Chương 89: Chương 88: Tô Vũ quay lưng về phía cậu
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Lần trước Tô Vũ nấu bữa đó, cậu không ăn kịp.
Nhưng cậu có nhìn thấy thành phẩm.
Thịt xào ớt xanh, thịt thái to nhỏ không đều, có miếng to như quân mạt chược, còn ớt thì tạm ổn, ít nhất vẫn nhìn ra là thái sợi.
Cà chua xào trứng thì trứng nát như bị ai đấm cho một trận, cà chua ra rất nhiều nước, cả đĩa ngập trong nước đỏ, nói thật thì hình thức…
Miêu tả thế nào nhỉ.
Là kiểu nhìn một cái là biết người nấu món này thật sự đã cố gắng lắm rồi.
Nhưng giữa cố gắng với ngon, cách nhau hẳn một dải ngân hà.
Nhưng dù khó ăn thế nào thì đây cũng là đồ Tô Vũ làm!
Cho nên lần này nói gì cũng không thể bỏ lỡ nữa!
"Được! Lần trước không ăn được món cậu nấu tớ tiếc mãi, lần này Phong ca có nói gì cũng không bỏ lỡ đâu!"
Gửi xong cậu còn lật kho sticker, tìm một cái đầu chó Shiba cười hí hửng rồi gửi theo.
Tin vừa gửi đi, Tô Vũ trả lời ngay một icon mặt cười.
Mặt vàng rất bình thường.
Nhưng Cố Phong nhìn cái icon đó rất lâu.
Không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy người ở phía sau nụ cười kia lúc này tâm trạng chắc cũng không tệ.
Khóe môi cậu cong lên.
Chìm trong tâm trạng vui vẻ, thời gian trôi rất nhanh.
Loa báo tàu đến vang lên, Cố Phong nhanh chóng nhét điện thoại vào túi rồi nghiêng người chen ra cửa.
Ra khỏi ga, Cố Phong ôm chặt bó hoa trong ngực, bước nhanh về phía khu dân cư.
Đi được nửa đường thì ngang qua một dãy cửa hàng.
Bước chân cậu chậm lại.
Ánh mắt quét qua mấy tiệm ven đường.
Siêu thị, tiệm hoa quả, quán lẩu cay, gà rán…
Cuối cùng dừng lại ở một cửa hàng tạp hóa bán gia vị bên tay phải.
Cậu rẽ vào.
Trên kệ chất đầy chai chai lọ lọ.
Lão Can Ma, sốt ăn cơm, dưa cải Ô Giang, còn có mấy hàng sốt ăn kèm đủ màu.
Cố Phong đứng trước kệ một lúc.
Cậu đang nghĩ về một vấn đề rất nghiêm túc.
Có bài học lần trước rồi, đồ Tô Vũ nấu lần này khả năng cao cũng không liên quan mấy tới chữ ngon.
Đương nhiên, lần đầu nấu ăn mà, làm chín được đã rất giỏi rồi.
Ăn được là đạt.
Nhưng nhỡ đâu lần này món ăn… vẫn không ổn thì sao?
Cậu không được để lộ.
Tuyệt đối không!
Cậu hiểu Tô Vũ quá mà.
Bề ngoài lạnh lạnh nhạt nhạt, thật ra tim còn giòn hơn kính.
Cậu nói nặng một câu thôi là cô ấy có thể tự nghĩ đi nghĩ lại ba ngày.
Nếu lần này cậu ăn một miếng đã nhíu mày, hoặc đặt đũa xuống bảo không ngon, Tô Vũ sẽ nghĩ gì?
Cô ấy sẽ nghĩ ngay cả nấu ăn mình cũng làm không được, quả nhiên mình chẳng làm nên trò trống gì, mình chỉ là gánh nặng.
Rồi đôi mắt vốn chẳng có bao nhiêu ánh sáng kia sẽ tối thêm một chút.
Không được!
Cho nên chiến lược của Cố Phong là thế này.
Thứ nhất, bất kể vị thế nào, ăn, cứ cho vào miệng là được.
Thứ hai, quản lý biểu cảm cho tốt, ngon thì nói ngon, không ngon… thì nói cũng ổn!
Thứ ba, nếu thật sự có vấn đề, cậu sẽ góp ý theo cách cực kỳ uyển chuyển, cực kỳ dịu dàng, cực kỳ không làm tổn thương lòng tự trọng.
Ví dụ như: "Món này đã rất ổn rồi, lần sau bớt một xíu muối nữa là hoàn hảo."
Như vậy vừa giữ được lòng tự trọng của Tô Vũ, vừa giúp cô ấy có hướng cải thiện, còn kích thích động lực tiếp tục luyện nấu ăn.
Cậu đúng là thiên tài.
Nhưng mà!
Lỡ như thật sự khó ăn đến mức nuốt không nổi thì sao?
Ánh mắt Cố Phong chậm rãi dừng trên dãy đồ ăn kèm trên kệ.
Cậu đưa tay lấy một gói dưa cải Ô Giang, lật qua lật lại xem trọng lượng.
Rồi lấy thêm một gói củ cải khô cay Phạn Tảo Quang.
Lại lấy thêm một hũ đậu đen Lão Can Ma.
Bộ ba hoàn hảo, cho chắc ăn.
Đến lúc thật sự không chịu nổi nữa thì gắp một đũa đồ ăn kèm bỏ vào miệng, nhai chung với món Tô Vũ nấu.
Mùi vị bị át đi, biểu cảm tự nhiên cũng không sụp.
Ôm bó hoa, xách túi đồ ăn kèm, cậu thanh toán ở quầy rồi tiếp tục vội vàng về khu chung cư.
6 giờ 38 phút.
Cố Phong đến dưới lầu.
Thang máy đi từ tầng một lên trên, con số nhảy từng tầng.
Cậu cúi đầu nhìn bó hoa mình đang ôm.
Có mấy bông đã hơi lệch, nhưng hoa cát tường vẫn còn rất tươi, đặc biệt là bông màu tím nở đẹp nhất.
Cậu gom mấy bông nghiêng vào giữa, đảm bảo nhìn không quá xộc xệch.
Thang máy tới nơi, Cố Phong vội chạy về phía cửa nhà. Để không bị quá giờ, ngay từ lúc ở cổng khu chung cư cậu đã nắm sẵn chìa khóa trong tay.
Khoảnh khắc cửa mở ra, một mùi hương lập tức ùa tới.
Là...
Mùi dầu mỡ đang xào nấu!
Không có mùi khét khó chịu, mà là mùi nấu ăn rất bình thường, thậm chí còn thoang thoảng hương tỏi.
Cùng với mùi mặn ngọt của nước tương khi được đun nóng.
Cố Phong còn chưa bước vào.
Ánh đèn vàng ấm đã đổ xuống từ trên đầu, chiếu khu thay giày sạch sẽ sáng sủa.
Nhìn vào trong, đèn bếp cũng đang bật.
Cửa kính mờ trượt mở hé, ánh sáng lọt qua khe cửa, in xuống sàn phòng khách thành một vệt dài.
Sau đó cậu nghe thấy tiếng xẻng chạm đáy chảo.
Rất có tiết tấu, không nhanh không chậm.
Cố Phong cúi người cẩn thận thay dép.
Cậu nhẹ nhàng đặt túi đồ ăn kèm lên tủ giày ở huyền quan, rồi ôm bó hoa, rón rén đi về phía bếp.
Cửa trượt đã mở hơn nửa.
Cậu đứng ở cửa, nhìn vào bên trong.
Tô Vũ đang quay lưng về phía cậu.
Cô mặc chiếc áo phông xám cũ của cậu đã giặt tới mức hơi bạc màu, tay áo quá dài nên được xắn lên hai vòng, dồn phía trên khuỷu tay, bên dưới là quần đùi mặc nhà màu đen.
Trên eo buộc chiếc tạp dề sọc xanh nhạt, dây phía sau thắt thành một chiếc nơ méo méo.
Buộc không được đẹp lắm, một bên dài một bên ngắn, đầu dây dài gần rủ xuống sau đầu gối.
Tóc cô buộc thấp bằng một sợi dây chun đen rất bình thường.
Nhưng có lẽ vì tóc quá mượt nên vài lọn tóc đã trốn khỏi dây buộc, rủ xuống hai bên cổ, khẽ đung đưa theo động tác đảo thức ăn.
Trên bếp đang có một chiếc chảo, bên trong có thứ gì đó đang xèo xèo.
Tô Vũ tay trái cầm cán chảo, tay phải cầm xẻng, đang đảo đồ ăn bên trong.
Động tác của cô rõ ràng đã thành thạo hơn hẳn một người mới tập nấu.
Ít nhất cũng không còn dáng vẻ căng thẳng, cứ gặp khói dầu là lùi lại nữa.
Cố Phong lặng lẽ tựa vào khung cửa nhìn cô.
Ánh đèn nhà bếp chiếu lên người Tô Vũ, phác rõ đường nét cơ thể cô.
Khi nấu ăn, cô vừa yên tĩnh lại vừa có cảm giác rất tập trung.
Khác với lúc ngồi trước máy tính gõ code.
Lúc gõ code, cả người cô giống như một cỗ máy, lạnh lùng, nhanh nhẹn, không có bất kỳ biểu cảm dư thừa nào.
Nhưng lúc nấu ăn, cô sẽ hơi nghiêng đầu, ghé sát chảo ngửi thử mùi vị, rồi nhíu mày một chút, hoặc khẽ gật đầu.
Có hơi thở đời thường hơn rồi!
Cố Phong nhìn một lúc, khóe môi cong lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn