khen ngợi Lily và không ngớt lời chê bai rằng nếu không có em, tôi sẽ tiêu đời.
Bà ta còn bồi thêm rằng nhờ có Lily ở bên nên tôi mới có số mệnh thành công rực rỡ, để Lily không cảm thấy khó chịu.
"Cậu trai này may mắn lắm mới gặp được thiên duyên tiền định đấy. Không hiểu sao giữa bao nhiêu phụ nữ, cậu lại có thể gặp được mối nhân duyên này... lại còn là một cô gái ngoại quốc nữa chứ."
"Vậy, có thể nói là anh ấy có số đào hoa không ạ?"
"Số đào hoa?"
Bà thầy bói liếc nhìn tôi một cái.
Bà ta lắc đầu tặc lưỡi.
"Thằng nhóc này không có cái đó đâu."
"Dạ? Nhưng vừa nãy bà bảo nhờ gặp em mà cuộc đời anh ấy mới nở hoa..."
"Đó là mệnh phúc, phúc về tuổi thọ. Trong ngũ phúc của con người, đó là phúc liên quan đến mạng sống. Nếu không có cô bé này... thằng nhóc này đã tàn phế từ lâu rồi. Ngược lại, cô bé vốn không có phúc về tuổi thọ, nhưng nhờ cậu trai này mà mạng sống được kéo dài."
"Ờ, vâng..."
Lily ngơ ngác chớp mắt.
Vẻ mặt em hiện rõ sự khó hiểu, chẳng biết bà ta đang nói gì.
"Phù."
Bà thầy bói thở dài thườn thượt rồi tiếp tục giải thích.
"Nghĩa là cô bé này, ngoại trừ tuổi thọ ra thì cái phúc gì cũng có, còn thằng nhóc này thì vận may tệ hại vô cùng nhưng mạng lại dai như đỉa."
"Nhưng vì hai đứa là thiên duyên tiền định, nên ngay khoảnh khắc dính lấy nhau, duyên vợ chồng đã khiến phúc đức của cả hai ảnh hưởng lẫn nhau."
"Thế nên cô bé chia sẻ vận may của mình để đổi lấy tuổi thọ, còn thằng nhóc này chia sẻ tuổi thọ để đổi lấy vận may của cô bé. Đó là lý do tại sao lúc mới vào tôi bảo cậu trai này sẽ làm khổ cô bé đấy."
"Dù đã được chia sẻ vận may, nhưng thằng nhóc này vốn dĩ là kẻ bất hạnh, nên nếu cô bé vốn là hũ vàng này không đứng ra dọn dẹp hậu quả thì làm việc gì cũng sẽ đổ bể hết thôi."
Nghe có vẻ trùng khớp một cách kỳ lạ, khiến tôi cảm thấy hơi rợn người.
Hay đây chính là cái gọi là hiệu ứng Barnum?
"Vậy chuyện bà bảo anh ấy không có số đào hoa là..."
"Vốn dĩ cậu ta không có duyên nợ gì với cô bé cả. Cô bé tuổi thọ ngắn nên không thể nảy sinh duyên nợ với đàn ông, còn thằng nhóc này thì vốn dĩ không có duyên với phụ nữ. Số của cậu ta là cả đời không gặp được người phụ nữ nào rồi chết cô độc."
Hồng nhan bạc mệnh.
Câu nói đó chợt hiện lên trong đầu tôi.
"Vậy bà có lời khuyên nào cho chúng em về việc sau này phải làm thế nào không ạ?"
"Lời khuyên?"
"Vâng ạ!"
"Không có."
Bà thầy bói gãi tai rồi quay đi.
"Thiên duyên tiền định được thần linh ban phước, gặp nhau như một phép màu thì tôi còn khuyên bảo gì được nữa, chẳng lẽ lại bảo hãy cứ yêu thương và trân trọng nhau như bao người khác sao?"
"À... vậy thì..."
"Trả tiền quẻ rồi đi cho, khách sau đang đợi kìa."
"À, vâng! Em cảm ơn bà ạ!"
Lily và tôi đã trả tới tận 200. 000 won tiền quẻ rồi mới bước ra khỏi tiệm bói.
Lily bảo vì tâm trạng đang tốt nên đã vung tay trả hẳn 200. 000 won.
Tính theo lương giờ thì gần 400. 000 won.
Tự dưng tôi thấy hoài nghi về nghề giáo của mình quá.
Hay là tôi cũng đi làm thầy bói nhỉ.
"Vậy, em đã thấy thỏa mãn chưa?"
"Vâng! Thú vị lắm ạ!"
"Mấy cái chuyện hiển nhiên đó có gì thú vị chứ... toàn là mê tín thôi."
Chúng ta đã từng đi cùng với những người có sức mạnh thực sự trong tổ đội mà, tại sao lại phải...
Những lời phàn nàn đó không tự chủ được mà thốt ra.
"Em cũng biết là mê tín mà."
"Hử?"
"Anh biết không? Ở Đế Quốc, ngay cả khi không bị quỷ ám, cũng chẳng bị ma thú làm hại, chẳng cần thiết chút nào nhưng người ta vẫn bỏ tiền ra mua thánh thủy để rảy lên người đấy. Với ý nghĩa là cầu may."
"...."
Xoay người.
Lily đang đi phía trước bỗng quay lại và nở một nụ cười rạng rỡ với tôi.
"Dẫu có là mê tín, dẫu chỉ là người ta nhận tiền rồi nói những lời tốt đẹp... nhưng vì em được nghe rằng em và anh là thiên duyên tiền định, nên em thấy chẳng tiếc chút nào."
Đến lúc đó tôi mới nhận ra kẻ ngốc chính là mình.
Đối với Lily, số tiền đó chỉ là vài đồng bạc lẻ.
Giá trị quan trọng nhất đối với em chính là tình yêu với tôi.
Sự công nhận của người khác.
Dẫu cho sự công nhận đó bắt nguồn từ một kẻ chỉ mượn danh nghĩa thần linh một cách giả tạo, thì đối với Lily, đó vẫn là một điều vô cùng hạnh phúc.
"... Hơn nữa, chẳng có lời nào là sai cả. Chúng ta thực sự đã trao đổi vận mệnh cho nhau mà."
Vì vậy, Lily cười rạng rỡ và nói rằng điều đó càng khiến em tin tưởng và yêu thích hơn.
Trước lời nói của bà thầy bói rằng nếu không có Lily thì vận mệnh của tôi sẽ đổ bể hết, tôi cũng đã đặt vào đó một chút niềm tin.
Bên trong tiệm bói sau khi Kim Bin và Lilysiana rời đi.
Nhìn theo bóng dáng họ khuất dần, bà thầy bói khẽ mỉm cười.
"Đã dành cho vị anh hùng cứu thế một dịch vụ mà ngay cả Thánh nữ cũng không làm nổi, vậy mà lại bị coi là mê tín sao."
Dù trông thế này, nhưng bà ta toàn nói sự thật cả đấy.
Vừa lẩm bẩm, dáng vẻ của bà thầy bói bắt đầu biến đổi.
Bộ Hanbok kỳ quái biến thành một chiếc váy trắng tinh khôi, thướt tha và tỏa ra ánh sáng thánh khiết.
Mái tóc đen búi cao xõa dài thành mái tóc màu cầu vồng rực rỡ.
Mùi hương nhang cúng kiểu Hàn Quốc bao quanh cơ thể biến thành hương hoa bông vải dịu nhẹ.
Luyện kim thuật sĩ cầu vồng.
Iris nhìn lên bầu trời và thốt ra những lời phàn nàn.
"À rồi rồi, tôi biết rồi, tôi về là được chứ gì."
"Dù sao thì giờ họ cũng là người của bên chúng ta rồi, có sao đâu, tôi cũng đâu có can thiệp vào thế giới của các người. Xì."
Tiệm bói dùng để xem tử vi biến thành một trà quán (Tea House) dùng để thưởng trà, và khung cảnh xung quanh cũng thay đổi một cách huyền bí.
"Anna!! Ta đói rồi!!!"
Trước tiếng gọi của Iris, một giọng nói trong trẻo vang lên từ đằng xa.
"Vâng!! Thưa sư phụ! Tối nay người muốn dùng món gì ạ?!"
"Hử? Ờ...."
Ánh mắt Iris hướng về phía cái giếng phản chiếu thế gian.
"Bulgogi!! Thấy bọn họ ăn làm ta cũng thèm theo rồi!"
"Món đó là món gì ạ?! Con chưa nghe thấy tên món đó bao giờ!"
"Ờ, cái đó... thôi! Bỏ đi! Cứ ăn bít tết như mọi khi đi!"
"À, vâng! Con sẽ chuẩn bị ạ!"
Một lúc sau, Anna Freesia bước tới với dáng vẻ lạch bạch như mọi khi.
Trên hai tay cô bé là hai đĩa bít tết đã được nướng chín thơm phức.
"Ngày mai anh Berry và Hoàng nữ điện hạ mới về đúng không ạ?"
"Phải, nhân tiện thì chuyến du lịch lần này phải giữ bí mật với những người khác đấy nhé? Ngay cả Thánh nữ trong tổ đội của các con cũng không được nói đâu đấy."
"Con biết rồi ạ."
"Ngoan lắm."
Iris xoa đầu Anna khen ngợi.
Anna, người bị xoa đầu đến mức cả cơ thể lảo đảo theo nhịp tay của Iris, ngước mắt lên hỏi.
"Nhưng mà sư phụ ơi."
"Hử?"
"Người có biết nhân duyên của con ở đâu không ạ? Con cũng đến tuổi phải tìm một nửa của mình rồi..."
"Cái đó thì con tự đi mà tìm, nếu đã là Luyện kim thuật sĩ kế nghiệp ta thì con phải tự mình tìm ra chứ."
"Hầy...."
Tiếng thở dài của Anna, người vẫn luôn bị mọi người coi là một đứa trẻ, vẫn tiếp tục vang lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn