Chương 2: Chương 1: 3 Năm Trước
Giải Nghệ Thì Để Sau Khi Chết Đi · Calibus · 868 chương · ~26 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương -Mấy khứa săn trẻ con hôm nay sao không thấy điểm danh thế?
Cuối cùng cũng bị xích cổ vào tù rồi à? Hahaha ㄴNày, xin hãy đính chính lại là "những người yêu trẻ thơ" nhé ㄴArin, Eunbi, Yeonbora đều đang trong giờ học nên nghỉ livestream rồi ㄴVải thật ㅋㅋㅋ Không phải đùa mà là thật à? Ai đó báo cảnh sát hốt lũ này đi ㄴ(icon_khong_phai_con_nguoi) ㄴLoli ㅋㅋㅋ -Lũ yêu trẻ thơ cút xéo đi!
Nơi này thuộc về các virtual mang sức hút trưởng thành ㄴ(icon_chuong_ga_ma) ㄴNền tảng cho người già thì phải thế này chứ, tuổi gì cho mấy đứa vị thành niên ngồi chung mâm ㄴSao mấy bà dì lại đáng yêu hơn đám con nít thế nhỉ?
ㄴKẻ sống sót mới là kẻ mạnh ㄴTuổi băm ảo diệu luôn mang lại cảm xúc!
"Lũ này hôm nay lại lên cơn dở hơi rồi."
Tiếng cười khẽ bật ra.
Người ta thường bảo, mấy kẻ dở hơi chỉ cần nhìn mặt nhau thôi cũng đủ thấy vui rồi.
Đó là cảm giác tôi đúc kết được sau ba năm lăn lộn trên diễn đàn.
Nói theo cách phổ biến thì là: "Mấy đứa nhà tôi tuy hành xử hơi ngáo ngơ một chút, nhưng được cái tâm tính lương thiện." Tôi tự lẩm bẩm lời bào chữa ấy.
À, dĩ nhiên là danh ngôn của thầy Jiboro: "Cứ năm người tụ lại thì chắc chắn sẽ có một kẻ rác rưởi" vẫn luôn đúng từ trước đến nay.
Bởi vì thỉnh thoảng vẫn có những kẻ mượn danh nghĩa ẩn danh để làm loạn lên.
-Thằng admin khốn khiếp kia, sao cứ xóa bài của tao hoài thế?
Thú nhân ảo cũng là virtual mà, phân biệt đối xử à? Muốn chết không?
Mỗi lần như vậy, sự phán xét sắc bén như dao cạo của chủ quản diễn đàn lại giáng xuống, giúp cho Pan-V-Gal hôm nay vẫn giữ được sự bình yên.
Ủa? Bạn hỏi Pan-V-Gal là cái gì á?
Đó là tên viết tắt của diễn đàn chuyên bàn luận về các streamer ảo trên Pangea TV, một trong hai nền tảng phát sóng trực tuyến khổng lồ đang chia đôi thiên hạ tại Hàn Quốc.
Trong số vô vàn các diễn đàn về streamer ảo, nơi này được quản lý khá tốt và có lượng người hoạt động rất tích cực, nên đây là địa bàn quen thuộc của tôi.
"Mình cũng rảnh rỗi sinh nông nổi thật."
Khi kiểm tra thông tin tài khoản, tổng số bài viết và bình luận tôi tích lũy được trong ba năm qua đạt đến một con số khổng lồ.
Đúng nghĩa là một kẻ nghiện diễn đàn chính hiệu.
Ban đầu, tôi tham gia chỉ để tìm kiếm thông tin về các streamer ảo và quảng bá cho Oshi của mình, nhưng cứ mỗi khi không có buổi phát sóng trực tiếp nào là tôi lại cắm rễ ở đây, kết quả là ra nông nỗi này.
"Đáng lẽ mình phải sống cuộc đời thực tế chăm chỉ như thế này mới phải."
Sự hối hận muộn màng.
Một chân lý mà ai cũng biết.
Tôi thở dài một tiếng ngắn ngủi, rồi chậm rãi gõ bàn phím.
"Dù sao cũng đã gắn bó suốt ba năm trời, trước khi đi cũng phải chào một tiếng chứ."
-Cẩm nang bắt buộc phải đọc cho người mới trước khi tôi rời diễn đàn Mấy đứa em ơi, anh trai chuẩn bị quay lại với cuộc sống thực tế đây.
Trước khi đi, anh để lại vài mẹo cực kỳ hữu ích cho mấy đứa mới vào đang tìm bến đỗ nhé.
1. Hãy né mấy streamer ảo hay gặp vấn đề sức khỏe ra Cái này thật sự làm người ta phát điên đấy.
Hở tí là kêu mệt rồi nghỉ phát sóng, ban đầu thì thấy thương và lo lắng thật, nhưng nếu chuyện đó cứ lặp đi lặp lại?
Thế thì tốt nhất là nên từ bỏ đi.
Cứ coi như vận động viên thể thao vậy.
Dù tài năng có xuất chúng đến đâu mà cứ hở ra là chấn thương, suốt ngày ngồi mài đũng quần trên băng ghế dự bị?
Về sau chỉ có nước mang danh kẻ ăn hại thôi.
2. Hãy né mấy streamer ảo có tâm lý bất ổn ra Cái này cũng tương tự như điều thứ nhất.
Mấy streamer ảo có tâm lý yếu rất dễ bị tổn thương bởi những dòng chat, tin nhắn riêng, email, hay thậm chí là khi tham gia phát sóng chung.
Nói chung là họ bị tổn thương như cơm bữa.
Hở một tí là sụp đổ tâm lý rồi nghỉ phát sóng, thỉnh thoảng còn nổi điên gây ra tai tiếng.
Mấy người này rất dễ giải nghệ đột ngột.
3. Hãy né mấy streamer ảo xăm trổ, nói tục, hút thuốc ra Chi tiết thế nào thì xin phép miễn giải thích thêm.
4. Hãy né mấy streamer ảo hay chơi game ngầm ra Tắt phát sóng đi rồi chơi game ngầm? Một hai lần thì không nói làm gì.
Nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại liên tục thì chắc chắn là có uẩn khúc.
50% là do bè phái lợi ích nhóm, 50% còn lại là có bạn trai hoặc đang mập mờ với ai đó.
Chứ việc gì có thể làm trên sóng mà cứ phải lén lút làm ngoài giờ phát sóng như thế, đúng không?
5. Hãy né mấy streamer ảo bướng bỉnh, cái tôi quá cao ra Họ thường xuyên đấu khẩu, thi gan với người xem, kết quả là cả streamer lẫn người xem đều chỉ chuốc lấy tổn thương.
Gặp mấy kênh như vậy thì khuyên thật lòng là nên dứt áo ra đi sớm cho rảnh nợ.
"Đây mới đúng là mẹo xương máu của một lão làng chứ."
Vì giới hạn ký tự nên tôi tạm thời ngắt bài viết ở đây.
Đang định viết tiếp phần hai thì các bình luận đã bay vào như mưa rào.
ㄴỦa? Lại văn vở đòi rời diễn đàn à? Dạo này khứa này bị sao thế nhỉ? Mấy ngày liên tiếp cứ lải nhải suốt ㄴNày này, lần này có vẻ căng đấy, mấy hôm trước Oshi của khứa này vừa giải nghệ mà ㄴ(icon_nhin_trom) ㄴTóm tắt ba dòng giùm cái, lười đọc quá đi mất!
ㄴNhân cơ hội này chuyển sang làm fan của Bluebee xem sao?
ㄴHahaha, lại còn Bluebee nữa chứ, cười ẻ ㄴThế là lại thêm một huyền thoại diễn đàn ra đi ㄴMẹ kiếp, ông đi rồi thì ai phát hamburger miễn phí cho tụi tôi nữa? Giữ chặt lấy hamburger đi chứ!
ㄴLũ ăn mày hamburger xuất hiện rồi kìa ㅋㅋㅋ ㄴAi nghĩ khứa này bảo rời diễn đàn xong ngày mai lại tiếp tục đăng bài nhảm thì nhấn nút đồng ý nào Tôi trước nhé!
"..."
Lòng người thật lạnh lẽo.
À không, có lẽ đây chính là cách an ủi đặc trưng của lũ này.
Bởi vì những lời nói ấm áp, ngọt ngào vốn dĩ chưa bao giờ phù hợp với chúng tôi.
Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy việc viết những dòng này thật là dông dài và lôi thôi.
Hắng giọng một tiếng, dĩ nhiên không phải là tôi dỗi hay gì đâu nhé.
Tôi liền tung ra vài tấm ảnh furry hở hang cực mạnh đã tải về từ trước như một đòn đánh úp bất ngờ, rồi dứt khoát thoát khỏi diễn đàn.
Sau đó, tôi xóa luôn ứng dụng trên điện thoại.
Không chỉ diễn đàn mà ngay cả ứng dụng Pangea TV, nền tảng phát sóng trực tuyến, tôi cũng xóa sạch không thương tiếc.
Từ giờ trở đi, tôi sẽ không bao giờ thèm xem phát sóng trực tuyến nữa.
Cơ duyên đưa tôi đến với thế giới phát sóng trực tuyến chính là YouTube.
Như thường lệ, vào một ngày cuối tuần rảnh rỗi, tôi đang lướt qua lướt lại các video thì vô tình bắt gặp một đoạn clip.
Lượt xem ít ỏi, chất lượng hình ảnh thô sơ, cùng với phông chữ lời bài hát trông cực kỳ ngứa mắt.
Nếu là bình thường, tôi đã lập tức nhấn nút quay lại rồi.
Phải chăng đó là trò đùa của số phận?
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi vang lên tiếng chuông thông báo đầy dồn dập.
Những tin nhắn liên quan đến công việc vẫn không chịu buông tha ngay cả trong ngày nghỉ.
Trong lúc đang chuẩn bị trả lời tin nhắn, thầm cầu nguyện cho cái đầu hói chữ M của lão sếp ngày càng sâu thêm, thì...
"..."
Video đã tự động bắt đầu phát.
Và rồi, một giọng hát trầm ấm vang lên, đánh thức buổi chiều tà uể oải.
Cái này thật sự là... có gì đó rất đặc biệt.
Tôi quên bẵng cả việc trả lời tin nhắn, nhắm mắt lại và hoàn toàn chìm đắm vào giai điệu của bài hát.
Hóa ra gu của tôi lại là chất giọng như thế này sao?
Cả phong cách hát cũng vậy nữa.
Kể từ ngày hôm đó, tôi đã trở thành người hâm mộ của nữ streamer Lucy.
Thật là buồn cười.
Ngay cả thời đi học hay lúc ở trong quân ngũ, tôi chưa từng một lần đu idol hay làm fan của nhóm nhạc nữ nào.
Vậy mà giờ đây, tôi lại đi ủng hộ một streamer nhiệt tình đến thế.
Lucy khi ấy thực sự là một streamer vô danh tiểu tốt.
Kinh nghiệm phát sóng chưa đầy 100 ngày.
Lượng người xem trung bình chỉ lẹt đẹt quanh quẩn mười người, thu nhập từ việc phát sóng không đủ sống đến mức cô ấy phải chạy vạy làm thêm hai công việc cùng lúc.
Là một người mới tiếp xúc với phát sóng trực tuyến, tôi thậm chí còn không biết vấn đề nằm ở đâu.
Chỉ là một buổi trò chuyện nhẹ nhàng bắt đầu vào giờ tan tầm của dân công sở, trên nền một bức tranh vẽ nhỏ xinh đáng yêu.
Tôi thật sự rất trân trọng khoảng thời gian yên bình xoa dịu đi sự mệt mỏi sau một ngày dài làm việc đó.
Ba năm trôi qua kể từ dạo ấy.
Đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra.
Chuyển đổi nền tảng phát sóng, ra mắt diện mạo ảo, thành lập nhóm, tham gia cuộc thi hát, góp mặt trong các nội dung quy mô lớn, tổ chức concert cuối năm, vân vân.
Từ một streamer non nớt, Lucy giờ đây đã trở thành một streamer chuyên nghiệp thực thụ, còn tôi, từ một kẻ mù tịt về phát sóng trực tuyến, đã trở thành chủ tịch của kênh và là một vị thần hộ mệnh luôn túc trực trên diễn đàn.
Đó chẳng phải là một chiến tích gì vẻ vang để có thể tự hào khoe khoang với người khác.
Dưới góc nhìn của định kiến xã hội, văn hóa phát sóng trực tuyến dù sao cũng chỉ là một thứ văn hóa thế giới ngầm.
Thế nhưng tôi chưa bao giờ hối hận.
Những ngày tháng tẻ nhạt chỉ biết lặp đi lặp lại guồng quay giữa công ty và nhà riêng.
Đó là khoảng thời gian tôi bước ra khỏi lối mòn ấy để sống một cách nhiệt huyết và trọn vẹn nhất.
[Tôi có điều muốn nói.] Virtual Trò chuyện Ca hát Sandbox
"Tôi nghĩ mình chỉ đi được đến đây thôi. Xin chân thành cảm ơn tình cảm mà mọi người đã dành cho tôi suốt thời gian qua. Chúc mọi người luôn hạnh phúc."
"..."
Tôi, một kẻ luôn nhìn nhận cuộc sống một cách tích cực như thế, vậy mà Oshi của tôi lại đột ngột tuyên bố giải nghệ.
Nếu vậy thì ba năm thanh xuân cháy hết mình của tôi sẽ đi về đâu?
Thị trường phát sóng trực tuyến hiện tại đã trở thành một đại dương đỏ ngầu.
Việc mỗi ngày có đến hàng chục người từ bỏ công việc này là chuyện hết sức bình thường.
Mỗi lần như vậy, tôi lại lên diễn đàn xem những bài viết phân tích sâu sắc của mọi người như một thú vui tiêu khiển.
Thế nhưng, ai mà ngờ được chính tôi lại trở thành nhân vật chính trong câu chuyện đó chứ.
"Mẹ kiếp."
Lồng ngực tôi như muốn nổ tung, mọi cảm xúc hỗn độn đan xen vào nhau.
Bắt đầu từ cảm giác bị phản bội, rồi đến đau buồn, phẫn nộ, hối hận, và cuối cùng là cam chịu.
Thực ra, tôi đã lờ mờ nhận ra "điềm báo" từ trước đó rồi.
Những buổi nghỉ phát sóng ngày càng dày đặc, cùng với nguồn năng lượng uể oải, thiếu sức sống mỗi khi lên sóng.
Trước thái độ thiếu chuyên nghiệp đó, không ít người hâm mộ đã nản lòng mà bỏ đi.
Bản thân tôi cũng là con người, đôi khi không kiềm chế được mà buông những lời chat sắc mỏng, chỉ ra những điểm chưa tốt ngay trên sóng.
Vào khoảnh khắc ấy, tôi thấy một nụ cười phảng phất nét u buồn hiện lên sau màn hình.
Những ký ức xưa cũ ùa về, khi cô ấy hào hứng khoe rằng mình đã tích cóp được tiền để nhờ một họa sĩ giỏi làm bộ nhận diện chuyển động khuôn mặt cho avatar của mình.
Khốn kiếp thật. Gương mặt như sắp khóc đến nơi của cô ấy hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi.
Vì vậy, tôi đã không nỡ mở lời hỏi lý do.
Rằng rốt cuộc tại sao lại ra nông nỗi này.
Cứ thế ôm nỗi lòng ấm ức suốt một tháng trời.
Cuối cùng, thứ tôi nhận được lại là lời tuyên bố giải nghệ của Lucy.
"Cái thứ phát sóng trực tuyến chết tiệt đó thì có gì ghê gớm chứ."
Kể từ đó, thứ duy nhất còn sót lại trong tôi là một cảm giác trống rỗng đến tột cùng.
Tôi vội vã xin nghỉ phép ở công ty.
Thế nhưng, dù nhiều ngày trôi qua, kênh của Lucy vẫn im lìm không một lần sáng đèn, cũng chẳng có thêm bất kỳ thông báo nào.
Một tuần lễ trôi qua trong sự dằn vặt kinh khủng.
Kênh phát sóng, nơi tôi từng tin tưởng là chỗ dựa cuối cùng, đã hoàn toàn biến mất.
Lucy đã xóa tài khoản trên nền tảng.
"..."
Ba năm thanh xuân đổ sông đổ bể.
Ngày hôm đó, tôi đã mượn rượu giải sầu, uống đến mức trời đất quay cuồng và tự thề với lòng mình.
Rằng tôi sẽ không bao giờ thèm ngó ngàng đến cái thế giới phát sóng trực tuyến chết tiệt này nữa.
Phải, tôi đã hạ quyết tâm như thế đấy.
"Ơ kìa?"
Thế nhưng khi mở mắt ra vào ngày hôm sau, tôi phát hiện mình đã quay trở lại thời điểm ba năm trước.
Đã vậy, tôi không còn là đàn ông nữa, mà đã biến thành một "cô gái".

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn