Chương 90: Chương 89: Tô Vũ cố gắng học nấu ăn
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Nhưng nhìn kiểu gì thì khung cảnh này cũng giống như...
Vợ đang nấu ăn rồi chờ chồng về nhà?
Tim Cố Phong chợt hụt mất một nhịp.
Không phải!
Cậu đang nghĩ cái gì vậy!
Lúc này, Tô Vũ đã tắt bếp. Cái chảo quá nặng, cô không thể một tay hất chảo được nên chỉ có thể dùng xẻng xúc thức ăn từng chút từng chút sang đĩa, vì vậy động tác chậm hơn người bình thường khá nhiều.
Sau đó, cô dùng hai tay bưng một chiếc đĩa sứ trắng, xoay người chuẩn bị đi về phía bàn ăn.
Khoảnh khắc quay người lại, cô nhìn thấy Cố Phong đang đứng ở cửa.
Bước chân Tô Vũ khựng lại.
Gương mặt vốn không có cảm xúc giống như được thắp sáng lên.
Vẻ lạnh nhạt nơi hàng mày khóe mắt dịu đi, khóe môi cong lên.
"Phong ca, cậu về đúng lúc đấy."
Cô bưng đĩa tiếp tục đi.
"Món ăn làm xong cả rồi."
Cố Phong ngẩn người một giây.
Nụ cười ấy rơi vào mắt cậu, khiến chỗ nào đó trong ngực bỗng nóng lên.
"Được!"
Cậu vội chỉnh giọng lại cho bình thường.
"Tớ để cái này xuống đã."
Cậu quay người đi ra phòng khách, đặt bó hoa trong lòng lên bàn trà.
Một bông hướng dương bị lệch mất, cậu tiện tay chỉnh lại, rồi nhanh chóng quay về bếp.
"Nào nào nào, để tớ bưng giúp."
Cố Phong bước mấy bước tới, nhận lấy chiếc đĩa từ tay Tô Vũ, cúi đầu nhìn.
Sau đó mắt cậu mở to!
Trong đĩa là rau xà lách dầu xào tỏi.
Rau được xếp ngay ngắn, xanh mướt, không cháy cạnh cũng không bị đen.
Tỏi băm phủ đều phía trên, lớp dầu mỏng bóng nhẹ, nhìn rất thanh.
Cái này...
Là Tô Vũ xào thật sao?
Cố Phong bưng đĩa, chuyển mắt sang hai chiếc đĩa khác trên bếp.
Một đĩa là cà chua xào trứng.
Lần này trứng không còn bị đánh nát như vụn nữa.
Miếng trứng vàng xốp, kích cỡ khá đều, cà chua cắt hình múi cau, có ra chút nước, đỏ vàng xen kẽ, nhìn lại khá ra dáng.
Đĩa còn lại là khoai tây xào sợi.
Sợi khoai cắt chưa đều lắm, có vài sợi to hơn hẳn một vòng, nhưng tổng thể không bị dính vào nhau, không bị thâm đen, đáy đĩa cũng không đọng nước.
Cố Phong nhìn chằm chằm ba đĩa thức ăn vài giây.
So với lần trước, tiến bộ không biết bao nhiêu!
Mới cách có mấy ngày thôi mà?
Cậu ngẩng đầu nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ đang dùng khăn lau vết dầu bắn trên mặt bếp, lau rất cẩn thận, cả khe hở trên bếp cũng không bỏ qua.
Cô cảm nhận được ánh mắt của cậu, nghiêng đầu nhìn lại, khóe môi vẫn còn ý cười.
"Phong ca, lần này tớ làm nghiêm túc lắm."
Cô gấp khăn lại đặt cạnh bồn rửa, nhanh nhẹn tháo tạp dề.
"Cũng chọn toàn món đơn giản thôi, hợp cho người mới."
Cô cầm đĩa khoai tây cuối cùng, đi tới cạnh Cố Phong.
"Nào, nếm thử đi."
Giọng vẫn bình thản, nhưng trong mắt giấu một chút mong chờ.
Cố Phong bưng đĩa đi theo cô tới bàn ăn, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Vô lý thật.
Lần thứ hai nấu ăn mà làm được tới mức này?
Cậu nhớ hồi năm đầu đi làm, nhất thời hứng lên muốn học làm sườn xào chua ngọt.
Kết quả cho quá tay đường, đổ quá nhiều giấm, sườn chiên quá lửa.
Đáy nồi cháy thành một lớp đen sì, cọ nửa tiếng cũng không sạch.
Từ đó về sau cậu chấp nhận số phận, ngoài việc nấu được một bát mì cà chua trứng, trên con đường bếp núc cậu hoàn toàn vô duyên.
Thế mà Tô Vũ, lần thứ hai đã nấu được tới trình độ này!
Cảm giác...
Hơi khó chịu.
Đương nhiên không phải khó chịu với Tô Vũ, mà là khó chịu với chính mình.
Nếu cậu cũng có thiên phú như thế, sau này còn có thể nấu cho Tô Vũ ăn nữa.
Cố Phong đặt đĩa xuống bàn.
Tô Vũ cũng bày nốt đĩa cuối cùng.
Ba món ăn xếp thành hàng.
Ở giữa là cơm trắng xới từ nồi cơm điện ra, hai bát, một bát nhiều hơn một bát ít hơn, bát ít hơn được đặt trước mặt Tô Vũ.
Đũa cũng đã đặt sẵn, đầu đũa hướng ra ngoài, ngay ngắn chỉnh tề.
Cố Phong kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt đảo qua lại giữa ba món ăn.
Bề ngoài đúng là đẹp hơn lần trước rất nhiều.
Nhưng mà.
Lỡ chỉ được cái mã thì sao?
Lỡ ăn vẫn dở thì sao?
Khóe mắt Cố Phong liếc về phía huyền quan.
Túi đồ ăn kèm chống cháy kia vẫn đang nằm trên tủ giày.
Nếu bây giờ đi lấy thì cả quá trình chưa tới mười giây.
Nhưng mười giây này ý đồ lộ liễu quá rồi!
Tô Vũ ngồi đối diện, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, đôi mắt chớp chớp nhìn cậu.
Giờ mà cậu đứng dậy, đi ra huyền quan xách túi đồ ăn kèm quay lại đặt lên bàn.
Chẳng khác nào tuyên bố thẳng mặt: tớ sợ đồ cậu nấu không ngon nên chuẩn bị sẵn phương án B.
Ban đầu cậu còn định làm kín đáo hơn cơ!
Đáng ghét, nãy bị động tĩnh Tô Vũ nấu ăn hấp dẫn quá nên quên mất màn bố trí trước!
Giờ đi lấy thì coi như không khí cả tối nay bay màu.
Không được!
Cố Phong hít sâu một hơi, dời ánh mắt về mấy món trước mặt.
Xem ra chỉ còn cách lấy thân thử nghiệm.
Cậu cầm đũa, gắp một đũa khoai tây sợi, xúc thêm một miếng cơm thật to rồi nhét cả vào miệng.
Chiến lược rất đơn giản: cơm nhiều thì át vị. Dùng vị cơm đè vị khoai tây, như vậy dù không ngon thì biểu cảm cũng không vỡ quá lộ.
Cơm và khoai tây trộn vào nhau trong miệng.
Cậu nhai hai cái rồi hơi nhíu mày.
Tô Vũ thấy cậu nhíu mày, ngón tay trên đầu gối siết lại.
Nhưng Cố Phong nhíu mày không phải vì dở.
Mà là hơi khó hiểu.
Cậu nhai thêm hai cái.
Khoai tây khá giòn.
Không phải kiểu chưa chín còn sượng, mà là độ giòn vừa tới sau khi chín tới.
Cắn một cái nghe rắc rắc, bật ra vị mặn thơm nhàn nhạt, kèm chút chua nhẹ của giấm.
Nêm không nặng, vừa đủ ép vị hăng của khoai xuống, ăn rất thanh.
Chân mày Cố Phong từ từ giãn ra, dần chuyển thành vẻ khó tin.
Khoai tây này… lại ngon thật?!
Cậu vội gắp thêm một đũa nữa.
Lần này không ăn với cơm nữa, gắp nguyên một đũa lớn bỏ vào miệng.
Ngon!
Đũa của Cố Phong chuyển sang cà chua xào trứng.
Cậu gắp một miếng trứng vàng óng bỏ vào miệng.
Bên ngoài hơi xém, bên trong vẫn mềm.
Nước cà chua chua ngọt bọc quanh miếng trứng, mặn ngọt vừa phải, đúng kiểu khẩu vị cậu thích.
Rồi tới xà lách dầu xào tỏi.
Mùi tỏi đậm, lá rau giòn mềm, dưới đáy còn chút nước sốt, trộn với cơm còn lại vừa đẹp.
Cậu ăn liền ba món, đũa càng lúc càng nhanh.
Biểu cảm trên mặt từ căng như ra trận, sang khó hiểu, rồi tới mắt sáng lên.
Tô Vũ ngồi nhìn suốt.
Đũa của cô gần như không động.
Từ lúc Cố Phong gắp miếng đầu tiên, toàn bộ chú ý của cô đều đặt lên mặt cậu.
Cậu nhíu mày thì cô căng thẳng.
Cậu nhai thì cô nín thở.
Mắt cậu sáng lên thì khóe môi cô cũng cong theo.
Ba món hôm nay cô chuẩn bị từ bốn giờ chiều.
Đầu tiên đọc hết công thức trên app, kể cả phần bình luận và mấy lưu ý bổ sung cũng xem kỹ.
Sau đó ghi từng bước vào ghi chú điện thoại.
Cô đã tổng kết lại vấn đề lần trước.
Dao thớt với lửa chỉ là thứ yếu.
Quan trọng nhất là lần trước nấu ăn cô chưa hề nếm thử.
Từ đầu tới cuối chỉ ước lượng muối và gia vị bằng cảm giác, mặn nhạt hoàn toàn dựa vận may.
Cho nên lần này cô ép bản thân mỗi lần thêm gia vị đều phải dùng đũa nếm một miếng.
Nhạt thì thêm.
Đủ thì dừng.
Chỉ một thay đổi nhỏ như vậy thôi.
Thành phẩm từ mức không đạt đã nhảy thẳng lên trên điểm qua môn.
"Tô Vũ!"
Cố Phong đặt đũa xuống, nhìn cô.
"Cậu làm kiểu gì vậy?"
Giọng cậu đầy vẻ không thể tin nổi.
"Mới nấu lần thứ hai mà đã ngon thế này rồi?"
Tô Vũ gắp một miếng khoai tây nhỏ, chậm rãi cho vào miệng nhai.
"Bí mật~" Cô cười một cái, đuôi mắt hơi cong lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn