Chương 3: Chương 2: Chuyện Thật Như Đùa?
Giải Nghệ Thì Để Sau Khi Chết Đi · Calibus · 868 chương · ~24 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Hồi quy, nhập hồn, chuyển sinh.
Ba khái niệm kinh điển này ghép lại tạo thành bộ ba bất bại, luôn là món ăn tinh thần không thể thiếu trong các tác phẩm tiểu thuyết mạng.
Và có vẻ như tôi đã trúng phải giải thưởng đầu tiên: "Hồi quy".
Không phải là trò đùa đâu, chuyện này hoàn toàn là sự thật.
Hơn nữa, nó còn đi kèm với một tùy chọn bổ sung mà tôi nằm mơ cũng không ngờ tới.
Mềm mại...!
Cảm giác này, chẳng lẽ là...?!
Cảm giác mềm mại như thể đang chạm vào một viên kẹo dẻo marshmallow vậy.
Tôi bật dậy khỏi giường, lao nhanh như một mũi tên vào phòng tắm.
Vừa mở cửa ra, thứ đập vào mắt tôi chính là tấm gương lớn ở ngay chính diện.
Bình thường, với tư cách là một công dân của đất nước trọng lễ nghĩa, tôi rất hạn chế việc chỉ trỏ vào người khác, nhưng lúc này thì không thể nhịn được nữa rồi.
"M-Mẹ kiếp. Chuyện thật như đùa thế này?"
Hình ảnh phản chiếu trong gương trông vô cùng xa lạ.
Chưa bàn đến việc tầm mắt của tôi đã bị hạ thấp xuống một cách rõ rệt, thì mái tóc đen nhánh như gỗ mun, dài qua gáy chạm đến bờ vai và khẽ đung đưa kia là sao chứ?
Chưa dừng lại ở đó.
Làn da trắng ngần không tì vết, đôi mắt to tròn long lanh, và bờ môi căng mọng đầy quyến rũ như muốn hút hồn người đối diện.
Tất cả đều là những nét đẹp mà người ta chỉ có thể tưởng tượng ra trong tranh vẽ.
Ủa, tự dưng ở đâu ra một mỹ nhân tuyệt sắc thế này?
"Hộc!"
Nhưng đây hoàn toàn không phải là ảo giác.
Khi tôi vô thức chỉ tay vào người đối diện trong gương, mỹ nhân kia cũng lập tức bắt chước y hệt động tác của tôi.
Th-Thật sự đây là tôi sao?
Tôi liền giơ tay phải lên, nhéo mạnh vào má một cái.
Á! Đau quá.
Nhưng chỉ một lần thì vẫn chưa đủ để tin.
Tôi vặn vòi nước, vốc nước lạnh rửa mặt thật mạnh.
"Phùuu!"
Sau khi dội nước lạnh lên mặt, tôi mới lấy lại được chút tỉnh táo.
Tôi khẽ ngẩng đầu lên, một lần nữa nhìn vào gương.
"..."
Vẫn là cô nàng mỹ nhân xa lạ kia đang chớp chớp đôi mắt sắc sảo, nhìn chằm chằm vào tôi.
Rốt cuộc là có chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Hay là báo cảnh sát... À mà khoan, nghĩ lại thì báo cảnh sát cũng chẳng giải quyết được gì.
Mấy số điện thoại duy nhất hiện lên trong đầu tôi lúc này là 112, 119 hay 111, nhưng nếu gọi thì biết giải thích thế nào đây? Hửm?
Chẳng lẽ lại bảo: "Sau khi ngủ dậy, tôi không những quay về ba năm trước mà còn biến thành con gái"?
Nghe xong chắc người ta tống thẳng tôi vào bệnh viện tâm thần luôn quá.
Phải bình tĩnh lại.
Tôi dùng khăn lau khô mặt, lững thững đi về phòng rồi ngồi xuống giường.
Dù rất khó tin, nhưng chiếc đồng hồ điện tử và tờ lịch trên bàn đều đang hiển thị mốc thời gian của ba năm trước.
Cộng thêm cả cơ thể đã hoàn toàn biến thành nữ giới này nữa.
Tôi không thể giấu nổi sự bàng hoàng.
Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với tôi chỉ sau một đêm chứ?
"..."
Tôi cố gắng giữ cái đầu lạnh, lục lọi lại ký ức của mình.
Phải rồi, hôm qua tôi đã làm những gì nhỉ?
Cả ngày hôm đó tôi chỉ dán mắt vào màn hình máy tính, điên cuồng tìm kiếm xem có tin tức gì mới về Lucy hay không.
Nhưng vì không tìm được gì, nên từ giữa trưa tôi đã bắt đầu mượn rượu giải sầu...
"Ủa? Gì vậy nè. Cái ứng dụng biến đâu mất tiêu rồi... A ha ha! Phải rồi, mình xóa rồi mà. Tức quá nên xóa phéng nó đi rồi. Hức!"
Uống rượu giải sầu từ giữa trưa mà không có nổi một món mồi tử tế thì việc say xỉn là điều hiển nhiên.
Tôi quờ quạng tay tìm kiếm ứng dụng đã biến mất trên điện thoại nhưng bất thành.
Cơ thể lảo đảo không vững, tôi cố lết đến ngồi trước máy tính.
Dù không có ứng dụng thì chỉ cần tìm kiếm trực tiếp trên trang web là được chứ gì.
-Elin bán Bangsel cam kết luôn kìa?
Tôi đã định làm người xem chùa rồi nhưng kèo này thơm quá không nhịn được, phải mở ví ngay thôi ㄴGhi chú: Ví tiền dễ dãi ㄴ(icon_khong_phai_con_nguoi) ㄴĐúng là tiêu chuẩn của fan Elin ㅉㅉ ㄴHôm nay ví tiền của mấy khứa đàn ông lại bị lột sạch rồi ㅠ -Mấy khứa chơi LoL tập hợp nào!
Hôm nay có trận đấu kinh điển giữa T1 và Gen. G đấy ㄴCút khỏi diễn đàn virtual giùm cái ㄴNhưng ở diễn đàn virtual thì LoL vẫn là chân ái nhé ㅋㅋㅋ ㄴAdmin ơi lập box riêng đi, không là tụi nó spam ngập ngụa mấy trang liền bây giờ ㄴHãy tôn sùng đi!
-Hiện tại có streamer ảo đang chơi trò World Cup hình mẫu lý tưởng kìa World Cup bài hát của ông hoàng PUBG "Wangko" của chúng ta ㄴ(icon_di_chet_di) ㄴGhi chú: Fan cuồng Wangko ㄴCút sang diễn đàn bên cạnh đi Mới không lướt diễn đàn có mấy ngày mà nhìn lũ dở hơi này thấy nhớ ghê cơ chứ.
Tôi khẽ cười, lướt qua mấy bài viết rồi bỗng nhíu mày lại.
-Thực sự thì trong nhóm chỉ có mỗi Nữ Hoàng Bluebee là gánh còng lưng thôi.
Miho thì hở tí là gây họa, Mayo thì chẳng tự làm được trò trống gì toàn ăn hôi, đúng là một mình Bluebee gánh hết. Đã vậy còn có một thành viên trước đây dính phốt chưa đủ, giờ lại còn giải nghệ nữa chứ, chịu luôn ㅋㅋㅋ ㄴ(icon_kinh_ngac) ㄴGắt thế khứa ơi;; ㄴNày này, đừng có tích nghiệp nữa, sau này nghiệp quật không trượt phát nào đâu ㄴAdmin ơi, có biến ở đây nè!
ㄴĐúng là đẳng cấp fan Bluebee, người ta chết rồi còn đóng đinh vào quan tài nữa ㄷㄷ;; ㄴGhi chú: Fan cuồng thể thao Dù bài viết không trực tiếp nhắc đến tên, nhưng ai cũng thừa hiểu nhân vật "giải nghệ" được nói đến ở đây là ai.
"Mẹ kiếp."
Sẵn có hơi men trong người, tôi không kiềm chế được cơn giận mà lao vào chiến đấu ngay.
-Nữ Hoàng Bluebee cái nỗi gì chứ.
Ngoài cái tài khua môi múa mép ra thì có làm được tích sự gì đâu. Mỗi lần có collab nhóm hay sự kiện chung là chỉ biết bật phát sóng của mình lên để hút người xem về, đúng kiểu ăn bám.
Nhìn mặt bả là thấy không đáng tin rồi, rõ ràng là loại khẩu phật tâm xà ㄴỒ ồ, tưởng rời diễn đàn rồi mà hóa ra lại quay lại à, tụi tôi vẫn luôn tin tưởng ông nhé ㅋㅋㅋ ㄴVừa quay lại đã chuẩn bị ăn gậy ban 30 ngày rồi;; Gắt thật sự ㄴNhưng sự thật là Bluebee làm việc nhiều nhất và nổi tiếng nhất mà;; ㄴChắc do Lucy giải nghệ nên khứa này đang phát điên, không coi ai ra gì rồi ㄴDù thế nào thì dìm Bluebee quá đáng rồi đó, lại còn vu khống người ta nữa chứ;; ㄴ(icon_nhin_trom) Thế nhưng dư luận lại không đứng về phía tôi.
Suy cho cùng, Bluebee là người có lượng người xem lớn nhất trong nhóm và cũng là nhân vật rất được yêu thích trên Pan-V-Gal, nên có rất nhiều bình luận bênh vực cô ta.
Ngược lại, Oshi Lucy của tôi tuy là giọng ca chính của nhóm nhưng lượng người xem lại ít nhất, vốn là một nhân vật mờ nhạt trên diễn đàn này.
"..."
Tức điên người lên được.
Suốt ba năm qua.
Tôi đã nâng niu, chăm bẵm Lucy như một báu vật.
Không phải là tình cảm yêu đương nam nữ gì cả.
Nó giống như trò chơi nuôi dưỡng con gái "Princess Maker" ngày xưa vậy.
Tôi chỉ muốn có thêm nhiều người nhận ra và đồng cảm với nét quyến rũ của Lucy mà thôi.
Đồng thời, trong đó cũng nhen nhóm một chút lòng hư vinh muốn được công nhận.
Thấy chưa? Nhãn quan của tôi đấy.
Tôi đã tin chắc rằng Lucy sẽ thành công ngay từ khi cô ấy chỉ có vỏn vẹn 10 người xem rồi.
Tôi đã tự mình quảng bá nhiệt tình, lại còn donate không tiếc tay để leo lên vị trí chủ tịch nữa chứ.
-Ừm Streamer nhà ông giải nghệ rồi nhé [Đã xóa] Dù admin đã nhanh tay xử lý, nhưng vì đang điên cuồng nhấn F5 để chuẩn bị cãi nhau tay đôi nên tôi đã kịp nhìn thấy dòng tiêu đề đó.
Dòng tiêu đề chạm đúng vào nỗi đau của tôi.
"Mẹ kiếp."
Cơn giận bùng lên như núi lửa phun trào, tôi lập tức viết một bài đăng đầy rẫy những lời lẽ chửi bới tục tĩu.
Và đúng như dự đoán, bài viết bị xóa ngay lập tức, còn tôi thì nhận án phạt cấm túc 30 ngày trên Pan-V-Gal.
Nếu là bình thường, tôi đã không hành xử nông nổi như vậy.
Bởi vì trên một diễn đàn ẩn danh, việc để lộ cảm xúc cá nhân một cách lộ liễu là hành động ngu ngốc nhất.
"Nhưng thì đã sao chứ?"
Cơn say đã hoàn toàn tước đi lý trí của tôi.
Nói tóm lại là lúc đó tôi chẳng còn sợ cái gì nữa.
Tôi bắt đầu khủng bổ tin nhắn riêng của admin.
-Có vẻ ông say khướt rồi đấy, đi tắm rồi ngủ đi.
-Gỡ ban cho tôi. Gỡ ban cho tôi. Gỡ ban cho tôi. Gỡ ban cho tôi.
-Bảo rời diễn đàn rồi mà giờ lại bám dính lấy thế này, trông thảm hại quá đấy?
Tôi đã hoạt động trên Pan-V-Gal được hai năm rưỡi.
Xét đến việc diễn đàn này mới thành lập chưa đầy ba năm, tôi gần như là thành viên kỳ cựu từ những ngày đầu và có mối quan hệ khá quen biết với admin.
-Tôi đã nói từ trước rồi đúng không? Cô nàng đó không có tố chất để thành công đâu. Nhân cơ hội này thì đổi Oshi hoặc quay lại với cuộc sống thực tế đi.
-Đồ khốn khốn khốn! Thả Lucy ra! Lucy vẫn còn sống!
-Uống rượu thì cũng phải biết điểm dừng chứ, uống đến mức mất luôn não rồi à.
Admin vẫn tiếp tục đối xử với tôi như một gã khách say xỉn đang quấy rối, và thái độ đó càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa uất hận trong lòng tôi.
Nhãn quan của tôi tuyệt đối không sai.
Lucy chắc chắn là một nhân tài sẽ thành công.
-Này admin. Thật sự ông nghĩ mình đủ trình độ để đi đánh giá nhãn quan của người khác à? Ông chẳng phải là cái gã hễ chọn ai là người đó giải nghệ, gã mang vía ám quẻ sao.
Trong lúc nóng giận, tôi đã lỡ lời lôi cái biệt danh đó ra.
Trước đây, admin từng vài lần bày tỏ sự thiên vị đối với một số streamer.
Nhưng điều kỳ lạ là những streamer đó sau đó đều vướng vào những bê bối chấn động hoặc đột ngột giải nghệ, khiến admin bị gán cho cái biệt danh đầy xui xẻo là "gã mang vía ám quẻ".
-Thấy ông say xỉn nên tôi đã nể tình tiếp chuyện tử tế rồi, mà ông lại muốn kiếm chuyện thật đấy à?
-C-Cái thằng điên này... Chính ông là người khích tướng trước mà!
-Để xem, con người hễ được đằng chân là lân đằng đầu, chẳng biết điểm dừng là gì cả.
Ký ức sau đó hoàn toàn bị hơi men nuốt chửng, tôi không còn nhớ rõ nữa.
Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là...
Tôi đã tranh cãi nảy lửa với admin suốt một thời gian dài.
Và tin nhắn cuối cùng nhận được từ hắn vẫn còn in đậm mồn một trong tâm trí tôi.
-Nếu đã tự tin như vậy thì tôi sẽ cho ông một cơ hội để chứng minh xem nhãn quan của ai mới là đúng. Đỉnh cao của giới virtual? Hãy cùng với cô nàng Lucy yêu quý của ông thử thách xem sao. Nhưng tôi cũng chẳng muốn nhìn thấy một gã đàn ông giả giọng gái tởm lợm đâu, nên đành chịu vậy. Đây là món quà khuyến mãi đấy. Liệu mà làm cho tốt vào.
"..."
Tin nhắn cuối cùng đầy thách thức của gã admin khốn kiếp.
Chẳng lẽ là thật sao?
Tôi vô thức đưa tay xuống ngực mình.
Một cảm giác mềm mại, đầy đặn ngập tràn trong lòng bàn tay.
Trong cơn hoảng hốt, tôi tiếp tục đưa tay xuống dưới hông để kiểm tra.
"M-Mất rồi. Thật sự mất rồi sao!?"
Chỗ ấy giờ đây hoàn toàn trống trải.
Dù không biết tại sao mình lại phải kiểm tra thực tế bằng cách này...
Nhưng mọi chuyện đã rồi.
Hồi quy ba năm và bị hoán đổi giới tính.
Hiện thực tàn khốc đã chính thức ập xuống đầu tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn