Chương 97: Chương 96: Đút ăn từ Tô Vũ!
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Vậy... bánh kem để về nhà rồi ăn."
"Chắc chắn rồi! Về nhà cắt bánh, pha trà uống cùng!"
Cố Phong móc quai hộp bánh kem lên cổ tay, rồi nhận lại bó hoa từ tay Tô Vũ.
Hai tay Tô Vũ được giải phóng.
Cô vừa định nhận lấy túi giấy trắng để đỡ giúp anh một chút, thì Cố Phong đã đưa túi giấy tới trước mặt cô.
"Đồ ăn dọc đường đấy, bên trong có bánh su kem với mochi, cậu chọn một cái ăn trước đi."
Tô Vũ mở túi nhìn thử.
Ba cái su kem, hai cái mochi, còn có hai miếng trông giống brownie.
"Cả hai tay cậu đều bận, ăn kiểu gì?" Tô Vũ hỏi.
Cố Phong nghiêng đầu suy nghĩ.
Sau đó rất hùng hồn há miệng về phía cô.
"A——"
"..."
"Nhanh lên nào, há miệng mãi mỏi lắm rồi."
Tô Vũ cúi đầu lấy một cái su kem ra khỏi túi.
Lớp vỏ màu kem tròn vo, bên trên phủ một lớp đường bột.
Cô đưa đến bên miệng Cố Phong.
Cố Phong cắn một phát, ăn mất hơn nửa cái, nhân kem trào ra từ chỗ bị cắn, dính một chút nơi khóe môi.
"Ừm~ ngon quá!"
Anh vừa nhai vừa nói không rõ chữ, mắt sáng lên, lại ghé tới muốn cắn miếng thứ hai.
Tô Vũ trực tiếp nhét nốt phần còn lại vào miệng anh.
Đầu ngón tay cô vô tình chạm vào môi anh.
Mềm mềm, còn có chút cảm giác dính dính của kem.
Tô Vũ rụt tay về, cúi đầu quệt đầu ngón tay lên quần áo, giả vờ như đang lau đường bột.
"Ừm... không phải chứ, cậu cũng phải ăn đi chứ!" Cố Phong nhai su kem xong mới phản ứng lại, nói lúng búng.
Tô Vũ lấy một cái mochi trong túi ra, cắn một miếng.
Lớp vỏ mềm dẻo bọc nhân mè và đậu phộng nghiền, vị mặn ngọt vừa phải.
"Ngon không?"
"Ừm."
"Thấy chưa, mắt nhìn đồ ăn của Phong ca chuẩn lắm mà?"
Anh đắc ý đến mức chẳng buồn che giấu.
Hai người cứ thế chậm rãi đi dọc con phố thương mại.
Tay trái Cố Phong ôm hoa, tay phải xách hộp bánh kem, cái miệng chưa từng ngừng nghỉ.
Tô Vũ đi bên phải anh, cứ cách vài phút lại lấy một món bánh ngọt trong túi ra đưa tới miệng anh.
Anh cắn một miếng, vừa nhai vừa khen ngon.
Cô lại đưa thêm một miếng nữa.
Khi đi ngang qua một cửa hàng quần áo, kính trưng bày phản chiếu bóng dáng hai người.
Một chàng trai cao lớn ôm đầy hoa và bánh kem trong tay.
Một cô gái nhỏ nhắn kiễng chân đút đồ ăn cho anh.
Một cặp đôi đi từ phía đối diện tới, cô gái nhìn họ một cái rồi kéo tay bạn trai nói gì đó.
Chàng trai chỉ biết cười bất lực.
Trên chiếc ghế dài bên đường có một ông lão đang lướt video ngắn, điện thoại mở loa ngoài rất to.
Ông ngẩng đầu khỏi màn hình nhìn hai người một cái, rồi lại cúi xuống tiếp tục xem.
Tai Tô Vũ nóng bừng.
Cô cúi đầu, giấu mặt sau những lọn tóc rơi xuống.
Nhưng động tác đút đồ ăn vẫn không hề dừng lại.
Cô lấy miếng brownie cuối cùng ra, đưa tới bên miệng Cố Phong.
Màu sô-cô-la dưới ánh đèn đường trông rất đậm, bề mặt hơi nứt nhẹ, chứng tỏ được nướng khá kỹ.
Cố Phong ngậm một phát, hai má phồng lên.
"Ưm... vị sô-cô-la của cái này đậm thật đấy."
Tô Vũ lấy khăn giấy trong túi ra, giúp anh lau vụn bánh nơi khóe miệng.
Làm xong động tác đó, cô mới nhận ra hình như đã hơi vượt quá giới hạn.
Cô lập tức rụt tay lại.
Cố Phong thì hoàn toàn không nhận ra, vừa nhóp nhép nhai nốt miếng brownie cuối cùng vừa chép miệng.
"Phù—— no rồi."
"Phong ca chẳng phải vừa mới ăn tối xong sao?"
"Đồ ngọt không chiếm chỗ của dạ dày ăn cơm, đó là kiến thức cơ bản mà!"
Tô Vũ gấp đôi chiếc túi giấy đã trống lại, nhét vào túi quần thể thao.
Hai người tiếp tục đi về phía trước.
Khi sắp đến cuối con phố thương mại, Cố Phong bỗng dừng lại trước một tiệm trà sữa.
Trên tấm biển màu xanh đậm có dòng chữ trắng "Bán Sơn Trà Nghiên", trước cửa dựng một tấm bảng đen nhỏ, trên đó viết tay các món theo mùa và bảng xếp hạng bán chạy.
Giờ này trong tiệm không có nhiều khách, trước quầy chỉ có hai ba người đang đứng.
Cố Phong quay đầu nhìn Tô Vũ.
"Uống một ly trà sữa không?"
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn bảng hiệu rồi lại nhìn thực đơn.
"Tớ cũng không uống trà sữa mấy, không biết vị nào ngon..."
"Phong ca bình thường thích vị gì?"
Tô Vũ nghiêng đầu hỏi một câu rất tự nhiên.
Cố Phong đang nhìn thực đơn, nghe vậy thì trong đầu theo phản xạ bật ra bốn chữ.
Hoa bạch lan.
Chính là ly trà sữa Ngô Lỗi chạy mười lăm cây số mua về vào buổi trưa.
Cái hương thơm mát lạnh, mang theo chút ngọt ngào ấy, từ chiều tới giờ anh vẫn còn nhớ.
Nhưng sở dĩ anh thích cái mùi đó như vậy, là vì nó quá giống hương thơm trên người Tô Vũ.
Bây giờ chẳng lẽ lại đứng trước mặt người ta mà nói:
"Tớ thích vị hoa bạch lan, vì ngửi giống cậu."
Thế thì chẳng khác nào biến thái.
Cố Phong ho khẽ một tiếng, làm như không có chuyện gì đảo mắt một vòng trên thực đơn.
"Cứ trà sữa trân châu bình thường đi, vị kinh điển, không thể sai được!"
Tô Vũ không nghi ngờ gì, xoay người đi tới quầy.
"Hai ly trà sữa trân châu, đá bình thường, đường bình thường."
Cố Phong đứng phía sau cô một bước.
Tay trái ôm bó cúc họa mi.
Tay phải xách hộp bánh kem.
Ở giữa còn kẹp thêm nửa túi trái cây mua tranh thủ lúc nãy.
Cả người trông chẳng khác gì một cái giá để đồ di động.
Khách trong tiệm quả thật không nhiều.
Chàng trai đứng sau quầy pha chế rất nhanh nhẹn, chưa đầy hai phút đã đẩy hai ly trà sữa ra khu lấy đồ.
Để lát nữa Cố Phong uống trà sữa cho tiện, Tô Vũ rảnh một tay ra rồi với tới quai hộp bánh kem đang treo trên cổ tay anh.
"Để tớ cầm bánh kem cho."
"Ơ đừng, bánh kem cũng khá nặng đấy—"
"Không sao, đâu phải tớ không xách nổi."
Cố Phong còn chưa kịp nói hết câu từ chối, Tô Vũ đã tháo quai hộp bánh khỏi cổ tay anh, một tay xách ổn định.
Cố Phong nhìn dáng vẻ cô cầm hộp bánh, cuối cùng cũng không giành lại.
"Hay là cậu ôm hoa đi? Nhẹ hơn bánh kem mà."
Anh thử đưa bó cúc họa mi trong lòng về phía cô.
"Không."
"... Được rồi."
Anh đành ôm bó hoa lại vào lòng, treo túi trái cây lên cánh tay, dùng bàn tay vừa được giải phóng nhận ly trà sữa Tô Vũ đưa tới.
Trong chất lỏng màu hổ phách là từng viên trân châu đen chìm dưới đáy.
Ống hút cắm xiên trên nắp ly.
Cố Phong cúi đầu hút một ngụm.
Ngọt thật!
Nhưng đúng là vị trà sữa trân châu rất bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Không hiểu sao hôm nay anh lại thấy ly này ngon hơn hẳn.
Anh hơi nghiêng đầu, dùng khóe mắt liếc sang bên cạnh.
Tô Vũ đang ngậm ống hút, từng ngụm nhỏ từng ngụm nhỏ uống trà sữa.
Lúc uống, đôi môi cô hơi chu lên, hai má cũng nhẹ nhàng phồng lên theo.
Khi trà sữa theo ống hút đi lên, hàng mày cô khẽ nhíu lại một chút, rồi từ từ giãn ra.
Khóe môi nhếch lên một góc rất nhỏ.
Nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng phát hiện.
Nhưng Cố Phong đã phát hiện.
Khi Tô Vũ ăn đồ ngọt, cô sẽ cười.
Ý cười xuất hiện trước tiên trong đôi mắt.
Hàng mi khẽ rung lên.
Ánh sáng trong con ngươi sáng hơn một chút.
Cả khuôn mặt cũng theo đó mà dịu dàng hơn.
Cố Phong vội vàng thu ánh mắt lại, hút mạnh một ngụm trà sữa thật lớn.
Hai người cứ thế chậm rãi bước trên phố thương mại.
Nhịp bước của họ luôn giữ cùng một tiết tấu.
Cố Phong đã học được cách khống chế sải chân của mình.
Một bước của anh sẽ không còn vượt quá một bước rưỡi của Tô Vũ nữa.
Tô Vũ cũng âm thầm tăng tốc thêm một chút, cố gắng theo kịp đôi chân dài của anh.
Hai người lại đi dạo thêm gần nửa tiếng.
Trong khoảng thời gian đó, họ đi ngang qua một hiệu sách, hai cửa hàng phụ kiện và một quầy biểu diễn của nghệ sĩ đường phố.
Cố Phong còn mua thêm một túi quýt đường và một hộp dâu tây ở quầy trái cây.
Tô Vũ lại dùng lý do:
"Cậu không còn tay để cầm nữa đâu."
rồi nhận lấy túi trái cây.
Hai ly trà sữa cũng dần cạn sạch trong nửa tiếng ấy.
Cốc rỗng được ném vào thùng rác ven đường.
Lúc ném, Cố Phong còn cố tình tạo một đường parabol đẹp mắt.
Chiếc cốc rơi chính xác vào miệng thùng.
Anh quay đầu lại, giơ tay tạo dấu V với Tô Vũ.
Tô Vũ mặt không cảm xúc đi tới, nhẹ nhàng đặt chiếc cốc của mình vào thùng rác.
Sau đó phủi phủi tay.
Cố Phong cười đến mức không ngậm được miệng.
Khi đi tới ngã tư ở cuối phố thương mại, bên kia đường hiện lên một khoảng xanh rộng lớn được đèn chiếu sáng.
Đó là Công viên cây xanh trung tâm thành phố A.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn