Chương 80: Chương 79: Đã Cắn Câu Hoàn Toàn
Giải Nghệ Thì Để Sau Khi Chết Đi · Calibus · 868 chương · ~26 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương
"Seo-ah bị vượt mặt rồi, vượt mặt rồi, vượt mặt rồi nhé!"
"Bong-sik à, chị đã bảo là chị rồi mà? Bong-sik đứng nghiêm! Từ giờ chị sẽ kiểm soát micro."
"Này, không ngờ anh Heavy lại làm thế! Này, thử vênh váo lại xem nào. Hả? Chị á? Không được rồi. Cho xem chứng minh thư đi."
"Cảm ơn bạn fan Seo-ah của Ugagdol nhé. Bong-sik à, chị đã thông qua Luật Yoon-seo rồi. Ngoan nào? Nghe lời đi."
"Ơ, bao nhiêu tuổi thế?"
"Ừm. Sinh năm 2000 đấy. Gọi chị đi xem nào."
"……."
Cách biệt 9 tuổi với Park Bong-sik sinh năm 91.
Nhưng tôi vẫn không hề ngần ngại mà lao vào.
Tôi liếc nhìn sắc mặt và thấy đối phương không hề có vẻ gì là bực mình thật sự, và người xem cũng đang rất thích thú.
À, dĩ nhiên là không chỉ ở phòng tôi mà cả ở phòng đối phương nữa.
- Oa ㅋㅋ Lâu rồi mới thấy có người đối đáp trên Discord hay thế này.
- Thật sự ㅋㅋ Ngoài Lim Ani ra thì đây là người đầu tiên tôi thấy có thể tung hứng với Bong-sik tốt đến vậy.
- Chắc tại vị thế của Bong-sik giờ lớn quá nên mọi người hay phải giữ kẽ.. Nói thật là cứ cúi đầu răm rắp thì chán chết.
"Ái chà các anh ơi. Từng này tuổi đầu rồi mà để một đứa sinh năm 2000 nói thế nghe có lọt tai không hả? Không được rồi. Quản lý ơi lên nhạc!"
Cuối cùng thì tuyệt chiêu thu hút gây quỹ của Park Bong-sik cũng xuất hiện.
Cùng với bản nhạc nền hùng tráng, hình ảnh quả cầu Genki Dama trong Dragon Ball hiện ra làm nền.
"Hỡi những người dân của Mu, hãy cho tôi mượn sức mạnh để tiêu diệt kẻ vô lễ kia!"
- Á đù tên khốn này, giơ tay lên là lộ hết lông nách kìa!
- Ác thật, phóng to màn hình lên thấy rõ da mặt sần sùi của Mu luôn ㅋㅋ - Bong-sik à tôi cũng sinh năm 91 nhưng xinh thì đúng là chị rồi.
Cuối cùng, cuộc chiến gây quỹ kết thúc với thất bại của tôi khi kết quả cuối cùng là 37. 833 Candy so với 40. 352 Candy.
Thực tế đây là một sự phản kháng đáng kinh ngạc.
Nếu chỉ tính lượng fan cứng, đó gần như là cuộc đối đầu giữa 500 người và 30. 000 người.
Nhờ có các V-ttugi và người xem vãng lai giúp sức nên tôi mới có thể bám đuổi sát sao đến vậy.
"Thấy chưa? Hự! Một khi tôi…… dốc toàn lực hự! thì cỡ bạn hự…… chỉ là chuyện nhỏ thôi."
Park Bong-sik, người đã phải nhảy múa thêm sau khi dùng Genki Dama mà vẫn chưa phân thắng bại, nói với hơi thở dồn dập không giấu giếm.
"Ok ok. Tôi không phải chị. Sau này sẽ gọi là chú."
"Này! Nếu cô thắng thì là chị, sao tôi thắng lại gọi là chú. Phải gọi là anh cho công bằng chứ."
"Lúc chú Bong-sik đi lính thì tôi mới là học sinh tiểu học đấy. Thế mà vẫn đòi làm anh à?"
"……."
Cuối cùng Park Bong-sik đành im lặng, nhưng gương mặt lộ ra trên màn hình lại cực kỳ rạng rỡ.
Tại sao anh ta lại phải làm đủ mọi trò hạ mình như thế?
Tất cả cũng chỉ vì tiền thôi.
Mà kết quả cuối cùng của Versus Mission trong trận MCK này đã vượt quá 230 ngàn Candy, nên anh ta không vui sao được…….
Nếu chia cho đội thắng, mỗi người sẽ nhận được 46. 000 Candy.
"Ok, duyệt! Tôi công nhận con số 38. 000 Candy của Seo-ah. Sau này cứ thế mà phát huy nhé."
"Ai nghe qua chắc tưởng đội mình thắng rồi không bằng. Chú Bong-sik cứ đợi đấy, tôi sẽ giẫm lên chú để leo lên bậc cao hơn."
"Hả? Eun-ho à, nghe thấy chưa? Hôm nay đừng có ai cản tôi nhé. Tôi sẽ bung hết sức để chạy đua cho xem."
Gây quỹ Versus Mission mới chỉ là màn dạo đầu.
Dù có quyên góp được bao nhiêu đi chăng nữa, cuối cùng vẫn là cấu trúc tàn nhẫn kẻ thắng ăn cả.
Tôi và Park Bong-sik vẫn tiếp tục khẩu chiến cho đến tận lúc giải tán về phòng Discord của từng đội.
"Seo-ah bảo là mới bắt đầu phát sóng được hơn hai tháng đúng không?"
"Vâng! Đúng vậy ạ."
"Chà. Thế mà khả năng ăn nói đúng là không đùa được đâu. Hy vọng thực lực đi rừng cũng được như thế. Lần này mà không thắng là tôi nhịn đói đấy."
Trong đội không có ai quen biết nên tôi hơi lúng túng, nhưng Kkultem, người lớn tuổi nhất, đã chủ động bắt chuyện nên tôi có thể chào hỏi các thành viên khác một cách thuận lợi.
"Oa! Lâu rồi mới thấy có người ít tuổi hơn mình đấy."
"Bang-ma-to, giờ là lúc để cô quan tâm chuyện đó à? Lần trước không chịu đổi phép bổ trợ là tôi xử cô thật đấy."
"Á, thật là! Anh Kkultem lúc nào cũng chỉ mắng mỗi em thôi."
Bầu không khí trong phòng Discord của đội tôi không hề tệ.
Với Kkultem là trọng tâm, mọi người đều biết cách tạo ra nội dung cho riêng mình, thỉnh thoảng Lim Ani có hơi quá đà nhưng mỗi lần như vậy, Kkultem lại biết cách kiềm chế cô ấy lại.
"Vì đây là lần đầu em đánh đội nên hãy nghe kỹ chỉ đạo của anh nhé."
"Vâng! Em sẽ cố gắng hết sức ạ."
Dù tôi bảo là từng leo lên được Cao Thủ, nhưng đó là lúc tôi đang trong thời kỳ nghiện game nặng.
Nói một cách chính xác, tôi chỉ là một "người dân địa phương" thường xuyên dao động ở mức Kim Cương 1-2 mà thôi.
Hơn nữa, sau khi đi làm tôi cũng đã bỏ game.
Dù sau khi trùng sinh tôi có âm thầm cày lại, nhưng cảm giác vẫn còn những khoảng trống chưa lấp đầy được.
"Thực ra mình cũng cố tình làm chậm sự thăng tiến lại. Đi rừng ở bậc Vàng, Bạch Kim mới là mỏ vàng thực sự, cứ từ từ thôi."
Phải duy trì bậc xếp hạng đó thì mới có thể tham gia CK với tư cách là đối trọng cân bằng cho Park Bong-sik.
Trong làng LoL của Pangea TV, việc trở thành đối trọng cân bằng của Park Bong-sik mang một ý nghĩa cực kỳ lớn.
Bởi vì mỗi khi Park Bong-sik tổ chức hoặc tham gia LoL CK, cái tên của tôi sẽ được nhắc đến đầu tiên.
Vì vậy, tôi phải tận dụng tốt cơ hội này.
"Đánh ba thắng hai nhé. Nào, đi thôi."
"Oa! Đội mình cố lên!"
Trận đấu bắt đầu.
Khi trận đấu thực sự diễn ra, tôi đã nhận ra hai sự thật.
Đánh đơn và đánh đội hoàn toàn khác nhau.
Trong đánh đơn, tôi ưu tiên lợi ích của bản thân và thực hiện những pha xử lý linh hoạt tùy theo tình huống, nhưng đánh đội thì hoàn toàn khác.
Có những lúc dù đi rừng bị thiệt hại nhưng tôi vẫn phải hy sinh vì lợi ích của cả đội.
Thay vì những pha xử lý mang tính ứng biến, đánh đội yêu cầu những pha xử lý được quy chuẩn hóa, khớp với nhau như những bánh răng.
"Hình như mình đã mắc lỗi khoảng ba lần nhỉ? Nếu tính cả những lỗi nhỏ thì chắc còn nhiều hơn."
Mỗi khi có chỉ đạo của Kkultem khác với suy nghĩ của mình, tôi không khỏi có chút lúng túng.
Nhưng may mắn là đối thủ của tôi là Park Bong-sik, người kém tôi khoảng hai bậc thực lực, nên những sai lầm của tôi không bị lộ rõ quá mức.
Hơn nữa đội tôi còn giành chiến thắng, nên chẳng có ai chỉ trích tôi cả.
Và thêm một điều nữa.
"Hóa ra mình không có tầm ảnh hưởng lớn như mình tưởng."
Tôi cứ nghĩ mình tự tin vào thực lực nên sẽ tỏa sáng, nhưng hóa ra cũng chỉ ở mức tròn vai.
Dù có sự chênh lệch đi rừng nhưng đối phương cũng không đến mức bị coi là tội đồ.
Tôi đã suy nghĩ một chút, và thấy rằng với dàn thành viên CK này thì kết quả đó cũng là dễ hiểu.
Với một cựu tuyển thủ chuyên nghiệp như Kkultem và ba người ở bậc Kim Cương, nếu một kẻ đã giảm sút thực lực và chưa quen đánh đội như tôi mà lại tỏa sáng rực rỡ thì đó mới là chuyện nực cười.
"Ngược lại thế này lại hay. Vậy là mình có thể duy trì vị thế đối trọng của Park Bong-sik thêm một thời gian nữa rồi."
Một trận đấu chưa đủ để được công nhận là đối trọng cân bằng, nên chắc chắn sẽ sớm có cơ hội khác thôi.
"Mọi người vất vả rồi. Đặc biệt là Seo-ah, trận CK đầu tiên mà đánh bình tĩnh và tốt hơn anh tưởng đấy. Nếu thích nghi được với đánh đội, chắc em sẽ đập nát đầu Bong-sik suốt thôi."
"Hì! Đó là nhờ chỉ đạo của anh quá chuẩn đấy chứ. Trận này nổ hũ ngay từ con sâu hư không đầu tiên mà."
"Công nhận công nhận. Pha kêu gọi cả xạ thủ lên hỗ trợ đúng là nước đi hay nhất."
"Đúng là anh Kkultem có bộ não điện tử có khác."
"A ha ha, thôi chúng ta sang phòng Discord bên kia đi."
Đội tôi tận hưởng sự thảnh thơi của kẻ chiến thắng và chuyển sang phòng Discord của đội đối phương.
Ngay lập tức, những tiếng quát tháo bắt đầu vang lên.
"Này cái tên ngốc kia. Ở chỗ cua kỳ cục mà lùi lại như thế nghe có lọt tai không hả? Hả? Không thấy cái này à? Đi rừng đối phương mất chiêu Q rồi, cứ thế mà lao vào là xong chứ gì."
"Tên béo điên này. Tôi cũng đã dùng hết chiêu ở đường trên để đẩy lính rồi mới xuống, làm sao mà bắt được. Hả?"
"Thế thì phải báo chứ cái đồ óc bã đậu này. Tôi đã dùng cả Tốc Biến rồi đấy."
"Thế ông phải báo tình hình cho chuẩn chứ. Tôi đang tập trung đi đường, ông cứ hét lên bảo xuống nhanh đi thì tôi biết thế nào được?"
"Ôi trời ơi thật là! Anh Kkultem ơi xem giùm em xem ai là tội đồ trận này với."
Kết quả trận CK đã ngã ngũ.
2-0 nghiêng về đội tôi.
Nhưng nội dung vẫn chưa kết thúc.
Bởi vì đã đến lúc "tìm tội đồ", một truyền thống lâu đời của các trận CK.
Chủ yếu là để tạo nội dung cho buổi phát sóng hoặc để làm bước đệm chuyển sang LoL Land, phần hai của trận đấu, nhưng thỉnh thoảng cũng có những cuộc tranh cãi về quan điểm chuyên môn kèm theo sự bực mình thật sự, khiến phần này đôi khi còn lấn lướt cả trận đấu chính.
"Hừm. Có vẻ không phải bực mình thật đâu."
Vì vậy, tôi bắt đầu liếc nhìn sắc mặt để tìm cách tạo nội dung.
Vì tôi cảm giác câu hỏi cũng sắp quay sang phía tôi, người đi rừng của đội đối phương.
"À, không biết đâu. Mau nhấn xác nhận kết quả Versus Mission đi. Kẻ thua cuộc mà sao nói lắm thế."
"Anh ơi! Sao anh lại nói lời đau lòng thế. Em thật sự không thể nhấn xác nhận cho đến khi tìm ra tội đồ đâu! Lim Ani, cô thấy ai là tội đồ? Hả? Nói thật lòng đi xem nào."
"Bong-sik nhà mình giận lắm à? Thế thì ngay từ đầu phải chọn tôi làm xạ thủ chứ."
"À cái con bé này nói nhảm gì thế. Tôi đang hỏi giữa đường trên và đi rừng ai là tội đồ cơ mà."
Tạch tạch, tạch tạch tạch-!
Một ý tưởng hay ho nảy ra.
Bỏ mặc Park Bong-sik đang nổi đóa, tôi thong thả mở Notepad lên và bắt đầu gõ phím.
[Mọi người ơi nói thật thì chênh lệch đi rừng quá rõ ràng đúng không? Công nhận không?] - ㅋㅋ Công nhận công nhận!
[Nếu tôi là đường trên đội đối phương chắc tôi chặn chat đi rừng luôn quá] - ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ [Tôi lần đầu đánh đội nên mắc lỗi cũng nhiều, nhưng vì đối thủ là anh Bong-sik nên mới thắng được đấy, công nhận không?] - Đúng là thế thật ㅋㅋ [Nhưng mà tiếc quá, chắc giờ anh Bong-sik thấy ngộp trước trình độ của tôi nên không thèm làm đối trọng nữa đâu. Tôi cũng vì lương tâm mà buông tha cho anh Bong-sik thôi, nhìn qua là thấy tôi giỏi hơn hẳn rồi mà] - Hự ㅋㅋ Bong-sik mà thấy cái này chắc tự ái nổ mắt luôn quá
"Á! Tiếng gõ bàn phím của ai đấy hả, thật là!"
Tôi giả vờ giật mình và nhấn tổ hợp phím Ctrl+Tab để giấu Notepad đi.
Trong lúc đó, vô số "chim bồ câu" (người xem báo tin) đã bay sang để báo cho Park Bong-sik biết về sự tồn tại của tội đồ.
"Dừng lại! Đừng có cử động. Seo-ah, tôi sẽ vào phòng cô ngay bây giờ, giữ nguyên cái Notepad đó đừng có động vào. Nếu xóa là tôi mổ xẻ lại bản phát lại đấy."
"À, không, cái đó……"
Thực ra là hành động cố tình dẫn dụ nhưng tôi vẫn giả vờ như thực sự lúng túng, thậm chí còn nói lắp bắp.
Park Bong-sik, người đã vào phòng từ lúc nào, hối thúc tôi mau cho xem Notepad.
"À không biết đâu! Tôi chỉ viết sự thật thôi."
"……."
Nội dung Notepad lại được công khai trên màn hình.
Có vẻ như anh ta đang đọc từ đầu đến cuối nên một bầu không khí im lặng bao trùm trong chốc lát.
"Liệu có ăn thua không nhỉ?"
Tôi vừa hồi hộp chờ đợi phản ứng của Park Bong-sik, tim đập thình thịch.
"Hừ."
"……."
"Hừ, hừ hừ hừ."
Không, cái này hơi đáng sợ đấy nhé?
Ngay khi tôi định giải thích rằng đó chỉ là trò đùa chứ không phải thật lòng thì.
"Seo-ah à. Cô chết chắc rồi. Cái gì? Cô bảo tôi thấy ngộp trước trình độ của cô á? Được rồi, từ giờ hễ có MCK là tôi sẽ chốt cứng vị trí của cô, nhất định phải tham gia đấy. Để xem đầu ai sẽ bị đập nát trước. Hả? Từ hôm nay tôi sẽ bắt đầu đặc huấn LoL."
Một lời tuyên bố của Park Bong-sik vang lên, pha lẫn một chút bực mình thật sự.
Tôi một mặt lộ ra vẻ mặt khó xử, mặt khác lại thầm mỉm cười trong lòng.
Tốt lắm, đã cắn câu hoàn toàn rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn