Chương 152: Sự hối hận muộn màng.
I Was Mistaken as a Great War Commander · Sương Mù Vang Vọng · 173 chương · ~19 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Web Novel Sáng hôm sau, tại mặt trận phía Đông.
Sở chỉ huy Sư đoàn Thiết giáp số 7.
"Mọi người đã tập hợp đông đủ chưa?"
Sư đoàn trưởng Mordon ngồi ở vị trí chủ tọa, đưa mắt kiểm tra những người có mặt trong lều chỉ huy. Từ các sĩ quan tham mưu cho đến chỉ huy các trung đoàn, tiểu đoàn đều có mặt đông đủ, khiến không gian vốn rộng rãi của căn lều trở nên chật chội. Khi thấy quân số đã đủ, Mordon khẽ hắng giọng rồi đứng dậy.
"Như các cậu đã biết, chúng ta vừa giành được thắng lợi vang dội trước Sư đoàn Thiết giáp 12 của quân Liên minh. Ta tin rằng mọi người ở đây đều đã tận mắt chứng kiến lũ chuột nhắt hống hách đó bị đánh cho tan tác và tháo chạy thục mạng như thế nào."
Tiếng cười rộ lên khe khẽ khắp căn phòng. Ai nấy đều nhớ lại cảnh tượng quân Liên minh tháo chạy như rắn mất đầu khi nhận ra kế hoạch thất bại. Mordon cũng mỉm cười như để tán thưởng bầu không khí ấy.
"Chúng ta đã một lần nữa cho lũ chuột nhắt Liên minh thấy rằng Đế quốc là một quốc gia vĩ đại. Tuy nhiên, Bệ hạ có vẻ vẫn chưa hài lòng với bấy nhiêu chiến công."
"Ý ngài là...?"
"Phải. Đích thân Bệ hạ đã hạ lệnh: Hãy thừa thắng xông lên, chiếm đóng toàn bộ cứ điểm phòng thủ tiền tiêu mà Sư đoàn 12 đang trấn giữ!"
Đó là mệnh lệnh phản công để mở rộng chiến tuyến. Với những thiệt hại nặng nề mà kẻ địch vừa phải hứng chịu, đây không phải là một nhiệm vụ bất khả thi. Mordon đưa mắt nhìn những thuộc cấp đang nghiêm nghị chờ lệnh rồi nói tiếp:
"Theo phân tích trinh sát hàng không của Cục Tình báo, Sư đoàn 12 đang rơi vào tình trạng hỗn loạn cực độ. Việc bố trí quân số tại các khu vực không chỉ lỏng lẻo mà còn xuất hiện cả tình trạng đào ngũ."
Đánh bại một đội quân đã suy sụp ý chí là việc dễ như trở bàn tay. Nhất là khi tấn công ngay sau khi chúng vừa đại bại, chiến thắng gần như đã nằm chắc trong tầm với.
"Vậy nên, chẳng phải chúng ta nên tiễn lũ tàn quân đó về vườn và cắm lá cờ Đế quốc lên khắp mặt trận Skeolan sao? Ta nói có gì sai không?"
"Hoàn toàn chính xác ạ!"
"Tốt! Vậy thì đúng giữa trưa, toàn quân sẽ tiến về phía cứ điểm của địch. Hãy nhân cơ hội này khiến lũ chuột nhắt không bao giờ dám nhòm ngó lãnh thổ Đế quốc thêm một lần nào nữa..."
Mordon bỗng im bặt. Daniel Steiner – người có thể coi là công thần số một của trận chiến vừa qua – đang giơ tay như muốn đưa ra ý kiến khác. Sau một chút đắn đo, Mordon nhìn Daniel và nói:
"Có vẻ Tham mưu trưởng của chúng ta có ý kiến riêng. Cậu nói thử xem nào."
Daniel khẽ gật đầu rồi hạ tay xuống.
"Thưa ngài, tôi mong ngài hãy xem xét lại việc tiến quân."
Câu nói của Daniel khiến Mordon ngỡ ngàng đến nhíu mày. Các sĩ quan tham mưu và chỉ huy các đơn vị trong lều cũng sửng sốt không kém. Họ nhìn nhau, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm, không hiểu Daniel Steiner đang định làm gì.
Bởi lẽ, việc đánh chiếm cứ điểm địch không chỉ là ý muốn của Sư đoàn trưởng Mordon mà còn là mệnh lệnh trực tiếp từ Nữ hoàng. Việc Daniel Steiner thẳng thừng đề nghị xem xét lại chẳng khác nào một sự kỳ quặc. Tuy nhiên, một vài người – trong đó có Tham mưu trưởng Tình báo Phelp – vẫn chăm chú lắng nghe vì tin rằng "nếu là Daniel Steiner, chắc chắn cậu ta phải có lý do chính đáng".
Thế nhưng, Daniel chẳng có lý do cao cả nào cả.
'Trận đánh vừa mới kết thúc được bao lâu mà đã đòi đánh tiếp? Điên rồi sao?'
Đối với một kẻ đặt sự sinh tồn lên hàng đầu như Daniel, việc phải dấn thân vào những cuộc chiến liên miên là điều tối kỵ.
'Hơn nữa...'
Hắn phán đoán rằng nếu đưa ra ý kiến phản đối trong một tình huống đang thuận lợi, điểm đánh giá năng lực của hắn dưới tư cách chỉ huy tiền tuyến sẽ bị hạ thấp. Và nếu kế hoạch "hạ điểm" này thành công, biết đâu hắn sẽ được điều chuyển về tuyến sau làm việc.
"Xem xét lại việc tiến quân sao?" Mordon hỏi với vẻ đầy nghi hoặc.
"Tham mưu trưởng, đây là mệnh lệnh trực tiếp từ Bệ hạ. Lý do gì khiến cậu muốn ta phải xem xét lại?"
Daniel điềm nhiên đáp lại bằng những lý lẽ mà hắn đã chuẩn bị sẵn:
"Như ngài đã biết, chúng ta đang bắt giữ gần ba ngàn tù binh. Chúng ta có thể dùng số tù binh này để thương lượng hoặc khai thác thông tin từ địch. Thậm chí, dựa trên lời khai của họ, chúng ta có thể nắm bắt chính xác hơn về tình hình thực tế của đối phương."
"... Việc nắm bắt tình hình đã hoàn tất rồi. Cậu không nghe sao? Kết quả trinh sát hàng không cho thấy quân địch hiện chỉ là một đám tàn quân bại trận."
"Thưa ngài, không nên quá tin vào trinh sát hàng không. Nhìn từ trên cao xuống cũng đồng nghĩa với việc bên dưới có thể chuẩn bị để đối phó với bên trên. Nếu chúng dùng lưới ngụy trang để che giấu quân lực trong các điểm mù, ngài định tính sao?"
Đó là một lập luận vô cùng sắc bén và đúng đắn. Thấy Mordon im lặng, Daniel tiếp tục:
"Để xua tan màn sương mù của chiến tranh, chúng ta cần khai thác bí mật từ tù binh và cử binh sĩ tiến hành trinh sát toàn diện để thu thập thông tin đa chiều. Không thể chỉ vì thấy mình đang có lợi thế mà vội vàng ra lệnh tiến quân được."
"Bệ hạ hạ lệnh tấn công ngay lập tức. Tham mưu trưởng, cậu đang định phủ nhận mệnh lệnh của Bệ hạ sao?"
"Thực hiện mục tiêu là đúng, nhưng quyền hạn tác chiến thuộc về Sư đoàn trưởng. Nếu chỉ biết phục tùng mù quáng mệnh lệnh của Bệ hạ, thì chức danh Sư đoàn trưởng còn cần thiết làm gì nữa?"
Nghe đến đây, Mordon đập mạnh tay xuống bàn chỉ huy. Những lời của Daniel Steiner đã thực sự chạm vào lòng tự ái của lão.
"Tham mưu trưởng! Đừng tưởng lập được chút công trạng mà cậu đã leo lên đầu ta ngồi! Ta đã nể mặt nhưng cậu lại không biết chừng mực, dám trèo cao sao? Không chỉ nghi ngờ quyết định của Bệ hạ, cậu còn dám sỉ nhục ta? Đợi trận chiến này kết thúc, cậu hãy chuẩn bị tinh thần ra tòa án quân sự đi!"
Đó chính là điều Daniel mong đợi. Hắn thầm cảm ơn Mordon vì đã cắn câu, nhưng để củng cố hình ảnh một vị Tham mưu trưởng ngang ngạnh dám chống đối cấp trên, hắn khẽ nhíu mày đáp:
"Ngài sẽ phải hối hận về lựa chọn này."
Dứt lời, Daniel quay người bước ra ngoài như thể không còn gì để nói thêm. Mặc cho tiếng quát tháo của Sư đoàn trưởng vang lên sau lưng, hắn hoàn toàn phớt lờ.
'Một màn rút lui hoàn hảo. Nếu suôn sẻ, lần này mình có khi...'
Daniel nở một nụ cười đắc chí khi nghĩ đến viễn cảnh có thể thực sự được cởi bỏ bộ quân phục này.
Phớt lờ hoàn toàn ý kiến của Daniel, đúng giữa trưa, Mordon ra lệnh tiến quân về phía cứ điểm của địch. Sư đoàn Thiết giáp số 7 vận dụng tối đa tính cơ động để áp sát chiến hào đối phương, nhưng quân Liên minh không hề có bất kỳ động thái phản kháng nào.
Cảm thấy kỳ lạ, quân đội Đế quốc tiến vào kiểm tra và nhận ra các chiến hào đều trống rỗng. Quân Liên minh đã biến mất không dấu vết, như thể tất cả đã bỏ trốn từ trước.
Nhận được báo cáo, dù còn nửa tin nửa ngờ, Mordon vẫn quyết định trực tiếp ra hiện trường để nắm bắt tình hình. Ngồi trên xe thiết giáp cùng ban tham mưu tiến vào cứ điểm địch, lão tận mắt thấy báo cáo là sự thật. Từ chiến hào cho đến bộ tư lệnh của địch đều vắng tanh.
Mordon bước ra khỏi xe thiết giáp, nhìn quanh đầy thắc mắc. Tại sở chỉ huy cứ điểm của quân Liên minh lúc này chỉ có lác đác vài toán quân mình đang di chuyển.
"Hừm." Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng lão.
Trong khi Mordon đứng khoanh tay chờ đợi, Tham mưu trưởng Tình báo Phelp bước xuống từ xe phía trước và tiến lại gần.
"Sư đoàn trưởng, đúng là quân địch đã bỏ trống cả sở chỉ huy. Có lẽ chúng cảm nhận được chúng ta sẽ phản công nên đã rút lui trước?"
"Có lẽ vậy. Mà Daniel Steiner đâu?"
"À, Tham mưu trưởng nói để phòng hờ địch tập kích bất ngờ, cậu ấy đang ở phía sau để thiết lập đường lui. Nghe nói cậu ấy đang cho đào hào, bố trí súng máy và súng cối ạ."
"Làm chuyện thừa thãi." Mordon tặc lưỡi rồi buông tay ra khỏi ngực.
"Liên lạc về tổng bộ đi. Báo rằng Sư đoàn 12 của Liên minh đã sợ hãi bỏ chạy. Bệ hạ chắc chắn sẽ rất vui khi biết chúng ta đã chiếm được sở chỉ huy địch..."
Đang nói dở thì Tham mưu trưởng Tác chiến hớt hải chạy tới. Gương mặt anh ta cắt không còn giọt máu, chưa kịp lấy lại hơi đã vội thốt lên:
"Thưa... thưa Sư đoàn trưởng! Báo cáo từ các trạm gác gửi về... Quân địch đang đồng loạt xâm nhập từ cả hai hướng Bắc và Nam!"
Mordon trợn tròn mắt vì kinh ngạc.
"Cái gì? Theo tài liệu của Cục Tình báo, rõ ràng địch không hề có dấu hiệu dùng kế nghi binh..."
Không, nếu tài liệu của Cục Tình báo chính xác, thì việc quân Liên minh bỏ trống chiến tuyến ngay từ đầu đã là điều phi lý. Ngay khi nhận ra sự bất thường, Mordon nghe thấy tiếng động cơ máy bay rền vang từ xa.
Lão ngẩng đầu lên, trên bầu trời phía Tây, một biên đội máy bay đang từ từ hạ độ cao. Hình phù hiệu sư tử trên cánh máy bay chứng minh đó là biên đội ném bom của quân Liên minh.
Đến lúc này, Mordon mới bàng hoàng thừa nhận một sự thật.
"Điên thật rồi..."
Hóa ra, Daniel Steiner đã đúng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn