Chương 147: Không được xúc phạm vị Thánh.
I Was Mistaken as a Great War Commander · Sương Mù Vang Vọng · 173 chương · ~22 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Web Novel Không thể phớt lờ lời triệu tập của Sư đoàn trưởng, Daniel đành lẳng lặng bước theo Thiếu tá Phelps – tham mưu trưởng tình báo.
Vừa rời khỏi chiến hào và đặt chân tới Bộ tư lệnh dã chiến, Daniel đã trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Trong mắt những người xung quanh, anh chính là vị Tham mưu trưởng thiên tài, người vừa nhậm chức đã đâm trúng điểm yếu chí tử của kẻ địch. Thậm chí, vài sĩ quan khi lướt qua anh còn không quên để lại những lời tán dương đầy vẻ tôn sùng:
"Thưa Tham mưu trưởng."
"Một chiến dịch thật xuất sắc."
"Xin ngài hãy tiếp tục dẫn dắt quân đội chúng ta."
Từng câu, từng chữ của họ cứ như những tảng đá đè nặng lên vai Daniel. Dẫu vậy, anh chẳng thể đi rêu rao khắp nơi rằng: "Hiểu lầm thôi! Tôi ra lệnh đại đấy, ai ngờ bọn chúng có thật!", nên đành giữ vẻ mặt nghiêm nghị, khẽ gật đầu đáp lễ.
Vượt qua vòng vây của các sĩ quan, cuối cùng Daniel cũng đến được lều chỉ huy.
"Sư đoàn trưởng đang đợi ngài bên trong ạ."
Daniel gật đầu trước lời của Phelps, khẽ thở dài một tiếng rồi bước vào trong. Sư đoàn trưởng Mordon đang mải mê nghiên cứu tấm bản đồ tác chiến, nghe thấy tiếng động liền quay người lại. Vừa thấy Daniel, gương mặt ông ta lập tức rạng rỡ hẳn lên.
"Ồ! Tham mưu trưởng của ta! Cậu đến đúng lúc lắm!"
Thái độ cáu kỉnh ngày đầu tiên đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nụ cười niềm nở và đầy thiện cảm.
"Cậu nói đúng chóc luôn! Lũ chuột nhắt khối Đồng minh quả nhiên đã lẻn qua chiến tuyến và ẩn náu trong hang động khu rừng gần sư đoàn ta. Quả không hổ danh là tham mưu ưu tú từ Bộ Tổng tham mưu phái tới, tầm nhìn khác biệt thật!"
"……Ngài quá khen rồi."
"Quá khen sao? Ta còn chưa bắt đầu khen đâu đấy!"
Mordon bật cười ha hả, vỗ mạnh vào vai Daniel rồi đi về phía chiếc bàn nhỏ. Trên bàn đã đặt sẵn hai chiếc ly và một chai Whisky đắt tiền. Ông ta mở nắp chai rồi nói:
"Ta nghe nói cậu rất thích Whisky. Lại đây ngồi đi."
"Tôi đúng là có thích, nhưng đang ở chiến trường mà uống rượu thì..."
"Ta biết rồi, cứ ngồi xuống đi đã. Ta không thích phải nói lần thứ hai đâu."
Biết không thể từ chối, Daniel bước tới kéo ghế ngồi xuống. Thấy anh đã yên vị, Mordon nhấc chai rượu rót đầy hai ly.
"Đây là loại Lantemille 32 năm đấy. Không dễ gì tìm được nó đâu."
"Nhắc đến Lantemille thì..."
"Phải, là do gia tộc ta làm ra đấy. Nhà ta mấy đời nay đều kiêm cả nghề chưng cất rượu mà. Nói thật, người nhà ta tính tình có hơi khó ưa, nhưng làm rượu thì đúng là cực phẩm. Cậu sẽ thích nó thôi."
Đã được mời đến mức này, Daniel không thể không nếm thử.
"Vậy tôi xin phép uống một ngụm ạ."
Nâng ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, Daniel thầm kinh ngạc trong lòng.
"……Hương vị thực sự rất thanh tao."
Có vẻ như lời cảm nhận ngắn gọn của Daniel rất hợp ý Mordon, ông ta khẽ cười.
"Cậu tinh tế đấy. Đó là lý do nhà ta vẫn làm ăn tốt với những tay nghiện rượu khó tính nhất. Dù chưa đến mức thượng hạng, nhưng cũng thuộc hàng danh giá. Mà quan trọng hơn..."
Mordon rót rượu vào ly của mình, đặt chai xuống rồi nhìn thẳng vào Daniel.
"Cậu đã lập một công trạng lẫy lừng. Thú thật là ban đầu ta không tin đâu, nhưng có vẻ danh hiệu anh hùng chiến tranh không phải là hư danh nhỉ?"
"Chỉ là tôi gặp may thôi ạ."
"Đừng khiêm tốn quá. Dù có là may mắn đi nữa thì thành quả cậu đạt được là thật. Cậu cũng biết đấy, nếu làm tốt, chúng ta có thể lợi dụng chính kế hoạch của bọn chúng để đánh ngược lại."
Mordon nâng ly uống cạn, khẽ phát ra một tiếng trầm trồ. Ông nhìn vào chiếc ly rỗng với nụ cười đầy ẩn ý rồi quay sang Daniel.
"Trong ba lô của bọn chúng, ta đã tìm thấy một máy điện báo Morse."
Sau một thoáng suy nghĩ, Daniel đáp:
"Có lẽ chúng sợ bị nghe lén nên định dùng mã Morse để truyền tọa độ. Dù có bị chặn bắt được tín hiệu đi chăng nữa, chúng đã mã hóa kỹ càng, nên trước khi ta kịp giải mã thì cuộc tấn công của địch đã bắt đầu rồi."
"Quả nhiên là thông minh. Vậy cậu chắc cũng biết cách làm thế nào để tìm ra mã Morse và tần số tác chiến trong thời gian ngắn nhất chứ?"
"Thuyết phục là phương án tốt nhất, nhưng với những kẻ dám liều mạng vượt biên giới như chúng thì chắc chắn sẽ không lung lay. Vậy... ngài định dùng đến hình pháp sao?"
Trước câu hỏi nghiêm túc của Daniel, Mordon nhún vai một cái.
"Ta biết là phi nhân đạo, nhưng không còn cách nào khác. Chúng ta đang ở trong chiến tranh mà. Nếu không lấy được thông tin từ địch, người phải bỏ mạng chính là quân ta."
Lời nói đó không sai. Chiến trường không phải là nơi có thể tiến bước chỉ bằng lòng nhân từ. Nghĩ đến việc khối Đồng minh cũng âm thầm tra tấn và sát hại tù binh Đế quốc, thì đôi bên cũng chẳng khác gì nhau.
"……Việc thẩm vấn đang được tiến hành rồi sao?"
Mordon gật đầu trước câu hỏi của Daniel.
"Có một sĩ quan rất tự tin vào lĩnh vực này nên ta đã giao phó. Cô ấy cũng góp công lớn trong việc vây bắt tiểu đội địch. À, nhắc mới nhớ, cô ấy chính là nhân tài do cậu mang tới đấy."
Mình mang tới? Daniel tò mò nhìn Sư đoàn trưởng, và ông ta nói thêm:
"Chắc cậu thân thiết với cô ấy nên biết rõ mà. Là Thiếu úy Frien..."
Vừa nghe thấy cái tên Frien, Daniel thảng thốt thốt lên:
"Chuyện đó không được! Làm vậy sẽ rất nguy hiểm!"
Mordon thoáng ngạc nhiên trước phản ứng của Daniel, nhưng rồi lập tức bật cười như thể đã hiểu ra vấn đề.
"Cậu đúng là thương yêu cấp dưới hết mực. Đừng lo, tên tù binh đã bị trói chặt vào ghế, chẳng thể kháng cự nổi đâu. Cậu không phải sợ Thiếu úy Frien bị thương đâu."
Nhìn Mordon vừa cười vừa thong thả rót rượu, mồ hôi lạnh của Daniel bắt đầu chảy ròng ròng. Bởi lẽ, người mà anh đang lo lắng lúc này không phải là Frien, mà chính là tên tù binh tội nghiệp đang bị tra tấn kia.
'Để một con bé cuồng chủ nghĩa dân tộc như Frien đảm nhận việc tra tấn sĩ quan khối Đồng minh thì...'
Chẳng khác nào ném một con cá tẩm đầy cỏ mèo cho một con mèo đang đói cả.
Tại phòng thẩm vấn tạm thời ngoài thực địa.
"Ư hự...!"
Dahamen, tiểu đội trưởng tiểu đội Đồng minh, khẽ rên rỉ khi bị trói chặt vào ghế. Đầu óc gã vẫn còn là một mớ hỗn độn. Rõ ràng quân Đế quốc không thể biết gì, vậy mà chỉ sau một đêm, chúng đã mở cuộc truy quét và ập thẳng vào hang động. Đến khi gã nhận ra thì đã bị bao vây tứ phía, không đường thoát thân. Cuối cùng, gã bị tóm gọn và giải về Sư đoàn 7 với tư cách là tù binh.
'Chết tiệt.'
Gã thừa biết quân Đế quốc sẽ dùng nhục hình để moi thông tin. Tuy nhiên, Dahamen vẫn nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu đầy thù hận nhìn trừng trừng vào khoảng không.
'Đừng hòng khiến ta khuất phục bằng mấy trò tra tấn rẻ tiền đó.'
Thà chết chứ gã nhất định không hé răng nửa lời về những thông tin gây hại cho khối Đồng minh.
Đúng lúc ý chí gã đang kiên định nhất, một nữ sĩ quan bước vào phòng thẩm vấn. Cô gái có mái tóc màu nâu nhạt tết cao, cùng đôi mắt đen lánh, sâu thẳm và trong veo.
'Gì đây? Định dùng mỹ nhân kế để khiến mình lơ là sao?'
Vẻ ngoài trẻ trung, thanh mảnh và có phần yếu ớt của cô hoàn toàn không ăn nhập gì với không gian tra tấn này, khiến Dahamen không khỏi nghi hoặc. Cô gái nhìn gã, nở một nụ cười rạng rỡ.
"Xin chào. Tôi là Thiếu úy Frien, hiện đang phục vụ dưới trướng Tham mưu trưởng, Đại tá Daniel Steiner."
"……Daniel Steiner?"
Vừa nghe thấy cái tên mà dù muốn cũng không thể không biết, Dahamen nhếch mép cười khinh bỉ.
"Mẹ kiếp. Ta cứ thắc mắc không biết thằng điên nào đã ra lệnh cho cái chiến dịch quái gở đó, hóa ra lại là con ác quỷ của Đế quốc."
Bây giờ thì mọi chuyện đã quá rõ ràng. Với một thiên tài tham mưu mang danh ác ma như Daniel Steiner, việc thấu tóm được kế hoạch của khối Đồng minh cũng là chuyện thường tình.
"Dù vậy, làm sao mà cái thằng chó đó lại đánh hơi thấy được..."
Dahamen bỗng im bặt nửa chừng. Bởi lẽ, người phụ nữ tự giới thiệu là Frien kia vừa gửi tới gã một cái nhìn lạnh thấu xương.
"Lạ thật đấy. Tôi đâu nhớ là mình đã cho phép ông được xúc phạm Thánh tử đâu nhỉ?"
Dù cảm nhận được bầu không khí bỗng trở nên nặng nề, Dahamen vẫn chỉ cười khẩy.
"Thánh tử? Cô đang gọi cái thằng ác quỷ đó là Thánh tử sao? Xem ra trong quân đội Đế quốc không chỉ có mình Daniel Steiner là kẻ điên rồi."
Nhìn Dahamen một lúc, Frien chợt mỉm cười rồi thong thả bước về phía góc phòng. Ở đó có một chiếc bàn gỗ bày biện đủ loại dụng cụ tra tấn.
"Trước khi bắt đầu cuộc trò chuyện chính thức, tôi nghĩ mình cần phải 'giáo hóa' lại một kẻ dị giáo mang tâm địa thú tính như ông. Dù cuộc đối thoại này có hơi bạo lực một chút, nhưng chắc cũng chẳng còn cách nào khác nhỉ."
Frien cầm một chiếc kềm lên, chậm rãi ngắm nghía.
"Ông biết không, trong tra tấn người ta thường chọn cách rút móng tay trước nhất, ông có biết tại sao không? Đó là vì dưới móng tay tập trung rất nhiều đầu dây thần kinh cực kỳ nhạy cảm đấy."
"……"
"Hơn nữa, móng tay không chỉ đơn thuần dính trên bề mặt da, mà nó bám rất sâu vào tận gốc. Nếu dùng vũ lực để dứt nó ra, giường móng và gốc móng sẽ bị xé toạc, gây ra tình trạng xuất huyết nghiêm trọng và tổn thương mô sâu sắc."
Frien nhẹ nhàng bóp rồi nhả chiếc kềm.
"Trong quá trình đó, một chất hóa học gọi là Prostaglandin sẽ được tiết ra. Chất này khiến các dây thần kinh trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, tạo ra những cơn đau thấu trời xanh."
"Cô……"
"A, tôi nhớ ra rồi. Nếu phải dùng một phép so sánh, thì nó giống như việc dùng búa nện thật mạnh vào một miếng thịt vừa bị dao lóc ra vậy. Chắc chắn là sẽ đau lắm đấy."
Có vẻ hài lòng với tình trạng của chiếc kềm, Frien xoay người bước lại gần Dahamen.
"Nhưng mà ông biết không? Thông thường, sau khi rút hết móng của mười đầu ngón tay thì người ta không thể gây thêm đau đớn được nữa. Vì đối tượng sẽ ngất đi hoặc ngưỡng chịu đau đã đạt tới giới hạn."
"Chờ đã. Đừng lại gần đây...!"
"Nhưng ông thì không cần phải lo lắng về điều đó đâu. Thật ra tôi rất giỏi ma pháp chữa trị đấy. Tôi có thể khiến móng tay của ông mọc lại ngay lập tức tại chính vị trí đó, rồi lại rút nó ra, cứ thế lặp đi lặp lại mãi."
Hơi thở của Dahamen bắt đầu dồn dập. Mỗi khi Frien tiến lại gần một bước, cơ thể gã lại run rẩy như bị co giật.
"Bây giờ, ông có thấy tò mò không?"
Một bóng đen phủ xuống gương mặt Dahamen.
"Để xem ông sẽ……"
Nhìn xuống Dahamen đang ngước lên với gương mặt cắt không còn giọt máu vì kinh hoàng, Frien khẽ nở nụ cười tươi tắn:
"Được 'giáo hóa' ở chiếc móng thứ bao nhiêu đây."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn